Công Chúa Thành Vương Phi

Lượt đọc: 5794 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

Editor: Búnn.

Hôm nay Bùi Nguyên Tu được Thuận Khải Đế triệu vào cung. Sau đó chờ lệnh của Thuận Khải Đế, muốn theo đại quân xuất chinh đi Tây Cương. Thứ nhất là báo thù cho phụ thân, thứ hai là do hắn không thể ở lại cái gọi là 'Nhà' kia nữa.

Bùi Nguyên Tu chính là con trai trưởng của Bùi Kính, Bùi đại tướng quân trước kia.

Phải nói nhân khẩu của Bùi gia vô cùng đơn giản, nhưng những chuyện làm người ta bực mình lại không thiếu.

Đời thứ ba của Bùi gia làm tướng, chết trên chiến trường, bây giờ trưởng bối trong nhà chỉ có một vị Bùi lão phu nhân, là kế mẫu của Bùi đại tướng quân, khi gả qua đó thì Bùi đại tướng quân đã mười ba tuổi rồi. Trong lúc đó tình cảm giữa mẹ kế và con riêng vốn không hoàn hợp, cộng thêm việc Bùi lão phu nhân là người lòng dạ hẹp hòi, mặc dù không khắt khe với Bùi đại tướng quân khi đó vẫn còn là thiếu niên, nhưng cũng không tốt. Có điều, nói đến Bùi lão phu nhân cũng là người mệnh khổ, làm mẹ kế cho Bùi đại tướng quân, sau đó chỉ sinh được bốn khuê nữ. Đến già chỉ có thể dựa vào kế tử sống qua ngày.

Phu nhân Bùi đại tướng quân, thời điểm sinh hạ Bùi Nguyên Tu bị nhiễm bệnh, kéo dài nhiều năm vẫn không tốt lên, cuối cùng đến năm Bùi Nguyên Tu bảy tuổi thì qua đời. Cũng không biết năm đó Bùi lão phu nhân sử dụng biện pháp gì, vào thời điểm Bùi phu nhân triền miên trên giường bệnh lại đáp ứng cho chất nữ Trần Như của Bùi lão phu nhân đến làm bình thê.

Ở Đại Chiêu quốc, cho dù dòng chính nữ của một gia đình lớn có gả thấp cũng không làm vợ kế, chứ đừng nói là bình thê. Bình thê là gì? Nói rõ một chút thì cũng chỉ là thiếp.

Nhưng mặc dù nhà mẹ đẻ của Bùi lão phu nhân và chất nữ của nàng không phải là tiểu môn tiểu hộ, nhưng cũng đã lụi bại rồi. Bùi lão phu nhân nhớ lại, sức khỏe của con dâu ngày càng sa sút, không biết ngày nào sẽ buông tay nhân thế. Kế tử vẫn còn trung niên(1), sớm muộn gì cũng lấy kế thê, không bằng mang chất nữ nhà mẹ đẻ tới đây, nói không chương tương lai cũng có thể bắt chẹt kế tử một chút.

Bùi đại tướng quân tức giận với thê tử bởi vì nàng không thương lượng với mình đã đáp ứng chuyện này. Bùi đại tướng quân chỉ cùng phòng với Trần Như duy nhất một ngày, đó chính là ngày Trần Như vào phủ, sau đó thì chưa từng bước vào cửa của nàng.

Lại nói đến bụng của Trần Như cũng không chịu thua kém, chỉ một lần mà có thể hoài thai, sau mười tháng thì sinh được một nhi tử. Bùi đại tướng quân cũng không muốn gặp, chỉ đặt cho một cái tên: Bùi Viễn. Ý là phải 'Kính nhi viễn chi'.

Hai tháng sau Bùi phu nhân qua đời, đúng lúc đó Tây Cương có chiến sự, Bùi đại tướng quân chờ lệnh xuất chinh, nhưng lại lo lắng nếu mình giao con trai trưởng vào tay hai nữ nhân trong nhà thì sợ lúc mình đánh giặc trở về thì nhi tử bị các nàng gặm đến mảnh vụn cũng không còn, cho nên bất chấp cái gọi là giữ đạo hiếu ba năm, mang nhi tử Bùi Nguyên Tu cùng ra chiến trường.

Bùi Nguyên Tu tám tuổi lên chiến trường với phụ thân, mười tuổi đã có thể bắn một mũi tên vào yết hầu của tướng địch. Người đã từng giết người, thì tất nhiên trong mắt sẽ lộ ra vẻ tàn ác, vì vậy Lung Nguyệt không nhìn lầm một chút nào.

Trận chiến Tây Cương bốn năm, lúc sắp thắng Bùi đại tướng quân lại trúng gian kế của địch, bị trọng thương, không chữa trị được. Bùi Nguyên Tu đỡ linh cữu hồi kinh, giữ đạo hiếu cho Bùi đại tướng quân.

Khi còn là thiếu niên, Bùi đại tướng quân thường đọc sách với Thuận Khải Đế, Bình Vương, An Vương. Tình cảm của ông với ba người họ rất thân thiết. Vào lúc Khang Vương mưu nghịch lại đỡ một kiếm cho Thuận Khải Đế, cứu Thuận Khải Đế một mạng.

Thuận Khải Đế vẫn nhớ tới Bùi đại tướng quân lúc còn sống, đến nỗi đến ngày tết luôn triệu Bùi Nguyên Tu vào cung hỏi han mấy câu. Ban thưởng hàng năm vẫn như lúc Bùi đại tướng quân chưa mất, chưa bao giờ thiếu.

Lúc Bùi Nguyên Tu còn nhỏ đã đi theo Bùi đại tướng quân ở trong quân, đương nhiên dốt đặc cán mai chuyện trong nhà. Mặc dù hai nữ nhân trong nhà không dám công khai nghiêm khắc với hắn, nhưng cũng ngầm làm không ít việc mờ ám.

Cho nên sau khi mãn hạn ba năm giữ đạo hiếu, Bùi Nguyên Tu muốn rời khỏi 'nhà' chướng khí mù mịt này, hôm nay được Thuận Khải Đế triệu kiến, vừa vặn chờ lệnh theo quân xuất chinh.

Nhưng Bùi Nguyên Tu này tuổi không lớn, lại còn là con trai trưởng duy nhất mà cựu thần lưu lại. Thuận Khải Đế vốn có ý định, đợi đến lúc hắn khoảng hai mươi tuổi(2), lấy công lao của tổ phụ và phụ thân, sẽ ấm(3) phong Bùi Nguyên Tu làm một Hầu gia nhàn tản, sau đó sinh cho lão Bùi gia con dòng chính nối dõi tông đường(4). Cho nên sẽ không thể để hắn ra chiến trường được.

Ai ngờ Bùi Nguyên Tu lại là người quật cường, tính tình cương trực. Cũng khó trách Bùi đại tướng quân cho hắn tên tự, gọi là: Nhận Chi. Chính là hi vọng hắn không nên chấp nhất quá mức, quá cứng sẽ gãy.

Mặt Thuận Khải Đế trầm xuống, đuổi thẳng Bùi Nguyên Tu ra khỏi ngự thư phòng. Nhưng tiểu tử kia lại quỳ ở bên ngoài, có ý là: Nếu ngày không nay ngài không cho phép thì thần sẽ quỳ cho đến chết.

Làm Thuận Khải Đế tức giận đến ngã ngửa. Sau đó không phúc hậu nghĩ thầm: Quỳ đi, lạnh cóng rồi bị bệnh, sau đó trẫm cho thái y chưa bệnh cho ngươi, để người nằm trên giường bệnh ba, năm tháng, xem người xuất chinh kiểu gì.

Bùi Nguyên Tu quỳ ngoài cửa ngự thư phòng khoảng nửa canh giờ. Cả người đã lạnh buốt, tay chân cứng ngắc, đầu gối đã không còn cảm giác nữa rồi.

Bỗng nhiên thấy trước mắt xuất hiện một người mặc y phục màu hồng, tiểu nha đầu giống như một cây pháo nhỏ. Ngũ quan trên khuôn mặt xinh đẹp phấn điêu ngọc trác tinh xảo đến kỳ lạ. Dù ai nhìn thấy cũng không nhịn được mà yêu mến nàng.

Bỗng nhiên tiểu nha đầu mở miệng hỏi hắn, giọng nói trong trẻo êm tai. "Ngươi là ai? Sao lại quỳ ở đây? Là phạm lỗi nên bị phạt sao?"

Bùi Nguyên Tu mím chặt môi, không lên tiếng.

Thứ nhất tiểu nha đầu quá nhỏ, nói nàng cũng không hiểu. Thứ hai, quỳ trong một thời gian dài, hắn đã bị đông cứng, không tìm thấy giọng nói của mình nữa.

Lung Nguyệt thấy hắn không thèm để ý tới mình, nhăn cái mũi đáng yêu lại, ma xui quỷ khiến thế nào lại móc lô giữ ấm tay trong tay áo giữ nhiệt ra, nhét vào tay hắn: "Ngươi chịu khó một lát, ta vào cầu tình giúp ngươi..." Sau đó quay người lại, bước những bước nhỏ, chạy vào trong ngự thư phòng.

Bùi Nguyên Tu nhìn lô giữ ấm trong tay mình, thoáng sững sờ. Nhiệt độ của lô giữ ấm từ lòng bàn tay truyền thẳng vào trái tim.

Lúc tiểu nha đầu kia đưa lô ấm tay cho hắn, áo choàng đỏ thẫm theo động tác mở ra, làm khóa Trường mệnh cũng theo đó mà lộ ra: Trên chiếc khóa bình an bằng vàng ròng có điểm vài hạt huyết ngọc thiên nhiên, trung tâm chiếc khóa bình an có khảm một viên ngọc nhẵn, viên ngọc kia chỉ nhỏ hơn mười hai viên ngọc trên mũ miện Thuận Khải Đế đang đội một chút.

Mỹ ngọc minh châu, khóa Trường mệnh ám chỉ khuê danh của nữ nhi nhà người ta, Bùi Nguyên Tu hiểu rõ, người này là Cửu công chúa được Hoàng thượng sủng ái nhất.

- -- ------ ---------

(1) Trung niên: khoảng ba bốn mươi tuổi.

(2) Trong nguyên tác là nhược quán: thời xưa gọi thanh niên khoảng 20 tuổi là nhược quán, nhưng vì để nhược quán mà đến cuối mới giải thích thì các bạn đập mình quá =))))

(3) Ấm phong: Thời đại phong kiến, do cha ông có công mà đem lại quyền lợi cho con cháu được đi học và được bổ làm quan.

(4) Phần này muốn giải thích thêm vì Bùi Nguyên Tu là con vợ cả, là đích tử, nên con của Bùi Nguyên Tu sẽ là dòng chính. Đại khái vậy đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »