Công Chúa Thành Vương Phi

Lượt đọc: 5769 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »
Chương 48
lung nguyệt đi thi

❊ ❊ ❊

'Triệt thế tử' trong miệng đại nha hoàn chính là tiểu khắc tinh, 'Ngàn khoảnh được một cây mạ' của Bình Vương gia - Lý Long Triệt.

Lúc năm tuổi, Lung Nguyệt đi theo Minh Lý đọc sách, Bình Vương trở về nghe thấy vậy liền cầu Thuận Khải Đế cũng đưa 'Hỗn thế Ma Vương' nhà mình vào cung. Hy vọng hắn có thể thu liễm tính tình nghịch ngợm của mình lại một chút.

Mặc dù Minh Lý vừa mới qua tuổi bốn mươi, nhưng cũng đã là nhà thông thái đương thời, nhi tử đi theo Minh Lý thì tương lai cũng chỉ có lợi. Mặc dù con cháu hoàng gia không cần tham gia khoa khảo, nhưng cũng cần phải đọc sử tri lễ.

Minh Lý còn văn võ toàn tài, giao nhi tử vào trong tay hắn, từ cái gọi là sư phụ thì đương nhiên tiên sinh sẽ lo toàn bộ, còn bản thân mình đỡ phải lo lắng nhiều rồi.

Sau đó, Thuận Khải Đế lại tuyên tiểu nhi tử của Minh Du là Minh Hiên tiến cung làm thư đồng.

Trên thực tế, mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng Minh Hiên làm việc rất thỏa đáng. Lý Long Triệt quá mức lanh lợi. Đúng lúc hai người có thể bù cho nhau.

Còn Thái tử Lý Long Hựu và Anh Vương Lý Long Tá từ bốn năm trước đã không còn theo Minh Lý đọc sách nữa rồi.

Vì thế, việc đọc sách tự nhiên sẽ chuyển từ điện Vũ Anh sang Phẩm Vị trai trong điện Cần Chính.

Phẩm Vị trai thật ra là tàng thư lâu cao ba tầng, trước lâu có một tấm biển, Thuận Khải Đế tự mình đề: Đọc sách có cảm giác như người bạn già đã quên từ lâu.

Lung Nguyệt nghĩ, hai chữ 'Phẩm vị' này bắt nguồn từ 'Đọc sách có cảm giác'. (Đọc thư hữu vị)

Thuận Khải Đế là người yêu sách, trong Phẩm Vị trai này có rất nhiều loại sách của thế gian, cũng có rất nhiều bản tốt nhất, bản đơn lẻ.

Minh Hiên cũng từng cười nói: "Ở nơi đó, thật sự là bạn già đã quên từ lâu!"

Minh Hiên cũng là người thích sách như mạng.

Lung Nguyệt có Minh Hiên và Lý Long Triệt làm bạn, cùng đọc sách thì cũng coi như là không quá tịch mịch rồi.

Một người là biểu huynh, một người là đường đệ, cả ngày đọc sách cùng một chỗ, cho nên tình cảm giữa bọn họ cũng càng ngày càng thêm sâu sắc.

Từ nhỏ Minh Hiên đã đi theo Ngoại tổ phụ của Lung Nguyệt, Minh Đại học sĩ đọc sách, tám tuổi đã có công danh tú tài.

Lung Nguyệt nghe hắn kể những chuyện thú vị trên trường thi, như: Có một thí sinh tham gia khảo thí bí mật mang theo tài liệu sao chép bị phat hiện. Một người lên trường thi ăn đồ bị hỏng dẫn đến đau bụng quằn quại. Rồi thì có người làm văn không lưu loát như thế nào..

Sau khi tự mình kiểm tra lại kiến thức, cộng thêm đứa nhỏ chỉ sợ thiên hạ không loạn, Lý Long Triệt cổ vũ. Nàng liền vụng trộm chạy tới cầu An Vương gia cho mình một thân phận giả.

An Vương gia, hẳn lên gọi là An Thân Vương, là nhi tử thứ hai của Thái hậu. Trong nhà có hai đích tử, hai thứ tử, lúc còn trẻ An Vương Phi từ sinh một nữ nhi, nhưng không sống được. Bây giờ nhìn thấy Lung Nguyệt liền giống như vật trân quý, đối vơi nàng cũng coi như là có cầu tất ứng. Lại nói đến ngày đó, An Vương lập tức tạo cho Lung Nguyệt một thân phận thí sinh giả để tham gia khoa khảo.

Lung Nguyệt không thể không cảm thán: Thật sự là có người thân trong triều chuyện gì cũng dễ làm!

Vì muốn gạt Phụ thân và mẫu thân, Lung Nguyệt đã bàn bạc với Hoàng thẩm An Vương phi của nàng xong xuôi, lấy cớ là ở An Vương phủ mấy ngày, liền dẫn bốn đại nha hoàn Hoán Ngọc xuất cung đến An Vương phủ.

Sáng sớm hôm sau, Lung Nguyệt mang theo cặp mắt thâm quầng bò xuống giường. Làm bốn đại nha hoàn phát hoảng.

Lung Nguyệt khoát tay nói: "Không sao, hôm qua có chút hưng phấn, mãi đêm mới ngủ."

Lung Nguyệt bận rộn sai Hoán Ngọc thu thập bút sách rồi cùng nàng ra ngoài.

Đến tiền sảnh, thấy nàng, mọi người đều sửng sốt.

Sau đó lại nghe thấy An Vương phi nói: "Hay cho một tiểu công tử xinh đẹp, phần hóa trang này khiến ta sợ nhảy dựng lên, đẹp đến nỗi khiến ta không thể nhận ra được!"

Lung Nguyệt mặc y phục màu xanh da trời thêu tu trúc, thắt lưng khảm bạch ngọc, bên hông đeo ngọc bội minh thiền xanh biếc. Tóc dài buộc trên đỉnh đầu, dây buộc tóc khảm ngọc cùng màu với y phục. Ngoài ra không còn gì.

Trán cao, mũi thẳng, môi đỏ, mặt mày ẩn chứa ý xuân, sắc mặt như ngọc, gương mặt mượt mà, chỉ dưới cằm hơn nhọn. Ngũ quan không gì không tinh xảo.

Giữa trán mang bảy phần quý phái, ba phần thư hương.

An Vương phi lôi kéo Lung Nguyệt thở dài: "Con của ta, thật sự có phong thái của Hoàng thượng, dáng vẻ thùy mị thướt tha của Hoàng tẩu."

"Hoàng thẩm lại trêu con rồi." Lung Nguyệt muốn làm nũng, nhưng lại nhớ ra bản thân đang mặc y phục nam nhi, chắp tay nói: "Hoàng thẩm quá lời rồi! Tiểu chất ngượng ngùng không dám nhận!"

An Vương phi ấn ấn trán nàng: "Cái con mèo nhỏ này! Không còn sớm nữa, mau đi đi!"

Lung Nguyệt và Lý Long Triệt, Minh Hiên cùng ra ngoài, bước lên xe ngựa xuất phát đến trường thi.

Tới cửa trường thi, thí sinh đã lục tục vào bàn, Lung Nguyệt cũng xuống xe ngựa, cầm bút sách, tất cả những vật cần thiết, cả bài tử chứng minh thân phận.

Trước khi đi vào, còn nghe thấy Lý Long Triệt lớn tiếng nói với nàng: "Đừng khẩn trương, nếu thi không đậu thì ta và Hiên Nhi cũng không chê cười tỷ đâu!"

Lung Nguyệt buồn bực, làm gì có người nào như hắn chứ! Cho nên xoay người lại, trừng mắt nhìn hắn.

Nhưng ánh mắt đó rơi vào trong mắt người khác lại có vẻ đặc biệt phong tình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »