Chuyện Xảy Đến Trong Đêm

Lượt đọc: 5128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 13 -
tối thứ hai, tại oslo

Ekaterina dừng xe đằng trước chốt an ninh của trường đại học. Cô biết tất cả các nhân viên an ninh làm việc tại chốt này. Mỗi năm, trước khai giảng vài ngày, các giảng viên trong trường được mời dự một buổi phổ biến thông tin về an ninh trong khuôn viên trường. Chỉ huy của họ tên là Olav. Tuổi trạc ngũ tuần, bụng phệ, đó là một gã có dáng dấp thô kệch, Ekaterina thấy anh ta quá cứng đầu, nhưng là một anh chàng tốt bụng nếu ta biết cách xử sự. Đã lâu rồi anh ta không còn lập biên bản cô nữa khi cô đỗ chiếc Lada vắt ngang chiếm hai chỗ, mà còn nhiều lần giúp cô nổ máy mỗi khi cái lạnh mùa đông khiến ắc quy của chiếc xe dở chứng. Ekaterina hy vọng Olav sẽ tin lời cô. Cô kiểm tra lại để chắc chắn rằng bức ảnh chụp hai người đàn ông kia vẫn còn ở trong cặp xách, thầm nhắc lại bài diễn thuyết mà cô sẽ nói với anh ta, đồng thời tự hứa với bản thân là sẽ giữ bình tĩnh. Có người gõ vào cửa xe, cô giật mình. Là Mateo, anh ra hiệu cho cô ngồi yên trong xe.

Ekaterina quan sát anh đi vòng quanh chiếc Lada. Anh quả là có vóc dáng, không thể phủ nhận điều đó. Ngoài giọng nói, cô còn thích ánh mắt anh nhìn chăm chú mỗi khi lắng nghe cô. Một cảm giác mâu thuẫn nhói lên trong cô: cô giận dữ khi thấy anh bám theo cô, đồng thời lại bối rối khi thấy anh đọc thấu cô đến nỗi dự đoán được cô sắp làm gì. Mateo ngồi vào ghế cạnh lái, đóng cửa xe lại rồi vừa nhìn cô chăm chú vừa mỉm cười, nụ cười giả đò có thể khiến ta nảy sinh mong muốn giết người.

-  Cậu làm gì ở đây thế? cô hỏi anh.

-  Ít ra cậu cũng biết cậu sắp nộp mình cho ai chứ?

- Nếu cậu đang nói đến Olav, thì anh ta là một gã cứng cỏi, không được thông minh cho lắm nhưng...

-  Họ anh ta là gì? Mateo vừa hỏi vừa lấy máy tính xách tay từ trong chiếc túi đeo ra.

Ekaterina nhìn anh, bối rối.

- Thôi được rồi, anh thở dài sau khi múa ngón tay trên bàn phím, Olav Berg, đội trưởng đội an ninh của trường.

Mateo tiếp tục gõ phím.

-  Đây là một thuật toán nhỏ do tôi viết ra, anh vừa giải thích vừa xoay màn hình về phía cô, tôi kết nối vào tài khoản của anh ta trên FriendsNet, tôi chụp lại ảnh, tin nhắn, bình luận, lượt thích... của anh ta... tóm lại, tôi chèn tất cả vào chương trình của tôi.

-  Sau đó thì sao? Ekaterina tò mò hỏi.

- Thuật toán sẽ xác minh xem có một tài khoản nào khác có chứa lượng dữ liệu giống hệt đủ để ta có thể nghi ngờ rằng hai tài khoản đó thuộc về cùng một người hay không.

Bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm chiếc Lada trong lúc chương trình của Mateo đang chạy. Khi chương trình kết thúc, Mateo đặt máy tính lên đầu gối Ekaterina.

-  Đội trưởng an ninh của cậu có một biệt danh, và căn cứ vào những gì anh ta đăng trên trang cá nhân, thì đó là một gã ủng hộ đảng Quốc gia. Cậu không hề nghĩ rằng Vickersen có tòng phạm ngay tại đây chứ? Bây giờ, nếu cậu vẫn muốn dốc bầu tâm sự với gã Olav cứng cỏi này...

-  Đã có ai nói với cậu rằng đôi khi cậu khó chịu đến mức nào không?

-  May mà cậu còn nói thêm hai từ “đôi khi”, Mateo thản nhiên đáp.

Ekaterina nhắm mắt lại.

-  Làm sao mà cậu đoán được? cô hỏi.

-  Tôi chẳng đoán gì cả, tôi đã kiểm tra. Tôi không có tư cách gì để dạy dỗ cậu, nhưng tôi xin cậu, hãy cố gắng cẩn trọng hơn.

Ekaterina thở ra một hơi thật dài rồi ngồi thụt sâu vào trong ghế. Cô chán nản ngả đầu vào vai Mateo.

-  Chúng ta làm gì bây giờ? Tôi chưa bao giờ cảm thấy cô độc đến thế này.

-  Đã có ai nói với cậu rằng cậu làm mếch lòng người khác chưa?

- Cậu quên không nói thêm hai từ “đôi khi” rồi đấy.

Mateo không tìm ra giải pháp nào khác để ngăn ngừa vụ tấn công ngoài việc hai người họ tự đứng ra ngăn cản đám biệt kích. Ekaterina đi theo anh về phía khu đất trồng cây, để tìm chiếc xe tải nhỏ.

Chiếc xe đó đến khi trời sập tối. Rổi ba người đàn ông từ đó bước ra. Mateo và Ekaterina không hề nghĩ rằng chúng có thể tấn công cả ba mục tiêu đồng thời một lúc, và họ cũng không còn thời gian vạch ra một kế hoạch ứng phó khác. Nếu muốn cứu các sinh viên, họ phải hành động ngay. Ekaterina chạy lao về phía thư viện để thúc giục các sinh viên sơ tán khỏi đó. Thở không ra hơi, cô lao vào phòng đọc lớn, hét lên yêu cầu mọi người ra ngoài ngay lập tức. Nhưng đám sinh viên chỉ cười khùng khục, họ tưởng cô là một mụ điên. Khi Ekaterina muốn xô họ về phía cửa, một anh chàng vạm vỡ chen vào, vì nghĩ rằng cô đang say rượu, và nhắc nhở cô rằng đây là nơi mọi người cần giữ yên lặng.

Còn Mateo, anh ở lại gần chiếc xe tải nhỏ để canh chừng ba gã đàn ông. Anh xem giờ trên điện thoại di động, đầy lo âu, rồi thấy mình bị động khi ba gã đó tản ra. Nếu có thể chặn đứng ít nhất là một trong số chúng, có lẽ anh sẽ cứu được nhiều mạng sống, cho dù chính anh có phải mất mạng. Có những thời điểm lòng dũng cảm trỗi dậy mà không báo trước, và mang lại cho ta sức lực để hoàn thành những việc tưởng chừng không thể làm nổi. Ba gã đàn ông chỉ cách nhau có vài chục mét, chúng đi xa dần, bước thong thả như đang đi dạo để không khiến bất kỳ ai nghi ngờ. Chặn đứng bước đi vấy máu của kẻ nào bây giờ? Mateo chọn gã đang tiến về phía thư viện, Ekaterina đang ở trong đó và đối với anh lúc này, cô đã trở nên quý giá hơn mức anh muốn thú nhận với bản thân. Anh đang sắp sửa nhảy bổ vào gã thì gã chợt đứng sững lại, rồi lấy từ trong túi ra một chiếc điện thoại và nhận cuộc gọi. Gã ngắt máy gần như ngay lập tức, rồi đưa ngón tay lên miệng huýt ba lần để ra hiệu cho hai đổng bọn trở lại chỗ chiếc xe tải nhỏ. Mateo nhìn thấy chúng trèo vào xe rồi rời đi, chẳng khác nào khi chúng xuất hiện.

Anh đứng sững một lát ngay giữa lối đi, tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Anh chưa từng sợ hãi đến thế. Cố gắng trấn tĩnh lại, anh lao đến gặp Ekaterina.

Cô đang đi khắp sân trước thư viện, gương mặt thất thần, ra sức hét lên để ngăn cản đám sinh viên muốn vào phòng đọc. Trông cô giống một người bị ma ám. Mateo nhìn thấy ba nhân viên an ninh của trường đại học đang đi về phía cô. Anh liền nắm tay cô rồi kéo cô rảo bước về phía bãi đỗ xe. Đến bên chiếc mô tô, trong lúc toàn thân cô run lên bần bật, anh choàng tay ôm siết lấy cô.

- Cơn ác mộng kết thúc rồi, anh nói với cô. Ekaterina ngẩng lên, hoảng hốt.

- Cậu đã làm gì?

- Chẳng làm gì cả... tôi không hiểu, bọn chúng đã từ bỏ đúng vào giây cuối cùng, anh trả lời.

Anh đưa cho cô chiếc mũ bảo hiểm, nhưng cô không chịu đội.

- Tôi cần không khí trong lành, cô vừa nói vừa ngồi lên sau xe mô tô, rồi yêu cầu anh lái xe càng nhanh càng tốt.

Mateo nổ máy, rồi chở cô lao vào bóng đêm.

- Đã xảy ra chuyện gì khiến đám người của Vickersen từ bỏ hành động thế?

- Một sự kiện, xảy ra đúng thời điểm đó. vài phút trước khi vụ tấn công bắt đầu, Knut Thorek, tổng bí thư và cũng là nhân vật thứ hai trong đảng của Vickersen, nhận được một lời đe dọa rõ ràng qua email. Người gửi cho ông ta hai phút để hủy bỏ cuộc tấn công, trước khi gửi cho báo chí bức ảnh gửi kèm email đó. Thorek vội vàng mở ra, nhìn thấy đó chính là bức ảnh chụp hai người đàn ông bị bắt làm con tin, đặt trên bản in của một tờ báo vừa ra buổi sáng để thể hiện rõ ngày tháng. Mặt Thorek trở nên trắng nhợt. Trên màn hình, bên cạnh hình ảnh hai nạn nhân đang bị đám lính đánh thuê giam giữ, một chiếc đồng hồ bấm giờ đang đếm ngược từng giây, 120, 119, 118, 117... Vickersen không có mặt trong căn hộ, kẻ đầu cơ chính trị đó đang huênh hoang trong một nhà hàng ăn khách ở Oslo, để có càng nhiều nhân chứng nhìn thấy hắn càng tốt. Không có chút cơ may liên hệ được với hắn trước thời hạn mà tối hậu thư kia đưa ra. Khi đồng hồ bấm giờ hiển thị con số “60 giây”, nhân vật thứ hai của đảng Quốc gia quyết định gọi cho người của mình, và chấm dứt nhiệm vụ sắp được tiến hành. Ông ta khẳng định lệnh này bằng cách hồi đáp người gửi email nặc danh kia với một bức ảnh khác, chụp hai người đàn ông kia, trong tình cảnh thảm hại nhưng có vẻ đã được thả tự do. Đồng hồ bấm giờ dừng lại ở “5 giây”. Tổng bí thư đảng Quốc gia đóng cửa phòng làm việc, giận dữ điên cuồng, và gửi một tin nhắn cho Baron để thông báo rằng chiến dịch Quốc gia mạnh mẽ đã bị hủy. Baron lập tức gọi cho người phụ trách an ninh của y, rồi yêu cầu chuẩn bị máy bay riêng. Hai giờ sau, y bay về London.

Đêm thứ hai, tại Tel-Aviv

Janice tiếp tục di chuyển vô cùng thận trọng trong mạng lưới tin học của Vickersen, sao chụp tất cả những gì cô tìm thấy. Bỗng cô khựng lại, các máy chủ đã đột ngột bị ngắt. Các camera an ninh cũng đã biến mất khỏi màn hình của cô, ngay sau khi tổng bí thư của đảng Quốc gia nhận được một email đe dọa. Janice nghĩ rằng các bạn cô đã hành động mạnh tay. Một đòn mạo hiểm theo quan điểm của cô, nhưng một lát sau, khi đọc tin nhắn của Mateo thông báo rằng vụ tấn công đã bị hủy, cô rút ra kết luận là mục đích có thể biện minh cho phương tiện.

-  Janice không phải là người gửi những tài liệu đó sao?

-  Không, mà sự nhầm lẫn này cũng không quan trọng. Điều quan trọng, đó là cô ấy đã quyết tâm tiếp tục những tìm kiếm của mình; còn lâu cô ấy mới tìm được câu trả lời cho ba vấn đề chủ yếu: Làm thế nào mà cái đảng chính trị cực hữu nhỏ bé ấy lại có được mức độ bảo mật cao đến thế? Bảo mật cao như thế vì lý do gì? Và ba tỷ phú kia, trong đó có hai tài phiệt báo chí, có liên quan gì đến vụ này? Nhất là khi Janice không phải là người duy nhất tiếp cận được với những thông tin đầy tai tiếng này. Hydra đang thắng thế, và Janice, Mateo hay Ekaterina, thậm chí cả Diego, Cordelia, Maya hoặc các đồng nghiệp của họ ở Ukraina, cũng không thể hình dung được rằng hành động của họ đang sắp lôi kéo họ vào một cuộc chiến.

« Lùi
Tiến »