Khi ra khỏi tiệc cocktail, Maya không biết phải đi đâu. Cô gửi một lời kêu cứu cho Vitalik, vài phút sau anh gọi lại cho cô.
- Lastivka, anh có vài thông tin...
- Xin lỗi anh, em không tìm thấy ca bin điện thoại, nhưng đây là chuyện khẩn cấp, cô cắt lời anh.
- Em đừng lo lắng về cuộc trò chuyện của chúng ta, anh theo dõi điện thoại di động của em từ hôm qua, và chuyện quả là lạ lùng, bởi vì em không còn bị nghe lén nữa.
- Nghe lén?
- Chính là điều anh vừa nói với em đấy, cứ như thể con chip bị hỏng ấy. Nhưng chuyện này cũng không khiến anh ngạc nhiên cho lắm, người Thổ Nhĩ Kỳ mua những thứ trang thiết bị khốn kiếp từ nước láng giềng của bọn anh, thế nên có thể bỏ qua chuyện đáng tin cậy đi.
Maya cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm khi biết mình không còn bị theo dõi, nhưng lời cảnh báo của Verdier đã choán hết tâm trí cô.
Cô kể lại với Vitalik cuộc trò chuyên giữa cô và anh chàng tùy viên lãnh sự trong vườn Viện Pháp ngữ.
- Hãy làm theo lời khuyên của anh bạn Pháp đi, chuyện đó còn hơn cả quan trọng đấy. Anh hiểu rằng máy tính xách tay của em rất quý giá, nhưng rồi em sẽ mua một cái mới tinh.
Đây chính là lời nói của lý trí, Maya có thể phá hỏng nó chỉ bằng một kết nối đơn giản từ xa, nhưng làm sao cô có thể đang tâm hủy người bạn đồng hành đã cùng cô thực hiện chừng ấy kỳ tích?
- Anh sẽ lo việc giúp em rút ra khỏi đó ngay lập tức, Vitalik nói tiếp. Có một văn phòng thu đổi ngoại tệ ở ngoại ô phía Tây Istanbul. Anh sẽ gửi địa chỉ vào điện thoại di động của em, em hãy xóa nó ngay khi đọc xong. Ta không thể biết được liệu con chip có hoạt động trở lại không, anh luôn đề phòng những sự cố bấp bênh này như đề phòng bệnh dịch tả vậy. Ngày mai, hãy đến đó vào 11 giờ đúng, rồi nói với họ rằng em muốn đổi chính xác 180.289 lira Thổ Nhĩ Kỳ sang hryvnia[*]. Chủ văn phòng là một người bạn, anh ta sẽ ra chào em, đưa cho em một chiếc điện thoại mới và cử người chở em đến tận Sofia. Em sẽ gọi cho anh ngay khi đến Bulgaria, hiểu chưa?
- Tại sao lại là 180.289?
- Đó là ngày tháng năm sinh của anh, giờ thì em không còn cớ gì để quên sinh nhật của anh nữa nhé. Chúc em lên đường may mắn, Lastivka ạ. Trong lúc chờ đợi, hãy tìm một nơi an toàn để qua đêm, và đừng có lang thang ngoài phố đấy.
Sau khi Vitalik ngắt máy, Maya cảm thấy cô đơn khủng khiếp. Biết qua đêm ở nơi nào cho an toàn bầy giờ, khi mà cô không thể trở về khách sạn được nữa?
Giải pháp xuất hiện trong một tin nhắn SMS.
“Thật ngu ngốc, nhưng chị nhớ em, em đang ở đâu?” Eylem hỏi.
Maya đề nghị Eylem đến gặp cô tại một quán cà phê ở Karaköy, gần cầu Galata.
Eylem đã chờ sẵn khi cô đến nơi. Maya cho cô nàng biết rằng cô phải rời khỏi Istanbul vào sáng sớm mai, nhưng hứa rằng cô sẽ không rời đi mà không nói lời tạm biệt Eylem.
Vốn không phải kẻ ngốc nghếch, Eylem đòi cô nói sự thật. Maya giải thích mà không đi vào chi tiết, rằng cô rơi vào một tình huống nhạy cảm với một khách hàng, cô sợ người đó đang chờ ở khách sạn, và cô cần Eylem đến đó lấy lại những món đồ quý giá nhất giúp cô.
- Chị đồng ý. Chị sẽ đến đó lấy máy tính xách tay cho em, em sẽ chờ chị ở bãi đỗ xe, rồi chúng ta về nhà chị ngủ.
Maya mở ví thanh toán hóa đơn, cô bất cẩn để lộ bức ảnh chụp đứa bé gái cất trong đó.
- Bé gái này là ai vậy? Eylem vừa giằng lấy bức ảnh vừa hỏi.
Maya lấy bức ảnh từ tay Eylem rồi cất lại vào ví.
- Không có gì quan trọng đâu, cô nói.
- Chị tò mò muốn biết em làm gì với bức ảnh một bé gái người Yazidi trong ví... Có liên quan gì đến những phiền phức của em không?
- Không, Maya trả lời, nhưng cô hoàn toàn tin chắc vào điều ngược lại.
- Thế nào?
- Em quen người nhà của cô bé này tại Paris, họ hy vọng rằng em sẽ gặp con bé, cô trả lời, mỗi lúc một chìm sâu hơn vào dối trá.
- Người nhà ở Paris ư? Nếu thế thì chị thấy ngạc nhiên đấy! Dù là người Yazidi hay người Kurd, cứ nhìn vào những đường nét xanh xao và lớp bụi trên mặt, thì con bé này là dân tị nạn. Chị chúc em may mắn tìm lại được nó nhé. Có hơn ba triệu người thuộc chủng tộc đó đang sống ở đất nước chị. Bọn chị nhìn thấy họ khắp nơi trong thành phố, ở Izmir lại càng đông hơn, họ sống lúc nhúc trong các trại tị nạn ở biên giới Syria. Mỗi ngày lại có thêm người đến. Những gì xảy ra ở đó quả là một thảm họa, ấy thế mà bọn em, ở châu Âu, lại nhắm mắt và chẳng làm gì hết.
- Em đồng cảm với nỗi đau buồn của chị, nhưng em không chịu trách nhiệm về chính sách nhân đạo ở châu Âu.
- Không, hình như em là người tổ chức những chuyến du lịch hạng sang, ấy thế nhưng em vẫn dạo chơi với bức ảnh chụp đứa bé này trong túi. Em biết không, chị thà không biết gì còn hơn là chứng kiến em nói dối chị một cách trơ trẽn đến thế. Đi nào, chúng ta đi lấy máy tính xách tay cho em thôi. Em thấy không, thậm chí chị còn không hỏi tại sao nó lại quý giá với em đến mức ấy. Nếu chị làm thế, thì đó đâu phải là tình yêu!
***
- Nếu đứa trẻ đó bị lạc giữa hàng triệu người tị nạn ở Thổ Nhĩ Kỳ, thì Maya có chút cơ may nào để gặp nó không?
- Đứa trẻ đó bị theo dõi kể từ khi nó bỏ trốn.
- Tại sao? Nhiệm vụ thực sự của Maya là gì vậy?
- Là gặp con bé. Nhưng, khi cảm thấy mình bị theo dõi, đứa bé gái đã biến mất. Chúng ta phải tìm lại dấu vết của nó và đưa nó ra khỏi đó trước khi bầy mãnh thú tóm được nó.
- Chúng ta?
- Số phận của một đứa trẻ có liên quan đến tất cả chúng ta.
- Kể cả đám mãnh thú ư? Tại sao lại đặc biệt là con bé?
- Bởi vì nó mang một biểu tượng.
***
Eylem không nói lời nào trong suốt chuyến đi. Cô đỗ xe trong bãi đỗ ngầm của khách sạn Pera Palace, ngay đằng trước thang máy. Maya đưa cho cô nàng tấm thẻ từ để mở cửa phòng cô.
- Chị chỉ lấy đồ cho em rồi sẽ quay lại ngay, Eylem vừa nói vừa mở cửa xe.
- Chị cứ bỏ va li của em lại, chỉ lấy những gì bỏ vừa túi xách của chị thôi nhé, Maya khẩn khoản.
- Chị đã làm đúng khi chọn một cái túi khổ lớn tối nay, Eylem đáp lại. Em có cần món quần áo đặc biệt nào không?
- Chỉ cần thứ gì đó để ngày mai em thay thôi, túi đồ trang điểm và...
- Chiếc máy tính xách tay yêu quý! Mà này, nó ngủ ở bên nào giường của em thế? Phía em hay phía chị? Eylem hỏi rồi rời đi.
Eylem đổi thang máy trong sảnh để bước vào chiếc dẫn lên các tầng. Hành lang vắng vẻ, cô bước vào phòng, bật sáng ngọn đèn chùm lớn rồi nhét vài món quần áo vào chiếc túi xách to của cô. Khi đi qua phòng tắm, cô cầm lọ bơm nước hoa của Maya rồi xịt chút nước hoa vào gáy. Cô chỉ còn phải lấy nốt cái kho báu quý giá kia rồi quay ngược trở ra.
Trong xe, Maya cảm thấy bực tức. Cho đến ngày hôm nay, cô chưa từng tìm cách hiểu rõ hơn về bản chất các thông điệp mà cô là người chuyển đi, cũng không ý thức được rằng mình đang thực sự chuốc lấy những rủi ro. Cô thề với chính mình rằng đây sẽ là nhiệm vụ cuối cùng.
Lần tới, khi chiếc điện thoại di động kia đổ chuồng, cô sẽ ném nó xuống sông Seine.
Cô nhìn đồng hồ, mười lăm phút đã trôi qua. Vừa lo lắng vừa cảm thấy tội lỗi vì đã để Eylem mạo hiểm một mình, cô bước xuống xe để tới chỗ cô nàng. Một tin nhắn của Vitalik hiện lên trên màn hình điện thoại di động khiến cô sững lại:
Con chip hoạt động!
Chuông thang máy kêu lên kính coong. Maya trốn ra đằng sau một cây cột khi cửa thang máy mở ra.
Tối thứ tư, tại Tel-Aviv
Lần đầu tiên, Janice đến sớm. Lên đến tầng bốn, cô bấm chuông cửa nhà Noa, chờ vài phút, rồi quay xuống tìm chùm chìa khóa phụ trong chậu hoa. Cô trở lên bằng cầu thang bộ, mở cửa vào căn hộ rồi cất tiếng gọi bạn, để chắc chắn là Noa không có ở nhà.
Phòng khách được sắp xếp ngăn nắp không chê vào đâu được. Janice buông mình xuống ghế xô pha rồi vớ lấy cuốn đầu tiên trong chồng tạp chí chất đống trên chiếc bàn thấp.
Đến 23 giờ, cô gửi một tin nhắn cho Noa để hỏi xem cô bạn đã sắp về chưa. Không có câu trả lời.
Cô ngủ thiếp đi một lúc lầu, rồi tiếng một chiếc xe mô tô nổ máy ầm ĩ trên phố khiến cô giật mình choàng tỉnh. Đã 2 giờ sáng mà Noa vẫn chưa về. Hẳn là bữa tối của cô nàng hấp dẫn hơn dự kiến, có vẻ cô nàng đã ngủ lang... Càng tốt, nhưng dù sao Noa cũng nên báo trước chứ nhỉ.
Janice ngáp dài rồi vươn vai. Trước khi rời khỏi căn hộ, cô để cuốn tạp chí vào chỗ cũ, đang cẩn thận trả lại trật tự hoàn hảo của chồng báo thì lời nhắc nhở của Noa bỗng hiện ra trong tâm trí cô: “Và nếu cậu đến trước, xin miễn cho tớ mọi bình luận về mớ hỗn độn...”
Một câu nói khác của Noa khiến Janice cảm thấy cảnh giác: “Căn hộ của cô ấy sạch bóng, cứ như thể đã có cả một tiểu đoàn nhân viên dọn dẹp vừa ghé qua.”
Janice chạy lao vào phòng ngủ và mở tủ quần áo. Nó trống không, cả các ngăn kéo tủ com mốt, các kệ giá trong phòng tắm và các ngăn tủ bếp cũng vậy. Căn hộ đã được dọn dẹp sạch trơn.
Cô nhớ lại bối cảnh khi Noa thốt ra câu nói ấy, đó là khi bạn cô kể lại vụ nữ đồng nghiệp của mình bị sát hại, và máu Janice như đông cứng.
Cô vớ lấy túi xách, chạy lao xuống cầu thang rồi chặn chiếc xe đầu tiên chạy trên phố, cầu xin tài xế chở cô về khu phố nơi cô đang sống.
Về đến nhà, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực, cô tìm cách khóa cửa từ bên trong, và lấy nhầm chùm chìa khóa của Noa; đến lúc đó cô mới nhận thấy hình dạng đặc biệt của chiếc móc treo chìa khóa. Cô lách móng tay vào một cái khía, cái nắp bật ra, để lộ một ổ USB.
Janice lao đến bên máy tính rồi cắm ổ USB vào đó. Một cửa sổ mở ra, trên đó là một tệp tin được mã hóa.
Trong những tia sáng đầu tiên của buổi bình minh, bản báo cáo mà Noa đã đưa được cho Janice hiện lên ró mồn một trên màn hình.
Ba chữ cái đầu của văn bản khẳng định rằng đúng là nó được gửi cho Janice.
HAL,
Tài khoản mà cậu phát hiện được ở Jersey được dùng làm bàn quay cho một tinh vân tài chính còn rộng hơn tất cả những gì chúng ta đã giả định. Không chỉ có một hay hai, mà rất nhiều vụ chuyển tiền được thực hiện lặp đi lặp lại từ tháng này sang tháng khác. Những vụ chuyển tiền này có liên quan đến nhiều thực thể. Một quỹ đầu tư Mỹ, BlackColony, lệnh cho JSBC chuyển tiếp những khoản tiên kếch xù từ nhiều năm nay. Tiền lập tức sẽ đi tiếp đến một tài khoản khác ở Ngân hàng Đức. Những lệnh chuyển tiền tương tự, được phát hành từ Nga, chuyển tiếp qua cùng tài khoản này. Người Mỹ cho người Nga mượn tiền, rồi người Nga lại cho người Mỹ mượn tiền.
Phương pháp này cho phép họ thực hiện các phi vụ trên lãnh thổ nước ngoài mà hoàn toàn không bị trừng phạt. Nhưng là những phi vụ gỉ? Mà với những khoản tiền kếch xù đến thể? Tớ còn chưa biết được. Tớ cũng tìm ra dấu vết của những khoản tiền có vẻ như đã hạ cánh xuống nước Anh, và một cái tên quan trọng gắn với toàn bộ vụ này. Tom Schwarson là người đang bị Sarah Weizman, mật vụ của bọn tớ, điều tra, trước khi cô ấy bị sát hại.
Hãy sử dụng hiệu quả những thông tin này rối hủy chúng đi.
Nếu cậu đang đọc những dòng này, thì có nghĩa là tớ không thể bảo vệ cậu nữa rồi.
Hãy bảo trọng. Cậu đang gặp nguy hiểm đấy.
Bạn của cậu.
Janice lập tức gửi một bản sao tài liệu này qua email cho Mateo, Ekaterina và Vitalik, đồng thời gửi cho họ chìa khóa giải mã bằng tin nhắn.
Rồi cô đi đến bên tủ quần áo, mặc lên người chiếc áo vest đen trong bộ trang phục dự tiệc, rồi đứng trước chiếc gương lớn treo trên tường phòng khách.
Cô ngắm nghía hình ảnh phản chiếu của mình, vuốt lại mái tóc một chút, rồi vừa lau hai dòng nước mắt đang chảy dài trên má, cô vừa xé rách chiếc túi trên của áo vest[*], theo đúng như truyền thống đòi hỏi.
[*] Tiền Ukraine.
[*] Nghi lễ, liên quan đến truyền thống của người Do Thái khi để tang người thân.