Công Chúa Thành Vương Phi

Lượt đọc: 5834 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Editor: Búnn.

Thuận Khải Đế cười lớn, ấn ấn trán Lung Nguyệt, nói: "Không biết cả ngày cái đầu nhỏ của con nghĩ gì vậy? Toàn những điều cổ quái, nếu tiểu ca con mà nghe được thì nhất định sẽ nhảy lên nhảy xuống cho xem."

"Hí hí!" Lung Nguyệt cười hai tiếng rồi bỗng nhiên dừng lại, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nghiêm lại, nói: "Nữ nhi thỉnh tội với phụ thân. Nữ nhi lại gây phiền toái cho phụ thân rồi." Vừa nói xong lại nở nụ cười vô lại: "Phụ thân sẽ không trách tội nữ nhi đúng không? Nữ nhi không dám nữa đâu."

Nhìn gương mặt mong đợi của nữ nhi, Thuận Khải Đế lại cười to: "Không trách con! Biết con hiếu thuận, nhỏ tuổi mà đã biết che chở cho mẫu thân, không để nàng phải chịu uất ức."

"Nữ nhi cũng che chở phụ thân mà, cũng không nỡ để phụ thân chịu uất ức..." Lung Nguyệt thầm nghĩ: Nhỏ tuổi cũng là một cái bùa hộ mệnh, dựa vào việc được sủng ái, có thể chơi xấu bằng cách làm nũng, gây họa rồi cũng có thể ỷ vào việc vô lại mà được bỏ qua.

"Được! Được!" Thuận Khải Đế nghe xong thì vô cùng vui vẻ, phát ra tiếng cười cũng vô cùng vang dội.

Lung Nguyệt dùng bữa tối với Thuận Khải Đế và Cẩn Hoàng hậu trong Khôn Thái cung, sau đó lại làm trò, khéo léo làm Thuận Khải Đế cười ha ha mấy lần, sau đó lập tức xin cáo lui.

Cẩn Hoàng hậu cũng không giữ, có Thuận Khải Đế ở đây thì chắc chắn sẽ không dạy thêm được gì. Mặc dù cũng thầm hiểu, Thuận Khải Đế không thể không biết những thủ đoạn ngấm ngầm xấu xa này, nhưng cho dù biết, cũng sẽ làm như là không biết.

Vả lại, nếu bà dạy dỗ khuê nữ nhà mình làm cách nào để thu thập tiểu lão bà của ông và thứ nữ trước mặt ông thì không thể nghi ngờ chính là đánh vào thể diện của ông.

Đợi Lung Nguyệt rời đi.

Cẩn Hoàng hậu di chuyển tới trước mặt Thuận Khải Đế, nhẹ nhàng hành lễ: "Nô tỳ cảm ơn Hoàng thượng che chở Cửu Nhi!"

"Cẩn Nhi đang làm gì vậy? Cửu Nhi cũng do trẫm sủng ái mà lớn lên, là khuê nữ của trẫm. Hôm nay Cẩn Nhi lại hành lễ như vậy, không lẽ coi trẫm là người lạ sao?"

Thuận Khải Đế đưa tay kéo Cẩn Hoàng hậu đứng dậy, đưa đến trước mặt mình, khẽ vuốt tóc mái rơi xuống bên má bà lên, giống như hành động trấn an Lung Nguyệt ngày thường. Khiến mặt Cẩn Hoàng hậu đỏ bừng.

"Nô tỳ không dám. Chỉ là bình thường nô tỳ luôn cưng chiều nha đầu kia quá mức, còn cưng chiều đến không có giới hạn nên mới để xảy ra chuyện nhóm quý nữ hôm nay. Cô phụ kỳ vọng của Hoàng thượng."

Thuận Khải Đế khẽ nhíu mày: "Cẩn Nhi đang nói trẫm không đúng sao? Người cưng chiều nha đầu kia nhiều nhất không phải là trẫm sao?"

"Hoàng thượng lại nói đi đâu rồi, nô tỳ mới không dám đắc tội với ngài đâu!" Cẩn Hoàng hậu giận dữ nhìn Thuận Khải Đế, để ông ngồi xuống, xoay người đưa cho ông một ly trà: "Hôm nay nô tỳ thật tâm thỉnh tội với Hoàng thượng. Cửu Nhi là đứa nhỏ sớm thông minh, ngày thường cũng có chút đoan trang của nữ nhân, làm việc gì cũng nhìn trước ngó sau, rất có quy củ. Chỉ là bây giờ nàng còn nhỏ, còn chưa hình thành tính nết, nô tỳ sợ ngày nào nàng cũng được nghe người khác khen ngợi mà lại không nghe được những lời nhắc nhở, ngày dài tháng rộng, nếu trở nên ngạo mạn, kiêu căng thì thật không ổn."

Thuận Khải Đế im lặng trong giây lát rồi nói: "Cẩn Nhi nói đúng, tuy nha đầu Cửu Nhi còn nhỏ, nhưng làm việc rất có chừng mực, mặc dù hôm nay gây chuyện, có chút liều lĩnh, nhưng cũng chỉ muốn bảo vệ mẫu thân. Dù nàng có thông minh sớm thì cũng chỉ là đứa nhỏ năm tuổi thôi. Nếu Cẩn Nhi lo lắng, thì tìm thời gian thích hợp, dạy nàng một chút! Nhưng đừng ép quá mức, phần thiện lương của nàng cũng là khó có được."

"Nô tỳ hiểu rõ, ngày mai sẽ bắt đầu ngay."

Được Thuận Khải Đế đồng ý, Cẩn Hoàng hậu lập tức cảm thấy đã có chỗ dựa. Nói đi nói lại, chẳng qua cũng là muốn xin chỉ thị của Thuận Khải Đế, xem có nên dạy nàng những việc ngấm ngầm xấu xa ngay bây giờ hay không. Cho dù có lảng tránh thì nói đến những thủ đoạn trong hậu trạch cũng không thể tránh được phải nói đến những thủ đoạn bẩn. Lung Nguyệt còn nhỏ tuổi, Thuận Khải Đế lại vô cùng yêu thương khuê nữ. Sợ để nữ nhi biết những việc này quá sớm sẽ khiến Thuận Khải Đế không vui.

Nhưng, dù thủ đoạn có bẩn bao nhiêu thì Cẩn Hoàng hậu cũng muốn để nữ nhi biết. Để sau này dù có gả cho ai, không cần dùng đến thì cũng phải đề phòng người khác sử dụng với mình.

Phải nói, Cẩn Hoàng hậu là một vị mẫu thân sáng suốt. Bà hiểu được, dù nữ nhi có đáng quý bao nhiêu thì cũng không có khả năng ở mãi trong vòng tay của mình, cho nên việc tốt nhất vẫn là học cách tự bảo vệ bản thân!

"Cũng không còn sớm nữa, nô tỳ hầu hạ ngài đi ngủ, sớm mai còn phải lâm triều nữa!"

Thuận Khải Đế gật đầu, cười nói: "Đúng vậy, sáng mai còn phải thu thập cục diện rối rắm cho tiểu nha đầu Cửu Nhi nữa." Mặc dù nói vậy, nhưng trên mặt lại không có ý trách tội nào.

"Ngài cưng chiều nàng đến vô pháp vô thiên rồi!"

Cẩn Hoàng hậu tự mình hầu hạ Thuận Khải Đế rửa mặt chải đầu cởi áo. Với thân phận của mình, Cẩn Hoàng hậu hẳn không cần tự thân tự lực hầu hạ mấy việc vặt cho Thuận Khải Đế, đều có cung tỳ làm. Không nói đến thế gia đại tộc, cho dù là gia đình thương nhân có chút của cải cũng sử dụng một vài nha đầu.

Vậy mà từ lúc Cẩn Hoàng hậu gả cho Thuận Khải Đế đến giờ, bà chưa bao giờ nhờ tay người khác làm những việc này. Đây cũng là chỗ cao mình của Cẩn Hoàng hậu.

Phu thê ở chung với nhau đều cầu người cử án tề mi. Nhưng cử án tề mi không chỉ là một câu nói sẽ có ngay. Những việc nhỏ như rửa mặt thay quần áo này chính là việc làm tăng sự thân mật giữa phu thê. Những lúc đó mà còn bày ra dáng vẻ chủ mẫu thì không khỏi có chút ngu ngốc rồi.

Nhưng, với những người càng ở trên cao càng lạnh như Thuận Khải Đế thì càng hướng đến những điều bình dị nhất như thế này.

"Đương nhiên là phải cưng chiều tiểu nha đầu này rồi, dù nàng có chọc thủng trời, trẫm cũng có thể vá giúp nàng!" Thuận Khải Đế vui vẻ nói, thật sự giống hôn quân. Ông đưa tay ra ôm Cẩn Hoàng hậu vào trong lòng, cùng nhìn lên đỉnh màn, bàn tay to dịu dàng mơn trớn mái tóc dài đen như mực của Cẩn Hoàng hậu: "Cẩn Nhi chớ lo lắng quá, Cửu Nhi là công chúa nhà trời, bây giờ có trẫm che chở, sau này còn có Hựu Nhi và Tá Nhi che chở, nhất định có thể bảo vệ nàng cả đời bình an, không để người khác khi dễ nàng." Dừng lại một lát rồi lại nói: "Trẫm nhất định sẽ tìm cho nàng một nhà chồng thật tốt."

Nói xong lại hừ một cái: "Không biết xú tiểu tử nhà ai có phúc có thể cưới được Cửu Nhi của ta!"

Cẩn Hoàng hậu cọ cọ trong ngực Thuận Khải Đế, tìm vị trí thoải mái nhất: "Có Hoàng thượng che chở, làm sao nô tỳ có thể không an tâm đây!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »