Chuyện Xảy Đến Trong Đêm

Lượt đọc: 5129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 14 -
tối thứ hai, tại london

Cordelia ngồi xếp bằng tròn giữa phòng khách, cúi người xem xét những bản danh sách mà cô tìm thấy trong chiếc cặp tài liệu bằng da của Sheldon. Nếu ông nội cô còn sống, hẳn ông sẽ xạc cho cô một trận ra hồn vì đã lấy cắp nó... và khen ngợi cô ngay sau khi cô giải thích lý do với ông. Antonio là một người đàn ông tự do, là đảng viên đảng Cộng hòa ngay từ những ngày đầu, một nhân vật nổi loạn không ai có thể coi thường. Có lẽ ông sẽ tự hào khi nhìn thấy cô cháu gái nghiên cứu các trang của một bộ hồ sơ nguy hiểm đến mức này, đối chiếu các thông tin, ghi chép hết tốc lực, sững sờ trước những gì cô phát hiện ra.

Một ngoại lệ, thời tiết London tuyệt đẹp, mặt trời sưởi ấm những viên gạch của căn nhà số 60 đường Oval, một nhà kho cũ trong khu Camden được cải tạo thành nhà ở.

Hơi nước từ dòng kênh bốc lên đến tận những ô cửa sổ để mở của căn phòng gác mái quá rộng đối với Cordelia. Cô sống ở đây một mình, nhưng không gian là sự xa xỉ duy nhất mà cô không thể cưỡng lại. Cô mơ ước có một ngôi nhà cùng một con mèo, một lò sưởi tỏa mùi củi cháy thơm tho, một khu vườn làm nơi tắm nắng mỗi khi hơi ấm trong ngày dễ chịu trở lại, một căn bếp rộng và những ô cửa sổ có giàn hoa giấy um tùm trổ bông. Một ngôi nhà cổ giống như ngôi nhà ở Cordoba, nơi cô thường nghỉ hè khi còn nhỏ.

Mặt trời biến mất đằng sau tòa chung cư phía bên kia dòng kênh. Cordelia đọc lại những gì cô vừa ghi chép, cô vẫn không thể hình dung nổi tầm cỡ những gì mình vừa phát hiện ra, toàn những điều khủng khiếp khiến cô rụng rời. Cô nhớ đến những buổi tối khi cô hỏi ông nội tại sao nỗi sợ chỉ trỗi dậy vào ban đêm. Antonio thường trả lời cô rằng nỗi sợ vẫn ở đó vào ban ngày, chỉ có điều nó bị ánh sáng lu mờ. Ông đã dạy cô biết biến nó thành một đồng minh, một lý do để chiến đấu. Những ký ức tuổi thơ ấy nhắc cho Cordelia thấy cô đang nhớ Diego đến mức nào. Em trai cô, người bạn chí cốt của cô, tất cả những gì còn lại của gia đình cô. Cũng là phiên bản đối lập của cô, thật bình thản và thật vững chãi. Cô ghét nỗi cô đơn vẫn bám theo cô chẳng khác nào một cái bóng. Một bài học khác của ông nội cô: những người tìm kiếm sự thật phải từ bỏ sự gần gũi với những người khác. Antonio từng tuyên bố rằng Cordelia là một đứa trẻ đầy hứa hẹn, nhưng lại không nói với cô rằng điều hứa hẹn đó là gì. Có lẽ là việc trả thù cho Alba chăng. Làm sao cô có thể hình dung được rằng lời thề đó sẽ tác động tới cô đến mức độ nào?

Nhưng có ích gì đâu nếu việc thực hiện lời thề lại khiến cô chẳng bao giờ được gặp Diego? Anh vừa gọi cho cô lúc trước; nhưng vì quá bận việc, cô đã không nhấc máy, cô tự giận mình, có lẽ Diego đang lo lắng.

Cordelia ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu. Ánh mắt cô quay trở lại với đống danh sách; không còn là lúc để giận dữ và phản kháng nữa, đã đến thời điểm trả thù; cô đã quyết tâm từ giờ sẽ dốc toàn tâm toàn ý cho nhiệm vụ này. Không chỉ là vì Alba nữa, mà còn vì tất cả những người đã chết, những nạn nhân do lòng tham của một nhúm người, cả đàn ông lẫn đàn bà, những kẻ chỉ nghĩ đến làm giàu. Từng ấy cái tên hiện ra trước mắt cô.

Cô soạn một email gửi cho sếp để thông báo rằng gia đình có việc đột xuất nên buộc cô phải vắng mặt trong vòng tám ngày. Cô sẽ xử lý các hồ sơ từ xa. Quyết định này có lẽ sẽ không gây ra hậu quả gì, bởi vì cấp trên đánh giá cô rất cao, cô là người không thể thiếu đối với họ. Rồi cô gửi một email khác cho Diego. Để báo với anh rằng cô đã tìm thấy những bằng chứng không thể chối cãi về những hành vi phạm tội và rằng việc thao túng các phòng thí nghiệm đã vượt quá tất cả những gì hai chị em họ từng hình dung ra. Cô ngừng một lát, rồi, trong một thoáng bốc đồng, cô kết nối vào một trang web du lịch. Chuyến bay cuối cùng đến Madrid cất cánh lúc 20 giờ 25, và nếu khẩn trương, có lẽ cô có thể bắt kịp chuyến 19 giờ.

Cô thu dọn giấy tờ, nhặt chiếc máy tính xách tay, nhồi đủ quần áo mặc trong một tuần vào túi xách.

Việc cô rời đi đột xuất này sẽ mang lại may mắn cho... Penny Rose.

Penny Rose là một cô gái bị tổn thương cả về tâm hồn lẫn thể xác, lê la trong khu phố suốt bấy lâu nay. Cô kiếm sống bằng cách chơi đàn ghi ta ngoài hàng hiên của các nhà hàng bên bờ kênh, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ mọi người dỡ hàng hóa để nhận được vài đồng tiền lẻ. Cordelia đã bắt gặp Penny Rose vào một buổi tối, đang run cầm cập trên một băng ghế. Cô đã tặng cho Penny một chiếc áo măng tô, một chút tiền, và, quý giá hơn nữa, là một sự hiện diện, một sự lắng nghe. Một mùa đông khi cái lạnh khiến người ta không thể sống trên đường phố, Cordelia đã mở cửa đón Penny vào nhà. Cordelia là như thế. Penny Rose đã chiếm cứ ghế xô pha, trong lúc chờ thời tiết trở nên dễ chịu hơn, và rồi rời đi, để lại một con gấu nhỏ bằng sứ và một lời nhắn cảm ơn. Penny Rose không có xu nào trong túi, nhưng cô có lòng tự tôn và sự tự do. Từ đó trở đi, Cordelia thường nhờ Penny làm những việc lặt vặt để biện minh cho 20 bảng mà cô đưa cho cô gái đường phố này mỗi tuần; tưới cây, nhận giúp một gói đồ, mang gửi một gói đồ khác. Để thực hiện những việc này, Cordelia và Penny Rose chia sẻ với nhau một chỗ giấu đồ, đằng sau viên gạch bị nạy ra khỏi khoảnh sân của tòa nhà.

Cordelia để lại đó một lời nhắn, chìa khóa và tờ 20 bảng. Cô nhờ Penny chăm sóc giúp mấy cái cây, và nhất là sử dụng đồ ăn trong tủ lạnh, bởi vì cô sẽ không quay về nhà trong vòng tám ngày nữa.

Thật may mắn, vừa ra đến vỉa hè, cô đã nhìn thấy một chiếc taxi.

Trên đường M5, cô có cảm giác mình đang sống lại! Dấn thân vào từng ấy rủi ro phỏng có ích gì, nếu cô không thể chia sẻ chiến thắng với Diego?

Cô xóa email vừa soạn khi nãy, rồi gõ một email khác, ngắn gọn hơn:

Chị hy vọng bếp trong nhà hàng của em

vẫn còn mở cửa lúc nửa đêm, chị đã đói rồi đây.

Chị gái của em.

Đêm thứ hai, tại Oslo

Họ đã chạy xe được gần một giờ đồng hồ. Ekaterina như hòa làm một với chiếc mô tô, thả lỏng toàn thần ở những khúc quanh, thậm chí cô còn buông tay khỏi thắt lưng Mateo để bám vào hai bên yên xe.

Khi đến bến du thuyền, họ rời quốc lộ El8, con đường chạy dọc ven biển, và rẽ vào đường Filipstadveien. Ekaterina không tìm cách để biết xem anh đang đưa cô đi đâu. Cô cũng không nghĩ xem cô sẽ thanh minh thế nào khi hiệu trưởng triệu tập cô. Cô không nuôi chút ảo tưởng nào, cách hành xử của cô trong thư viện có lẽ đã được truyền thông khắp khuôn viên trường, và là chủ đề bàn tán của cả sinh viên lẫn giảng viên. Cả chuyện đó, cô cũng bất chấp, trong lúc đang hăng máu. Dù theo cách nào, cô cũng tin chắc mình đã đóng một vai trò nhất định trong việc ngăn cản các dự định của Vickersen. Có quan trọng gì đâu nếu thay cho một tấm huy chương vì đã dám mạo hiểm mạng sống, người ta dành cho cô những lời khiển trách, hoặc một lệnh tạm đình chỉ công việc. Cô đã biết sự thật, Mateo cũng thế, và đó là tất cả những gì đáng kể.

Đầy là lần đầu tiên cô di chuyển bằng xe mô tô. Tốc độ khiến cô ngây ngất, mặc dù cô đoán rằng Mateo không lái nhanh như anh muốn, bởi vì cô đã không chịu đội mũ bảo hiểm. Cô cảm thấy dễ chịu, gần như là quá mức. Giữa họ ánh lên một sự hòa hợp mà cô nhận thấy mỗi lần anh nhìn cô.

Chiếc mô tô chạy chậm dần khi đến Tjuvholmen và dừng lại trước một nhà hàng hải sản. Mateo hạ chân chống xe, đặt một chân xuống đất, rồi đưa tay về phía cô.

- Cậu có đói không? anh hỏi.

Ekaterina nhìn anh. Cô im lặng bước một bước về phía anh, rồi hôn anh.

- Em muốn anh hơn là một con tôm hùm, cô thì thầm vào tai anh.

Cô nắm tay anh kéo đi. Ánh đèn nê ông sáng xanh của một khách sạn phản chiếu lấp lánh trên mặt nước phẳng lặng của bến cảng Oslo. Cô thấy cái tên của khách sạn này thật hợp với họ : The Thief. Ekaterina điên cuồng muốn đánh cắp một chút hạnh phúc.

Đêm thứ hai, tại Madrid

Máy bay vừa hạ cánh xuống đường băng của phi trường Madrid Barajas. Cordelia đang quay về quê hương, một cảm giác khiến cô ngây ngất. Ngay khi đèn hiệu tắt, cô vớ lấy chiếc túi trong ngăn hành lý rồi đứng dậy. Cô đã đặt một chỗ ngồi hạng thương gia để được là một trong số những người đầu tiên ra khỏi khoang máy bay. Cô vội vã bước lên cầu thang. Nếu giao thông không quá đông đúc, cô sẽ gặp lại Diego sau cùng lắm là một giờ đồng hồ nữa, nhưng Cordelia vẫn cảm thầy như thế là quá lâu. Đang bước vội vã trong nhà ga hàng không, một tiếng huýt sáo khiến cô dừng lại. Khuôn mặt cô rạng lên. Đã bao nhiêu lần cô nhắc nhở em trai không được huýt sáo để gọi các cô gái! Cô quay lại, rồi nhào vào vòng tay Diego.

- Nhưng làm sao mà em biết được, hả Chiquito?

Chiquito là biệt danh mà cô đặt cho anh từ khi họ còn nhỏ xíu, và Diego rất ghét nó.

- Cũng không phức tạp lắm, em đã xem giờ của các chuyến bay, chắc chắn chị phải ở trên chuyến bay này, hoặc chuyến sau.

- Để chị ngắm em xem nào. Cái áo thun có mũ trùm này hợp với em đấy, có phải em gầy đi không?

- Em không nghĩ thế đâu, nhưng còn chị, mặt chị trông như giấy bồi ngâm nước ấy.

-  Chủ yếu là chị đang đói hoa cả mắt lên đây, chị đã cảnh báo em rồi mà.

-  Vào giờ này, nhà hàng đóng cửa rồi, Diego phần trần rồi choàng tay khoác vai chị gái. Nhưng chị đừng lo, em đã chuẩn bị cho chị vài thứ.

Đường quốc lộ thoáng đãng, Cordelia lúc thì nhìn qua kính chắn gió, lúc lại nhìn qua kính cửa xe bằng đôi mắt của một đứa trẻ đang kinh ngạc.

-  Madrid đâu có thay đổi nhiều đến thế, trông chị cứ như là lần đầu tiên nhìn thấy nó vậy, em trai Cordelia thích thú nhận xét.

-  Em có biết bao lâu rồi chị chưa quay về đây không?

Diego không trả lời, cả hai người họ đều biết rằng lần cuối cùng Cordelia về Madrid là để dự lễ tang Alba.

-  Có đấy, Madrid đã thay đổi rất nhiều... Trong bộ cánh lố lăng này lại thêm bộ râu, em trai tôi trông giống một ca sĩ hát rap, chị suýt không nhận ra em đấy. Em có ai chưa, Chiquito?

-  Có rồi. Và em muốn chị không gọi em là Chiquito trước mặt người đó.

-  Vậy là chuyên nghiêm túc sao? Cordelia thốt lên và quay sang phía em trai.

-  Có thể là thế, còn quá sớm để nói chuyện đó.

-  Nhưng chắc chắn là không quá sớm để giới thiệu cô ấy với chị.

-  Nếu chúng ta có thời gian, còn tùy thuộc chị ở lại đây bao lâu.

-  Ít nhất là một tuần. Chị có rất nhiều chuyện muốn kể với em. Và chị yêu cầu được gặp cô nàng em đã chinh phục được... trừ phi chính cô ấy là người đã chinh phục em, điều đó sẽ khiến chị bớt thiện cảm với cô ấy đi chút ít.

-  Chị vẫn điên rồ như thế.

-  Tất nhiên là chị điên rồi, em chưa hề nói gì với chị cả. Chị muốn biết tất tật. Hai người quen biết nhau thế nào? Chị hy vọng là cô ấy không làm việc trong nhà hàng của em đấy chứ? Ta không bao giờ nên lẫn lộn công việc và tình yêu.

- Nhưng dạo này chị mới ba hoa làm sao! Chị biết là em có một cuộc sống ở bên ngoài nhà hàng đầy chứ?

-  Đấy lại là một điều mới mẻ khác ở Madrid.

-  Thế còn chị, chị đã có ai chưa? Diego hỏi.

-  Chiquito, đừng có bắt đầu giở cái trò đó ra với chị, em nói trước, rồi chị sẽ nói sau.

Diego mỉm cười ranh mãnh rồi đỗ xe dọc vỉa hè.

-  Chị đang đói muốn chết cơ mà, không phải sao? Chúng ta hãy ăn tối đã, rồi sau đó em sẽ ngồi vào bàn tâm sự, anh vừa nói vừa nghiêng người để mở cửa xe cho chị gái.

Cordelia hít thật căng hai buồng phổi bầu không khí buổi tối, cô sung sướng được kết nối trở lại với thành phố quê hương. Diego dừng lại trước cửa của nhà hàng, xoay chìa khóa rồi né sang một bên, nhường cho chị gái vào trước.

Cordelia ngạc nhiên khi nhìn thấy phòng ăn. Cô im lặng ngắm nghía những bức ảnh của Masats treo trên tường, những chiếc bàn nơi những bộ đồ ăn sang trọng được bày biện trên mặt khăn trải bàn trắng tinh, những băng ghế dài bằng da, sàn nhà chia ô bàn cờ bằng cẩm thạch, và phải khó khăn lắm mới che giấu được nỗi xúc động của mình.

- Chiquito, chị cứ tưởng em làm chủ một quán rượu, chứ không phải một nơi đẹp đẽ thế này. Em đã làm thế nào vậy?

- Nếu biết trước, có lẽ chị sẽ đến nếm thử món ăn của bếp em sớm hơn chăng? Diego vừa chế nhạo vừa chỉ cho chị gái chỗ ngồi anh đã dành sẵn cho họ. Đầu bếp của em đã công phu chuẩn bị cho chị vài món đặc sản của chúng em. Chị chờ một lát nhé, em quay lại ngay.

Diego quay trở lại, tay cầm một chai rượu; anh đã khoác lên người chiếc áo vest trắng có thêu tên nhà hàng: Alba.

Cordelia không nói gì. Hai người cùng im lặng trong một lát, rồi cô phấn khởi thốt lên khi nhìn thấy chai rượu mà Diego đang khui.

- Em có chuyện gì muốn thông báo với chị chăng?

- Riêng sự hiện diện của chị gái em trong nhà hàng này cũng đã là một sự kiện rồi.

Rượu vang được rót ra, Diego phục vụ chị gái một bữa ăn như của nữ hoàng. Mực thẻ Andalousia, trứng tráng kiểu Tây Ban Nha, măng tây Aranjuez, Cordelia ăn thỏa thích và không ngừng hỏi Diego về bạn gái anh; còn Diego thì đi đi lại lại giữa phòng ăn và phòng bếp để khỏi phải trả lời cô.

-  Với từng này công việc mà em vẫn còn thời gian dành cho mấy trò lập trình được sao? cô hỏi trong lúc ăn món tráng miệng.

-  Thông thường, có nhiều người làm việc ở đây. Đội của em đã có hơn ba chục người rồi.

Cordelia tròn xoe mắt.

-  Và em trả được lương cho tất cả những người đó?

-  Rốt cuộc thì chị sẽ nói với em tại sao chị về Madrid chứ? Em chưa từng thấy chị uống nhiều đến thế, và nhất là, nhanh đến thế.

-  Chị đang khát mà! Ít nhất hãy cho chị biết tên cô ấy, tả xem cô ấy trông như thế nào, và cô ấy có đổi xử tốt với em không.

-  Cô ấy tên là Flores và là thương gia rượu.

-  Thế thì, Cordelia vừa nói vừa ngắm nghía chai rượu chỉ còn một ít dưới đáy, cô ấy biết cách giúp em tiêu tiền đấy!

-  OK, nếu chị nhìn nhận mọi chuyện như vậy thì chúng ta đổi chủ đề thôi.

-  Và vì em tự ái như thế... có nghĩa là em rất thích cô ấy! Bao nhiêu tuổi?

Diego đưa tay rút ví từ túi quần sau.

-  Không đâu! Cordelia kêu lên. Đừng có nói với chị là em có một bức ảnh của cô ấy trong ví nhé !

Cô ngắm nghía bức ảnh, môi bĩu ra không thèm giấu giếm.

- Trông cô ấy có nét của Penelope Cruz, và bởi vì em không phải là Javier Bardem, chị thừa nhận là em rất giỏi, em trai ạ. Cô ấy trông thật tuyệt. Nhược điểm của cô ấy là gì?

Diego không hề vô cảm trước lời khen ngợi của chị gái.

- Thôi, ta dừng chuyện này ở đây. Trong chiếc cặp tài liệu ấy có gì vậy?

Cordelia lấy từ trong túi xách ra một chiếc phong bì bằng giấy kraft rồi đặt lên bàn.

- Tất cả đều ở đây, cô nói. Những bằng chứng rõ ràng đến nỗi chị không biết phải bắt đầu từ đâu. Cả hai chúng ta cùng phải đưa ra quyết định, xem chúng ta muốn làm gì với nó.

Diego đọc lướt mớ giấy tờ. Những trang bảng tính với rất nhiều cột ghi tên các loại thuốc, mức giá tiền mà chúng được bán cho các cửa hàng dược phẩm. Lamivudine, thuốc điều trị viêm gan mạn tính và HIV; Zidovudine, dùng cho người dương tính HIV; Budesonide, thuốc chữa hen suyễn; danh sách dài dằng dặc tưởng chừng mãi không kết thúc, nào thuốc kháng sinh, nào thuốc điều trị ung thư, nào thuốc chống trầm cảm, nào thuốc tránh thai. Cột thứ ba chứa các ngày tháng, cho phép xác định rằng các hãng dược phẩm đã tự cho phép mình thổi phồng giá thuốc từ nhiều năm nay, và không chỉ có insulin, mà hàng trăm loại dược phẩm, nhằm thu được những khoản lợi nhuận lên đến hàng trăm triệu đô la, và bằng cách đó, họ đã khiến một số lượng lớn dược phẩm nằm ngoài khả năng chi trả của những bệnh nhân nghèo nhất.

- Lần này, chúng ta nắm chắc được họ rồi, Cordelia tự hào tuyên bố.

Diego không phấn khởi được như chị gái; anh cau có đặt lại mớ giấy tờ xuống bàn.

- Chị đã hành động đúng khi rời khỏi London, anh tuyên bố, nét mặt đanh lại.

- Em bị làm sao thế? Chị cứ tưởng em phải nhảy cẫng lên vì vui mừng cơ đấy.

- Chị có ý thức được hết những thứ này có ý nghĩa thế nào không? Chị có ý thức được rằng những kẻ bị chị lấy mất mớ danh sách này sẽ không lùi bước trước bất cứ điều gì hòng lấy lại chúng không?

- Chị đã có phòng ngừa rồi.

- Chị là chị gái của em, ấy thế nhưng sau từng ấy năm, em có cảm giác chỉ có mình em là trưởng thành. Chị có biết những tập đoàn này mạnh đến mức nào không, và họ có những mối quan hệ cũng mạnh không kém; vào giờ này, băng ghi hình của các máy quay an ninh ở Heathrow hẳn là đang được săm soi từng tí một, và các phần mềm nhận diện khuôn mặt chắc là đang chạy hết tốc lực để xác định ai là kẻ đã lấy trộm chiếc cặp tài liệu. Họ biết chị là ai, chị làm việc ở đâu, và chị sống ở đâu. Thật không thể tin nổi là chị có thể vô cảm đến thế trước hiểm họa!

- Em đánh giá thấp chị rồi đấy, Cordelia đáp cộc lốc.

Chị nói với em rồi, chị đã có phòng ngừa, chứ em nghĩ thế nào vậy?

- Chính xác là em đang nghĩ điều ngược lại. Bởi vì chị không hề chuẩn bị trước, như chúng ta đã từng chuẩn bị cho tất cả những lần tấn công của mình kể từ...

- Cái chết của Alba. Nói ra đi, trừ phi Flores đã khiến em quên mất chuyện đó... Xin lỗi, thật vớ vẩn, chị uống quá nhiều rồi, và đó không hẳn là những gì chị đang nghĩ.

- Nếu không hành động theo kiểu tùy cơ ứng biến, Diego vẫn thản nhiên nói tiếp, chúng ta sẽ tìm hiểu xem các máy quay được lắp đặt ở đâu, chẳng hạn những máy quay lắp đằng sau các quạt thông gió, những tấm gương, biển quảng cáo, trong các cửa hàng. Không một người nào có thể đi lại trong một sân bay mà không bị phát hiện, trừ phi trước đó đã có sự chuẩn bị tỉ mỉ. Hơn thế nữa, chỉ cần một sơ suất nhỏ là chị sẽ bị nhận diện. Dù sao chị cũng biết rõ điều đó mà! Có đến hàng trăm máy quay an ninh ở ga hàng không số 3, trên các vỉa hè, trong các bãi đỗ xe, các quán rượu và nhà hàng, các phòng chờ, những khu vực nghỉ ngơi, chị có muốn em liệt kê tiếp không, hay rốt cuộc chị cũng đã nhìn ra mình đã lao vào mớ rắc rối nào khi đánh cắp chiếc cặp tài liệu này rồi?

Cordelia uống một hơi cạn ly rượu, rồi đưa mu bàn tay lên lau miệng.

-  OK, cứ cho rằng họ đã quay được hình ảnh chị. Đoạn tiếp theo trong kịch bản thảm họa của em là gì?

- Hẳn là cảnh sát đang lục tung căn hộ của chị, nếu không phải là họ đã làm thế rồi.

- Em đã thấy những tài liệu mà em đang có trước mắt này chứa đựng những gì, chị sẽ rất ngạc nhiên nếu họ nhờ đến cảnh sát để tìm lại chúng đấy.

-  OK. Họ nhờ cảnh sát của họ, nếu chị thích nghe như thế hơn. Những tên lính đánh thuê không cần đeo găng tay. Ngày mai, họ sẽ xuất hiện ở văn phòng của chị, thiết lập mối liên hệ với nghề nghiệp của chị, với những thiết bị mà chị được tiếp cận; họ sẽ xào nấu các ông chủ của chị để tìm hiểu về chị; sáng mai chị cứ thử kết nối với chỗ làm xem, rồi chị sẽ thấy kịch bản của em là thảm họa hay chỉ là thực tế. Bây giờ, chị tập trung nhé. Họ có cách nào để biết rằng chị có một người em trai ở Madrid không?

-  Chị đăng tải những thông tin tối thiểu lên các trang mạng xã hội để không khiến ai nghi ngờ, vài bức ảnh ngớ ngẩn giống như đa số mọi người. Những cảnh hoàng hôn vớ vẩn, hai ba con chó con mèo kiếm được rất nhiều lượt like... nhưng không bao giờ có thứ gì có thể gây nguy hiểm, em thừa biết mà. Và ở chỗ làm, chẳng ai hỏi về lai lịch của ta cả. Các gia đình Anh có mối quan hệ rối rắm đến mức các phòng nhân sự đã từ bỏ ý định quan tâm đến cha mẹ mọi người từ rất lâu rồi, anh chị em thì lại càng không. Còn về những cuộc điện thoại và tin nhắn giữa hai chị em ta, chúng ta luôn sử dụng các kênh thông tin bảo mật, thế nên, không đâu, chị không nghĩ là họ có thể ngờ rằng em là em trai chị.

-  Chắc là họ đã biết chị bay đi Tây Ban Nha rồi, việc chị rời đi sẽ khiến họ tin rằng chị đã có dự kiến cho lần trốn chạy này.

-  Nhưng chị chẳng dự kiến gì hết! Lấy cắp chiếc cặp tài liệu này lại càng không.

-  Em hy vọng là chị đã vứt nó đi rồi chứ? Diego lo lắng hỏi.

Vẻ mặt bối rối của Cordelia khiến anh không yên tâm chút nào.

-  Chúng ta phải lo đề phòng hậu họa. Nếu họ tìm thấy nó, chị sẽ bị kết tội.

-  Nhưng mà mẹ kiếp, nói thật là em đang đảo lộn mọi thứ, chính chị mới là người nắm được bằng chứng phạm tội của họ!

-  Căn cứ vào cái cách chị lấy được những bằng chứng đó, thì chúng sẽ không được tòa án tiếp nhận đâu.

-  Giờ em lại thành luật sư rồi cơ đấy? Cordelia vặc lại.

Diego ném cho cô một cái nhìn thất vọng.

-  Được rồi... Ta hãy tóm tắt tình hình xem sao: các máy quay đã tiết lộ danh tính của chị, chiếc cặp tài liệu, chị đúng là người mà họ đang tìm, thế rồi chiếc vé máy bay của chị, điểm đến trên chặng đường chạy trốn của chị...

-  Chị không chạy trốn, chết tiệt thật, chị đến để thăm em! Cordelia hét lên.

Ánh mắt họ gặp nhau. Diego cúi người về phía trước và nặng nề chống hai khuỷu tay lên bàn, chẳng khác nào một vị trưởng lão muốn khẳng định uy quyển của mình.

-  Họ sẽ tìm hiểu để biết xem tại sao chị lại đến Madrid. Họ sẽ giả định rằng chị có kẻ tòng phạm, rằng chị làm việc cho một ai đó hoặc một tổ chức nào đó. Với sự giúp đỡ của những nhân vật cấp cao, và họ có rất nhiều mối quan hệ như thế, họ sẽ lần theo dấu vết chị đến tận đây. Chị đã để lại tung tích ngay từ khi đến ga hàng không. May mà em mặc chiếc áo sweat có mũ trùm này. Giờ thì chị để cho em suy nghĩ đi.

-  Về cái gì?

-  Về cách bảo vệ chị. Trên đường cao tốc, chị đã nhắc là em quên bật đèn, có đúng không?

-  Thế thì sao?

-  Thế thì chúng cũng tắt khi chúng ta ra khỏi bãi đỗ xe. Bởi vì trời tối, tệ lắm thì họ sẽ nhận ra mẫu xe, nhưng không đọc được biển đăng ký. Khu Madrid cổ còn chưa bị giám sát. Họ sẽ mất dấu chúng ta ở lối rẽ vào đường Miguel Ángel, thậm chí có thể là trước đó. Như thế, chúng ta sẽ có thêm chút thời gian; sáng mai em sẽ mang xe đi cất vào một ga ra, và chúng ta sẽ di chuyển bằng xe mô tô.

-  Em có xe mô tô sao?

-  Ngày mai em sẽ có.

Diego đứng dậy, thu dọn bát đĩa và yêu cầu Cordelia giúp anh một tay.

-  Thế còn Penélope, em cũng bắt cô ấy dọn bát đĩa sao?

-  Cô ấy tên là Flores, tốt hơn hết là chị nên ghi nhớ điều đó nếu muốn em giới thiệu cô ấy với chị, và Flores không lấy cắp chiếc cặp tài liệu nào trong sân bay cả!

-  Thế thì chắc em phải chán ngán với cô ấy lắm nhỉ! Cordelia vừa chế giễu vừa thu dọn mấy chiếc ly.

« Lùi
Tiến »