Vẫn tiếp tục bài giảng, Ekaterina liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường ở giảng đường. Còn mười lăm phút nữa thì hết giờ dạy. Bài giảng này cô có thể đọc thuộc từng dấu phẩy, nhưng hôm nay cô không có tâm trí dạy dỗ gì. Cô đã nghĩ đến việc bắt sinh viên đóng góp công sức, phát cho mỗi đứa một bản sao của bức vẽ và yêu cầu chúng nhận diện địa điểm tương ứng. Nhưng để làm được điều đó, cô hẳn phải giải thích vì sao lại giao cho chúng cái việc nghe như là một trò chơi thay vì truyền cho chúng bài giảng mà chúng đang chờ đợi. Sau cùng, có lẽ cô sẽ phải mạo hiểm tiết lộ hơi quá về các hoạt động của mình. Kim phút nhích từ kém mười lăm sang kém mười, chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ di chuyển mỗi năm phút một. Đột nhiên, Ekaterina im bặt. Đủ lâu để khiến đám học trò ngạc nhiên. Một cảm giác bối rối xuất hiện, thể hiện trước tiên bởi những cú liếc mắt qua lại, rồi qua tiếng thì thào, và bị ngắt ngang bởi một nữ sinh ngồi hàng đầu cất giọng hỏi tò mò: “Cô ổn chứ ạ?”
Ekaterina hít thật sâu và, lần đầu tiên trong đời đi dạy, cô gạt giáo án sang một bên để hỏi học trò.
- Hôm qua, cô nói, trước một cử tọa đông gấp mười lần ở đây, tổng thống Mỹ đã trò chuyện với các sinh viên. Phải, cô thở dài, ngày nay, các chính trị gia mang chiến dịch tranh cử vào tận các trường đại học. Suy cho cùng, sao lại không chứ. Người lãnh đạo đất nước lớn nhất thế giới tự do đã thuyết trình chương trình hành động của mình. Xây một bức tường bê tông cốt thép ở biên giới với Mexico thay vì xây trường học và bệnh viện, cấm phá thai, trục xuất những người xin tị nạn, ông ta gọi đó là những kẻ phạm tội. Chế giễu khoa học, ông ta coi thường tình trạng khí hậu nóng lên. Vị tổng thống đã kết thúc bài diễn văn hồ đồ của mình bằng một châm ngôn, “Nước Mỹ trên hết”, cái tư tưởng sâu sắc có thể được tóm gọn lại là: coi thường số phận những người khác và số phận của cả hành tinh để chỉ nghĩ cho bản thân. Điều không thể tin nổi không nằm trong những lời lẽ cực đoan ông ta thốt ra, mà ở việc giới học sinh sinh viên ủng hộ nhiệt liệt ông ta và chen chúc nhau để có được thủ bút của một gã huênh hoang là có thể ngang nhiên đánh gục một người qua đường trên đại lộ Năm mà không lo chỉ sỗ tín nhiệm bị ảnh hưởng gì. Vị tổng thống ấy bị Quốc hội đưa ra luận tội vì lạm dụng quyển lực và tham nhũng. Điều mà hôm nay tôi quan tâm, vì ông ta trò chuyện với những người trẻ thuộc độ tuổi trung bình tương tự với độ tuổi trung bình của cử tọa sáng chói mà tôi đang đối thoại ở đây, là hiểu ra điều gì có thể dẫn dắt những trí tuệ, vẫn còn tinh khôi với mọi cuộc đấu tranh, đến việc tán đồng cái thứ phủ nhận nhân loại ấy. Nói cách khác, làm cách nào mà thù hận lại đã có thể kích thích những thanh niên ấy như vậy?
Ekaterina quan sát đám sinh viên, chờ đợi người đầu tiên dám đối đáp lại với cô.
Cô gái trẻ, người đã lo lắng vì sự im lặng kéo dài của cô giáo, đứng dậy và đề xuất:
- Lòng yêu nước?
- Không, Ekaterina cương quyết đáp. Lòng yêu nước là tình yêu dành cho tổ quốc mình; sự căm ghét đối với các quốc gia khác, đó là chủ nghĩa quốc gia.
- Sự tuyên truyền? một nam sinh viên ngồi ở hàng ba đề xuất.
- Sự tuyên truyền là kết quả, không phải nguyên nhân. Nhưng chúng ta có thể đặt vấn đề theo hướng khác: vì sao những sinh viên ấy tán đồng cái học thuyết được mời chào trong khi học thuyết ấy thách thức lại mọi giá trị nền tảng của loài người?
Một nữ sinh thứ ba đứng dậy, nhìn khắp hội trường rồi lạnh lùng nói:
- Câu trả lời rất đơn giản: nhu cầu thuộc về. Khi đơn độc, người ta cảm thấy yếu đuối và mong manh, hội nhóm đem đến cho chúng ta sức mạnh và lẽ sống.
Ekaterina yêu cầu nữ sinh viên nói rõ hơn suy nghĩ của mình:
- Bầy đàn, cậu sinh viên ngồi bên cạnh đáp. Những sinh viên ấy tập họp thành một bầy, gào thét và khủng bố đối với những ai muốn trốn tránh họ. Để tồn tại, bầy đàn phải có một kẻ thù mà họ sẽ nhắm làm con mồi. Bọn quốc xã đã chọn người Do Thái, nhờ rất nhiều vào tuyên truyền và bóp méo thông tin, ví như họ là kẻ phải chịu trách nhiệm cho cái xấu ở nước Đức, và bởi vậy liên kết được cả dân tộc khi tưới đẫm họ bằng hận thù. Tổng thống Mỹ đã dùng đúng những phương pháp ấy, liên kết những kẻ không ai ưa, những người cực đoan, những kẻ thủ cựu trong tôn giáo, những đầu sỏ chính trị, tất cả những người được lợi từ ân huệ của ông ta.
Đồng hồ, điểm mười hai giờ trưa, ngắt ngang lời cậu sinh viên. Ekaterina thu dọn giấy tờ, buổi học đã kết thúc. Đám sinh viên tản mát đi trong tiếng ồn ào khiến cô nghĩ ngợi. Có bao nhiêu người trong đám sinh viên kia tán thành tư tưởng của những trào lưu dân túy đang không ngừng lớn mạnh, có bao nhiêu người trong số ấy sẵn sàng gia nhập với chúng để cảm thấy mình đoàn kết và mạnh mẽ trong vòng ảnh hưởng đầy hận thù của chúng?
Ra khỏi giảng đường, Ekaterina đến ngồi xuống những bậc thềm khuất trong bóng râm, dưới chân đài phun nước. Cô dành giờ ăn trưa của mình để cố hình dung xem cuộc tấn công có thể diễn ra ở đâu và làm thế nào để chặn đứng được nó. Năm nào cũng vậy, cô luôn mở đầu các buổi học của mình bằng việc nhấn mạnh vai trò của phương pháp trong toàn bộ quá trình học tập.
Áp dụng nguyên tắc đó vào những suy nghĩ riêng, cô đã đối chiếu bản vẽ nháp lấy trộm được từ điện thoại di động của Vickersen với sơ đồ toàn cảnh từ không trung của thành phố mà cô đã kỳ công căn ô vuông lên. Cho tới giờ thì vẫn chưa tìm thấy gì.
Cô nhìn thấy có hai sinh viên của mình bước ra từ quán cà phê. Magnus và Andrea dính lấy nhau như sam và chẳng ai biết liệu bọn họ là một đôi hay chỉ là bạn bè. Họ chào cô trong lúc vẫn thẳng tiến tới thư viện. Sau một thoáng ngần ngừ, Ekaterina huýt gió bằng ngón tay, đủ to để hai sinh viên kia ngoái đầu nhìn lại, ngỡ ngàng, và rốt cuộc cũng hiểu ra cô giáo đang gọi họ quay trở lại.
Cô để tay xuống thềm, bảo hai sinh viên ngồi xuống bên cạnh.
- Vì sao ban nãy cô lại nói với chúng em như thế ạ? Magnus hỏi.
- Cô không biết nữa, Ekaterina nói dối. Cô làm bọn em sốc à?
- Vâng, và em còn nghĩ cô hẳn sẽ tiếp tục theo hướng đó. Câu trả lời đúng là gì ạ? Andrea hỏi.
- Hừm, Ekaterina ra vẻ cáu kỉnh, trong đầu cô lúc này toàn những âu lo khác. Việc so sánh với sự tuyên truyền của quốc xã ban nãy rất thú vị, nhưng chưa hợp lý lắm. Tổng thống Mỹ vẫn chưa đến mức đó. Ông ta tự tôn mình là anh hùng trong tác phẩm của chính ông ta và biến đời sống chính trị Mỹ thành một kiểu tiểu thuyết mà ông ta là ngôi sao ở đó. Ông ta khơi mào những vụ tước đoạt rồi thúc đẩy chúng thành những cơn thịnh nộ phục vụ cho ông ta. Một phần dần chúng từ đó cảm thấy được giải phóng khỏi mọi cấm đoán về đạo đức và tôn ông ta làm thần tượng vì điều đó. Nhưng nếu lòng ái kỷ và sự thiếu vị tha hoàn toàn của ông ta giúp ông ta mạnh hơn trong lòng nước Mỹ, thì lại khiến vai trò của nước Mỹ trên phạm vi thế giới suy giảm.
Và, trước khi Andrea và Magnus kịp hỏi thêm câu nào khác - không có gan thì chẳng làm được gì cả -, cô chìa cho hai sinh viên mấy bức ảnh.
- Cái này có nói lên điều gì với bọn em không?
Hai sinh viên chúi đầu nhìn tờ giấy.
- Yên tâm đi, không phải bài kiểm tra đâu, cô đang cần bọn em giúp một tay thôi, Ekaterina giải thích thêm.
Magnus liếc ánh mắt đồng lõa với Andrea rồi ngẩng đầu lên, vui vẻ.
- Đừng nói gì, Andrea, tớ chắc chắn đầy là bài kiểm tra.
- Không phải đâu, Ekaterina phản đối, cô cam đoan đấy.
- Vậy thì, hình ảnh này chất lượng không cao lắm, Andrea trả lòi, nhưng đường cong tòa nhà này trông giống đường uốn cong của mặt tiền thư viện trường mình, và hình vuông nhỏ với cái mái nhọn có lẽ chính là hội trường sinh viên - dù sao đi nữa, vị trí cũng tương ứng.
- Còn tòa nhà hình chữ nhật, ở bên phải, đó chắc là Bunnpris, khu thương mại ở trường mình, Magnus đắc ý kết luận. Được rồi đấy ạ, vậy thì, bẫy ở đầu nào?
Ekaterina đứng dậy và nhìn chung quanh. Sao cô không tính đến điểm này trong nhân thân đối thủ, tính đến nỗi cay đắng và những thù hằn của hắn, và không hiểu ra sớm hơn rằng ngôi trường đại học này, nơi hắn từng theo học, chính là thánh địa của sự đa dạng mà hắn vẫn luôn ghét bỏ đó? Tuy nhiên, họ đã hưởng thụ cùng một nền giáo dục, thường xuyên lui tới cùng các giảng đường, một chi tiết mà cô hết sức tránh chia sẻ với Mateo. Nếu anh biết được cô đã chạm mặt Vickersen suốt thời đi học, rằng họ từng đối đầu nhau trong những cuộc tranh luận đầy kích động của hội nghị sinh viên, chứng cuồng ám của anh hẳn sẽ suy giảm. Vickersen đã chuẩn bị cho vụ tấn công một cách rất chặt chẽ. Ba tòa nhà được đánh dấu bằng một dấu chữ thập trên bản vẽ nháp có điểm chung là đều mở cửa và được phép ra vào tới tận đêm khuya. Sau 10 giờ tối, các lối đi kết nối ba tòa nhà này sẽ gần như vắng tanh, điều đó tạo điều kiện cho những kẻ ám sát có thể trà trộn vào hiện trường mà không bị phát hiện và di chuyển nhanh chóng từ địa điểm này sang địa điểm khác để thực hiện vụ giết người. Tóm lại, dù đó là phòng đọc thư viện, hội trường sinh viên hay khu mua sắm ở ký túc xá, thì những kẻ tấn công cũng sẽ gây ra một vụ tàn sát thật sự. Nhưng cách thức của Vickersen không dừng lại ở đó. Bằng cách giết hại các thanh niên, vụ tấn công sẽ gây ra một làn sóng chấn động tâm lý chưa từng có ở đất nước này, liên kết những luồng tư tưởng mà thông thường đối lập với tất cả.
Một cơn địa chấn tất sẽ kéo theo một trận sóng thần toàn những hình ảnh, lời kể nhân chứng kinh hoàng trên mạng, trang nhất các tờ nhật báo, trên màn hình ti vi. Dân chúng hoảng loạn, rồi bị kích động nổi dậy, đủ mọi thế hệ lẫn lộn. Vậy thì ai sẽ mạo hiểm đưa ra cảnh báo chống lại những kẻ ô hợp ấy, mạo hiểm bảo vệ cộng đồng những người bị gán cho cái mác kẻ tấn công... dân nhập cư, những người sống chui lủi mà những cảm tình viên kiên cường của Vickersen hẳn đã chặn đứng họ lại trong cơn say máu giết chóc?
Ekaterina lại càng sôi máu khi Vickersen chọn tấn công sinh viên của cô. Là giảng viên trẻ (cô dường như vẫn luôn thấy lạ lẫm khi người ta gọi cô là “cô”), cô không vì thế mà cảm thấy mình bớt đi trách nhiệm trước tương lai của học trò. Từ giờ trách nhiệm ấy còn tăng gấp đôi. Magnus và Andrea sững sờ trước biểu cảm giận dữ của cô giáo, gần như thấy hoảng hốt. Ekaterina định thần lại khi Magnus hỏi. Cô cố gắng trấn tĩnh bản thân.
- Bản vẽ này có ý nghĩa gì vậy ạ?
- Cô tự hỏi không biết phòng hành chính có đang chuẩn bị cho chúng ta một cú đập thẳng mặt như họ vẫn thường quen hay không, cô ứng biến.
- Kiểu như thế nào ạ? Andrea hỏi.
- Thu hẹp thư viện để tạo thêm phòng học hoặc thu lại tòa nhà hội họp sinh viên, nơi họ có thể cải tạo thành phòng ở ngoài phạm vi ký túc. Nhưng vẫn còn quá sớm để rút ra kết luận chắc chắn, tài liệu này lẽ ra đã không rơi vào tay cô như vậy. Cô hứa sẽ báo tin cho bọn em biết; từ giờ tới lúc đó, cô tin các em sẽ giữ kín tuyệt đối chuyện này. Và lần này thì đúng là một bài kiểm tra... mà kết quả cuối năm học của hai em đều sẽ phụ thuộc cả vào đó. Rõ chưa?
Hai sinh viên chấp thuận, hết sức coi trọng mệnh lệnh của cô giáo. Ekaterina cảm thấy cắn rứt vì đã mang chuyện dọa nạt ra dùng, nhưng tình huống buộc cô phải làm vậy. Cô thu dọn đồ đạc, giải thích rằng mình đang vội, tuy nhiên vẫn cảm ơn Magnus và Andrea vì đã giúp cô rồi chạy thẳng về phía bãi đỗ xe.
Khi đã yên vị trong chiếc Lada, cô gọi Mateo, cầu mong anh nhấc máy.
- Tôi chẳng tìm thấy gì cả, anh thú nhận.
- Tôi thì có đấy, cậu không hình dung nổi mức độ của những gì đang được ngầm chuẩn bị đâu. Hẹn cậu dưới chân nhà tôi trong mười phút nữa nhé.
Cô ngắt ngang cuộc trò chuyện rồi vừa đập tay lên vô lăng vừa bật ra một tiếng hét điên dại. Một người lái xe con, đỗ lại ngang tầm cô dưới đèn đỏ, nhìn cô chằm chằm, sửng sốt, rồi giơ ngón tay cái lên trời, ý hỏi xem cô có ổn không. Ekaterina đáp lại anh ta bằng một ngón tay thối rồi bất thần phóng xe đi.
Điện thoại di động của cô, để trên ghế xe, đổ chuông.
Cô liếc mắt nhìn xuổng thì thấy cuộc gọi xuất phát từ một số điện thoại ẩn số.
- Cậu muốn gì? cô hỏi.
- Địa chỉ nhà cậu, Mateo hỏi bằng giọng ung dung.
Ekaterina cho anh địa chỉ, rồi vượt đèn vàng ở hai ngã tư tiếp theo, suýt thì tông phải một người đạp xe trong lúc đột ngột rẽ ngang sau một cú vượt xe liều lĩnh. Cô nhả chân ga ra, giờ không phải lúc để bị cảnh sát tóm.
Về đến nhà là cô sẽ tấn công vào máy tính của Vickersen cùng đám cộng sự, cô chắc sẽ tìm được thứ gì có giá trị. Với điều kiện phải làm việc một cách có phương pháp, cô nghĩ. Bắt đầu bằng việc lên danh sách địa chỉ người nhận tất cả các thư điện tử trao đổi trong những tuần gần đầy, giải mã các thông điệp và nhận dạng các thành viên tạo nên nhóm khủng bố. Cô cẩm lấy điện thoại di động và gọi lại cho Mateo.
- Cậu gần tới chưa?
- Tôi đang nhanh nhất có thể rồi, miễn là không tự sát trên mô tô.
- Vickersen là đầu não, nhưng không phải chỉ mình hắn. Cần phải khoanh vùng được những kẻ thân cận, tìm ra thuộc hạ của hắn và nhận dạng được những gã sẽ tham gia khủng bố. Cũng phải tìm cả xem ai đã cung cấp vũ khí cho chúng. Không đời nào có chuyện chúng xóa được mọi dấu vết của các vụ chuyển tiền, rồi giao hàng hóa.
- Thế hai gã trên ảnh kia thì sao? Vickersen chắc chắn sẽ không giữ họ làm con tin trong nhà. Hy vọng là họ vẫn còn sống, chúng ta phải tìm ra họ trước tiên, không phải sao? Người ta không thể tự bốc hơi đi như thế được. Người thân của họ phải đi tìm họ chứ, rồi nếu rốt cuộc chúng ta biết được họ là ai...
- Không kịp đâu. Vickersen không vô tình mà chọn họ. Chắc chắn họ đều là dân nhập cư bất hợp pháp, do đó cơ hội để có người thân tới báo cảnh sát tìm người mất tích là bằng không. Nhưng có thể sẽ có một bức thư hoặc một tin nhắn chỉ dẫn cho chúng ta về địa điểm giam giữ họ.
- OK, vài phút nữa tôi có mặt nhé.
Mateo ngắt máy. Ekaterina nhìn chăm chăm mặt đường, nỗi lo sợ âm ỉ trong bụng. Có biết bao phương án khả dĩ và họ lại còn quá ít thời gian trước khi đêm xuống.
- Lo lắng đến mức như vậy thì tại sao cô ấy không tới báo cảnh sát luôn?
- Ekaterina đã quyết định đến đường cùng sẽ báo cho đội an ninh của khu học xá, mạo hiểm hy sinh bản thân. Trong mắt cô ấy, cứu sống các cuộc đời khác biện minh cho việc cô hy sinh, khi thừa nhận rằng, đằng sau cái mác giảng viên này ẩn giấu nữ hacker bị bao cơ quan tình báo và chính phủ nước ngoài truy lùng, và nếu cảnh sát nghi ngờ lời nói của cô ấy, nếu một bản phác họa hoặc một bức ảnh không đủ sức thuyết phục được họ, cô ấy sẽ đi tới nước kể lại một vài chiến công của mình. Những phi vụ cô ấy đã thực hiện một mình, vì cô ấy không bao giờ mạo hiểm làm liên lụy đến những thành viên khác trong Hội.
- Những chiến công nào?
- Vụ tấn công ngân hàng Deutsche Bank, ví dụ thế. Cô ấy đã phát giác một chiến dịch tham nhũng và rửa tiền khủng khiếp... Nhưng vì vụ bê bối đó giờ đã được đông đảo công chúng biết tới, nên cô ấy gạt bỏ ý định đó, có lẽ cô ấy khó mà chứng minh được mình chính là nguồn gốc làm rò rỉ thông tin. Vậy nên cô ấy nghĩ đến việc tiết lộ một vụ khác, vẫn còn trong vòng bí mật... kết quả của một vụ tấn công vào hệ thống máy chủ một công ty khai khoáng. Một số lãnh đạo cao cấp của chính quyền Brazil đã nhận tiền hối lộ để cấp phép cho một dự án liều lĩnh xây dựng một đập chắn đã vỡ vào năm ngoái, cướp đi mạng sống của hai trăm cư dân làng Brumadinho. Nhưng ở thời điểm xảy ra chuyện này, cô ấy vẫn hy vọng giữ kín được danh tính bằng cách tìm ra một phương thức khác hòng ngăn chặn Vickersen đạt được mục đích.
Ekaterina đỗ xe vào bãi; cô xách lấy cặp táp rồi ra khỏi xe. Mateo đang đợi cô dưới chân tòa nhà.
- Chuyện này có nguy cơ khiến cậu phải đổi khỏi khách sạn lớn đấy, cô nói trong lúc bước vào sảnh tòa nhà. Với lại, cậu số đỏ đấy, hôm nay thang máy hoạt động.
Mùi dầu khét trong buồng thang máy, gạch lát sàn nứt mẻ dưới sảnh, cửa ra vào các buồng chằng chịt vết xước do chìa khóa khơi dậy trong Mateo ký ức về những năm thiếu thời sau khi chuyển đến vùng ngoại ô Milan.
Ekaterina ấn nút bấm lên tầng 14.
- Hẳn là penthouse cơ đấy, anh nhấn mạnh bằng giọng trêu đùa.
- Cậu cứ cười đi, tôi chẳng quan tâm; từ cái ổ của tôi, tầm nhìn tuyệt đẹp luôn, thế là tôi thích rồi. Nhà cậu thì sao?
- Xa, rất xa, ở tận sâu trong ký ức tôi, anh đáp ngắn gọn.
Không khí im lặng bao trùm. Ekaterina đứng đối diện cửa. Mateo tranh thủ cơ hội để quan sát cô kỹ hơn từ sau lưng; anh nhận ra cô có cái cần cổ thật duyên dáng.
- Mục tiêu của Vickersen chính là trường đại học của tôi, vừa bước ra hành lang cô vừa nói.
Cô xoay chìa khóa mở cửa căn hộ một phòng của mình rồi mời anh vào.
- Sao cậu biết?
- Hình ảnh đó tương ứng với ba tòa nhà trong học xá. Tôi đã hiểu ra toàn bộ quy mô kế hoạch của hắn, quỷ quái và thảm khốc, và chúng ta chỉ còn vài giờ để kịp ngăn hắn hành động.
Mateo lấy máy tính xách tay của mình ra khỏi túi đeo. Ekaterina cho anh mật khẩu mạng không dây nhà mình và họ cùng bắt tay vào nhiệm vụ.
Suốt hai giờ liền, hai người họ cùng sàng lọc toàn bộ ổ cứng của Vickersen, xâm nhập vào máy tính của hai trong số các cộng sự của hắn, truy cập các camera giám sát trong căn hộ nhà hắn, được dùng làm văn phòng và đại bản doanh của đảng Quốc gia, nhưng họ không tìm được gì đáng kể, ngoại trừ bức ảnh hai người đàn ông bị đánh trọng thương mà Ekaterina đã có rồi.
Cô đẩy lùi ghế tựa lại và đi ra chỗ cửa sổ. Mùa hạ ôi chao là đẹp...
- Thứ mà chúng ta đang tìm ắt phải được tường lửa bảo vệ an toàn, chúng ta sẽ không đời nào có đủ thời gian, Ekaterina kết luận.
Mateo vẫn bình tĩnh đến lạ, điều này khiến cô nổi cáu... và đồng thời cũng trấn an cô.
- Hãy gọi mọi người trợ giúp đi, cô đề xuất.
- Không tính Diego và cả Cordelia nữa, họ đang bận rồi.
- Bận làm gì? Còn có gì quan trọng hơn sao? Lại một lần nữa, tôi có cảm giác cậu biết nhiều về từng người chúng ta, cô ngậm ngùi nói thêm.
- Thôi ngay mấy lời bóng gió của cậu đi, hai chị em họ đã gọi tôi sáng nay, chính họ cũng đang cần chúng ta giúp.
- Thế tại sao cậu không nói gì với tôi về chuyện đó?
- Nói với cậu khi nào được? Trong lúc cậu đang giảng trên lớp à? Thôi được rồi, Janice vốn siêu hạng ở khoản vượt tường lửa, tôi sẽ thử liên lạc với cậu ấy xem sao, nếu cậu ấy cũng muốn hồi âm tôi...
- Chuyện đó thì tôi biết phải xoay xở thế nào, Ekaterina đáp.
Cô quay trở lại với bàn phím và gõ các dòng lệnh mở ra một cửa sổ đen trên màn hình.
Cách đó hàng nghìn cây số, một cửa sổ tương tự xuất hiện trên màn hình máy tính một nữ nhà báo, trong văn phòng mà cô chiếm giữ ở Tel-Aviv, tại trụ sở nhật báo Haaretz.