Janice mở hé một mắt nhìn đồng hồ báo thức, rồi bật dậy. Cô khoác lên người chiếc áo choàng ngủ rồi băng qua phòng khách vắng tanh. David hẳn là đang ở xưởng. Cô thấy một khay đồ ăn sáng trong bếp, và tự hỏi mình làm thế nào mà sống được nếu không có người bạn cùng thuê nhà.
Cô bật bếp bên dưới ấm pha cà phê rồi đứng bên cửa sổ tận hưởng những tia sáng mặt trời.
Một tay cầm cốc cà phê, tay kia cầm điện thoại, cô kiểm tra tin nhắn. Mateo đang tìm cách liên lạc với cô, Vitalik muốn biết anh có thể trò chuyện với cô vào giờ nào, tin nhắn thứ ba gợi ý rằng cô nên ghé thăm bà vào đầu buổi chiều. Một gợi ý có vẻ vô thưởng vô phạt, nhưng lại thu hút toàn bộ tâm trí cô. Noa hẹn cô trong khu vườn của nhà dưỡng lão Tel Hashomer.
David bước vào bếp và pha cho mình một cốc trà.
- Efron tìm em từ 9 giờ sáng nay, có vẻ anh ta đang rất mong gặp em đấy. Đúng ra là bài báo mà em đã hứa với anh ta từ tám ngày nay... Anh ta đã nhờ anh nhắc em rằng công tác duyệt nội dung đã gần như hoàn tất rồi.
- Tại sao anh ấy lại gọi cho anh?
- Bởi vì trước đó anh ta đã cố gắng gọi cho em đến cả chục lượt mà không được... Em ngủ sâu khủng khiếp đấy.
Janice nhặt điện thoại lên và nhận thấy rằng quả thực, số điện thoại của Efron xuất hiện đến cả chục lần. Bài báo của cô còn lâu mới hoàn tất, và bây giờ không phải là lúc để cô bị đuổi việc. Cô tắm nhanh một chầu dưới vòi sen rồi nhờ David đưa cô đến chỗ làm. Anh nhận lời ngay, một thái độ không giống anh bình thường chút nào, nhưng cô bạn thuê nhà cùng đang tuyệt vọng và căng thẳng đến mức anh thấy không nên châm chọc cô thêm nữa, làm vậy chẳng khấc nào đổ thêm dầu vào lửa. Dù vậy, trên đường đi anh vẫn nhận xét rằng cô đang đi một đôi xăng đan cọc cạch. Anh lái xe nhanh hết mức, trong khi Janice thầm tìm kiếm một cái cớ để biện minh.
David vừa dừng xe trước tòa soạn, Janice đã nhảy ra khỏi xe đồng thời cảm ơn anh, rồi ba chân bốn cẳng leo lên cầu thang và chạy bổ vào phòng làm việc của mình. Thời tiết thật ngột ngạt. Cô mở cửa sổ và cố gắng tập trung các ý nghĩ trong đầu, lo lắng chuẩn bị cho cuộc trò chuyện sắp tới với Efron, và hơn thế nữa, nóng lòng muốn biết Noa đã phát hiện ra điều gì; cô sờ nắn túi áo để tìm gói thuốc lá, châm một điếu, cúi người bên máy vi tính nghĩ xem nên nhắn tin thế nào để thuyết phục Noa đẩy cuộc hẹn của hai người lên sớm hơn. Cuối cùng, cô gõ lên bàn phím:
Có lẽ bà sẽ muốn ngủ trưa, nên tớ định đến thăm bà
trước bữa trưa, cậu nghĩ thế nào?
Màn hình vẫn im lìm.
Có lẽ Noa đang họp, hoặc chỉ là không tiện trả lời cô.
Efron bước vào phòng mà không gõ cửa.
- Mới sáng ra mà cô đã hút thuốc, lại còn trong phòng làm việc nữa sao? Vậy là bài báo của cô vẫn chưa xong. Cô khiến tôi gặp rắc rối rồi đấy... Tôi mệt mỏi vì cứ phải che chắn cho cô rồi, Janice ạ, chuyện này đã kéo dài quá lâu, anh vừa nói vừa ngồi xuống chiếc ghế trước mặt cô.
Không rời mắt khỏi Janice, anh ra hiệu bảo cô đưa điếu thuốc lá cho anh, Janice thiện chí làm theo, đồng thời chịu đựng ánh mắt anh trong lúc Efron tự tặng mình một hơi thuốc dài.
- Hãy nói với tôi là cô đang theo một tin sốt dẻo, một thứ đáng tin cậy, hãy cho tôi dù chỉ một lý do để biện minh cho việc tôi không sa thải cô đi.
Janice như bị tê liệt, cô vừa bối rối vừa giận dữ vì không thể giải thích tại sao công việc đang choán hết thời gian của cô còn quan trọng hơn cả bài báo mà lẽ ra cô phải nộp cho Efron.
- Tôi đã dành cho cô cả nửa trang, cô có hình dung được không? Tôi sẽ bịa ra chuyện gì để nói với phòng chế bản đây?
Janice lấy lại điếu thuốc rồi rít một hơi thật sâu, cô đã quyết tâm chơi lớn, được ăn cả ngã về không.
- Vụ này còn hơn cả một tin sốt dẻo, mà là kinh khủng; tôi xin anh hãy tin tôi. Tôi cần bốn ngày, có thể là một tuần, chuyện này khủng đến mức tôi còn chưa biết nó kết thúc ra sao, nhưng nếu tôi tiến hành điều tra xong, anh sẽ có chuyện để đăng lên trang nhất, và tất cả các báo trên toàn thế giới sẽ thi nhau đăng lại.
- Thế đấy! Efron vừa thốt lên vừa vỗ vào hai đầu gối. Đã lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy cô căng thẳng, áp lực đến thế này, tôi rất thích đấy! Dù sao, cũng nên chú ý để không rơi vào cùng một cái bẫy như lần trước...
Janice biết rõ tổng biên tập của cô đang ám chỉ chuyện gì. Khi cô bị Ayrton Cash tấn công, tay tỷ phú người Anh này đã sử dụng những phương tiện đáng kể để hạ uy tín của cô. Trong cuộc điều tra đó, cô đã kết tội ông ta tài trợ cho một chiến dịch bóp méo thông tin nhằm làm tỷ lệ phiếu bầu ngả về phía Brexit, với các bằng chứng nêu rõ những khoản lợi nhuận khổng lồ mà Ayrton có thể thu được cho cá nhân ông ta. Tiêu đề bài báo rất hùng hồn: “Một tỷ phú mua cả nước Anh”. Giận dữ vì bị bóc trần, Cash đã tuyển dụng cả một đội quân troll trên mạng Internet để tìm lại tất cả những bài báo cô từng ký tên kể từ khi bắt đầu sự nghiệp, phơi bày những sai lầm của cô thời tuổi trẻ, khéo léo cắt tỉa những câu từ của cô bằng cách lấy chúng ra khỏi ngữ cảnh để gây nghi ngờ về thái độ trung lập của cô, gán cho cô những quan điểm chính trị cực đoan, đồng thời tiết lộ lỗi sống buông tuồng của cô, xu hướng thích uống rượu của cô, nói dối về những lý do từng không cho phép cô phục vụ trong quân đội. Ngoài đội quân vô danh tiến hành công việc phá hoại ngầm này, còn có cả một đội ngũ những bình luận viên bài Do Thái. Một đợt oanh tạc những lời lăng mạ và đe dọa lan tràn trên các trang mạng xã hội, kêu gọi đuổi việc cô ngay lập tức, kết tội cô đã bịa đặt mọi chuyện để nâng giá trị bản thân, đã thông qua một cuộc điều tra giả mạo để tấn công quyền tối thượng của người dân Anh, đã hành động phục vụ một thế lực ngoại bang thù địch với quyền lợi của nước Anh. Cash đã giành phần thắng trong cuộc chiến. Cơn giận dữ xung quanh nữ phóng viên đã che đậy vụ bê bối đáng lẽ đã nổ ra trước những hành động của tay tỷ phú. Khi người ta nghi ngờ một người nào đó bị những thế lực vô hình giật dây, thì bất kỳ phát biểu nào của người này cũng không còn đáng tin nữa.
Bị mất uy tín, Janice đã phải trả giá cho chuyện đó, phải mất nhiều tháng cô mới có thể ngẩng đầu và tiếp tục cầm bút viết bài.
- Tôi cho cô tám ngày, Efron nói tiếp, và bốn ngày trước khi giải thích cho tôi biết cô đang làm vụ gì. Nhưng nếu cô không hoàn tất được cuộc điều tra này, thì đây sẽ là lần cuối cùng.
Efron lại đập tay lên đầu gối, một cố tật mỗi khi anh quá căng thẳng, rồi đứng dậy.
- Và tôi xin nhắc để cô nhớ rằng trong văn phòng này cấm hút thuốc, anh vừa nói thêm vừa rít hơi cuối cùng trước khi ấn đầu mẩu thuốc vào gạt tàn.
Efron vừa ra khỏi phòng, chế độ tiết kiệm điện trên màn hình của Janice nhường chỗ cho một tin nhắn.
Bà đợi cậu trong vườn lúc 11 giờ.
Lúc này đang là 10 giờ 45 phút.
Buổi sáng thứ tư, tại London
Khi thức dậy, Ekaterina thấy phần giường bên cạnh trống không. Mateo đang làm việc trong phòng bên. Cô rời khỏi giường và mở tủ để lấy quần áo mặc, dừng lại trước chiếc váy dài.
- Hôm qua trông em rất duyên dáng, anh bước đến sau lưng cô và thì thầm vào tai cô.
- Cảm ơn anh. Em sẽ trả lại nó, đây là một cơn điên rồ vượt quá khả năng tài chính của em.
- Có lẽ em nên giữ nó lại. Đi theo anh, anh vừa tìm được một thứ sẽ khiến Janice rất quan tâm đây, Mateo nói và quay lại ngồi vào bàn làm việc.
Ekaterina kiêu hãnh phớt lờ anh; cô đến bên cửa sổ và hít căng hai lá phổi bầu không khí mùa hè, không quá vội vã chia sẻ những gì Mateo vừa phát hiện.
- Em ghét cái giọng kiểu ông chủ nhỏ ấy, hơn nữa nó cũng không hợp với anh, cô nói.
- Nếu em chịu đến đây ngồi cạnh anh, anh nghĩ em sẽ bớt ghét anh đấy.
- Anh vừa tìm được cái gì thế? cô vừa hỏi vừa bước lại gần Mateo.
Mateo đã điều tra về vị đại sứ nói chuyện với Baron hôm trước. Anh cho hiển thị trên màn hình một bức ảnh mà anh tìm được trên mạng Internet. Hồi đó, vị đại sứ chỉ là một đại úy bộ binh, ông ta mặc một bộ quân phục kín đặc những huy chương.
Ekaterina cúi xuống nhìn vào màn hình. Mateo phóng to bức ảnh, zoom vào ve áo vest nơi có gài một chiếc ghim bằng kim loại, trên đó có một chiếc đầu ngựa quay sang bên trái.
- Đại sứ Mỹ tại London lại thuộc đội ngũ PSYOPS! cô thốt lên.
- Có vẻ như hoàn toàn đúng thế.
- Phải báo cho Janice thôi.
- Anh làm việc đó rồi. Và anh đã bắt đầu giải mã những thông tin lấy được trong điện thoại của Baron. Rome là điểm đến tiếp theo của y. Người đứng đầu đảng cực hữu tự ứng cử trong cuộc bầu cử sẽ được tiến hành trong một tháng nữa.
- Anh nghĩ rằng y đang âm mưu một vụ ở Ý, giống như vụ ở Oslo sao? Ekaterina lo lắng hỏi.
- Ngay lúc này thì chưa có gì cho thấy điều đó, nhưng việc y đến Ý để thao túng vụ bầu cử là không còn gì phải nghi ngờ nữa. Anh có một ý tưởng nho nhỏ về thực chất các dự định của y. Em đọc email này đi.
Mateo cho hiển thị một thư điện tử trên màn hình. Baron thông báo với một nhân vật có trách nhiệm của Liên minh miền Bắc:
Ngựa đang ở trong chuồng, sẵn sàng xuất phát cho cuộc đua.
- Đám PSYOPS chăng?
- Chuyên đó hiển nhiên đến mức có vẻ như không thể! Mateo trả lời.
- Ở Barnevernet, một nhà giáo dục thường nhắc đi nhắc lại với bọn em: “Đừng tìm lô gic ở nơi mọi người không áp dụng nó.” Anh còn tìm thấy thứ gì khác trong điện thoại của y không?
- Khách sạn nơi y sẽ ở, Palazzo Montemartini, và danh sách những cuộc hẹn của y tại London trước khi lên đường đi Ý.
- Y sẽ gặp ai?
- Darnel Garbage, cựu thủ lĩnh của một đảng cực hữu, mới đổi thành thủ lĩnh đảng độc lập của nước Anh, thi sĩ tự phong của Brexit nhưng từ mười năm nay vẫn nhận lương của Nghị viện châu Âu, thật khôi hài, đúng không? Tối nay, Baron ăn tối với ông ta, cùng với chủ sở hữu giàu sụ của một thòi báo Anh. Anh sẽ không ngạc nhiên nếu Kich nhập hội cùng họ.
- Oslo, London, Rome... Tiểu sử của những người mà y gặp gỡ ở mỗi thành phố... Chuyến đi này vượt quá giới hạn của một chiến dịch gây ảnh hưởng thông thường. Chuyện này vượt quá hiểu biết của chúng ta...
- Đồng thời, ảnh hưởng và thao túng chính là những gì y bán ra. Nhưng anh đồng ý với em, Na Uy, Anh và sắp tới là Ý... sau đó y sẽ đi đâu để lan tỏa nọc độc của mình? Chúng ta phải theo dấu y, ngày mai chúng ta sẽ đi Rome, Mateo tuyên bố.
- Ngày mai, chúng ta sẽ đi Rome..., Ekaterina lặp lại, chìm trong dòng suy nghĩ của riêng mình.
Mateo ngắm cô, nỗi buồn ẩn sâu trong nụ cười, cô đưa mắt nhìn đi chỗ khác rồi bước ra ban công. Anh đi theo cô, đứng sau cô vài bước.
- Có chuyện gì khiến em bị tổn thương sao?
- Hôm qua là Na Uy, hôm nay là nước Anh, ngày mai là Ý. Em mới chỉ biết đến những đất nước này qua các bộ phim và những cuốn sách, em còn chưa từng mặc váy dài, cũng chưa từng đến những bữa tiệc của giới thượng lưu, căn hộ của em còn nhỏ hơn căn phòng suite này. Cuộc sống của chúng ta quá khác nhau. Thế nhưng em yêu thích cuộc sống mà em đã tạo dựng cho mình, và có cảm giác em đang quay lưng lại với nó.
- Chuyện đó khiến em cảm thấy đau khổ sao?
- Chuyện đó khiến em thấy sợ.
- Không quan trọng chúng ta ngủ trong căn phòng nào, anh và em ở bên nhau để hành động, những chuyện khác không quan trọng.
- Thế thì, có thể là cái “chúng ta” đó của anh khiến em e sợ, Ekaterina tuyên bố rồi lui vào phòng.
Buổi sáng thứ tư, tại Madrid
Cordelia và Diego đã dành phần lớn buổi đêm để ngồi trước màn hình máy tính. Sau khi hack máy chủ của các khách sạn và truyền virus vào điện thoại di động của các thành viên Hội nghị ngành dược, cứ mỗi giờ họ lại kiểm tra xem việc cập nhật thông tin có diễn ra theo đúng dự kiến hay không. Cuối cùng, Diego đi ngủ. Cordelia thì không thể ngủ nổi, cô liền lập lại chút trật tự trong căn hộ.
Cô sắp xếp các khung ảnh trên giá và dừng lại trước một bức ảnh chụp cha mẹ cô trên hàng hiên căn nhà ở Cordoba. Những ký ức mùa hè lại ùa về. Những con phố hẹp nồng nàn mùi hoa nhài, những cây hoa giấy đỏ rực phủ kín các bức tường, công viên nơi cha giúp cô đẩy chiếc xích đu dưới bóng một cây đoạn, những cuộc dạo chơi cùng mẹ cô ở khu chợ hoa. Một ấn bản cũ của cuốn La guerra del fin del mundo[1] khiến cô chú ý, cô đã tặng nó cho Diego ngay trước khi khởi hành đến Boston. Khi lấy cuốn sách ra khỏi giá để lật giở vài trang, cô phát hiện ra đằng sau nơi đặt cuốn sách có một cái hộp bằng gỗ, trong đó cô tìm thấy tất cả những thư từ mang nét chữ của Alba.
- Chị đóng cái hộp lại đi, em xin chị đấy, em trai cô vừa nói vừa bước vào phòng khách.
Cordelia đóng nắp hộp rồi quay lại đối diện với em trai.
- Có thể em sẽ cho là chị bị cuồng tưởng, nhưng vừa thức dậy đã bắt gặp những bức thư này, có thể là một dấu hiệu chăng.
- Thỉnh thoảng em lại tự hỏi không biết chị có tự lừa mình là chị yêu cô ấy hơn em không. Cái chết của Alba đã để lại một khoảng trống đến vô cùng, và Flores đang cố gắng khỏa lấp nó. Lúc đầu, việc đó không hể dễ dàng với cô ấy, nhưng nhờ lòng kiên nhẫn, Flores đã bước vào đời em. Dù chị có muốn hay không.
- Chị biết, Chiquito ạ, chị đã quan sát cách cô ấy nhìn em, và chị đã nhìn thấy cách em ngắm nhìn cô ấy; chị phải tự nhắc mình quen với ý nghĩ rằng từ nay trở đi chị sẽ chỉ có được một phần của em trai mình mà thôi.
Cuộc trò chuyện giữa hai chị em bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại của Diego. Số điện thoại hiển thị trên màn hình bắt đầu bằng mã vùng của nước Anh, nhưng không có trong danh bạ của anh. Diego giơ điện thoại cho chị gái xem.
- Nghe máy đi!
Cô lo lắng khi nhìn thấy khuôn mặt căng thẳng của em trai. Diego bước ra xa, toàn tâm toàn ý với người đối thoại ở đầu đằng kia. Cordelia lại gần, nhưng anh ra hiệu cho cô đừng nói lời nào.
- Tôi hiểu rồi, Diego thì thầm bằng tiếng Anh, tôi sẽ làm thật nhanh... cảm ơn anh... vâng, tôi đã lưu lại số điện thoại của anh. Tôi sẽ gọi lại cho anh ngay khi tới nơi.
Anh đặt điện thoại lên bàn rồi choàng tay ôm siết lấy chị gái.
- Chị không thể tưởng tượng được là em vui đến mức nào khi chị ở đây đâu, anh nói bằng giọng run rẩy.
- Nhưng em làm sao vậy? Ai đó? Cordelia vừa hỏi vừa đẩy Diego ra.
- Một thanh tra của Sở Cảnh sát London. Người ta đã tìm thấy xác chị vào sáng sớm nay, đang trôi bập bềnh trên một dòng kênh. Họ muốn em đến nhận dạng, vì các đường nét trên khuôn mặt đã bị biến đổi hoàn toàn rồi.
Chú thích:
[1] Một tác phẩm của Jorge Mario Pedro Vargas Llosa, nhà văn người Peru. Tạm dịch là Chiến tranh ở ngày tận thế.