Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5740 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 84

❊ ❊ ❊

Hồ Lập xoa cằm, lẩm bẩm: “Chậc chậc, hai thằng này rốt cuộc có thân phận gì?”

Sau khi trận đấu thứ mười chấm dứt, gã bảo bọn họ trở về, mình thì vẻ mặt mê đắm đi tìm người đẹp tóc đỏ.

Buổi tối, Chung Thịnh dây dưa lằng nhằng mãi đến lúc Ariel ngủ rồi mới trèo lên giường. Nằm cùng giường với Ariel thật sự là áp lực quá lớn, lại còn câu nói sáng nay nữa. Anh mơ hồ cảm nhận được điều gì đó, rồi lại thấy khó tin.

Nhẹ nhàng nhấc góc chăn lên, Chung Thịnh kề sát thành giường khẽ khàng nằm xuống. Cái giường hình trái tim này không nhỏ chút nào, nhưng để tránh đụng vào Ariel, anh vẫn nằm ở mép giường. Bên tai là tiếng thở của Ariel, mí mắt Chung Thịnh càng lúc càng nặng. Ngay trước khi anh chìm vào giấc ngủ, có một cái gì đó bò lên ngực anh.

Có cái gì đó …

Cái gì đó động dậy …

Chung Thịnh đột nhiên mở mắt ra, phát hiện Ariel chẳng biết đã nằm sát mình từ lúc nào, cánh tay trơn nhẵn ôm chặt mình vào lòng, ngón tay cố chấp xuyên qua khe hở giữa hàng cúc áo len vào trong.

“A …” Môi giật giật muốn gọi, lại dở khóc dở cười khi thấy Ariel vẫn đang ngủ say. <!-- 300x250 3 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Hơi thở đều đặn nhịp nhàng, mọi hành động đều theo bản năng.

Chung Thịnh dịch sang bên cạnh một chút, muốn thoát khỏi cánh tay Ariel, nhưng vừa nhích người đã suýt ngã xuống đất. Vốn dĩ đã nằm sát mép giường rồi, giờ anh có muốn dịch ra cũng chẳng còn chỗ.

“Ưm …” Giọng mơ hồ nghe không rõ, hàng cúc áo cuối cùng không thể ngăn nổi bàn tay cố chấp, những ngón tay mềm mại chậm rãi ve vuốt ***g ngực Chung Thịnh, một luồng nhiệt nóng bỏng chạy thẳng từ nơi nó lướt qua xuống bụng dưới.

Chung Thịnh xấu hổ không chịu nổi nằm ngửa trên giường, không dám nhúc nhích. Ariel gần như dán sát lên người anh, chỉ cách có một lớp áo sơ mi mỏng manh, hơi ấm từ ***g ngực trần của Ariel truyền sang như thể sắp thiêu cháy anh đến nơi.

Nhận ra chỗ bụng dưới của mình có phản ứng, mặt Chung Thịnh liền trắng bệch. Dù đã cố kìm chế bản thân không nghĩ đến chuyện gì xấu xa, nhưng ngón tay lướt khắp vòm ngực anh lại liên tục khơi dậy lửa tình từ tận đáy lòng.

Chung Thịnh lúc này đúng là khóc dở mếu dở. Làm phó quan bao năm, sao anh chưa bao giờ biết Ariel có thói quen ngủ ***? Đáng sợ hơn là còn siết chặt anh như gối ôm, hết sờ chỗ này lại vuốt chỗ khác. Rốt cuộc là thế nào!!!!

Nếu là khi đang quét dọn phòng, phát hiện Ariel có thói quen ôm gối ngủ, anh sẽ mỉm cười hiểu ý, nghĩ rằng thói quen này thật đáng yêu. Nhưng khi mình biến thành cái gối ôm đó, thân dưới còn dựng thẳng lên, anh chỉ thấy xấu hổ vô cùng.

“Ừm.” Thấy Ariel xoay người, chẳng những tay không dừng lại, mà một chân còn gác lên bụng mình, cẳng chân đặt ngay chỗ thân dưới đã cứng hẳn, Chung Thịnh rốt cuộc không nhịn nổi nữa, vội vã xoay người xuống giường, nhân lúc Ariel chưa tỉnh che lấy thân dưới, vọt vào phòng tắm.

Ngay lúc cửa phòng tắm đóng lại, Ariel nằm trên giường vốn tưởng đang ngủ ngon lành đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt nhìn cửa phòng đóng chặt có phần đăm chiêu, lặng lẽ nở một nụ cười nửa miệng. Hắn nghĩ mình đã tìm ra cách đối phó với Chung Thịnh chậm hiểu rồi. Vừa không dọa ngất cậu ấy, lại để cậu ấy cảm nhận được tình cảm của mình từng chút một, đương nhiên, điều quan trọng nhất là ít nhiều gì cũng có thể thỏa mãn dục vọng của bản thân! Không ăn được chẳng lẽ lại không sờ cho sướng tay.

Chung Thịnh chật vật lao vào phòng tắm, mặt đỏ bừng bừng.

“Chết tiệt!” Anh buồn bực chửi khẽ một tiếng, có điều loại ngôn ngữ này không thể áp chế nổi dục vọng đang không ngừng tăng lên.

Sau khi sống lại, mục tiêu ban đầu của anh chỉ là vào được trường quân đội Đệ Nhất, vào được rồi thì muốn vượt qua kỳ khảo hạch ba tháng, rồi may mắn được sắp xếp ở cùng phòng với Ariel, anh cũng dần hướng mọi sự chú ý đến Ariel một cách rất tự nhiên. Ban ngày khắc khổ huấn luyện, buổi tối lên mạng chiến đấu vẫn không quên rèn giũa bản thân. Cứ thế, gần nửa năm trời anh chưa phát tiết lần nào. Cả ngày ở bên người mình yêu thương, anh đã sớm có thói quen nhẫn nhịn. Nhưng con người ai cũng có nhu cầu sinh lý, kết quả của việc đè nén quá lâu là hôm nay mới bị Ariel vô tình trêu chọc một chút mà đã sinh ra phản ứng rất mãnh liệt.

Nhìn cái quần đùi nhô lên một túp lều cao cao, Chung Thịnh xấu hổ dời mắt đi. Anh muốn để nó tự trở lại bình thường, nhưng cứ nghĩ đến cảnh Ariel đang nằm ngay ngoài kia, còn không mặc quần áo, là lại không tài nào bình tĩnh được.

Mặt đỏ phừng phừng, Chung Thịnh bất đắc dĩ đành vói tay vào xoa vuốt lung tung vài cái. Đáng tiếc, kiểu ứng phó qua loa này chẳng những không xoa dịu được dục vọng, mà còn khiến lửa tình cháy càng mạnh hơn.

Oán hận trừng cái ‘chân giữa’ dựng đứng kia, cuối cùng Chung Thịnh vẫn phải đầu hàng, cầm lấy nó chậm rãi xoa vuốt lên xuống.

“A …” Lâu rồi không cảm nhận được sự khoan khoái như thế, mới vài cái Chung Thịnh đã không nén được tiếng rên rỉ. Chợt nhớ ra Ariel đang ở ngoài kia, anh vội vàng mím chặt môi, nuốt xuống tiếng rên sắp sửa bật thốt ra.

Vội vàng mở vòi sen, nước ấm rơi trên cơ thể phát ra tiếng rào rào, bấy giờ Chung Thịnh mới thả lòng, ngồi trong bồn tắm, tách hai chân ra, cầm phân thân của mình vuốt ve lên xuống.

“Hà … hà …” Từng hơi thở gấp gáp dồn dập, đôi mắt mơ hồ như phủ một tầng sương.

Trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh Ariel ***, cơ thể với những đường cong tinh tế mà không hề có vẻ gầy yếu, dưới làn da trắng nõn là những múi cơ săn chắc, thon gọn. Xét về hình thể, Ariel có vẻ nhỏ hơn Chung Thịnh. Nhưng, Chung Thịnh tuyệt đối không dám xem thường sức mạnh tiềm tàng trong cơ thể đó.

“A …” Chung Thịnh cố đè nén tiếng rên rỉ. Dường như việc kìm chế dục vọng của bản thân trong bất kỳ tình huống nào, giờ phút nào đã trở thành một thói quen.

Trong đầu anh lúc này là hình ảnh Ariel nhìn về phía mình, nở một nụ cười nhàn nhạt, ngoắc tay gọi. Còn anh thì không điều khiển được bản thân, cơ thể bất giác đi về phía đó. Cổ bị ôm lấy, kéo xuống. Làn môi mềm ấm áp dán lấy bờ môi anh.

Môi Ariel mềm mại, hơi lạnh, cảm giác lúc hôn thật tuyệt vời. Ariel hôn cũng rất mạnh mẽ, dễ dàng đột phá hàng phòng thủ của mình, cái lưỡi luồn vào trong khoang miệng càn quét khắp nơi.

“Ariel …” Khẽ gọi tên người thương, Chung Thịnh hé mở đôi môi mỏng, dường như đang thật sự nhận lấy nụ hôn nồng nhiệt của Ariel. Bàn tay hoạt động càng lúc càng nhanh, phân thân sưng lớn chỉ nhờ chút kích thích của nụ hôn trong tưởng tượng đã sắp sửa bùng nổ.

“Chung Thịnh …” Ariel trong khúc ảo tưởng ấy hôn lên bờ ngực anh, ngón tay mềm nhẹ nhàng ve vuốt cơ thể anh.

Chung Thịnh cắn môi dưới, đôi con ngươi đen bóng nửa khép nửa mở ngập tràn những cảm xúc đê mê, say đắm, cúi đầu bật ra một tiếng ngâm nặng nề. Thứ chất lỏng màu trắng đục phun mạnh ra, văng tung tóe khắp bồn tắm, rồi xuôi theo dòng nước trôi xuống lỗ thoát, không để lại chút dấu vết gì.

Hình ảnh Ariel trong đầu dần mờ đi. Dù chỉ trong tưởng tượng, Chung Thịnh cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đặt Ariel dưới thân mình. Với anh, Ariel tựa như một vị thần, đặt người ấy dưới thân thì có khác nào báng bổ, xúc phạm thần thánh. Nếu có thể, anh càng mong dâng hiến mình cho người ấy. Chỉ cần làm Ariel sung sướng, anh có ra sao cũng được.

Trên tay còn dính chút chất lỏng sền sệt trăng trắng. Chung Thịnh tỉnh táo lại vội vàng rửa sạch “chứng cứ phạm tội”.

Mặt hơi hơi đỏ. Chuyện thế này đời trước anh từng trải qua rồi, nhưng lần nào làm xong cũng thấy áy náy. Biết là Ariel không thể nào biết được, nhưng cứ nghĩ đến việc lát nữa phải quay lại giường ngủ cùng người ấy trong tình trạng ***, Chung Thịnh lại nghi ngờ khả năng tự chủ của bản thân.

Chuyển nước ấm thành nước lạnh, ngâm một lúc lâu, Chung Thịnh mới tỉnh táo hẳn. Lau khô bọt nước trên người, mặc quần đùi với áo sơ mi chỉnh tề, chuẩn bị tâm lý hết nửa ngày trời, Chung Thịnh mới có can đảm mở cửa phòng tắm bước ra.

Phòng ngủ thật yên tĩnh. Ariel quấn chăn ngủ say sưa.

Chung Thịnh nhìn trái nhìn phải, lại thấy rầu người. Vốn anh định tìm chỗ nào đó xa xa để ngủ, nhưng bây giờ Ariel đang nằm ngay chính giữa chiếc giường lớn, xoay bên nào cũng rất dễ dàng. Cau này suy xét một lúc lâu, Chung Thịnh vẫn không nghĩ ra cách gì, cuối cùng đành chọn bừa một góc, nhấc chăn lên, chui vào nằm.

Quả nhiên không ngoài dự đoán …

Chẳng biết trên người Ariel có gắn ra-đa không, mà Chung Thịnh vừa nằm xuống hắn đã rất tự giác xoay người dịch lại gần, đôi tay hư hỏng lại ôm chặt lấy eo người ta, hai má dán lên bắp tay anh cọ cọ, tiếp tục ngủ say sưa.

Chung Thịnh cười bất đắc dĩ, không nhìn thấy khóe môi Ariel giấu dưới cánh tay hơi nhếch lên. Anh thật không biết nói gì với thói quen ngủ kỳ quặc của Ariel. May là lần này không động tay động chân gì nữa. Mặc dù bị ôm eo làm anh không thoải mái lắm, nhưng nghĩ đó là Ariel, nên dần bình tĩnh lại.

Tinh thần căng thẳng rốt cuộc từ từ buông lỏng. Nghe tiếng thở đều đều của Ariel, Chung Thịnh chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết …

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »