Janice đang chăm chú soạn thảo một bài báo mà cô đã hứa với tổng biên tập từ hai ngày nay. Efron là người cuối cùng trong ngành này còn muốn đặt hàng cô viết bài theo kiểu tính dòng ăn tiền. Nhìn thấy một cửa sổ màu đen xuất hiện trên màn hình, cô dừng tay. Kênh giao tiếp này không được sử dụng từ đời nào đến giờ rồi. Cô đáp lại bằng một thông điệp mã hóa nhằm xác minh người đang tìm cách liên hệ với mình. Một mã khác hiện lên đáp lại, và Janice nhận ra chữ ký của Ekaterina.
- Rất vui khi đọc tin nhắn của cậu, nhưng tại sao cậu lại dùng đến cái món cũ rích này? cô viết.
- Chính vì diễn đàn này đã quá cũ nên mới không còn ai để ý đến nó. Với lại, chủ yếu là để khiến cậu tò mò mà trả lời tôi ngay lập tức.
- Cậu thành công rồi đấy.
- Tôi cần cậu, chuyện khẩn cấp đấy, Ekaterina thổ lộ.
- Cậu nói chuyện khẩn cấp nghĩa là thế nào?
Ekaterina kể với Janice về các kế hoạch của Vickersen.
- Tôi không ngạc nhiên đâu, Janice trả lời. Các phong trào cực hữu nổi lên khắp nơi, và có vẻ đã sẵn sàng chuyển sang hành động hơn lúc nào hết. Tuần trước, bọn tôi đã báo cho người Mỹ biết về chỗ lẩn trốn của một chi hội tân quốc xã, các thành viên của nhóm này được trang bị vũ khí hạng nặng, đang sắp sửa chuyển sang hành động. Bọn tôi đã tránh được một vụ tàn sát trong một thánh đường Hồi giáo.
- Bọn tôi? Bây giờ cậu làm việc cho Mossad[*] sao? Ekaterina hỏi.
- Không, chỉ là một cách nói thôi, nhưng bọn tôi đã bày mưu tính kế cho họ. Tóm lại, tôi sẽ giúp cậu, nếu có thể giúp được.
Ekaterina gửi cho Janice những địa chỉ IP mà cô đang có, và Janice yêu cầu Ekaterina nói rõ xem chính xác thì cô phải tìm gì.
- Các tài liệu kế toán, biên bản các cuộc họp, những lần chuyển khoản bất thường, các kênh tuyên truyền, tất cả những gì có thể liên quan đến hoạt động của chúng. Cách duy nhất để ngăn chúng kịp thời chính là tìm ra các bằng chứng rồi tung ra trước khi chúng chuyển sang hành động. Nếu Vickersen biết việc làm của mình đang bị phơi bày, hắn sẽ phải dừng hết mọi việc.
- Tại sao cậu không tiết lộ những gì cậu đã nắm được?
- Tôi đã nghĩ đến chuyện đó, nhưng với số lượng tin giả đang lan tràn trên mạng hiện nay, nếu ta không trưng ra được một thứ gì đó cụ thể, thì sẽ chẳng ai cho là tôi nói nghiêm chỉnh cả. Vickersen sẽ kết tội chúng ta là đang tìm cách bôi nhọ hắn. Đảng Quốc gia sẽ la lối là họ bị gài bẫy, chuyện đó sẽ chẳng giúp ngăn chặn bất kỳ điều gì, mà chỉ khiến tình hình thêm rối ren thôi.
Một cửa sổ thứ hai mở ra trên màn hình của Janice.
- Thay vì cảnh báo cho giới báo chí, chúng ta sẽ khiến dư luận chú ý đến mình. Cơ quan tình báo Na Uy sẽ dồn sức để xác minh xem ai là người đưa ra cảnh báo, Mateo xen vào.
- Là cậu đấy à, Mateo? Xem này, tôi thấy kiểu lo lắng này thì khó mà là ai đó khác được..., Janice thích thú.
- Nếu muốn thì ta nên tung hê tất cả với Vickersen, nhưng chỉ khi có trong tay những thông tin có tầm tác động đủ để khiến hắn ta phải lo sợ, Mateo tiếp tục.
- Nếu tối nay mà có sinh viên nào bị sát hại, thì tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình vì đã không chịu chấp nhận mạo hiểm, cho dù là mạo hiểm điều gì đi chăng nữa, Ekaterina khẳng định.
- Hai người ở yên đấy, tôi vừa thấy thứ gì đó, Janice gỗ gấp gáp.
Cô gửi một ảnh chụp màn hình cho hai đồng đội.
- Một cánh cửa, rất nhỏ và được khóa kỹ càng, nhưng đúng là có một cánh cửa, trong bản ghi này. Chắc chắn là phần còn lại của một chương trình cũ đã bị gỡ bỏ. Chúng ta sẽ hiệp đồng tác chiến, cách này không được kín đáo cho lắm, nhưng trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này... Khi nào tôi phát tín hiệu, thì chúng ta cùng đột nhập nhé.
Ba thành viên của hội không phải không biết rằng cách làm này sẽ lập tức báo động chức năng bảo vệ trong hệ thống tin học của Vickersen. Ngay khi vào đến nơi, họ sẽ phải mò mẫm sao lại nội dung của các ổ đĩa cứng, thu thập tối đa thông tin trước khi quyền truy cập bị đóng lại. Họ sẽ lựa chọn thông tin sau vậy.
- Khoan đã! Janice gõ. Ngài Vickersen của hai người là một thành viên quan trọng trong chính phủ sao?
- Hắn ta đang mơ như vậy, nhưng may mà chưa được, Ekaterina trả lời. Nhưng sao cậu lại hỏi thế?
- Bởi vì cấp độ bảo mật mà tôi đang nhìn thấy đây hoàn toàn không phải thứ tầm thường, thậm chí còn tinh vi đến mức bất thường. Theo tôi biết thì chỉ có các chính phủ hoặc những người khổng lồ trong giới công nghệ mới được hưởng kiểu bảo mật này. Một bức tường lửa chắc chắn đến mức này không phải thứ nằm trong tầm tay đại chúng, một nhân vật chính trị hay thậm chí cả một doanh nghiệp lớn. Thay đổi kế hoạch thôi! Nếu tấn công trực diện, chúng ta không chỉ kích hoạt hệ thống báo động của chúng, mà còn khiến chính mình bị tóm cổ. Hãy để tôi hành động một mình. Tôi chưa bao giờ tấn công một bức tường lửa kiểu này, tôi cần ít nhất là một tiếng đồng hồ, có thể là hai, để nghiên cứu nó. Trong lúc ấy, hai người nhất thiết không được can thiệp, tôi sẽ tìm cách để vòng qua các biện pháp bảo mật của chúng, nhưng trong thời gian ngắn như thế này thì tôi không hứa trước được với hai người bất kỳ điều gì.
Ekaterina và Mateo nhìn nhau, ánh mắt cam chịu. Họ chỉ còn cách trông chờ vào tài năng của Janice.
Liên lạc tạm ngừng.
- Vickersen làm thế nào mà có được một hệ thống bảo mật tinh vi đến thế nhỉ? Mateo ngạc nhiên hỏi.
- Đúng ra, nên đặt câu hỏi là người nào đã cho hắn ta sử dụng nó.
- Baron chăng? Tôi nghi ngờ điều đó. Ngay cả các trang web tung tin vịt của y cũng không được bảo mật tốt đến thế. Nếu y có được những phương tiện kiểu này, hẳn tôi đã không thể cài phần mềm gián điệp kia vào điện thoại của y.
Ekaterina trầm tư suy nghĩ. Ít nhất, lần đầu tiên trong ngày, đầu óc cô cũng bận rộn với một việc khác chứ không phải nghĩ đến vụ tàn sát tối nay.
- Một mạng nội bộ ! cô thốt lên. Một mạng lưới ẩn trong một mạng lưới khác. Một chiến thuật hoàn hảo để đánh lừa các hacker như chúng ta. Cái két nằm đằng sau bức tranh, đúng ở nơi chúng ta chờ đợi sẽ tìm thấy nó, nhưng món chiến lợi phẩm lại được cất giấu trong một cái đáy kép. Đám kẻ trộm điên cuồng đánh vật phá khóa, để rồi chỉ lấy được vài tờ bạc lẻ mà người ta cố tình bỏ đó để đánh lừa chúng. Làm sao mà những nhà sản xuất két an toàn không nghĩ đến mánh này nhỉ?
- Có thể họ đã làm thế. Nếu cậu nói đúng, chúng ta sẽ phải giúp Janice tìm ra lối vào cái ngăn bí mật ấy, Mateo trả lời. Trong lúc chờ đợi, hãy cho tôi xem bản phác họa và miêu tả giúp tôi bên trong các tòa nhà được nhắm đến.
- Hội trường sinh viên là một căn nhà gỗ nằm ở lối vào học xá, Ekaterina thở dài. Sinh viên tụ tập ở đó để tranh luận về những văn bản liên quan đến cuộc sống trong trường, các khoản ngần sách, các chương trình học. Nơi đó thực sự rất nhỏ, chỉ cần ném một quả bom xăng vào cánh cửa là cả căn nhà bốc cháy liền, không ai kịp chạy thoát.
- Thế còn thư viện?
- Ba triệu tác phẩm được phân bố ở hai tầng, hai phòng đọc rộng lớn, một quầy căng tin ở tầng trệt, buổi tối quầy này cũng mở cửa rất muộn. Còn khu thương mại thì phần lớn nằm dưới hầm. Lên xuống bằng mấy chiếc thang cuốn không rộng lắm, không đủ để chạy thoát trong trường hợp tất cả mọi người đều kinh hoàng. Có một quầy bán đồ ăn nhanh, một tiệm làm tóc, tầng dưới của một siêu thị mini, tất cả các quầy thương mại này đều đóng cửa tương đối sớm, ngoại trừ câu lạc bộ gym ở cuối hành lang, một ngõ cụt thực thụ.
- Vì cậu là người biết rõ những nơi này hơn những kẻ tấn công kia, cậu thử đặt mình vào địa vị chúng xem cậu sẽ bắt đầu từ đâu?
- Tôi không thể đặt mình vào địa vị chúng được, dù chỉ một phút, Ekaterina đáp lại bằng giọng run rẩy.
Mateo nhận ra rằng Ekaterina bị tác động nhiều hơn anh nghĩ, anh liền nắm lấy tay cô.
- Nào, cố gắng một chút nào, chuyện này quan trọng đấy, anh nài nỉ bằng giọng điềm tĩnh.
Cô nhắm mắt lại rồi hít một hơi thật sâu.
- Tôi sẽ tấn công phòng tập thể thao trước tiên. Như thế, đội biệt kích của tôi chắc chắn sẽ không bị người nào từ bên ngoài nghe thấy. Tiếp theo, thư viện sẽ nằm trên đường đi của tôi - cô nhíu mày rồi nói tiếp -, nhưng mặt tiền của thư viện lại bằng kính, mà ban đêm thì những phát bắn sẽ thu hút sự chú ý từ các hành lang xung quanh - cô lại hít sâu một lần nữa -, thế nên có lẽ tôi sẽ chọn mục tiêu thứ hai là hội trường sinh viên. Tôi nói với cậu rồi, chỉ cần một chai xăng là đủ để hội trường đó cháy rụi như một cọng rơm, hơn nữa nó lại còn nằm ở vị trí tương đối tách biệt. Vụ cháy sẽ kích hoạt hệ thống báo động, nhưng các đội cứu hộ sẽ đến theo hướng này - cô chỉ vào trạm cứu hỏa trên bản phác họa - và sẽ không bắt gặp đội biệt kích đang đi về phía thư viện. Đúng thế, cô nói, thư viện chính là nơi tôi sẽ tấn công cuối cùng, đó chính là nơi có nhiều lối để thoát ra ngoài nhất, và nếu dùng xe mô tô, tôi sẽ ra được đường cao tốc mà không vấp phải bất cứ trở ngại nào.
Hai tay chắp sau lưng, Mateo đi đi lại lại trong phòng, rồi quay trở lại bên chiếc bàn thấp nơi Ekaterina trải bản phác họa.
- Nghe không hợp lý, thực ra là không hoàn toàn hợp lý, anh nói. Người của Vickersen hẳn sẽ phải rêu rao rằng chúng tóm được những người bị coi là khủng bố trên đường trốn chạy. Để mọi chuyện thật khả tín, thì hai người trong bức ảnh kia phải ở quanh đó. Theo tôi, chúng sẽ giữ họ gần đó, trong lúc vụ tàn sát diễn ra.
- Nhưng giữ ở đâu? Ekaterina vừa hỏi vừa cúi xuống xem bản phác họa.
- Có lẽ họ sẽ bị trói, bị nhét giẻ vào miệng rồi nhốt đằng sau một chiếc xe bốn chỗ hoặc xe tải nhỏ đỗ ở khoảng giữa thư viện và đường rút lui của đội biệt kích thực thụ. Nhân lúc tất cả mọi người đang hoảng hốt, chúng sẽ kéo họ ra, đánh đập họ nếu chưa làm việc đó trước khi chuyển sang hành động, dúi vũ khí vào tay họ rồi vứt họ trong một lối đi. Đám thủ phạm thực thụ sẽ biến thành người hùng vì đã hạ được họ.
- Cậu nói đúng, đội biệt kích thực thụ sẽ không tìm cách rời khỏi hiện trường. Ngược lại, chúng hoàn toàn có lý do để ở gần con mồi của chúng... Ở chỗ này, đây! Ekaterina thốt lên và chỉ tay vào một con phố nhỏ. Blindernveien chạy dọc một khu đất hẹp cây cối um tùm ở ngay đằng trước hội trường sinh viên, đây là điểm duy nhất nằm trên đường giao cắt giữa ba mục tiêu. Nếu vì một lý do nào đó mà chúng không tấn công được cả ba, thì vị trí này cũng vẫn rất thuận lợi về mặt chiến lược, vào mùa này, tán lá đang rất rậm rạp, chúng có thể hành động kín đáo và ra khỏi khu đất để hô hoán sau khi bỏ mấy người kia lại đó.
Cuộc trò chuyện này khiến Ekaterina cảm thấy vô cùng khó chịu, như thể chính cô vừa nếm trải vụ tấn công.
- Cứ cho là chúng ta đã hiểu được cách thức hành động của chúng, thì cũng có tác dụng gì? cô hỏi.
- Nếu tình thế bắt buộc, có lẽ chúng ta phải đối mặt với chúng chăng?
- Đối mặt với một đám người có vũ khí ư? Cậu nói vớ vẩn thật.
Ekaterina xem đồng hồ, đã hai tiếng trôi qua mà vẫn chẳng có tin tức gì từ Janice.
- Cả cô ấy cũng không làm được gì rồi, cô thở dài, rời khỏi màn hình máy tính.
Cô vớ lấy chùm chìa khóa trên chiếc bàn kê cạnh cửa ra vào, nhặt cặp xách rồi rầu rĩ nhìn Mateo.
- Cậu đi đâu đấy?
- Tôi tin tưởng ở cậu, đừng lục lọi đồ đạc của tôi, OK? Nếu cậu khát thì tìm thứ gì trong tủ lạnh mà uống.
Nói xong, Ekaterina đóng sập cánh cửa căn hộ lại.
Mateo đến bên cửa sổ, anh nhìn thấy Ekaterina ra khỏi tòa nhà và chạy về phía chiếc Lada của cô. Anh lao đến bên máy tính, xem nhanh bản đồ Oslo rồi sắp xếp đồ nghề vào trong chiếc túi đeo, và đến lượt anh rời khỏi căn hộ. Anh chạy lao xuống cầu thang, băng qua bãi đỗ xe rồi ngồi lên mô tô.
Ekaterina lái xe theo hành trình mà cô thường đi vào những buổi sáng cô bị muộn. Chân nhấn ga hết cỡ trên đường FV161, cô chỉ về số khi đi đến một bùng binh, rồi lại lập tức nhấn ga khi vừa vượt qua.
Trời đã xế chiều. Chỉ ba tiếng đồng hồ nữa, hoặc lâu hơn một chút, là màn đêm sẽ buông xuống. Cô đã đưa ra quyết định, cô sẽ không để Vickersen chuyển sang hành động.
Chú thích:
[*] Viện Nghiên cứu tình báo và đặc nhiệm, tức Cục Tình báo của Israel.