Công Chúa Thành Vương Phi

Lượt đọc: 5936 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »
Chương 69
trừ bỏ tai họa ngầm

❊ ❊ ❊

Sau khi quyết định chủ ý, Bùi Nguyên Tu không tiếp tục suy nghĩ xem có được hay không nữa.

Lo được lo mất vốn không phải là tác phong của hắn.

Bây giờ hắn phải vạch kế hoạch từng bước, làm thế nào để có thể lại ôm được Cửu Nhi vào trong lòng.

Phải nói, Bùi Nguyên Tu thật sự là một nam nhân bá đạo. Nếu đã không muốn buông tay thì phải nhanh chóng ôm người vào giới tuyến của mình. Sủng cũng tốt, thói quen cũng được, nhưng đều phải xuất phát từ bản thân.

Bùi Nguyên Tu ngồi trong thư phòng, thưởng thức một nửa miếng ngọc thạch trong tay, đó là một con mèo nhỏ.

Tiếng gõ cửa vang lên.

"Vào đi!"

Bùi Nguyên Tu tưởng Bùi Đại tới nên mới đáp lời.

Ngẩng đầu đã thấy một thiếu nữ thẹn thùng, mặt ửng hồng đứng ở phía trước, phúc thân thi lễ.

"Nô tỳ thỉnh an đại gia!"

"Đứng lên đi!"

Bùi Nguyên Tu nhíu mày. Người này tên là Tú Nhi, là nữ nhi của bà vú, kiếp trước là thiếp của hắn.

Một khắc ngẩng đầu lên thấy nàng ta, Bùi Nguyên Tu không thể nói lên được cảm giác trong lòng của mình bây giờ là gì, trái phải đều không hề có loại tình cảm nam nữ, cũng không có ý thương tiếc mà thản nhiên giống như nhìn thấy hạ nhân bình thường.

"Nô tỳ thấy đại gia ở trong quân vài năm, y phục cũ nát, nên muốn đo đạc làm vài món mới cho gia, còn mong gia chớ ghét bỏ nô tỳ làm việc thô ráp." Đôi mắt Tú Nhi chứ sóng, phủi phủi bộ áo dài trong tay. "Xin gia đứng dậy, nô tỳ chỉ muốn đo xem còn chỗ nào cần phải sửa không."

"Không cần! Y phục của ta đều có Bùi Đại Bùi Tiểu lo, ngươi chỉ cần an tâm làm việc thuộc bổn phận của mình là được rồi!"

Bùi Nguyên Tu tự biết Tú Nhi có ý với mình, nếu không kiếp trước cũng không thuận nước đẩy thuyền thu phòng, cũng để nàng sinh ra nhi tử duy nhất của bản thân. Ít nhất trước khi có Cửu Nhi, nàng ta là người duy nhất đối xử thật tình với bản thân. Nhưng phần thật tình này dần dần biến thành đố kị ghen ghét.

Nghĩ đến đây, bỗng nhiên Bùi Nguyên Tu cảm thấy trong lòng dâng lên sự chán ghét. Trầm giọng nói: "Ngươi mau xuống đi, không gọi thì không thể lại gần thư phòng."

"Nô tỳ...nô tỳ..." Lời nói lạnh lùng của Bùi Nguyên Tu khiến Tú Nhi vừa tức giận lại vừa uất ức, nước mắt đảo quanh hốc mắt. Nàng ta hiểu được Đại gia là người lạnh lùng, nhưng trước kia chưa bao giờ hầm hầm giận dữ nói chuyện với bản thân như vậy, bây giờ vài năm không thấy lại càng thêm lạnh lùng, mà ngay cả nể mặt tình cảm lúc còn bé cũng không làm.

"Đi xuống!"

Nàng ra vẻ ta đây như thế càng khiến Bùi Nguyên Tu tức giận.

"Vâng!"

Thấy Bùi Nguyên Tu tức giận, Tú Nhi không dám tiếp tục dây dưa, kích động xin lỗi, vội vàng lui ra ngoài.

Bùi Nguyên Tu nhíu mày, cảm thấy cần phải suy nghĩ, hẳn là không thể giữ Tú Nhi này ở bên người được, thấy nàng ta sẽ nhớ tới kiếp trước hồ đồ. Nhưng lại ngại mặt mũi của bà vú, sắp xếp nàng ta như thế nào thì còn phải suy nghĩ cẩn thận.

"Gia, tiểu nhân đã ban sai về rồi!" Bùi Đại gõ cửa bước vào.

"Ừ, sao rồi?"

Trước khi hồi kinh Bùi Nguyên Tu liền nhờ cữu tử đặt mua một trạch viện trong kinh cho bản thân.

Những thứ vừa tới là của cải hắn đoạt được trong những năm chinh chiến gần đây. Nhắc tới đánh giặc cũng là công việc kiếm được nhiều tiền, mà vốn bỏ ra chính là đánh cược tính mạng. Cướp thành đoạt đất cũng kiếm được không ít vàng bạc cùng kỳ trân dị bảo, mặc dù phần lớn đều nộp lên quốc khố, nhưng vẫn giữ lại một ít chia sẻ cho các tướng sĩ. Phải nói Phiên Vương ở Bắc Cương thật sự có không ít đồ tốt, hắn dựa theo sở thích của Cửu Nhi giữ lại không ít bản lẻ, bản tốt nhất cùng một vài món đồ chơi nhỏ hiếm lạ. Những thứ đó hắn không muốn người ngoài biết nên phải tìm một tòa nhà để cất.

Thứ hai, Bùi phủ là nơi hắn không ở yên được. Lão phu nhân và Trần thị vẫn có thể thổi phồng mọi chuyện để định việc hôn nhân của bản thân. Tục ngữ nói: Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng. Hắn bày kế phá 'Gà trống bái đường' của bọn họ, nhưng lại không biết sau lưng bọn họ có sử dụng thủ đoạn ngầm nào không. Đời này hắn nhất định phải 'Một đời một thế một đôi' với Cửu Nhi, tất nhiên không thể mắc bẫy. Đợi tòa nhà bên kia thu thập xong, hắn sẽ chuyển qua đó ngay, như vậy sẽ yên tâm hơn.

"Nhà bên kia có nói, nhà cửa đã gọn gàng rồi, đợi hai ngày nữa là có thể ở." Bùi Đại vươn tay lau mồ hôi trên trán, trả lời.

"Ừ, bao giờ mấy thùng kia có thể sắp xếp xong?" Bùi Nguyên Tu khẽ đẩy ly trà lạnh trên thư án về phía Bùi Đại: "Uống ngụm trà lạnh trước đi!"

Với Bùi Đại Bùi Tiểu, Bùi Nguyên Tu vẫn coi họ là huynh đệ ra sống vào chết.

"Tiểu nhân tạ trà của gia!" Bùi Đại bưng lên, một ngụm uống cạn: "Bùi Tiểu lo lắng nên ở lại bên kia rồi!"

Bùi Nguyên Tu khẽ nâng khóe môi, gật gật đầu, lại nói: "Nhi tử của bà vú hiện đang làm ở đâu?"

"Hôm trước nghe vú Lưu nói, bây giờ Lưu Đức bị lão phu nhân giữ ở chuồng..." Bùi Đại dừng một chút, giống như đang nghĩ có nên nói hay không.

"Tiếp tục nói!"

"Vú Lưu muốn xin người nể tình đã từng uống sữa của mình mà đổi cho Lưu Đức một công việc...." Bùi Đại dứt lời, nâng mắt len lén nhìn Bùi Nguyên Tu.

"Ừ, để ta ngẫm lại." Bùi Nguyên Tu trầm ngâm trong giây lát, nâng mắt nhìn Bùi Đại: "Ngươi đi hỏi thăm một chút, có điền trang nào muốn bán không, rồi quay lại báo cho ta."

"Vâng! Nếu gia không có việc gì vậy thì tiểu nhân ra ngoài làm việc."

"Ừ, đi đi!" Bùi Nguyên Tu đáp, bỗng nhiên nhìn thấy trên sạp La Hán cách đó không xa có đặt vài bộ áo đơn, lại nói: "Cầm mấy bộ áo mới này đi, người cùng Bùi Tiểu sửa một chút rồi dùng!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »