Công Chúa Thành Vương Phi

Lượt đọc: 5825 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »
Chương 46
một buồn một vui

❊ ❊ ❊

Lung Nguyệt kéo phụ thân và tiểu ca đến chỗ mẫu thân dùng bữa tối.

Trong điện Diên Ninh.

Nghiên Phi ở trong phật đường sao chép kinh văn với Thái hậu nương nương mấy tháng, hôm kia mới được đưa trở về. Lúc này đang ngồi trên giường quý phi oán trách nữ nhi.

"Từ nhỏ ta đã cho rằng con là đứa thông minh lanh lợi, sao đến bây giờ cách suy nghĩ ứng xử còn không bằng đứa nhỏ năm tuổi vậy? Những năm gần đây, nếu Hoàng thượng không nghỉ ở Cần Chính điện thì cũng nghỉ ở Khôn Thái cung, bây giờ Hoàng hậu đã độc sủng rồi. Đều là do con gây chuyện!" Nghiên Phi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, ấn ấn trán Thất công chúa: "Con cũng suy nghĩ một chút đi, đừng cả ngày tranh nọ kia với vị công chúa kia nữa. Khuê nữ nhà người ta có thể tranh thủ tình cảm cho mẫu thân nhà mình, con đứng một bên xem mẫu thân con sốt ruột phát hỏa à?"

Thất công chúa bĩu môi, nói: "Không phải là nữ nhi chưa từng đi tranh, lần trước người cùng thấy rồi đấy, mấy vị tỷ tỷ kia không tranh sao? Chúng tỷ muội bọn con mang hết tất cả vốn liếng ra cũng không bằng Tiểu Cửu Nhi đứng trước mặt phụ hoàng."

Nghiên phi nghe khuê nữ nói xong, mặc dù không cam lòng, nhưng cũng hiểu được. Ai có thể miễn cưỡng được ý muốn của Đế Vương?

Hôm nay Cẩn Hoàng hậu có thể chuyên sủng là do Hoàng thượng nguyện ý cho.

Lung Nguyệt quấn quýt người, cũng là do Hoàng thượng nguyện ý để hàng quấn quýt

Đây cũng chính là Đế tâm.

♣ ♣ ♣

Không nói đến việc trong lòng mẫu tử Nghiên phi có bao nhiêu không cam lòng, có bao nhiêu rối rắm.

Nói đến Lung Nguyệt, mấy ngày nay, tâm trạng của nàng vô cùng tốt!

Nhìn trời thấy sắp vào đông, Bình Vương sắp sửa dẫn quan tướng thắng trận trở về triều rồi.

Thái Tử ca ca sắp trở lại, tết Nguyên tiêu này cả nhà có thể cùng nhau dạo chợ đèn hoa rồi.

Tết Nguyên tiêu trước, vì Thái tử ca ca xuất chinh đến Tây Cương, mẫu thân lo lắng, tiểu ca và bản thân nàng cũng không còn lòng dạ đi du ngoạn, cho nên từ bỏ việc đi xem chợ đèn hoa.

Nhưng lần này nhất định phải làm được.

Nhưng Lung Nguyệt tính toán xong xuôi hết rồi thì thời điểm vừa qua năm mới, phủ Ninh An công chúa truyền đến tin dữ.

Nhị nữ nhi của Thuận Khải Đế, Ninh An công chúa qua đời.

Lung Nguyệt nghe xong tin này thì thẫn thờ một lát. Nàng không quen thuộc với vị nhị tỷ này, chỉ biết tỷ ấy hơn mình mời hai tuổi, sau khi nàng được sinh ra, chưa đến hai năm vị Nhị tỷ nà đã xuất giá rồi. Gả cho biểu ca của tỷ ấy.

Lúc trước biết được chuyện huynh, muội có thể kết hôn, Lung Nguyệt còn khó chấp nhận một thời gian, họ hàng gần kết thân đó! Nàng không có cách nào tiếp nhận chuyện này.

Nhà mẹ đẻ của Ninh An công chúa vốn là Hoàng thương, Thuận Khải Đế nạp mẫu thân của nàng là Trang Tần, Lung Nguyệt suy nghĩ đến không phải không có can hệ đến chuyện kinh phí đưa vào hoạt động lúc trước của Thuận Khải Đế, khi vẫn còn là Thái tử.

Sau khi Thuận Khải Đế đăng cơ, nhà mẹ đẻ Trang Tần hiến bạc, có công với xã tắc, cho nên phong tước vị Cẩm Y Hầu hữu danh vô thực.

Nói đến Ninh An công chúa cũng là người mệnh khổ, sau khi Trang Tần sinh hạ nàng thì sức khỏe bắt đầu không tốt, kéo dài hai năm thì qua đời. Cẩn Hoàng hậu thấy nàng còn nhỏ tuổi, ôm đến bên mình nuôi dưỡng hai năm.

Trang Tần là người yếu đuối, không biết bên nhà mẹ đẻ nàng nói gì, lúc sắp chết xin ân điển từ Thuận Khải Đế, đính ước nữ nhi cho thứ tử dòng chính của huynh trưởng nhà mẹ đẻ.

Lúc đó Lung Nguyệt nghe được, nàng cảm thấy nhà Cẩm Y Hầu không hổ là thương nhân, làm chuyện gì cũng phải tính toán thật kỹ. Quyên bạc được tước vị, hiện tại lại có con dâu là công chúa, phò mã của Công chúa cũng được phong hầu.

Vốn là gia đình thương nhân bình thường, nhoáng một cái thành một phủ có hai tước vị tân quý. Mặc dù không có quyền gì, nhưng người ta có nhiều bạc, hiện tại lại có tước vị ấm phong ba đời. Nếu quyết tâm bồi dưỡng hậu bối thật tốt, bỏ đi hơi tiền thì ngày tiến thân vào thế gia thanh lưu cũng sắp tới tới.

Nhưng Ninh An công chúa lại cực giống mẫu thân của nàng, tai mềm, sức khỏe yếu đuối, bây giờ bỏ lại tiểu nữ nhi chưa đến ba tuổi mà ra đi. Trước khi mất lại nói, để biểu muội của em dâu làm kế thê, chiếu cố tiểu nữ nhi số khổ của mình.

Lung Nguyệt nghe xong lại cảm thấy vị Nhị tỷ này là người ngốc nghếch, tại sao không nhờ phụ thân, mẫu thân của mình chiếu cố tiểu nữ nhi. Dù là phụ thân và nữ nhi không thân, nhưng phải nhớ kỹ, không nên nhờ vả sai người.

Bây giờ có kế mẫu, sau này đứa nhỏ kia sẽ vất vả.

Linh đường ở phủ Ninh An công chúa, Cẩn Hoàng hậu đích thân đưa tiễn. Dù sao cũng nuôi nấng hai năm, có chút cảm tình.

Lung Nguyệt muốn đi theo, nhưng lại sợ nàng còn nhỏ tuổi, linh đường ồn ào, sợ làm nàng sợ cho nên bị giữ lại ở trong cung.

Lung Nguyệt cũng không ngờ, lúc mẫu thân nàng hồi cung lại mang theo tiểu nữ nhi số khổ của Nhị tỷ về.

Lung Nguyệt thấy đứa nhỏ không mẫu thân rất đáng thương, cho nên đi đâu cũng mang nó theo.

Tiểu nha đầu này vốn nhát gan, có thể nó thấy Lung Nguyệt không lớn, sau đó lại thấy Lung Nguyệt đối xử với mình rất tốt, còn thấy nàng xuất ra nhiều tâm tư muốn nó vui vẻ, cho nên rất quấn Lung Nguyệt, trở thành đuôi nhỏ của nàng.

Lung Nguyệt và cháu ngoại nữ Trang Nhã Như cùng ăn cùng ngủ cùng chơi một tháng, sau đó lão phu nhân Cẩm Y Hầu tiến cung đón nó về.

Thấy trước khi đi nước mắt con bé lưng tròng, giống như chó nhỏ bị vất bỏ, Lung Nguyệt luôn miệng cam đoan, khi nào rảnh sẽ đến tìm nó chơi.

Do việc của Ninh An công chúa, bên trong Hoàng cung ảm đạm hai ngày, sau vì Bình Vương dẫn quân chiến thắng trở về mà vui mừng trở lại.

Bùi Nguyên Tu cũng theo đại quân trở về Kinh Thành.

Theo kiếp trước, Bùi Nguyên Tu phải là ở lại trong quân đi theo Từ lão nguyên soái.

Nhưng bây giờ trong lòng nhớ nhung một người, cho nên theo Thái tử Lý Long Hựu hồi kinh.

Có điều, trên đường hồi kinh xảy ra một việc khiến Bùi Nguyên Tu vô cùng uể oải. Chính là ấm lô Cảnh Thái Lam của Lung Nguyệt bị Lý Long Hựu nhìn thấy nên đã bị hắn cầm về rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »