Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5808 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 72

❊ ❊ ❊

Đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm mười mấy học viên đứng phía dưới, trong lòng Từ Vệ Quốc lúc này có cảm giác kiêu hãnh không lời nào tả nổi. Mặc dù là lần đầu tiên làm huấn luyện viên chỉ đạo, nhưng có hai học viên tinh nhuệ trong danh sách đã đủ cho hắn cười nhạo tất cả các huấn luyện viên khác rồi.

Cười toét miệng – Ai da! Động đến vết thương bên khóe môi rồi.

Hôm qua sau khi xác nhận danh hiệu học viên tinh nhuệ của Chung Thịnh và Ariel, những huấn luyện viên khác kết bè với nhau quây lại đánh hội đồng hắn.

Mẹ kiếp, cái đám tiện nhân kia!!! – Từ Vệ Quốc oán hận nghĩ – Bọn đáng chết, mình chỉ khoe mấy câu thôi mà, có cần xuống tay ác thế không hử!!!

Xoa phần eo bầm dập xanh tím, Từ Vệ Quốc giật giật khóe miệng, nhưng nghĩ đến tài khoản ngân hàng của mình tăng thêm một số tiền đánh cược không nhỏ, cơn đau ở ngực cũng không còn quá nhức nhối nữa.

Điều chỉnh lại quân dung, Từ Vệ Quốc thu hồi vẻ mặt không đứng đắn, nói nghiêm túc: “Hôm nay là ngày các cô cậu chính thức thông qua kỳ khảo hạch của trường quân đội Đệ Nhất. Từ giờ trở đi, các cô cậu chính thức trở thành học viên trường Đệ Nhất.”

Chưa dứt lời, đám học viên ở dưới đã ồ lên vui sướng, ai ai cũng vẻ mặt rạng rỡ. Thành công bước chân qua cánh cổng trường quân đội Đệ Nhất chứng tỏ họ đã đi được bước đầu tiên trên con đường sự nghiệp quân nhân của mình, tiền đồ rộng mở ngay trước mắt. Một chuyện đáng ăn mừng như thế, họ không vui sao được.

Nhìn đám thanh niên phấn khích bên dưới, Từ Vệ Quốc hơi nhíu mày. Bọn này còn thiếu trải nghiệm lắm, có thế mà đã mất bình tĩnh. Sau khi nhìn đến Chung Thịnh và Ariel, hắn mới vừa lòng gật đầu. Phải điềm tĩnh như vậy mới là khí chất của quân nhân. Dễ dàng kích động thế này, đám nhóc kia còn cần rèn luyện nhiều.

Dùng ánh mắt mang ý xấu nhìn lũ học viên phấn khích liên mồm nói nhỏ với nhau, Từ Vệ Quốc bĩu môi. Chậc, thôi vậy, việc này là của thầy giáo tương lai của họ, không liên quan gì đến mình nữa rồi.

Nhưng mà … thầm cười âm hiểm dưới đáy lòng, lấy thân phận đàn anh thì hắn vẫn có cơ hội xử lý đám nhóc thiếu bình tĩnh này. Hừ, tốt xấu gì cũng do Từ Vệ Quốc này dạy dỗ, đi ra ngoài không thể làm xấu tên tuổi của ta được.

Tiếng reo hò huyên náo dần lắng xuống. Dù gì cũng đã trải qua rất nhiều bài khảo hạch mới có thể ở lại, tin tức Từ Vệ Quốc vừa tuyên bố quả thật khiến họ cực kỳ vui sướng, nhưng chỉ chưa đầy một phút sau là có thể bình tĩnh lại rồi.

Nhìn các học viên xếp hàng nghiêm chỉnh khí thế bừng bừng, lúc này Từ Vệ Quốc mới mỉm cười từ tận đáy lòng. Có thể nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng của mình như thế, xem ra mấy đứa này vẫn có tiềm năng trở thành một binh lính giỏi, chỉ còn thiếu chút trải nghiệm để giúp chúng càng thêm điềm tĩnh, chín chắn hơn thôi.

Ngược lại, Chung Thịnh và Ariel từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh. Từ Vệ Quốc không thể không thừa nhận rằng học viên có thiên phú dị bẩm như hai đứa này năm mươi năm chưa chắc đã có một người. Thiên tài của gia tộc Clifford đã rất xuất sắc, không ngờ lại có cả một Chung Thịnh chẳng hề thua kém. Có thể nói, đối lập với Ariel có tài nguyên phong phú, được huấn luyện từ khi còn nhỏ, Chung Thịnh xuất thân là trẻ mồ côi còn giỏi hơn một bậc.

Thầm cảm thán trong lòng, Từ Vệ Quốc thấy thật đáng tiếc. Chung Thịnh mà hắn rất coi trọng lại sớm tuyên thệ trung thành với Ariel. Mặc dù hắn phải công nhận là Ariel rất xuất sắc, nhưng người ngang sức ngang tài với Ariel như Chung Thịnh hoàn toàn có khả năng xây dựng một mảnh trời riêng, cứ theo sau Ariel như thế thì thật đáng tiếc.

“Được rồi, tôi biết bây giờ mọi người đang rất vui sướng. Nhưng, phải nhớ kỹ một điều này, vào được trường Đệ Nhất mới chỉ là khởi đầu thôi.” Ánh mắt sắc bén đảo qua một lượt các học viên làm họ tỉnh táo lại, Từ Vệ Quốc chậm rãi nói: “Đừng tưởng rằng các cô cậu qua được kỳ khảo hạch ba tháng là rất giỏi. Theo tôi thấy đó chỉ như một trò chơi nhỏ mà thôi. Chương trình học của trường quân đội Đệ Nhất rất phong phú và mang tính tự do cao, tuy nhiên …” – Từ Vệ Quốc cười âm hiểm, lộ cả răng nanh – “Rất không may, khóa của các cô cậu là khóa đầu tiên nhà trường thực hiện cải cách chương trình học. Cho nên, huấn luyện viên sẽ chỉ dạy các cô cậu đều được điều từ quân đội đến. Phương pháp huấn luyện của họ không có văn minh như của tôi đâu.”

Các học viên kinh hãi!!!

Cái gì cơ? Anh mà văn minh?!! Nếu anh văn minh thì chúng tôi không biết hai chữ man rợ viết thế nào!!!

“Tối hôm nay, kế hoạch phân ban sẽ được gửi đến quang não của mọi người. Ngày mai chỉ cần dựa theo kế hoạch đi tìm huấn luyện viên của mình là được.” Từ Vệ Quốc gãi đầu, hiếm lắm mới thấy tỏ ra vài phần lưu luyến. “Được rồi, cứ thế đi, giải tán!”

“Cảm ơn anh đã vất vả chỉ dạy!” – Các học viên nghiêm túc đồng thanh hô. Mặc dù huấn luyện viên Từ Vệ Quốc rất là vô sỉ, nhưng phải công nhận rằng nhờ có anh ấy huấn luyện mà thành tích của mọi người đều được nâng cao. Nói khoa trương một chút, Từ Vệ Quốc thật sự đã kích thích tiềm năng của họ, dù quá trình có gian lao, kết quả vẫn khiến mọi người rất vừa lòng.

“Mau biến đi!” Từ Vệ Quốc xoay người phất tay, dường như đang ngượng ngùng vì lời cảm ơn của các học viên.

Đám học viên cười rộ lên. Có thể nhìn thấy dáng vẻ này của trưởng quan Từ, bọn họ chịu khổ mấy ngày nay cũng đáng. Thật may vì Từ Vệ Quốc cũng là học viên trường Đệ Nhất, tuy học trên họ vài năm, nhưng không đến nỗi không gặp được. Mọi người cũng chẳng buồn rầu vì chia tay lắm, túm năm tụm ba chào tạm biệt nhau rồi rời khỏi phòng học.

Trước khi đi, Chung Thịnh lặng lẽ nhìn thoáng qua bóng lưng Từ Vệ Quốc, lòng thầm nói một tiếng cảm ơn. Trưởng quan Từ tính tình có hơi không đứng đắn, nhưng phải công nhận anh ta là một trưởng quan rất có trách nhiệm. Có lẽ một vài học viên khác không để ý tới, còn Chung Thịnh lại biết rất rõ, để có thể tiến hành huấn luyện đạt hiệu quả tối đa mà vẫn nằm trong khả năng chịu đựng của học viên, Từ Vệ Quốc phải nắm bắt tường tận giới hạn của mỗi người, điều này chứng tỏ anh ta đã bỏ rất nhiều công sức để quan sát và nghiên cứu từng học viên một. Suy cho cùng, anh ta chỉ làm huấn luyện viên chỉ đạo họ trong ba tháng, không nhất thiết phải đổ nhiều công sức đến thế. Nhưng Từ Vệ Quốc không những làm, mà còn làm rất tốt. Con số mười mấy người được ở lại của ban họ có thể không phải lớn nhất, nhưng xét về bảng thành tích thì chắc chắn đừng hạng đầu trong tổng tất cả các ban dự bị.

Chờ tất cả học viên đều rời khỏi phòng học rồi, Từ Vệ Quốc mới tháo mũ xuống, gãi đầu, miệng lẩm bẩm: “Đáng tiếc, sau này không còn công cụ cá cược thuận tiện như vậy nữa.”

Không biết Chung Thịnh mà nghe được câu này thì sẽ có cảm tưởng thế nào.

Rốt cuộc đã thông qua lần khảo hạch cuối cùng, dù là người cần cù chịu khó như Chung Thịnh cũng muốn nghỉ xả hơi một phen. Tiếc là bọn họ đang là học viên trường quân đội, không được tự ý rời khỏi khuôn viên trường. Dẫu các học viên phấn khích muốn ăn chơi nhảy múa thế nào thì vẫn bị cầm tù trong trường học.

Đối với Chung Thịnh, thế giới bên ngoài không có sức hấp dẫn quá lớn. Thay vì ra ngoài chơi, anh thà ngủ một giấc thật ngon còn hơn.

Nguyệt: Điển hình của kiểu thanh niên nghiêm túc thời đại mới TT

Từ sau khi vào trường Đệ Nhất, thời gian rảnh buổi tối của anh hầu như đều dùng để lên mạng luyện tập. Mặc dù đản thương có chế độ ngủ, nhưng chung quy vẫn là máy móc, không thể thoải mái bằng ngủ một giấc trên giường được.

Gần hai tháng nay, quan hệ giữa anh và Ariel rất hài hòa. Thỉnh thoảng Lâm Phi Nhi có nói mấy câu kỳ quái, nhưng Chung Thịnh chỉ xem như mấy lời linh tinh của con gái. Trước nay anh chưa bao giờ hiểu được phái nữ. Còn Ariel à, hắn không có ý định đi tìm hiểu.

Lại nói đến Ariel …

Chung Thịnh nghĩ mà buồn bực. Anh cứ có cảm giác ngài Ariel lúc mười tám tuổi quá khác so với đời trước. Ngoại trừ thực lực thì vẫn rất mạnh, thái độ của Ariel với anh quả thật là kỳ lạ.

Ví dụ như lúc uống trà bưởi sẽ đột nhiên muốn đổi cốc với anh. [Hôn gián tiếp!]

Lại ví dụ như đột nhiên đánh lén anh từ đằng sau. Nếu không phải anh phản ứng nhanh thì chắc đã dính đòn rồi. [Người ta muốn ôm cậu đó!]

Lại ví dụ như ngài Ariel đột nhiên có sở thích nhìn anh thay quần áo …[!!!]

Tóm lại, mấy hành động khó hiểu đó của Ariel ngoài khiến anh đỏ mặt tim đập nhanh ra thì phần nhiều là run sợ. Nếu không phải ngài Ariel chưa từng tỏ ra chán ghét hay gây bất hòa, anh thật sự nghi ngờ phải chăng ý nghĩ xấu xa chôn dưới đáy lòng mình đã bị đối phương biết được.

May mà sau một khoảng thời gian kỳ quái đó, ngài Ariel đã trở lại bình thường. Ngoài việc dùng ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm mình mỗi lần mình thay quần áo, những hành động kỳ lạ khác đều không còn nữa.

“Ariel, tôi về phòng ngủ một giấc, có việc gì thì cứ gọi tôi.”

“Ừ.” Ariel thản nhiên đáp.

Chung Thịnh xoay người đi vào phòng ngủ của mình.

Nhìn bóng anh biến mất sau cánh cửa, Ariel thoáng có chút chán chường xoa xoa tóc.

Chung quy cứ cảm thấy Ariel … nhìn trộm Chung Thịnh thay quần áo … rất là đáng khinh囧

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »