Maya vội vàng mặc quần áo, rồi vớ lấy chiếc túi nhỏ màu đen trong đó cô đã nhét hai chiếc điện thoại di động, chìa khóa phòng khách sạn, tấm thiệp mời cùng hộ chiếu cũng như bức ảnh đứa bé gái mà cô không hề rời từ khi đi khỏi Paris. Sau khi đưa mắt nhìn quanh lần cuối, cô giấu máy tính xách tay xuống dưới nệm, đóng cửa tủ quần áo rồi đi xuống sảnh.
Nửa giờ sau, một chiếc taxi thả cô xuống quảng trường Taksim. Từ đó, cô đi bộ đến phố Istiklal rồi vào nhà số 4.
Các chủ doanh nghiệp người Thổ Nhĩ Kỳ và người Pháp tập trung trong những khoảnh sân trong mà Viện Pháp ngữ dùng chung với cơ quan lãnh sự. Một đội nhân viên phục vụ mặc áo vest trắng đi ngang dọc khắp các lối đi rải sỏi, trên tay bê những chiếc khay xếp đầy bánh ngọt, bánh phủ sô cô la hoặc phân phát những ly sâm panh cho khách mời.
Maya bước đến chào hỏi lãnh sự, họ quen nhau ở Montréal từ sáu năm trước, khi ông đang làm nhiệm vụ tại Québec. Cô nhanh chóng cáo lỗi rồi rời đi để đến gặp giám đốc một khách sạn lớn thường xuyên giao dịch với cô. Họ tránh đề cập đến diễn biến của tình hình chính trị trong nước, mà chỉ trò chuyện về một nhận định đáng khích lệ liên quan đến công việc làm ăn của cả hai người: các du khách đã quên âm mưu đảo chính và quay trở lại Istanbul. Vị giám đốc có bằng chứng cho việc đó, khách sạn của ông kín phòng suốt cả tuần. Maya khẳng định điều ấy với ông, chính cô cũng không đặt được phòng ở đó. Vị giám đốc tỏ ra sửng sốt. Nếu biết chuyện, ông khẳng định, hẳn ông sẽ lập tức dành cho cô một phòng suite. Maya không hề tin lời ông ta, mà cũng hoàn toàn không quan tâm, vì tâm trí cô đang để ở chỗ khác. Cô đưa mắt nhìn khắp cử tọa một lượt, tìm kiếm người đã mời cô đến đây và mục đích của việc đó. Một khuôn mặt khiến cô cho rằng cô đã tìm ra câu trả lời.
François Verdier là một tùy viên lãnh sự, và cô vẫn nghi ngờ ngay từ khi họ gặp nhau lần đầu tiên rằng anh làm việc cho DGSE[*]. Một người đàn ông nhã nhặn và kiệm lời, trong mắt cô hai phẩm chất này lại càng đáng quý vì chúng hiếm khi đi đôi với nhau. Người này dành thiện cảm cho người kia, họ đã cùng ăn tối nhiều lần, và một buổi tối khi họ uống nhiều rượu hơn thường lệ, cô đã cho anh biết về xu hướng tính dục của mình... để tránh mọi hiểu lầm. Verdier không hề thay đổi thái độ, mà vẫn cư xử nhã nhặn như trước. Điều này cho thấy ta có thể gặp được những người đàn ông không vụ lợi, trừ phi Maya khiến anh quan tâm vì những lý do khác. Cô gặp anh ở gần bàn bày tiệc buýp phê, khẽ ngắt một lá nho rồi tặng cho anh kèm một nụ cười đồng lõa. Verdier đang có tâm trạng khó chịu. Anh đặt chiếc lá nho vào một cái cốc rồi bước ra xa. Cô đến ngồi cạnh anh trên băng ghế anh đang ngồi, ở tận cuối vườn.
Cô không hỏi anh câu nào, mà chờ anh lên tiếng trước. Một số chi tiết còn nói lên nhiều điều hơn lời lẽ. Vầng trán hằn đầy nếp nhăn của anh, cách anh vặn vẹo những ngón tay rồi nới lỏng cà vạt. chừng ấy dấu hiệu cho thấy Verdier đang không thoải mái chút nào.
- Chính anh là người gửi thiệp mời cho em, đúng không?
Anh chàng tùy viên lãnh sự nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay.
- Anh nghe được những tin đồn ở lãnh sự, anh nói. Lẽ ra anh không được chia sẻ với em, thế nhưng...
Maya kín đáo đặt tay lên môi anh, mở túi xách rồi lấy ra tấm thiệp mời và hỏi anh có thứ gì để viết không. Verdier lấy từ túi trong áo vest ra một chiếc bút bi rồi đưa cho cô. Cô đẩy tay anh ra và đưa cho anh tấm thiệp. Verdier hiểu ra ý định của cô, anh liền vội vã viết:
- Cơ quan tình báo Thổ Nhĩ Kỳ đang truy tìm một mật vụ Pháp đến Istanbul vì một vụ giải cứu nhạy cảm.
Maya lấy lại tấm thiệp, rồi đến lượt cô viết.
- Giải cứu nhạy cảm???
- Một người chống đối chế độ hoặc những thông tin nguy hại về những vụ tham nhũng dính líu đến chính quyền.
- Chuyện đó liên quan gỉ đến nước Pháp?
- Đúng là chẳng liên quan gì, hình như mật vụ đó làm việc một mình.
- Tại sao anh kể chuyện đó với em?
Verdier lấy lại cây bút từ tay cô rồi vội vã viết.
- Bởi vì nếu anh là mật vụ đó, anh sẽ rời đi trên chuyến bay sớm nhất, thậm chí không ghé qua khách sạn nữa.
Ánh mắt khủng khiếp của Verdier khiến Maya cảm thấy vô cùng lo lắng.
- Anh bị điên à? Em không phải người mà anh nghĩ đâu!!!
- Điều quan trọng, đó là cơ quan tình báo Thổ Nhĩ Kỳ nghĩ gì.
Maya sôi sục muốn hỏi anh một câu, nhưng nếu cô hỏi câu đó thì có nguy cơ tự làm lộ mình. Cơ chế của cái bẫy đang khép lại trên đầu cô... Trong một thoáng, cô ngờ rằng Verdier là một mắt xích của cái bẫy ấy.
- Thế nếu mật vụ đó lại để hộ chiếu trong khách sạn thì sao?
Verdier biểu lộ vẻ mặt của một giáo viên sụp đổ trước sự dốt nát của học trò.
- Thế thì anh ta phải khẩn trương đi lấy nó đi. Mặc dù nếu ở vào vị trí của anh ta, anh sẽ tìm cách vượt biên bằng các đường nhánh sang Bulgaria.
- Anh ta còn bao nhiêu thời gian trước khi bị bắt?
- Hãy gửi cho anh một tấm bưu thiếp từ Paris nhé, anh nhớ nhà quá, Verdier cao giọng trả lời rồi trả thiệp mời lại cho Maya.
Sau đó, anh đứng dậy và quay trở lại bàn buýp phê.
Ngày thứ tư, tại Tel-Aviv
Viên chỉ huy chung phòng làm việc với cô vừa rời khỏi chỗ để đi hút thuốc, ông ta có thói quen cứ hai giờ lại hút một điếu. Noa biết rằng cô có mười phút để hành động. Cô lẻn ra rồi đi thang máy đến tận tầng -3, chạy hết hành lang dài rồi áp mặt vào ô cửa có gắn lưới sắt trên cánh cửa phòng tài liệu lưu trữ. Cô nhìn thấy bóng của nhân viên phụ trách, anh ta đang sắp xếp hồ sơ trong một gian phòng. Cô áp thẻ vào đầu đọc, khẽ khàng đẩy cánh cửa rồi cẩn thận đóng nó lại mà không gây tiếng động. Cô len lỏi đằng sau hai hàng giá đầu tiên rồi dừng sững lại khi nghe thấy bước chân nhân viên lưu trữ quay trở ra. Cô chờ đến khi anh ta ngồi vào bàn làm việc rồi mới tiến thêm hai hàng giá nữa. Phòng lưu trữ có bốn mươi hàng giá cả thảy, được phân bổ đều đặn trên một mặt sàn năm trăm mét vuông. Noa tiếp tục tiến lên, nhưng đôi đế giày bằng cao su của cô kêu lạo xạo trên mặt sàn bê tông, cô liền dừng sững lại, nín thở.
- Ai đấy? nhân viên lưu trữ hét lên.
Anh ta kiểm tra các màn hình giám sát, rồi vì không nhìn thấy gì, anh ta nhún vai và đọc tiếp.
Noa đi đến hàng giá lưu trữ hồ sơ của các mật vụ bị hạ khi đang làm nhiệm vụ. Cô xem lướt các nhãn dán rồi lấy ra một cái hộp có ghi tên Sarah Weizman. Cô nhấc nắp hộp lên, lấy tập hồ sơ trong đó ra, rồi quỳ xuống để chụp từng trang bằng điện thoại di động. Cô đã sắp chụp xong thì có tiếng cửa phòng lưu trữ đóng sập lại. Một người đàn ông vừa bước vào và chào nhân viên lưu trữ. Noa nghe thấy cả hai người họ cùng đi về phía cô. Cô vội vàng cất tập hồ sơ vào trong hộp rồi để hộp lên giá. Sau đó rón rén quay trở ra, đến mỗi hàng giá lại dừng lại nghe ngóng. Không thể rời khỏi nơi này mà không gây chú ý. Vì không còn thời gian, cô quyết định giở ngón bịp bợm. Cô áp sát người vào cánh cửa, xoay tay nắm rồi lập tức quay người lại như thể cô vừa mới bước vào phòng. Chiến thuật có vẻ hiệu quả. Cô nhận ra người đàn ông thứ hai, viên hạ sĩ đó giơ tay chào cô để bày tỏ sự tôn trọng; còn nhân viên lưu trữ chỉ khẽ vẫy tay với cô, một cách để nói với cô rằng một lát nữa anh ta sẽ tiếp chuyện cô. Noa tận dụng uy quyền cấp bậc của mình, cô muốn tra cứu ngay lập tức bản kê các lô vũ khí bị loại bỏ. và yêu cầu này không hề có gì bất thường, bởi vì chính thức là cô đang điều tra một vụ buôn bán súng phóng tên lửa RPG-7. Một vỏ bọc trong các đơn vị của quân đội, nơi cô là mật vụ liên lạc ngầm, làm việc cho các nhân viên tình báo bên ngoài biên giới. Nhân viên lưu trữ chỉ cho cô đến hàng giá số 11, nhắc cô ghi vào biên bản các thông tin liên quan đến những tài liệu mà cô sẽ mượn, và mang trả chúng cho anh ta vào cuối ngày. Noa làm theo rồi rời khỏi phòng lưu trữ.
Chín phút đã trôi qua, không còn thời gian để chờ thang máy nữa. Cô leo như chạy lên cầu thang bộ đến tận tầng mình, đi chậm lại trong hành lang để lấy lại vẻ tự nhiên, rồi áp tai vào cánh cửa phòng làm việc của cô. Nghe thấy có tiếng người đang nói chuyện điện thoại, cô đi vòng về phía phòng vệ sinh. Ở đó, cô lấy một cuốn tạp chí trong một cái giỏ, giấu tập tài liệu bình phong mà cô vừa mượn ở phòng lưu trữ vào đó, hít một hơi thật sâu trước gương rồi quay về chỗ ngồi.
Trong lúc đó, dưới tầng hầm, nhân viên lưu trữ đang tiễn anh chàng hạ sĩ ra cửa. Khi còn lại một mình, anh ta nhớ lại chuỗi sự kiện vừa xảy ra lúc trước. Chợt cảm thấy nghi vấn, anh ta bật lại máy vi tính. Đầu đọc thẻ có ghi lại giờ vào của mỗi vị khách, và khi nhìn vào màn hình, anh ta nhíu mày. Noa đến trước viên hạ sĩ năm phút. Nhân viên lưu trữ đẩy ghế đứng dậy rồi đi quan sát khắp các lối đi. Anh ta dừng lại trước một tờ nhãn rơi trên mặt sàn; khi ngẩng đầu lên, anh ta nhận thấy một cái hộp không có nhãn; anh ta lấy nó ra khỏi vị trí và hiểu rằng nó đã bị xếp ngược trên giá. Hồ sơ của Sarah Weizman không có liên quan gì đến một vụ điều tra về các vũ khí bị loại bỏ. Anh ta lập tức quay lại sau bàn làm việc để gọi một cuộc điện thoại. Mười lăm phút sau, một sĩ quan tình báo xuất hiện và ra lệnh cho anh ta ghi lại những gì anh ta vừa quan sát được. Trong lúc nhân viên lưu trữ viết báo cáo, viên sĩ quan đi đến lấy hồ sơ của Sarah Weizman, rồi mang theo cả bản báo cáo chi tiết của nhân viên lưu trữ, sau khi đã ra lệnh cho anh ta không được kể về sự cố này với bất kỳ ai.
Tối thứ tư, tại London
Diego nhất định rời xa Camden.
Cordelia tìm ra một khách sạn nhỏ ở ngay trung tâm khu South Kensington.
Diego đã rời khỏi Madrid nhanh đến nỗi chỉ mang theo chiếc máy tính xách tay. Cordelia liền đưa anh đi mua một chiếc bàn chải răng và vài món quần áo để thay đổi trong vài ngày.
Sau đó, hai chị em đẩy cánh cửa một quán rượu, ngồi vào một ngăn riêng rồi gọi hai pint[*] bia.
- Em đã báo cho Flores chưa? Cordelia hỏi khi nhìn thấy vẻ trầm ngầm của em trai.
- Ngày mai em sẽ báo, giờ em không nghĩ đến cô ấy.
- Thế em nghĩ đến ai, nếu đây không phải là một câu hỏi tọc mạch?
- Đến cùng một việc như chị. Một khi đã lấy được tất cả các số tài khoản ngân hàng, ta sẽ phải hành động nhanh chóng. Ta không thể mạo hiểm để việc xâm nhập của chúng ta bị phát hiện.
- Việc thu thập thông tin sẽ hoàn tất vào nửa đêm nay. Còn về mã truy cập, chúng ta sẽ có vào sáng mai. Virus đang lan truyền trong điện thoại di động của tất cả các thành viên hội nghị. Chỉ còn việc phân tách hạt lúa và hạt cỏ nữa thôi.
- Và cả giải quyết một vấn đề quan trọng khác nữa, Diego nhấn mạnh. Đó là chuyển tiền đi đâu! Khoản tiền đó sẽ rất lớn, và phải cất giấu nó trước khi có thể phân phát lại cho các nạn nhân. Một lý do xác đáng để tập hợp toàn bộ tài năng của Hội.
- Chúng ta phải rời khỏi nước Anh, tìm ra một nơi an toàn để có thể tiến hành các hoạt động từ đó. Nếu Mulvaney đi kể lại những chuyện không may của hắn... Sheldon sẽ tìm mọi cách để tóm cổ chúng ta, và hắn không thiếu khả năng để làm việc đó. Madrid không còn khả dĩ nữa rồi, và cho dù chúng ta có ẩn náu ở đâu, thì đi lại bằng máy bay cũng không còn là một lựa chọn nữa...
Cordelia xoay màn hình điện thoại về phía Diego rồi nói tiếp.
- Có một tuyến phà nối giữa Harwich và La Haye. Chúng ta có thể đến đó vào ngày mai. và từ La Haye, chúng ta sẽ lái xe đến tận Amsterdam.
- Hà Lan ổn đấy, Rotterdam có lẽ sẽ gần hơn, nhưng tùy chị thôi.
- Thế sau khi đến Hà Lan thì sao? chúng ta không thể hành động từ một khách sạn. Chúng ta cần một nơi ẩn náu có trang bị đường truyền Internet tốc độ cao, Cordelia lập luận.
Diego ngẫm nghĩ.
- Tại sao ta không lái xe ngược hẳn lên Oslo, rồi nhờ Ekaterina tìm cho chúng ta một nơi ẩn náu như thế?
- Đừng trông đợi cô ấy có thể làm việc đó giúp chúng ta. Trên đường rời khỏi Madrid, chị đã nói chuyện với Janice, cô ấy cho chị biết rằng Ekaterina đang ở Ý cùng với Mateo.
- Tại sao chị lại liên hệ với Janice?
- Để cảm thấy đỡ cô độc trong chuyến đi.
- Chị toàn nói vớ vẩn!
Cordelia không trả lời ngay.
- Chính cô ấy đã gửi cho chị một email. Cô ấy muốn nói với chị một chuyện quan trọng. Cô ấy chưa kịp nói thêm với chị, lúc ấy chị đang lên máy bay.
Diego đặt điện thoại của mình lên bàn, rồi lo lắng nhìn chị gái.
- Mateo và Ekaterina ở cùng nhau sao?
- Chị vừa nói với em đấy thôi, nhưng bởi vì đó là... vớ vẩn quá, ta không nói đến chuyện này nữa.
- Có đấy, ta hãy nói đến chuyện đó đi!
- Em có đói không? Cordelia hỏi rồi cầm thực đơn lên.
Chú thích:
[*] DGSE (Direction générale de la Sécurité extérieure) Tên viết tắt của Tổng cục An ninh Đối ngoại Pháp.
[*] Đơn vị đo chất lỏng ở Anh, bằng 0,83 lít.