Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5765 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 91

❊ ❊ ❊

Cậu chẳng đánh được ai trong hai người này, bọn họ mà biết chuyện, Lâm Phỉ Nhi là con gái thì không sao, nhưng cậu chắc chắn sẽ rất thảm. Kể cả Ariel không ra tay, chỉ riêng Chung Thịnh thôi đã đủ sức đánh cậu bầm dập rồi.

“Hừ, đồ nhát gan.” Lâm Phỉ Nhi nhận ra Lôi Tranh đang âm thầm rút lui, bĩu môi khinh thường. Có điều, không biết vì nguyên do gì mà cô với Samantha đều bất giác nói nhỏ đi nhiều.

Buôn chuyện là thiên tính của con gái. Samantha có thân thể cường tráng mấy thì vẫn là con gái. Vậy nên …

“Ariel, cậu có thấy ánh mắt Samantha nhìn chúng ta có gì đó là lạ không?” Chúng Thịnh hơi ngượng ngùng nói nhỏ với Ariel.

Không phải anh quá mẫn cảm, mà là ánh mắt Samantha quá trắng trợn, như kiểu đang nói “Tôi biết chuyện của cậu rồi nhé!”, khiến anh thấy cả người khó chịu.

“Không cần để ý đến.” Ariel nghe vậy, liếc nhìn Samantha.

Samantha rụt cổ theo phản xạ.

Chung Thịnh bỗng thấy xấu hổ. Anh cũng là học viên tinh anh, nhưng khí chất trời sinh như thế quả nhiên không dễ gì tạo ra được. Vừa rồi anh nhìn Samantha hết nửa ngày mà người ta chẳng thèm để ý đến, càng nói càng hăng. Vậy mà Ariel mới chỉ nhìn lướt một cái, cô đã lùi bước. Chẳng lẽ anh không có uy nghiêm gì sao?

“A, xin lỗi, xin lỗi. Tôi đến muộn.” Hồ Lập vội vàng bước ra từ thang máy, vừa đi vừa nhét sơ mi vào trong quần.

Khó lắm mới thấy Hồ Lập chật vật thế này, mọi người đều vô cùng hưng phấn. Bọn họ rất tò mò, không biết Hồ Lập vừa mới làm gì.

“Tôi đã chọn trận đấu rồi, cứ thế mà xem. Nhưng tôi nhắc trước, vì điều kiện kinh tế có hạn, nên chỉ mua được loại vé rẻ nhất thôi. Mấy đứa phải chuẩn bị tinh thần đi.” Hồ Lập cười tủm tỉm nói thế rồi móc một xấp vé từ trong túi áo ra.

Mỗi người nhận một tấm vé, xem xong thì đều ngạc nhiên phát hiện chỗ ngồi của họ không còn sát nhau như mấy hôm trước nữa. Nói chính xác hơn thì là ở ba khu khác nhau.

Đồng thời quay sang nhìn Hồ Lập với vẻ thắc mắc.

Hồ Lập nhún vai: “Đã bảo là không đủ tiền rồi còn gì. Chịu thôi, có cái nào mua cái đó. Mấy đứa chắc không cần tôi đi cùng đâu đúng không?”

Mọi người đều thầm cười khinh bỉ gã. Không có tiền? Lừa trẻ con chắc.

Đương nhiên, biết thì biết thế, nhưng không ai nói ra cả. Nếu là Hồ Lập thì làm ra mấy chuyện nằm ngoài dự đoán như vậy không có gì đáng ngạc nhiên cả. Kiểu huấn luyện của gã vốn đã khác người rồi.

“À, đúng rồi.” Hồ Lập đưa địa chỉ đấu trường cho họ xong là xoay người đi ngay, trước khi mất bóng còn để lại một câu: “Chúc mấy đứa đi chơi vui vẻ. Cấm mấy đứa đổi vé cho nhau.”

Mọi người quay sang nhìn nhau, có dự cảm không ổn. Chung quy cứ cảm thấy trận đấu hôm nay không thoải mái như xem thi đấu cơ giáp mấy hôm trước.

Mà có bất an thì hôm nay vẫn phải đi xem. Mọi người vào thang máy, loáng cái đã đến đấu trường của Kẻ Đào Vong.

Tùy theo từng khu mà khán phòng có các cửa vào khác nhau. Vé của bọn họ là loại rẻ nhất, cho nên cửa vào nằm ở vị trí dưới cùng của đấu trường.

Vừa bước chân vào, Lâm Phỉ Nhi và Ariel đều bất giác nhíu mày. Nên nói chỗ này là một khu chợ nhỏ thì chính xác hơn là khán phòng. Đâu đâu cũng thấy một đám người cả nam lẫn nữ ăn mặc hở hang trang điểm lòe loẹt liếc mắt đưa tình với nhóm lính đánh thuê thô lỗ. Bốn góc phòng có bốn cái quầy bar nhỏ, chỉ cung cấp mấy loại đồ uống rẻ mạt nhất. Khắp phòng tràn ngập thứ mùi gay mũi hỗn hợp của rượu, khói thuốc, và mồ hôi, cùng cái mùi *** trong những góc tối tăm, làm người ta ngạt thở.

“Cái này … cái này …” Lôi Tranh trợn tròn mắt nhìn những người trong phòng, á khẩu không nói được gì. Mặc dù xuất thân gia đình bình dân, nhưng cậu chưa bao giờ thấy những cảnh hỗn loạn đọa lạc thế này.

Đột nhiên, cả người cậu cứng đờ. Vì cậu thấy trong góc tối nọ có một người đàn ông mặc áo da bó sát người đang ngồi quỳ giữa háng một người đàn ông khác cố gắng nuốt nhả thứ đó. Những người xung quanh lại làm như chuyện đó là rất bình thường.

“Để tớ chắn cho cậu.” Lôi Tranh đỏ cả tai, theo phản xạ đứng chắn trước mặt Lâm Phỉ Nhi, che lại tầm mắt cô.

Lâm Phỉ Nhi không hiểu ra làm sao. Đúng là căn phòng này có mùi rất khó ngửi, nhưng chẳng lẽ Lôi Tranh tưởng cậu ta đứng chắn thì mình sẽ không ngửi thấy sao? Cô cũng vui vì được quan tâm săn sóc, chỉ là hình như chỉ số thông minh của Lôi Tranh hơi bị thấp?

“Đậu má! Mù hết mắt tôi rồi.” Gerald đột nhiên kêu thảm một tiếng, che kín hai mắt mình lại.

Những người khác không hiểu gì quay sang nhìn cậu. Lại chuyện gì nữa đây?

“Tránh ra, đừng có cản đường.” Một gã cao to giọng ồm ồm đứng sau họ nói với vẻ bực dọc.

Cửa chỗ này khá rộng, nhưng bị sáu bảy người đứng chắn như vậy thì ai cũng không vào được. May là chưa bắt đầu trận đấu, vẫn còn thời gian đặt cược, nếu không thái độ gã này có khi còn khủng bố hơn.

“Sang bên kia trước đã.” Ariel hất cằm chỉ một chỗ còn trống.

Mọi người vội vàng đi theo hướng đó. Những lúc thế này mọi người đều theo thói quen nghe Ariel chỉ huy.

“Rốt cuộc cậu nhìn thấy cái gì?” Bởi vì Lôi Tranh vẫn cẩn thận chắn tầm nhìn của Lâm Phỉ Nhi, nên cô vẫn chưa thấy cảnh gì ‘bất nhã’.

Lôi Tranh nghe thế vội vàng nháy mắt với Gerald, ý bảo cậu ta chú ý lời nói. Nào ngờ Gerald lại không hiểu ‘ánh mắt đầy ẩn ý’ đó của cậu, xổ toẹt ra những gì mình vừa thấy.

“Mọe nó chứ, tớ vừa thấy một tên đàn ông xấu kinh khủng khẩu giao cho một người khác.”

Lôi Tranh không còn biết nói gì, ngẩng mặt nhìn trời. Cái thằng Gerald ngu ngốc này, nói năng uyển chuyển chút sẽ chết sao? Sẽ chết sao?

Lâm Phỉ Nhi nghe vậy chẳng những mặt không biến sắc mà còn ngạc nhiên hỏi: “Không phải chứ? Xấu thế mà cũng có người muốn à?”

“Không tin thì nhìn đi!” Gerald âm thầm chỉ sang hướng nọ. May là cậu ta còn biết nếu nói thẳng ra sẽ có thể gặp rắc rối.

“Oa, đúng thật nha.” Lâm Phỉ Nhỉ nói nhỏ, sau đó kéo tay Samantha đang đứng bên cạnh: “Samantha, cậu xem, cái tên kia ngắn có một mẩu à, thảo nảo chỉ tìm được kẻ xấu như thế.”

Lôi Tranh vừa cào tường vừa rơi lệ. Sao con gái đều thế này chứ … Chẳng lẽ dịu dàng hiền thục không còn là tiêu chí chuẩn mực của phái nữ nữa …

“Lôi Tranh, cậu đang làm gì thế?” Hạng Phi khó hiểu nhìn Lôi Tranh dùng móng tay cào cào lên bức tường kim loại. Bộ cậu ta là chuột sao, lại còn mài móng?

“Không có gì.” Lôi Tranh lặng lẽ rút tay về. Thân hình cao lớn bỗng làm người ta có cảm giác hiu quạnh.

Hạng Phi chẳng hiểu ra làm sao liếc nhìn Lôi Tranh một cái rồi thu lại tầm mắt. Cậu bạn này không biết bị làm sao mà dạo này hầu như cả ngày đều không thấy ở trong phòng, còn hay dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn cậu nữa. Rõ ràng cậu ta với mình là bạn cùng phòng, vậy mà lúc nào cũng tụ tập với hội Lâm Phỉ Nhi.

Nói xem, một thằng con trai suốt ngày chơi với hai cô gái là làm sao? Nếu cậu ta có tình ý với một trong số họ thì còn dễ hiểu. Nhưng theo như Hạng Phi quan sát, thì không hề có chuyện này.

Chẳng lẽ Lôi Tranh và Samantha trái ngược nhau? Thân thể là nam còn tâm hồn là nữ? Cho nên mới thích tụ tập với tụi con gái như vậy?

Hạng Phi liên tưởng đến một cảnh tượng không mấy hay ho. Trong đầu cậu hiên lên hình ảnh Lôi Tranh một tay làm dáng lan hoa chỉ, vừa đi vừa lắc mông, cùng một đám con gái thảo luận về các loại mỹ phẩm …

Bỗng rùng mình. Dừng! Loại liên tưởng ghê tởm này không thể tiếp tục nữa!

Hạng Phi hơi mất tự nhiên kéo dài khoảng cách với Lôi Tranh. Nghĩ đến chuyện buổi tối còn phải cùng cậu ta ‘cùng giường chung gối’, tuy có Gerald xen giữa, cậu vẫn không chống cự nổi, toàn thân nổi da gà.

Lôi Tranh không hề biết hành vi của mình làm Hạng Phi nảy sinh suy đoán nào đó, còn đang thấy lạnh lưng vì cái liếc mắt kỳ quái của Hạng Phi vừa rồi. Rốt cuộc là làm sao?

Bảy người đứng trong một góc khá vắng vẻ thảo luận tình hình hiện tại.

“Hừ, nếu đội trưởng Fox cho rằng mấy cảnh này sẽ khiến tớ không chịu nổi thì quá là coi thường tớ rồi.” Lâm Phỉ Nhi dương dương tự đắc nói.

Nói thật, con gái thấy những cảnh thế này sẽ rất xấu hổ. Nhưng đó là con gái bình thường. Người vào được trường quân đội Đệ Nhất nổi tiếng còn bình thường sao? Đương nhiên là không rồi. Tối thiểu cũng cao hơn một bậc.

Tóm lại, nếu Fox nghĩ các cô không chịu nổi cảnh này mà rút lui thì gã phải thất vọng rồi.

“Tin tôi đi, cái mà anh ta nói không phải mấy cảnh thế này đâu.” Ariel thản nhiên nói.

Lâm Phỉ Nhi cứng người, lập tức ủ rũ cúi đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »