Công Chúa Thành Vương Phi

Lượt đọc: 5953 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »
Chương 47
thời gian thấm thoát trôi qua

❊ ❊ ❊

Mặc dù mất vật đó khiến Bùi Nguyên Tu cảm thấy phiền muộn, nhưng lại nghĩ sau khi trở về kinh thành liền có cơ hội gặp người trong lòng, nên cũng cảm thấy có chút an ủi.

Nhưng, người tính không bằng trời tính.

Bùi Nguyên Tu ở kinh thành bồi hồi hai tháng, tìm các loại biện pháp vào Đông cung gặp Thái tử Lý Long Hựu. Vốn tính, Lung Nguyệt thân thiết với hai vị huynh trưởng, thể nào cũng đến Đông cung tìm Thái tử chơi đùa.

Nào ai ngờ, đã rất nhiều ngày rồi nàng chưa từng bước một bước vào Đông cung.

Mà Thái Tử Lý Long Hựu từ trước đến nay luôn chững chạc lại là người vô cùng yêu thương muội muội, chỉ cần là chuyện liên quan đến Lung Nguyệt thì hắn sẽ không bao giờ để lộ ra, dù chỉ một chút.

Nhưng dựa vào hiểu biết của mình về Lý Long Tá, Bùi Nguyên Tu biết Lý Long Tá là người có tính tình hoạt bát, không câu nệ tiểu tiết, thường treo Lung Nguyệt ở bờ môi. Tuy rằng nhiều khi bị Lý Long Hựu bắt gặp sẽ bị ngăn cản, nhưng cũng đủ để an ủi trái tim của Bùi Nguyên Tu.

Lại tính cung yến Trừ Tịch, thể nào cũng được gặp cô gái nhỏ một lần.

Nhưng ông trời lại không cho Bùi Nguyên Tu một chút mặt mũi nào.

Lung Nguyệt bị thủy đậu rồi.

Thái hậu và Cẩn Hoàng hậu không ngủ không nghỉ, chăm sóc nàng suốt năm ngày. Thuận Khải Đế cũng không lâm triều, canh giữ ở điện Kinh Chập làm hôn quân đúng năm ngày.

Mặc dù dã khỏi, nhưng vì trên mặt vẫn còn để lại vài dấu vết mờ mờ, cô gái nhỏ thích chưng điện liền ở lại điện Kinh Chập, có nói thế nào cũng không ra ngoài.

Cung Yến đã không tham dự thì không cần nói đến tết Nguyên Tiêu, cô gái nhỏ lắc đầu như trống bỏi, người muốn ba hoa chích chòe như thế nào cũng được, nàng vẫn vững chắc như bàn đá, miệng nhỏ chỉ phu ra hai chữ: "Không đi!"

Ngưng ngọc cao được gọi là trân phẩm trừ sẹo, vì nó dùng những loại thảo dược quý hiếm, khó tìm thấy. Mặc dù được tiến công nhưng trong cung cũng chỉ có mười hộp. 'Hôn quân' Thuận Khải Đế vung cao tay, đưa toàn bộ đến chỗ Lung Nguyệt, để nàng dùng.

Ra giêng, dù cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, nhưng Bùi Nguyên Tu cũng hiểu được tiền đồ vẫn quan trọng hơn.

Người làm phụ thân thương yêu khuê nữ kia nhất định sẽ không gả ái nữ cho hạng người vô năng.

Kiếp này, vì Bùi Nguyên Tu trọng sinh, có biến hóa. Lúc hắn trở lại Tây Cương, bên người lại có thêm một người có kinh nghiệm, Lý Long Tá.

Nhật Nguyệt lưu chuyển, Bạch Mã qua khe.

Đảo mắt một cái lại năm năm.

Tiểu nha đầu xinh đẹp búi hai búi tóc, bây giờ đã trở nên duyên dáng yêu kiều, trổ mã thành tiểu giai nhân xinh đẹp.

Trong điện Kinh Chập.

"Công chúa, người thật sự muốn đi sao?" Tay Hoán Ngọc cầm một chiếc khăn màu xanh, Lung Nguyệt đi phía trước.

"Thật!" Lung Nguyệt ấn trán. "Đã cầu An Hoàng thúc cho ta một thân phận tú tài, tại sao không đi?"

Lung Nguyệt đi theo Đại cữu Minh Lý nghiên cứu học vấn, mấy năm nay đọc không ít sách.

Bây giờ lại nổi lên hứng thú, muốn giống như thí sinh kia đi thi một lần.

Dù sao người xuyên về từ hiện đại, tham gia khoa khảo để khảo nghiệm kiến thức là một lý do, phần lớn là do Lung Nguyệt vô cùng tò mò.

"Nô tỳ sai Tiểu Lộc Tử đi tìm Thái tử hoặc Anh Vương đi cùng người nhé?" Hoán Ngọc ở bên cạnh vừa hầu hạ Lung Nguyệt vừa nói: "Hơi to, nô tỳ đi sửa áo này một chút."

"Không cần sửa lại, ngày mai ta khoác áo bên ngoài nó là được, biểu ca Minh Hiên nói vùng đất thi huyện rất lạnh." Lung Nguyệt cột chắc đai lưng, ngồi trước gương trang điểm: "Mau chải đầu thư sinh để ta nhìn một cái."

Tiển Bích khéo tay, xõa búi tóc ban đầu của Lung Nguyệt, vài lần chải đã búi toàn bộ tóc của nàng lên đỉnh đầu, tạo thành một kiểu Bạch Ngọc Liên Hoa Quan.

Lung Nguyệt quay trái quay phải nhìn vào gương đầu, rồi hài lòng gật đầu, xoay người chắp tay nói với Tiển Bích: "Tiểu sinh cảm ơn..."

Tiển Bích cuống quýt tranh ra, oán trách nói: "Công chúa, ngài muốn nô tì tổn thọ sao?"

"Chỉ là vui đùa thôi, nhìn em kìa. Đào Châu, mau mau mang một ly trà nhỏ cho Tiển Bích cô nương, để an ủi nàng!" Lung Nguyệt nhìn sắc mặt trắng bệch của Tiển Bích, nha đầu kia cái gì cũng tốt, chỉ là không thể đùa vui được.

"Nô tỳ không nhận nổi trà của chủ từ, chỉ cần sau này người không mang nô tỳ ra đùa là thương nô tỳ rồi! Hoán Ngọc tỷ tỷ hỏi người có muốn mời Thái tử hoặc Anh Vương cùng ngài đến đó không? Ngài cũng không trả lời." Tiển Bích bước lên phía trước, để Lung Nguyệt ngồi trước bàn trang điểm, khôi phục lại búi tóc nữ nhi.

"Đừng nói cho họ biết. Nếu Thái tử ca ca biết, thì chắc chắn sẽ ngăn cản ta. Nếu Tiểu ca biết thì nửa Hoàng cung này sẽ biết mất. Dù là ai thì Công chúa ta đều không đi được nữa."

Lung Nguyệt đứng dậy để Hoán Ngọc hầu hạ đổi cung trang, lại nói: "Sáng sớm mai, Triệt Nhi và biểu ca Minh Hiên đến giúp ta, các em yên tâm đi!"

Bốn đại nha đoàn cùng cau mày, đồng thanh nói: "Chính là Triệt thế tử đi cùng người cho nên nhóm nô tỳ mới không thể yên tâm đấy!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »