Chuyện Xảy Đến Trong Đêm

Lượt đọc: 5122 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 8 -
ngày thứ hai, tại oslo

Ekaterina đã dành cả đêm để khui hết bí mật trong cái USB mà Mateo giao cho cô. Điều cô phát hiện ra lúc ngày vừa rạng giải thích cho cô hiểu tại sao gã tay chân của Baron lại phải rút súng ngay giữa phố đông: một cuộc trao đổi khủng khiếp. Mới 4 giờ sáng, nhưng cô đã gửi ngay tin nhắn cho Mateo, để đẩy cuộc hẹn của họ lên sớm hơn. Xét hoàn cảnh lúc này, không thể nào chờ đến tận chiều như đã định.

Mateo, người đang vật vã làm quen với những đêm hè xứ Na Uy, chỉ ngủ được chập chờn. Anh đọc tin nhắn và, dù cũng rất lo ngại về nội dung của nó, đã thay đổi địa điểm cuộc hẹn, vì cho rằng khu trung tâm thành phố trong vài ngày tới vẫn là khu vực nguy hiểm. Anh đề xuất địa điểm là Sandvika, một cửa hàng Ikea sẽ tạo cho họ vỏ bọc hoàn hảo, Ekaterina có thể bắt xe buýt tới đó. Nhưng cô không có thời gian chơi trò săn lùng kho báu và bảo anh hãy tới gặp cô tại trường đại học, trước giờ lên lớp.

Họ sẽ gặp nhau lúc 7 giờ 30 tại bãi đỗ xe của trường.

Ekaterina mời anh lên chiếc Lada cũ của mình. Công tơ mét đã chết từ lâu, ngoại trừ điểm khiếm khuyết đó, khoang xe thơm tho sạch sẽ và lớp bọc giả da sáng bóng màu sáp là minh chứng cho sự chăm chút mà cô giảng viên này dành cho chiếc xe của mình.

Nét mặt nhăn nhó sau một đêm quá ngắn ngủi, Mateo vui vẻ nhận ngay cốc cà phê Ekaterina đưa cho mình.

-  Cậu tìm được gì? anh hỏi.

Ekaterina rút một máy ghi âm ra khỏi túi và đặt nó lên phần giữa hai ghế ngồi.

-  Tôi muốn cậu nghe tận tai hơn, cậu hẳn sẽ không tin tôi. Hãy phân biệt giọng của Vickersen và giọng của Baron dựa vào ngữ điệu của họ.

Cô ấn nút “Play”. Mateo nghe thấy tiếng loẹt xoẹt rồi cuộc trò chuyện bắt đầu.

“Rất vui được gặp ông, đấy là giọng mũi của Baron.

“Chào mừng ông tới với chúng tôi, còn đây, chất giọng the thé, là của chính trị gia thủ lĩnh đảng Quốc gia.

“Ông sẵn sàng rồi chứ?'

Có tiếng lanh canh của cốc chén, tiếng một cái tách được đặt xuống đĩa lót.

“Chúng tôi sẵn sàng cả rồi, ngay khi chúng tôi chuyển sang hành động, các ông chỉ cần...

-  Ông chắc chắn về độ tin cậy của đám người đó chứ? Baron ngắt lời vị khách với giọng nhấn mạnh.

-  Tôi hết sức tin cậy họ, không phải ngẫu nhiên mà chúng tôi chọn họ. Cũng như chúng tôi, họ quyết tâm châm dứt tình hình hiện tại, Vickersen khẳng định.

-  Tôi không tin tưởng trạng thái tinh thần của họ, liệu họ có đủ sức thực hiện đến cùng một kế hoạch như vậy không?'

Ekaterina bảo Mateo hãy ghé sát vào máy ghi âm để không bỏ sót từ nào.

“Họ sẵn sàng hy sinh, liệu điều đó đã đủ để đảm bảo với ông chưa?

-  Nếu kế hoạch được thực hiện chuẩn chỉ, tôi không thấy có lý do gì phải tới nước đó cả; mà hoàn toàn ngược lại, trong vòng bốn mươi tám giờ tới đám người của ông còn được xem như anh hùng."

Baron cười khẩy.

Tiếng xào xạo khó chịu nổi lên khiến Mateo nhăn mặt. Baron có tật xoa xoa đôi má bị eczéma chưa cạo sạch râu. Y nói tiếp, bằng giọng bề trên:

“Thế còn thủ phạm của chúng ta?

-  Họ đã ở nơi an toàn," Vickersen đáp.

Im lặng. Mateo nhận ra tiếng tách tách bấm trên bàn phím của điện thoại thông minh; âm thanh số, phát ra từ một chiếc BlackBerry hẳn là thuộc hệ máy cơ, vậy thì chứng tỏ Vickersen đã mở khóa điện thoại. Tiếng vải sột soạt. Viên chính trị gia đang chỉ cho Baron xem thứ hiện trên màn hình điện thoại của y.

“Xóa nó đi ngay, ông thật hồ đồ khi giữ nó trong điện thoại di động! Baron nổi nóng.

- Chỉ để ông xem thôi mà, Vickersen đáp với giọng nhã nhặn làm lộ ra vẻ khoái chí.

- Xin hãy đưa cho tôi điện thoại của ông, thưa ông.”

Một giọng thứ ba cất lên, đặc giọng Mỹ, xen ngang cuộc trò chuyện. Tên vệ sĩ vừa bước ra sân khấu. Âm thanh trong bản ghi âm trở nên trầm đục hơn, Mateo nghe thấy tiếng lạch cạch, những tạp âm, rồi không gì nữa. Hẳn đó chính là lúc Ekaterina bỏ chạy, anh đã biết phần sau đó.

Cô bỏ máy ghi âm vào túi. Anh vẫn lặng thinh.

- Họ nói chuyện gì vậy? rốt cuộc anh hỏi.

Ekaterina chộp lấy chiếc túi đeo chéo ở băng ghế sau chiếc Lada và rút ra một tập tài liệu rồi để nó trên đùi.

- Dù Baron coi ông ta là kẻ hồ đồ, thì tôi lại chưa bao giờ thấy như vậy, cô nói. Nhưng tôi đồ rằng Vickersen rất tự tin vào bản thân nên hắn mới không còn sợ mình sơ sẩy. Hắn rất hay kết nổi điện thoại thông minh của mình với máy tính. Tôi đã lần ra được địa chỉ IP và định vị được nó trong văn phòng hắn. Tôi tránh cho cậu phải nghe các chi tiết cụ thể, tôi đã dành cả vào đó chút thời gian ít ỏi còn lại trong đêm qua của tôi đấy.

Nói xong cô rút ra từ tập tài liệu một bức ảnh tự in ở nhà. Mateo thấy trong ảnh hai người đàn ông bị trói chặt vào ghế tựa. Trên mặt họ thấy rõ những dấu vết của bạo lực. Màu da của họ khiến người ta không phải nghi ngờ gì nữa, hai người này không phải cộng sự của Vickersen.

- Đây chính là những “thủ phạm” mà tay Baron ngạo mạn kia đã nhắc tới khi nãy, Ekaterina tiết lộ.

- Thủ phạm của việc gì? Mateo hỏi.

- Những gì tôi tìm được cho tới lúc đó chưa có gì sáng tỏ cả, bởi vậy tôi đã sục sạo tiếp trong máy tính của hắn. Một giờ sau đó, tôi phát hiện ra cái này, cô vừa nói vừa rút trong tập tài liệu ra một tờ giấy khác.

Cô đưa cho anh một bức ảnh chụp từ trên cao trong đó có nhiều tòa nhà, một lộ trình vạch ra bằng bút dạ và ba dấu chữ thập viết bằng mực đỏ. Một đánh dấu một tòa nhà nhỏ có mái hình chữ V lộn ngược, một đánh dấu một tòa nhà mặt tiền dài và hơi cong, chữ thập thứ ba đánh dấu một dinh thự khiêm nhường hơn và hình vuông.

-  Cậu có biết cái đó ứng với chỗ nào không? Mateo hỏi.

-  Cậu cứ bình tĩnh, đây là một bức ảnh phóng, chỉ là một góc bản đồ, bởi vậy khó mà biết đó là góc nào. Tôi thông thuộc thành phố mình sống, nhưng tôi quen đạp xe lượn khắp các phố, chứ không phải lượn trên mây. Cũng có thể đây là một góc phố ngoại ô, một khu vực hành chính nào đó, tôi đã làm vài phép thử chồng nó lên những bức ảnh vệ tinh sẵn có trên mạng, nhưng Oslo và vùng ngoại vi hợp lại thành một địa bàn mênh mông, tôi mò mẫm tìm rồi đấy mà chưa thấy gì rõ ràng cả.

- Một ngân hàng thì sao? Biết đâu chúng định làm một vố nẫng các két tiền đi?

-  Việc đó thì làm sao biến đám người của Vickersen thành anh hùng chỉ trong “bốn mươi tám giờ đồng hồ” được?

- Tội ác hoàn hảo, Mateo gợi ý. Chúng cuỗm tiền rồi giao cho nhà chức trách hai tên thủ phạm đã bị đánh đến chết.

- Cậu ấm đầu hay sao mà tấn công liền lúc ba ngân hàng, lại trong bán kính hẹp như thế, thì rất ít khả năng, kể cả đối với đám đạo chích thiên tài. Hơn nữa, đường vào nhà nhìn trên bản đồ này thì trông không có vẻ gì giống phố lớn cả, trông như mấy con ngõ thì đúng hơn. Đấy là chưa kể tiền giấy mới rất dễ bị lần ra dấu vết. Hẳn là không đời nào chúng có đủ thời gian để xoay vòng tiền trước các cuộc bầu cử sẽ diễn ra trong hai tuần tới. Đây là kiểu hành động nghiêm trọng hơn nhiều.

- Kiểu hành động gì?

- Vụ thảm sát ở đảo Utoya đã gây chấn động cả đất nước và tác động xấu đến ảnh hưởng của phe cực hữu, những người vốn đang cố gắng lấy lại danh tiếng kể từ vụ đó. Vậy thì, thử hình dung hai cái gã mà ta thấy trên bức ảnh kia, hai gã có nước da ngăm đen, là những kẻ gây ra một vụ tàn sát mới. Giờ thì, giả sử những người đã bắt được hai gã kia, sau khi buộc phải đánh chết họ, là những người yêu mến Vickersen, thậm chí ủng hộ nhiệt tình cho đảng Quốc gia... Ai sẽ trúng lớn trong vụ này? Máu của các nạn nhân sẽ thổi bùng làn sóng cử tri đi bầu cho phe dân tộc cực đoan.

- Cậu thật sự nghĩ Vickersen dám làm tới tận mức đó để giành chiến thắng trong kỳ bầu cử này ư? Mateo hỏi.

Ekaterina ngưng một lúc rồi nói tiếp:

-  Bây giờ cậu hiểu lý do vì sao gã tay chân của Baron lại rút súng ra rồi chứ. Tôi thậm chí đã đến mức tự hỏi điều gì đã ngăn hắn bắn mình. Tôi thú thật với cậu là cả tôi cũng không ngủ nhiều đâu.

- Cậu đã tìm ra địa điểm và thời gian sẽ diễn ra vụ tấn công đó chưa?

- Tôi đã tìm được không ít thứ, tôi cho là thế, Ekaterina lưu ý. Tôi định gửi tất cả những thông tin đó cho ban chống khủng bố.

-  Gửi cái gì? Mateo hỏi vặn lại. Một bản vẽ lằng nhằng không chú thích và bức ảnh hai gã thương tích đầy mình, cùng giả thuyết rằng người đứng đầu một đảng phái chính trị tiếng tăm, liên kết với một cố vấn cao cấp người Mỹ, đang chuẩn bị sắp xếp một vụ thảm sát hòng kiếm chác phiếu bầu ư? Ai sẽ tin cậu? Trong trường hợp khả quan nhất, Vickersen sẽ được thẩm vấn... rồi được thả vì thiếu bằng chứng buộc tội. Và vừa ra khỏi đồn cảnh sát, hắn sẽ la toáng lên rằng là bê bối, rằng là âm mưu chính trị... và sẽ thu hút được mọi sự chú ý của truyền thông.

- Mà không kéo theo cái chết nào, dù sao như thế cũng đáng đấy chứ, phải không?

- Trừ việc chúng ta chỉ có thể chia sẻ các phát hiện của cậu dưới dạng nặc danh, và những cáo buộc nặc danh thì sẽ không được coi trọng, chưa kể khả năng Vickersen có cài cắm người bên cảnh sát. Như mọi khi, họ sẽ đổ trách nhiệm cho kẻ tung cảnh báo, trong trường hợp này là chúng ta. Hãy bắt đầu bằng việc tập hợp bằng chứng, tìm ra địa điểm và thời gian chúng định hành động, rồi chúng ta sẽ tính.

-  Nhất trí, cùng nghĩ xem nào. Chuyện đó diễn ra vào ban đêm hẳn sẽ có lợi hơn; ban ngày ban mặt, đám thủ phạm thật sự sẽ không thể không bị nhận dạng. Baron đã nói rằng đám tay chân của Vickersen sẽ thành anh hùng trong bốn mươi tám tiếng nữa, cuộc trò chuyện giữa hai tay đó diễn ra từ sáng hôm qua, vậy thì vụ việc sẽ diễn ra vào tối nay.

- Điều này khiến chúng ta còn rất ít thời gian để tìm ra địa điểm, Mateo kết luận.

- Tôi bị muộn giờ lên lớp rồi, chuyện này chưa bao giờ xảy ra và sinh viên của tôi hẳn đang rất lo lắng ở giảng đường. Tiết giảng của tôi kết thúc lúc 14 giờ. Tôi đã in cho cậu bản đồ thành phố và ngoại ô, cả mấy bức ảnh chụp từ vệ tinh nữa; hãy nghiên cứu thật kỹ tất cả những cái đó, về phần mình tôi sẽ bắt tay vào việc ngay khi tan lớp. Chúng ta sẽ điểm lại một lượt lúc khoảng 16 giờ, hoặc trước đó nếu một trong hai chúng ta tìm ra dấu hiệu nào đó.

Từ chiếc Lada bước xuống, Mateo ôm choàng Ekaterina để chào tạm biệt. Cử chỉ bất ngờ này khiến cô ngạc nhiên nhưng không phải không thích thú.

Rồi cô bước tới tòa nhà nơi cô có giờ dạy, trong lúc đó Mateo đi về phía mô tô của anh.

« Lùi
Tiến »