Xin ngả mũ trước vụ hôm qua, hai người quả là dúng cảm, Janice bình luận.
- Chúng tôi thực sự không có lựa chọn nào khác, Ekaterina đáp lại.
- Tôi đã hy sinh giấc ngủ cả đêm, nhưng đã lần được đến ngọn nguồn, Janice nói tiếp.
- Cậu làm nhanh thật đấy, Ekaterina nhận xét, cô vừa ngồi vào bàn làm việc cùng Mateo, trong căn phòng suite của họ.
Mặc dù diễn đàn bảo đảm cho những người tham gia giữ bí mật danh tính hoàn toàn, thì mức độ riêng tư của các cuộc trò chuyện lại chỉ là tương đối. Các thành viên của Hội 9 luôn sử dụng những từ ngữ quanh co để khỏi thu hút sự chú ý đến nội dung thực sự trong câu chuyện của họ.
- Tôi đã trèo lên bức tường đó. Nước đục, nhưng trong lúc đi xuống tôi đã thấy nhiều điều đáng ngạc nhiên. Dòng suối chảy qua những cái hồ ngầm, phình ra, càng lúc càng trở nên ô nhiễm, rồi trở thành một dòng sông, dòng sông đó có lẽ là nhánh của một con sông lớn.
- Sông lớn đó cũng được cấp nước từ những dòng sông ô nhiễm khác chứ?
- Rất có khả năng đó, và chúng bắt nguồn từ những nơi tôi không thể xác định được.
- Cậu có ý tưởng nào về nơi con sông lớn đó đổ vào không? Ekaterina hỏi.
- Không có ý tưởng nào cả, mạng lưới còn phức tạp hơn tất cả các mạng lưới mà tôi từng nghiên cứu cho đến nay. Phải lập bản đồ con sông, nhưng không đảm bảo là sẽ thực hiện được đến cùng, bởi vì có rất nhiều nhánh nhỏ ngóc ngách. Thế còn phía hai người thì sao?
- Chẳng có gì mới ngoài những gì cậu đã biết. Tối nay chúng tôi sẽ đi khảo sát.
- OK, vậy mỗi người sẽ làm phần việc của mình. Nói chuyện với nhau sau nhé, Janice gõ.
- Mà này, cậu có tin tức gì về Maya không? Mateo lo lắng hỏi.
- Mới đây thì không.
- Nếu nhận được tin tức gì, hãy báo cho tôi biết nhé
- Không vấn đề gì. Còn một chuyện cuối cùng, tôi có thể hỏi hai người đang ở đâu không?
Ekaterina và Mateo nhìn nhau trước khi trả lời Janice.
- Tại sao cậu lại hỏi thế? Mateo gõ.
- Cậu vừa nói rằng hai người sẽ đi khảo sát, như thể hai người đang ở cùng một nơi, mà điều đó là không thể, đúng không?
- Đương nhiên rồi, Mateo vội vàng trả lời, trước khi ngắt kết nối.
Janice vẫn ngồi trầm ngầm đằng trước màn hình.
- Cứ cho tôi là một con ngốc nữa đi, cô lẩm bẩm. Tôi rất muốn biết hai người đang làm trò khỉ gì cùng nhau đấy.
Nhưng Janice còn có những mối bận tâm quan trọng hơn. Cô đã phát hiện ra hai nội dung trong thư mục của Vickersen, một tin nhắn ngắn có một cái tên viết tắt và hình vẽ một quân mã trong môn cờ vua. Quá phức tạp để có thể thông tin cho các bạn của cô theo cách sử dụng ám hiệu. Cô liền dụng công thể hiện lại hình ảnh đó trên bìa cuốn sổ tay, bắt đầu bằng việc dùng chì vẽ vòng tết lá ô liu quanh đầu con ngựa, từ mặt nhìn nghiêng, cái miệng há ra, con mắt hung dữ và cái tai dựng đứng, một phần đầu biến mất bên dưới chiếc bờm. Janice ngắm nghía bức tranh vừa vẽ, có vẻ như đây là một biểu tượng, nhưng biểu tượng gì? Biểu tượng của một câu lạc bộ cờ vua, hay một câu lạc bộ đua ngựa chăng? Trên mạng Internet, cô tìm thấy vô số những hình xăm, những huy hiệu của các hội đua ngựa được bao quanh bằng một hình tròn hoặc một hình tam giác, nhưng không huy hiệu nào nằm trong hình ngũ giác mà cô đang nhìn thấy trước mắt. Tình thế bế tắc đó khiến cô chuyển sang tập trung vào nội dung của tin nhắn:
Các ORXNOR đã được triển khai.
Một câu đố khác, và cũng không dễ giải đáp chút nào. Điện thoại di động của cô rung lên đến lần thứ mười trên bàn thì cô mới chộp lấy nó và đọc mười tin nhắn của cô bạn gái thân, người có hẹn ăn trưa với cô từ lầu nhưng lần nào cũng bị trì hoãn, cô nàng đã chờ Janice được nửa giờ đồng hồ rồi.
Cô liền vơ tập tài liệu, chiếc áo vest cùng túi xách, ra khỏi phòng rồi lao xuống cầu thang, chạy ra phố.
Janice hiếm khi sử dụng dịch vụ taxi. Cô có thói quen giơ tay lên rồi chờ đến khi một người lái xe nào đó vui lòng dừng lại, một người khác rồi một người khác nữa, cho đến khi tìm đúng người đi về hướng cô muốn đi. Ngày hôm nay, may mắn không mỉm cười với cô. Nhà hàng chỉ cách đó chừng mười phút đi bộ, khi đến hàng hiên thì cô đã thở hổn hển.
Noa đã gọi món từ lâu, và nhân viên phục vụ đặt hai đĩa xa lát lên bàn của họ đúng lúc Janice ngồi xuống ghế.
- Xin lỗi, tớ không để ý thời gian.
- Tớ ý thức được điều đó mà, Noa đáp lại. Tổng biên tập yêu quý của cậu thế nào rồi?
- Đang họp, như thường lệ, không thể nào nói chuyện với anh ấy, tớ hy vọng sẽ làm được việc đó tối nay, ngày mai tớ sẽ cho cậu biết tin tức về anh ấy.
Noa từng có quan hệ với Efron trong một thời gian dài. Janice chưa bao giờ biết ai trong hai người họ đã đặt dấu chấm hết, nhưng từ khi họ chia tay, không lần nào gặp cô mà Noa không hỏi thăm tin tức về anh. Hoặc bởi cô nhớ anh, hoặc bởi cô cảm thấy ân hận. Noa là một phụ nữ trẻ xuất sắc, sự nghiệp của cô chứng tỏ điều đó. Cô còn rạng rỡ, từ cô tỏa ra một luồng ánh sáng vui vẻ chiếm lĩnh ta ngay khi cô nói chuyện với ta. Cô là một liều thuốc chữa bệnh ủ ê, có khả năng tiếp thêm sức lực cho ta chỉ bằng vài lời nói. Là người có năng lực thấu cảm, quan tâm đến người khác với sự chân thành không thể chống cự, luôn sẵn sàng giúp đỡ, không hề có thói tọc mạch, Noa luôn biết cách tìm ra những lời lẽ chính xác, cô khiến ta đơn giản là muốn được hạnh phúc. Nhưng định mệnh đôi khi lại có những khúc quanh đáng buồn. Ai có thể tưởng tượng được rằng một bữa ăn trưa cùng một người bạn trên hàng hiên đầy nắng tại một nhà hàng ở Tel-Aviv một ngày kia lại có thể khiến cô phải trả giá bằng mạng sống?
- Cậu có điếu thuốc nào không? Janice hỏi. Một câu hỏi ngu ngốc, vì cậu có hút thuốc đâu. Tớ không biết mình đã xoay xở kiểu gì mà rơi vào cảnh lộn xộn thế này, cậu không thể tưởng tượng được tớ mất bao nhiêu thời gian để tìm chìa khóa đâu, cô vừa rên rỉ vừa cúi xuống nhặt chiếc túi xách.
- Cậu muốn tớ gọi phục vụ để anh ta mang đến một điếu không? Noa gợi ý.
- Không, chúng ở đâu đó giữa cái mớ lộn xộn này thôi...
Janice dốc ra bàn một chiếc bút, một bàn chải răng, một tuýp kem đánh răng, một chùm chìa khóa, một chiếc khăn quàng cuộn tròn, một chì kẻ mắt, một hộp aspirin bẹp gí, một cuốn sổ tay có hình vẽ nguệch ngoạc ngoài bìa, hai chiếc bật lửa hết ga, đôi tai nghe xoắn tít ở đầu một sợi dây, và cuối cùng là hộp đựng thuốc lá mà cô đang tìm. Khi Janice ngẩng đầu lên, Noa đang dán mắt nhìn vào cuốn sổ tay, và thẳng thừng hỏi cô tìm thấy hình vẽ đó ở đâu.
Janice nhíu mày trong lúc Noa đưa ngón tay chỉ vào cái đầu ngựa mà cô vẽ lại lúc trước.
- Cậu biết đây là cái gì sao?
Noa chăm chú nhìn cô bạn gái.
- Làm sao cái huy hiệu này lại tới được tận chỗ cậu thế?
- Tớ sẽ trả lời cậu sau khi cậu cho tớ biết đó là cái gì.
- Trước hết, cậu thu dọn mớ lộn xộn này đi đã. Tớ có một ý tưởng đây: thay vì phải trả số tiền thuê nhà đắt cắt cổ kia, tại sao cậu không dọn vào ở luôn trong túi xách ấy? Trông như nó chứa đựng toàn bộ cuộc đời cậu đấy.
Janice nhanh chóng bỏ tất cả những thứ cô vừa rải ra bàn vào túi xách, rồi cúi người về phía Noa.
- Con ngựa này tượng trưng cho điều gì?
- Chính xác thì cậu đang điều tra về thứ gì vậy? Noa thì thầm hỏi.
- Cậu biết là tớ sẽ không trả lời câu hỏi này mà. Thế nào?
- Tớ không muốn xen vào chuyện của cậu đâu, nhưng nếu là cậu, tớ sẽ làm thế này.
Noa nhặt chiếc bút vừa lăn vào bên dưới vành đĩa của cô, rồi gạch xóa bức vẽ cho đến khi nó biến mất hoàn toàn bên dưới lớp mực đen.
- Cậu đang làm trò gì thế? Janice giận dữ hỏi.
- Ước gì đây chỉ là một trò chơi, nhưng tớ thề với cậu là hoàn toàn không phải thế. Cậu là bạn tớ, thế nên hãy nghe cho kỹ đây: cho dù cậu có đang vớ được một tin sốt dẻo tầm cỡ thế kỷ thì cũng từ bỏ đi.
Lần duy nhất Noa nói với Janice bằng giọng đầy uy quyền như thế là từ khi hai người còn đang trong thời kỳ rèn luyện, ngay sau khi gia nhập; Noa đã tham gia đội ngũ Bardelas, một đơn vị chiến đấu hỗn hợp, còn Janice bị loại sau một tháng huấn luyện vì tai trong của cô có vấn đề. Cô đã phải gánh chịu hậu quả từ việc này, bởi vì thời gian trong quân ngũ là một thế mạnh lớn trong sơ yếu lý lịch, khi phỏng vấn tuyển dụng người ta luôn hỏi anh từng giữ vai trò gì trong quân đội, và tình trạng tương tự cũng thường xuyên xảy ra trong các cuộc hẹn hò yêu đương.
- Tớ rất tiếc, bạn thân mến ạ. Nói thực lòng, tớ không biết là con ngựa này lại có thể quan trọng đến thế. Nhưng cậu vừa cho tớ một lý do thực sự để tìm hiểu thêm về nó. Dù cậu có giúp tớ hay không cũng thế thôi.
Janice mở cuốn sổ tay rồi cho Noa xem những chữ viết tắt mà cô đã chép lại.
- Mặc dù không muốn nói gì với tớ về biểu tượng kia, liệu cậu có biết ORXNOR có nghĩa là gì không?
Noa xem xét cụm từ viết tắt một lát rồi trả cuốn sổ tay lại cho Janice.
- Tớ sẽ không giúp cậu việc này đâu, cô trả lời.
Janice không nghĩ cô có thể khiến Noa thay đổi ý kiến, thế nhưng cô vẫn còn vài mánh lới để moi thông tin, ngay cả với những đối tượng cứng đầu như bạn cô.
- OK, ít nhất thì cậu cũng cho tớ biết cái đầu ngựa này có xuất xứ từ nước ta hay không.
- Không. Và câu chuyện này chấm dứt ở đầy.
- Nếu nó không có xuất xứ từ Israel, tại sao cậu phải giữ bí mật đến thế?
- Cậu có ăn tráng miệng không?
- Các cơ quan mật vụ chăng?
Noa gọi hai cốc cà phê.
- Tớ yêu cầu cậu một lần nữa, và với tư cách bạn bè, là hãy quên chuyện này đi. Thậm chí tớ sẵn sàng tiết lộ với cậu một thông tin được bảo mật rất cẩn thận. Mà này, hay tớ cho cậu manh mối về một tin sốt dẻo khác?
- Loại tin sốt dẻo gì thế? Janice hỏi.
- Cậu hứa trước đi đã.
- Cậu biết rất ró là tớ không thể làm thế được mà. Nhưng cậu vừa nhắc đến một “tin sốt dẻo khác”...
- Ta chuyển sang một chủ đề vui vẻ hơn nào, Noa tiếp tục. Cậu có biết Simonetta hẹn hò với ai không?
- Lại cả cậu nữa! Nhưng mọi người có chuyện gì với cô ấy thế? David vừa hỏi tớ đúng câu ấy sáng nay.
- Thế thì tớ nhường tin sốt dẻo này cho anh ta vậy, Noa phá lên cười. Thôi, tớ phải quay về làm việc đây.
- Công việc của cậu ổn cả chứ?
Noa uống một hơi cạn cốc cà phê, trả một nửa tiền hóa đơn rồi đứng dậy.
- Cẩn thận khi đặt câu hỏi đấy, những phiền toái cậu từng gặp trong quá khứ không là gì nếu so sánh với những gì đang chờ đợi nếu cậu cứ cứng đầu cứng cổ đâu.
- Nếu cậu sợ tớ lao đầu vào miệng sói đến thế, vậy tại sao không tự mình cho tớ biết thông tin đi?
Noa im lặng một lát rồi nhìn thẳng vào mắt Janice.
- Cậu đã xem phim 2001: A space Odyssey[*] chưa?
- Tớ xem lâu rồi, thì sao?
- Tạm biệt cậu, Janice, tớ thực sự phải đi rồi.
Phân vân hơn bao giờ hết, Janice nhìn Noa đi xa dần trên phố. Cô đưa mắt nhìn đồng hồ và giơ tay lên vẫy, hy vọng tìm được một người tốt bụng nào đó sẽ chở cô về tòa soạn. Rõ ràng hôm nay không phải là ngày may mắn của cô, Janice đành thực hiện một chuyến chạy nước rút. Efron đã hứa gặp cô lúc 15 giờ, mà bây giờ là 15 giờ rồi.
Khi vào đến sảnh tòa soạn, Janice nhìn thấy anh đang đi lên cầu thang, cô liền chạy theo và bắt kịp Efron ngay trước cửa phòng làm việc của anh.
- Quá muộn rồi, anh nói, tôi phải gọi một cuộc điện thoại và nhốt mình trong phòng, chuyện của cô có thể đợi đến mai không?
- Được. Sáng mai nhé?
- Cô mà đến được đây vào sáng mai ư? Hẳn là cô phải có chuyện gì đó thực sự quan trọng cần đề nghị với tôi.
- Efron này?
- Gì nữa đây?
- 2001 có gì đặc biệt đến thế?
- Năm đó à?
- Bộ phim của Kubrick.
Tổng biên tập báo Haaretz nhìn Janice, thích thú.
- À thì, tôi có thể nói rằng cùng với Fitzcarraldo[*], đây hẳn là thiên sử thi vĩ đại nhất trong ngành điện ảnh. Và cũng là bộ phim khoa học viễn tưởng có ảnh hưởng lớn nhất trong thế kỷ trước. Hơn Star Wars rất nhiều, nếu cô muốn nghe ý kiến của tôi. Cô muốn tôi chuyển cô sang chuyên mục điện ảnh chăng? Các trang sân khấu không còn...
- Không, không có liên quan gì đâu, cô ngắt lời Efron, anh có thể cho tôi biết thêm điều gì khác nữa không?
- Không có một lời nào được phát ra trong suốt hai mươi lăm phút đầu và hai mươi lăm phút cuối của bộ phim, điều này khiến nó đi vào huyền thoại. Thời tôi còn trẻ, khi một gã bước vào tòa soạn với khuôn mặt ngái ngủ, mọi người sẽ ném cho anh ta một cầu “Chào buổi sáng Dave” bằng giọng ngọt ngào. Một trong những câu thoại nổi tiếng nhất lịch sử ngành điện ảnh... Sự vô thức tập thể thật cuốn hút, bởi vì câu thoại đó không tồn tại, HAL chưa bao giờ phát ra câu đó.
- HAL ư?
- Đó là tên của chiếc máy tính điều khiển con tàu vũ trụ. Nếu nhích các chữ HAL lên một nấc trong bảng chữ cái, cô sẽ có cụm từ IBM. Toàn thế giới đã rất phấn khích và thấy đây là một ý tưởng thiên tài. Năm 1968, một mình công ty IBM chính là hóa thân của Big Brother[1]. Nhưng Clarke, tác giả cuốn tiểu thuyết, đã thề rằng đó không phải là ý định của ông ấy, và rằng nếu ý thức được điều đó, có lẽ ông ấy đã gọi HAL bằng một cái tên khác... Cô mới gặp Noa phải không?
- Thì sao?
- Đó là bộ phim mà cô ấy thích nhất, Efron vừa trả lời vừa đi vào văn phòng rồi đóng cửa lại.
Janice đứng bất động trong hành lang, ngẫm nghĩ. Cho đến khi một từ mà Efron thốt ra trong câu chuyện một lần nữa vang lên trong đầu cô. Cô vội chạy về phòng làm việc của mình, lấy cuốn sổ ghi chép ra rồi tìm cụm từ viết tắt mà cô đã chép lại lúc trước.
Khi dịch các chữ cái lên một nấc, ORXNOR trở thành PSYOPS... về bản chất cũng chẳng có gì rõ ràng hơn. Tuy nhiên, cô đã đoán ra ý định của Noa. Mặc dù từ chối dẫn dắt Janice trong những tìm kiếm mà cô cho là nguy hiểm, Noa vẫn quyết định đưa cho Janice một chỉ dẫn. Efron nói đúng, sự vô thức tập thể thật cuốn hút, đầu tiên là sự vô thức của những người bạn mong muốn điều tốt cho ta. Từ đó, Janice suy ra rằng cụm chữ cái này có một ý nghĩa cũng quan trọng không kém bức vẽ cái đầu ngựa. Với Noa, mỗi từ ngữ đều quan trọng, Janice nhớ lại câu hỏi của bạn mình: “Làm sao cái huy hiệu này lại tới được tận chỗ cậu thế?”
- Không phải là “biểu tượng”... mà là “huy hiệu”, Janice lẩm bẩm.
- Cô nói chuyện một mình đấy à? một nữ biên tập viên thò đầu qua khe cửa hỏi. Efron không ở trong phòng cô sao?
- Efron trong phòng làm việc của anh ấy. Chờ tôi một giây... Một cái huy hiệu thì dùng để làm gì nhỉ?
Nữ đồng nghiệp nhìn cô, phân vân. Nhưng đôi khi những cầu hỏi ngớ ngẩn nhất lại dẫn đến lời giải.
- Để che một vết nhơ trên áo vest chẳng hạn.
- Còn gì khác nữa?
- Để tạo cho minh một phong cách riêng, nữ đồng nghiệp hờ hững nói tiếp.
- Chẳng hạn như... kiểu phong cách gì? Janice vẫn nài thêm.
- ... để đánh dấu rằng cô thuộc về một nơi nào đó! Tôi cũng không biết nữa, một câu lạc bộ bóng đá, một đội tennis, hoặc... một đơn vị trong quân đội chẳng hạn. Mà thôi, tôi thấy là cô không đến nỗi ngập đầu trong công việc nhỉ, nhưng tôi thì có đấy, Efron đang đợi tôi.
Còn lại một mình, Janice tiếp tục suy nghĩ. Noa đã tiết lộ với cô rằng bức vẽ này không có xuất xứ từ Israel. Tổ chức nào có thể lấy biểu tượng là một cái đầu ngựa với vòng tết bằng lá ô liu chạy quanh và nằm trong một hình ngũ giác? Cô cúi người trên bàn phím... rồi bỗng đổi ý.
Noa cũng đã yêu cầu cô nên hành xử thận trọng. Trong lúc cô tiến hành tìm kiếm, tốt hơn hết là không để ai có thể lần ngược đến tận địa chỉ IP của một vị trí làm việc trong trụ sở tòa soạn Haaretz.
Cô rời tòa soạn, quyết định bắt một chiếc taxi và yêu cầu tài xế thả cô trước cổng nhà dưỡng lão nơi bà cô từng sống vài năm trước. Các chiều thứ Tư, mỗi khi cô đẩy cửa phòng bà, Yvonne lại hét lên: “Ai đấy?”
Đó là trò chơi mà bà rất thích. Khóe môi khẽ nở nụ cười, bà Yvonne vỗ vỗ vào tấm chăn, gọi cô cháu gái đến ngồi cạnh mình.
Nhưng trước khi vâng theo lời bà, Janice thường kéo toang rèm cửa sổ để ánh nắng chiếu vào phòng. Cô đến bên chiếc tủ cũ, kỷ vật cuối cùng từ căn hộ của bà trên phố Ranak, lấy ra một cái hộp bằng kim loại đựng đầy bánh xốp.
Cô kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện gia đình đã được bà kể đi kể lại không biết bao nhiêu lần, những câu chuyện còn xưa cũ hơn cả chiếc tủ phủ chì trắng, cho đến khi Yvonne tháo kính, lấy tay che miệng và ngáp dài. Janice cất lại hộp bánh xốp lên giá, kéo rèm rồi đặt bốn nụ hôn lên má bà, trước khi rời đi.
Đúng lúc cô sắp sửa ra khỏi phòng, vốn còn có sở thích khiến những người xung quanh cảm thấy tội lỗi, bà Yvonne vẫn nhắc đi nhắc lại với cô câu nói muôn thuở của mình: “Cháu yêu, đừng quên là khi đưa bà ra nghĩa địa, khi mộ bà đã lấp đất xong và cháu rời đi, hãy chọn một con đường khác, để cái chết không bám theo bước chân cháu.” Một trong vô số những câu mà bà học được trong sách.
Bà Yvonne không còn nữa, Janice đã rời khỏi nghĩa địa bằng một con đường khác, nhưng cô thường xuyên quay lại con đường dẫn đến nhà dưỡng lão Tel Hashomer. Khu vườn vẫn mở cửa, và ta có thể thoải mái dạo chơi ở đó. Khi lại gần tòa nhà lớn màu trắng, ta dễ dàng bắt được sóng Wi-Fi. Mật khẩu vẫn không thay đổi, những người đã sống đến một độ tuổi nhất định có lợi thế này, người ta không đề phòng họ nữa.
Ngồi trên một băng ghế, Janice mở máy tính xách tay, định tuyến lại kết nối mạng bằng một VPN rồi dấn sâu vào Darknet. Cô gõ các ký tự PSYOPS, rồi sững sờ khi biết được rằng quân đội Hoa Kỳ từng sử dụng đội ngũ nhân sự chất lượng cao để gây ảnh hưởng đến những bộ phận dân cư trong các vùng đất họ chiếm đóng. “Chưa từng nhìn thấy, nhưng luôn luôn nghe thấy” là khẩu hiệu của cơ quan chịu trách nhiệm tiến hành những chiến dịch tâm lý đặc biệt: PSYOPS
[2] 2001: A Space Odyssey là một phim khoa học viễn tưởng sản xuất và phát triển vào năm 1968 do Stanley Kubrick sản xuất và đạo diễn. Kịch bản phim được Kubrick và Arthur C. Clarke viết, dựa trên truyện ngắn “The Sentinel” của Clarke. Bộ phim mô tả một chuyến hành trình tới sao Mộc của HAL sau khi phát hiện một tảng đá nguyên khối màu đen bí ẩn được mô tả là đã ảnh hưởng đến quá trình tiến hóa của loài người. Bộ phim đề cập đến chủ nghĩa hiện sinh, sự tiến hóa của loài người, công nghệ, trí tuệ nhân tạo, và sự sống ngoài Trái đất.
Chú thích:
[1] Một nhân vật và biểu tượng hư cấu trong tác phẩm 1984 của George Orwell. Big Brother được coi là người lãnh đạo của Oceania, một nhà nước toàn trị trong đó các đảng cầm quyền nắm toàn bộ quyền lực.
[2] Phim do đạo diễn Werner Herzog sản xuất, đã mang lại cho ông giải “Đạo diễn xuất sắc” tại Liên hoan phim Cannes năm 1982.