Buổi sáng, tại London
Trước khi rời khách sạn, vào khoảng 8 giờ sáng, Cordelia lưu các thông tin thu thập được trong đêm rồi thông báo với em trai rằng giai đoạn đầu tiên của chiến dịch đã kết thúc. Diego chỉ còn phải gửi một tin nhắn cho những người khác và thanh toán hóa đơn.
Một chiếc taxi chở họ đến nhà ga. Cordelia ngắm nhìn thành phố lướt qua bên ngoài kính xe, cô có linh cảm mình sẽ không trở lại đầy trong một thời gian rất dài.
Cả hai chị em đều đã mệt nhoài, những ngày vừa qua không hề dễ chịu đối với họ, và ánh đèn của những chiếc xe chạy không ngừng nghỉ trên đường Old Brompton đã chiếu sáng tường phòng họ suốt đêm.
Hai giờ sau, tựa vai vào nhau, Cordelia và Diego ngủ trên một chuyến tàu băng qua vùng nông thôn nước Anh để đưa họ đi về phía cảng Harwich.
Buổi sáng, tại Rome
Ekaterina tìm điện thoại di động trên bàn đầu giường, kiểm tra tin nhắn rồi bật dậy để tìm Mateo. Cô băng ngang phòng khách, đi dọc theo thư phòng rộng lớn rồi bước vào bếp.
- Janice đã gửi cho chúng ta một tập tin, cô nói với Mateo, anh đang ăn sáng.
- Anh biết, anh đã nhận được chìa khóa giải mã qua đường tin nhắn. Em uống cà phê nhé? anh đề xuất.
- Em thấy có vẻ là chuyện khẩn cấp đấy, cô nhận xét.
- Có chuyện gì mà không khẩn cấp đối với Janice đâu... anh tin chắc là chuyện đó có thể chờ thêm mười phút. Em đói không?
Cô không trả lời mà tự rót cho mình một cốc cà phê, mặt mũi u ám.
- Chỉ riêng phòng bếp của anh cũng rộng hơn căn hộ của em ở Oslo, cô trả lời.
- Cũng chỉ là bếp thôi mà... Có quan trọng gì đâu?
Ekaterina gật đầu, sẵn sàng quay vào phòng ngủ để xem nội dung tài liệu mà Janice vừa gửi cho họ.
- Có chuyện gì thế? Mateo hỏi thêm.
- Chỉ có chuyện là em gắn bó với anh thôi, nhưng chúng ta không thuộc cùng một thế giới, và điều đó khiến em thấy sợ.
- Em làm ơn ngồi xuống đi, Janice sẽ chờ thêm một chút. Đã đến lúc anh kể cho em nghe một chuyện.
Ánh mắt Mateo nhìn mông lung vào khoảng không. Anh hít một hơi, bởi vì anh phải hít sâu để chìm vào quá khứ và kéo lên bề mặt thứ đã biến anh thành con người của ngày hôm nay. Rồi anh áp hai bàn tay lên mặt bàn, giống như một người kể chuyện sẵn sàng mở cánh cửa thế giới của riêng mình.
- Một buổi sáng khi ba ngôi làng trong vòng bán kính hai mươi ki lô mét xung quanh nhà ông bị thiêu rụi, Hoan hiểu rằng những rủi ro mà gia đình ông đang phải đương đầu sẽ trở nên nghiêm trọng hơn nếu họ ở lại nhà mình thay vì rời đi. Những câu chuyện kể về số phận của những người đã bỏ trốn không được đưa ra để khuyến khích họ. Các lực lượng của chính quyền đang giữ thường dân làm con tin trong cuộc xung đột giữa họ với quân du kích. Gọng kìm mỗi ngày một khép chặt lại. Những bãi mìn, những con đường bị pháo kích bắn phá liên hồi, những vụ ném bom xuống các thôn làng. Rồi cả tin đồn đang lan truyền rằng người Khmer bắt cóc trẻ con để tống chúng vào quân đội. Đêm xuống, Hoan không thể trấn an con gái ông, nó mới tám tuổi, và cả đứa con trai năm tuổi nữa. Ông đã đưa ra quyết định. Đã đến lúc phải nói lời từ biệt, ngày hôm sau họ sẽ ra đi. Hôm đó là một ngày thứ Ba, vào đầu mùa khô. Ánh sáng ban ngày xiên chéo đằng sau những ngọn đồi. Những người mạo hiểm đi lên đó có thể nhìn thấy những đường viền đỏ rực trong vùng đồng bằng trước khi chúng tắt hẳn đằng sau các dãy núi. Hoan đã ấn vào trong túi những món đổ tối cần thiết để đảm bảo hai đứa con ông có thể sống sót trong vài ngày. Bánh bích quy, ba nắm cơm, trái cây khô, và hai miếng cam thảo. Ông đã giữ những thứ đồ ngọt này như những kho báu, để dành chúng cho ngày hòa bình lập lại. Trước khi đi ngủ, ông thường kín đáo ngắm nghía chúng, với sự nhiệt thành của những người đang chiêm ngưỡng bức tượng của một vị thần, cầu mong một phép mầu. Hoan giao cái gói đồ còm cõi ấy cho con gái, rồi đặt con bé ngồi vào bên cạnh cậu em trai trong chiếc xe bò. Các nông dân trong vùng vẫn có thể đi men theo đường biên giới nhân lúc trời tối. Họ đã quá già nên đám người kia không e sợ gì, và hàng ngũ của họ quá sơ sài để đám binh lính có thể lẩn vào đó. Nhưng hai đứa trẻ có thể không bị phát hiện vì chúng nằm dưới một chiếc chăn đen sẫm như màn đêm. Hoan hôn các con rồi chúc chúng lên đường may mắn, ông hứa sẽ đến ở cùng chúng ngay khi có thể. Ông ra sức an ủi đứa con gái, rồi ôm siết lấy đứa con trai, bắt nó hứa sẽ chăm lo cho chị gái. Anh đã hứa và đã chờ đến khi chiếc xe đi xa rồi mới òa khóc. Cha anh chỉ còn là một chấm nhỏ ở phía xa. Anh nắm lấy tay chị gái rồi hứa với chị rằng bọn anh sẽ sớm quay trở lại nơi đó. Một lời hứa trơ tráo, nhưng cha anh là người nói dối trước, khi khẳng định rằng ông sẽ đến nhập hội với bọn anh. Đoàn bọn anh bị tấn công đúng lúc vượt qua biên giới. Anh không bao giờ gặp lại chị gái nữa, và ngày nay, thậm chí anh còn không thể nhớ nổi nét mặt chị. Thế nên khi em nói rằng chúng ta không đến từ cùng một thế giới, có lẽ em nói đúng... Nhưng em cũng phải biết rằng nỗi sợ đã ám ảnh thời niên thiếu của anh đến mức anh không còn cảm nhận được nó nữa.
Mateo đứng dậy, áp môi anh lên môi Ekaterina rồi rời khỏi bếp. Cô chạy theo, kéo anh lại rồi nép mình trong vòng tay anh.
Khoảng giữa trưa, tại Kiev
Vital cáu kỉnh vỗ vào mặt bàn làm việc. Em trai anh đang gõ cửa.
- Vào đi! Cứ làm như anh có thể ra mở cửa cho em được ấy.
- Em thấy anh có tâm trạng tốt đấy. Có tin tức gì về Maya không? Malik hỏi.
- Nếu có, hẳn là tâm trạng anh còn tốt hơn nữa đấy.
- Anh đang lo lắng sao?
- Anh cũng không biết nữa. Cô ấy còn chưa đến chỗ hẹn... Nhưng anh có niềm tin ở cô ấy, chúng ta hãy kiên nhẫn.
- Em có thể làm gì cho anh được không?
- Ngả ghế của anh ra rồi kéo nó lùi lại một chút. Cái gác chân chết tiệt này lại mắc vào dây máy tính của anh rồi.
Malik lại gần để điều chỉnh xe lăn cho người anh song sinh.
Vital ra hiệu bảo anh dừng lại, rồi cúi người về phía màn hình.
- Em có thấy thứ anh đang thấy không? anh hỏi bằng giọng sững sờ.
Malik đọc tin nhắn hiển thị trên màn hình.
- Hãy cảnh báo những người khác, anh nói với Vital. Bảo mọi người hãy đến đây, càng nhanh càng tốt. Anh trả tiền chuyến đi cho họ nếu cần thiết. Hãy nói rõ với họ đây là chuyện khẩn cấp và họ không có lựa chọn nào khác, em sẽ yêu cầu chuẩn bị phòng cho họ, rồi đi khởi động Donjon.
Lúc 11 giờ 30, tại Tel-Aviv
David bắt gặp Janice nằm ngủ trên xô pha trong phòng khách. Khi nhìn thấy túi áo vest của cô bị xé rách, anh ngồi xuống bên cô và chờ đợi. Ngay khi cô mở mắt, anh đã choàng tay ôm lấy cô rồi an ủi vỗ về mà không hỏi câu nào.
Vì đã có thói quen, anh vào khu bếp rồi chuẩn bị bữa sáng cho cô, đặt tất cả trên một cái khay.
Janice nhìn anh đăm đăm, và thổ lộ với David rằng anh chính là người bạn ngoài sức tưởng tượng, có lẽ là người bạn tốt nhất trên thế gian này. Và là một nghệ sĩ tài ba, người phải nhanh chóng quay lại với bức họa của mình. Như thế này là cô đã gây đủ lộn xộn rồi.
David nhìn cô nghi hoặc, trong lúc cô quay vào phòng ngủ của mình.
Cô tắm hồi lầu dưới vòi sen rồi xuất hiện trở lại, trên người mặc toàn đồ đen.
- Em đi làm đấy à? David hỏi, anh vẫn chưa hề rời khỏi phòng khách.
- Đó là điều tốt nhất em còn có thể làm được.
- Hoặc em hãy giữ chút khoảng cách, hãy đi du lịch đi, rời khỏi Tel-Aviv một thời gian. Thực ra, anh nói thế thôi... hoặc không gì cả.
- Có lẽ thế, cô trả lời, nhưng trước hết, em phải nói chuyện với Efron đã.
David đưa cô ra vỉa hè. Khi cô chuẩn bị lên taxi, anh gọi cô lại và hỏi:
- Ý em là gì khi em nói “có lẽ thế” đấy?
Khoảng 13 giờ, trên vùng biển Bắc
Bất chấp bụi nước, gió và bọt sóng bị mũi tàu hất tung, Cordelia vẫn muốn ở lại trên boong tàu. Tựa người vào lan can, cô ngắm nghía đường chân trời, bờ biển Hà Lan đã hiện ra trước mắt.
- Chúng ta lên mũi tàu đóng cảnh Titanic không? cô hỏi em trai, anh đang kiểm tra tin nhắn.
Diego ngước mắt lên.
- Chúng ta đi Kiev, anh thông báo bằng giọng nghiêm trang.
- Tại sao lại là Kiev?
- Họ đã đáp lại lời kêu gọi của em, cả Hội tập hợp đầy đủ ở chỗ Vitalik.
- Chị nghe rõ rồi, tất cả chúng ta sẽ gặp nhau sao? Em đã nói gì với họ? Cordelia ngạc nhiên hỏi.
- Sự thực. Rằng Sheldon đã tìm cách giết chị.
Cordelia tỏ vẻ kiên quyết.
- Em thấy đấy, cô nói, chị giữ lời hứa của mình. Tất cả những năm tháng vừa qua sẽ không uổng phí, bây giờ thì chị biết điều đó, Alba sắp được trả thù rồi, chúng ta sẽ vặt lông chúng, tiêu diệt chúng...
Cô mỉm cười rồi quay người lại, nhìn chăm chăm về phía bờ biển, và hét lên trong gió:
- ... và sẽ thực hiện vụ hack thế kỷ!
Cùng lúc đó, tại Rome
Mateo và Ekaterina đang chuẩn bị liên hệ với Janice thì điện thoại của họ cùng rung lên.
Họ vội vàng chuẩn bị hành trang rồi nhảy lên một chiếc taxi để đến phi trường Fiumicino. Theo dấu Baron lúc này không còn là công việc ưu tiên nữa, tin nhắn của Vitalik đã quá rõ ràng.
Cùng lúc đó, tại Tel-Aviv
Đến tòa soạn, Janice vào thẳng phòng họp. Cuộc họp của ban biên tập sắp kết thúc, cả ê kíp đang tranh luận về những chủ đề cuối cùng cần xử lý trong số ra ngày hôm sau. Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của cô, Efron ngừng lời rồi kéo cô vào phòng làm việc bên cạnh.
- Có chuyện gì thế? anh hỏi.
Cô chia sẻ với anh những thông tin chứa đựng trong ghi chú của Noa, và dừng lại ở đó. Không nói thêm lời nào về số phận của cô bạn gái.
- Chuyện tế nhị đấy, Janice ạ. Rõ ràng là cô đang có trong tay một hồ sơ nóng bỏng, nó có mùi vị của tin sốt dẻo mà mọi tổng biên tập đều mơ ước. Nhưng tôi phải đảm bảo cho những người cộng tác với tôi được an toàn. Vậy cô muốn tôi phải nói gì đây? Hãy tiếp tục đào sâu, hay là hãy từ bỏ bởi vì loại vụ việc như thế này có quá nhiều rủi ro? Ayrton Cash chỉ là một con mồi nhỏ nếu so sánh vóỉ Schwarson. Tài sản của ông ta lên đến 57 tỷ đô la, không có ai thế lực và nguy hiểm hơn người đàn ông này, và cả đám tay chân thân cận của ông ta nữa. Cô đã hiểu rõ hơn ý tôi khi nói đây là một vụ “tế nhị” rồi chứ?
Điện thoại di động của Janice rung lên, cô đọc tin nhắn của Vitalik rồi cáo lỗi với Efron.
- Tôi phải đi đây, có chuyện khẩn cấp.
- Tôi có thể biết cô đi đâu được không?
- Đến Ukraina, tôi cần anh tạm ứng lương cho tôi, anh có thể chuyển vào tài khoản của tôi được không? Xin lỗi anh, nhưng tôi phải đi rồi, tôi chỉ còn đủ thời gian để ghé qua nhà lấy vài món đồ thôi.
Efron nhìn cô, trên môi khẽ nở nụ cười.
- Thật ra, cô đã đưa ra quyết định trước cả khi nói chuyện đó với tôi. Chúc cô lên đường may mắn! và tôi ra lệnh cho cô thường xuyên cập nhật tin tức cho tôi.
Janice đã chạy lao xuổng cầu thang.
***
- Chỉ một cuộc gọi của Diego đã đủ để thuyết phục Vital và Malik vi phạm nguyên tắc an toàn quan trọng nhắt mà tập hợp toàn bộ Hội tại Kiev sao? Từ đâu mà họ có cái quyền đó, và điều gì đã kích hoạt tình trạng khẩn cấp đến thế?
- Không, không phải là cuộc gọi mà Diego thực hiện từ trên cầu tàu. Đúng là Cordelia và Diego cần những người khác trợ giúp để thực hiện suôn sẻ kế hoạch của họ, nhưng cho dù để thực hiện thành công vụ trộm thế kỷ, như Cordelia đã tự hào đặt tên cho nó, việc hack hoàn toàn có thể thực hiện từ xa. Còn về Vital và Malik, họ không hề được trao bất kỳ quyền lực đặc biệt nào. Họ chỉ sử dụng từ khóa đã được thống nhất từ lâu. Ai cũng có quyền kích hoạt chuông báo động của một đoàn tàu, chỉ có điều người kéo chuông phải đưa ra quyết định đó và chịu trách nhiệm về tất cả các hậu quả của nó.
- Vậy anh em nhà Vitalik đã đọc thấy nội dung gì trên màn hình của họ, để rồi kêu gọi cả Hội tập hợp như vậy?
- Một câu tóm tắt tất cả những gì Ekaterina và Mateo đã nghi ngờ khi họ còn ở trong phòng khách sạn tại London... cái kế hoạch rộng lớn mà, như chính Ekaterina đã nói, họ còn chưa nắm bắt được, nhưng cả hai người đã thoáng thấy phạm vi của nó... thứ đã thúc đẩy họ đến Rome:
Hoàng hôn của bầy mãnh thú đã bắt đầu.
Một liên minh đã được hình thành từ nhiều năm nay, bao gồm những trùm tài phiệt giàu có và thế lực đến nỗi không một lực lượng nào có thể ngăn cản. Sau khi chiếm đoạt các nguồn năng lượng, công nghiệp thực phẩm và dược phẩm, sau khi nắm quyền kiểm soát và giám sát các phương tiện truyền thông và thông tin - các mạng xã hội, các kênh truyền hình và phần lớn các tờ báo -, bầy mãnh thú đang chuẩn bị tiến hành bước cuối cùng trong kế hoạch của họ. Một bước quyết định và không thể đảo ngược. Chiếm lĩnh những quốc gia giàu có nhất, và nô dịch các quốc gia đó bằng cách thiết lập những chính phủ độc tài do người của họ điều hành. Trung Quốc, Indonesia, Ấn Độ, Nga, Thổ Nhĩ Kỳ, Brazil, các nước vùng vịnh, và từ một thời gian gần đây là cả nước Mỹ... hơn bốn tỷ rưỡi cá nhân đã sống dưới vòng kiềm tỏa của họ; nhân loại đang chậm rãi bước về hướng đó. Chỉ còn một trung tâm của sự chống đối, một pháo đài cuối cùng: châu Âu. Và Baron, đại sứ của Liên minh, đang nỗ lực tìm cách hạ gục nó. Hạ bệ những nền dần chủ cuối cùng để cai trị toàn thể các dân tộc cùng của cải của họ. Bây giờ thì anh hiểu rỗ hơn lý do thôi thúc Vital và Malik tập hợp khẩn cấp cả Hội rồi chứ?
- Con quái vật nhiều đầu... Ayrton Cash, Robert Berdoch, anh em nhà Kich, Schwarson, Stefan Baron và tất cả những gã mà tôi còn chưa biết tên... Hội 9 có thể làm gì để chống lại những thế lực đáng gờm đến thế?
- Tôi đã nói với anh điều đó ngay từ đầu cuộc trò chuyện của chúng ta, đừng chỉ dừng ở việc tức giận, phản kháng hoặc kết tội, mà hãy hành động.
- Bằng cách nào?
- Ekaterina, Mateo, Cordelia, Diego, Janice, Vital, Malik, Maya không được tuyển mộ một cách ngẫu nhiên. Tất cả những năm tháng họ dành để hack chỉ là một quá trình tập huấn lâu dài... Điều xảy đến trong đêm ở Oslo là một khởi đâu. Tất cả đều được gắn kết với nhau mà không biết, để một ngày nào đó cùng tiến hành cuộc chiến đầy nguy hiểm này. Trận đánh đầu tiên của họ, trận đánh sẽ bắt đầu tại Kiev, chính là tập hợp các bằng chứng. Tài năng của họ không đủ để bảo vệ họ khỏi những mối hiểm nguy đang chờ đợi. Giờ đây, khi các luật lệ đã bị vi phạm, sẽ chẳng còn luật lệ nào hết, cả ở phe thiện lẫn phe ác.
- Cuộc chiến này có mối quan hệ thế nào với trận đánh mà Diego và Cordelia đang tiến hành?
- Học từ đối thủ, chính là cách chứng tỏ sự khiêm nhường và trí tuệ. Chúng tôi sẽ không để cho các PSYOPS nắm độc quyền thao túng. Anh còn nhớ Noa đã dạy cho Janice điều gì không? Khiến kẻ thù sợ hãi là một kỹ thuật xưa như trái đất. Bằng cách tấn công vào ví tiền của những kẻ đứng đầu các hãng dược, Diego và Cordelia sẽ gửi một thông điệp đến đội quân mãnh thú. “Chúng tôi có tồn tại, các người không biết chúng tôi là ai, nhưng bây giờ các ngườỉ đã biết rằng chúng tôi có thể tiếp cận các người.” Từ đó sẽ khiến chúng bận tâm và đánh lạc hướng chúng.
- Bằng cách tịch thu của mỗi người trong bọn 5 triệu ư? Một vết muỗi đốt, tôi xin nhắc lại lời của Cordelia.
- Một biểu tượng thì không có giá... và chúng tôi sẽ lấy đi của chúng nhiều hơn thế rất nhiều.
- Thế còn Maya? Có mối liên hệ gì với nhiệm vụ đã đưa cô ây đến Istanbul, với bức ảnh của bé gái có khuôn mặt thiên thần ấy?
- Bé gái ấy tên là Naëlle, và cô bé sẽ là chìa khóa.
- Chìa khóa của thứ gì?
- Của cái chuồng nhốt bầy mãnh thú.
- Nhưng ai đã gửi bức ảnh đó cho Maya, ai đã gửi thông điệp đó đến Vital và Malik, và cuối cùng, ai đã giật chuông báo động và quyết định tập hợp cả Hội?
- Tôi.
- Chị là ai trong số họ?
- Tôi là số 9.
Phòng họp trực tuyến.
Tạm thời ngắt kết nối được thiết lập vào lúc 00 giờ 00 GMT theo giao thức mã hóa.
***
Mặt trăng nhô lên trên bầu trời Kiev, khiến mặt sông Dnieper lấp lánh ánh bạc.
Trên bờ sông, một lầu đài nhỏ có từ thế kỷ 19 thoát khỏi cơn đờ đẫn.
Những lỗ châu mai trên tháp canh sáng lên như một ngọn hải đăng trong đêm tối.
Bên trong lâu đài, chín màn hình được phân bổ xung quanh một chiếc bàn tròn.
Đằng sau, đèn hiệu của các máy chủ nhấp nháy dọc theo các bức tường, trong những chiếc tủ được điều hòa nhiệt độ.
Vài giờ nữa, Hội 9 sẽ tập hợp lần đầu tiên, gần như đông đủ.
Hoàng hôn của bầy mãnh thú sẽ bắt đầu.
Chú thích:
[*] Tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản, nghĩa là: ôi trời, đã đến mức này rồi thì.
[*] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là người khổng lồ độc ác hay chú lùn ranh mãnh. Trên mạng xã hội, troll được hiểu là hành động chơi khăm, gài bẫy ai đó.
[*] Viện Nghiên cứu tình báo và đặc nhiệm, tức Cục Tình báo của Israel.
[*] Câu chửi thề trong tiếng Na Uy, tạm dịch là “Chết tiệt!"
[*] Tapas là món khai vị, món ăn chơi trong ẩm thực của người Tây Ban Nha. Tapas có thể là đồ ăn lạnh như phô mai trộn dầu oliu, đồ ăn nguội như xúc xích, giăm bông, thịt hun khói hoặc đồ ăn nóng như các món chiên (mực, cá...).
[*] Một trò chơi có tên là “hải chiến”, theo đó bên này tìm cách “đụng” tàu của bên kia để khiến tàu của đối thủ bị chìm.
[*] 2001: A Space Odyssey là một phim khoa học viễn tưởng sản xuất và phát triển vào năm 1968 do Stanley Kubrick sản xuất và đạo diễn. Kịch bản phim được Kubrick và Arthur C. Clarke viết, dựa trên truyện ngắn “The Sentinel” của Clarke. Bộ phim mô tả một chuyến hành trình tới sao Mộc của HAL sau khi phát hiện một tảng đá nguyên khối màu đen bí ẩn được mô tả là đã ảnh hưởng đến quá trình tiến hóa của loài người. Bộ phim đề cập đến chủ nghĩa hiện sinh, sự tiến hóa của loài người, công nghệ, trí tuệ nhân tạo, và sự sống ngoài Trái đất.
[*] Phim do đạo diễn Werner Herzog sản xuất, đã mang lại cho ông giải “Đạo diễn xuất sắc” tại Liên hoan phim Cannes năm 1982.
[*] Một nhân vật và biểu tượng hư cấu trong tác phẩm 1984 của George Orwell. Big Brother được coi là người lãnh đạo của Oceania, một nhà nước toàn trị trong đó các đảng cầm quyền nắm toàn bộ quyền lực.
[*] “Merchants of Doubt”, tạm dịch: Những kẻ bán nỗi nghi ngờ, là tác phẩm của hai nhà sử học khoa học Naomi Oreskes và Erik M. Conway. Họ nói đến những nhà khoa học có những mối quan hệ ngầm và muốn che khuất sự thật xung quanh một loạt các vấn đề sức khỏe cộng đồng, bao gồm thuốc lá, sử dụng thuốc trừ sâu và lỗ hổng trong tầng ozone.
[*] Một tác phẩm của Jorge Mario Pedro Vargas Llosa, nhà văn người Peru. Tạm dịch là Chiến tranh ở ngày tận thế.
[*] Một món ăn nổi tiếng của Mexico.
[*] Rootkit là phần mềm hoặc bộ công cụ phần mềm che giấu sự tồn tại của một phần mềm khác, thường là virus, xâm nhập vào hệ thống máy tính. Rootkit thường được hacker dùng sau khi chiếm được quyền truy cập vào hệ thống.
Lời cảm ơn
Xin gửi đến
Raymond.
Pauline, Louis, Georges và Cléa.
Danièle và Lorraine.
Susanna Lea, Léonard Anthony.
Emmanuelle Hardouin, Soazig Delteil.
Cécile Boyer-Runge, Antoine Caro.
Juliette Duchemin, Sandrine Perrier-Replein,
Lætitia Beauvillain, Alix de Cazotte, Lydie Leroy,
Marie Dubois, Joël Renaudat, Céline Chiflet, Marie Grée,
toàn bộ các ê kíp của Nhà xuất bản Robert Laffont.
Pauline Normand, Marie-Eve Provost, Jean Bouchard.
Sébastien Canot, Mark Kessler, Xavière Jarty,
Estelle Rolloy, Carole Delmon.
Devon Halliday, Noa Rosen, Kerry Glencorse.
Sarah Altenloh.
Rémi Pépin.
Carole Cadwalladr.
Gilles và Carine.
Elsa de Saignes.
Công ty Ledger và ê kíp tuyệt vời của công ty, những người đã giúp tôi học hỏi được rất nhiều điều.