Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5809 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 89

❊ ❊ ❊

Nguyên nhân thay đổi rất đơn giản, là do một tin nhắn.

Phu nhân Clifford nghiêm túc cảnh cáo hắn, những cử chỉ mờ ám có thể rút ngắn khoảng cách giữa hai người, đồng thời tạo ra bầu không khí ngọt ngào, nhưng cứ liên tục mập mờ không rõ sẽ chỉ khiến đối phương cho rằng mình đang đùa bỡn người ta. Chẳng may khéo quá hóa vụng, Chung Thịnh tưởng hắn chỉ coi mình như món đồ chơi thì hỏng.

Ariel hiểu Chung Thịnh là người cố chấp thế nào. Lỡ như cậu thật sự có ấn tượng như vậy, thì chắc chắn sẽ không dễ dàng tha thứ.

“Ra rồi?”

Lúc Chung Thịnh bước ra khỏi phòng tắm, Ariel không nằm trên giường đọc sách như anh tưởng, mà mặc quần áo chỉnh tề ngồi trên sofa như đang chờ anh.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Ariel, Chung Thịnh nghĩ đến đầu tiên là đã xảy ra chuyện.

Không thì vì sao trong thời gian nghỉ ngơi Ariel lại mặc quần áo nghiêm chỉnh thế kia.

“Xảy ra chuyện gì?” Chung Thịnh thầm giật mình, vội vươn tay vớ lấy áo khoác.

Ariel bỗng có cảm giác thất bại. Hắn chỉ muốn đưa ra lời đề nghị chính thức kết giao với Chung Thịnh thôi, ăn mặc chỉnh tề là để bày tỏ ý tôn trọng với đối phương, nào ngờ Chung Thịnh lại có phản ứng như thế.

“Không phải.” Ariel nắm chặt tay Chung Thịnh, vẻ mặt bất đắc dĩ ấn cậu ngồi xuống vị trí đối diện mình. “Không có chuyện gì xảy ra cả.”

“Vậy cậu …” Chung Thịnh mịt mờ nhìn hắn. Không xảy ra chuyện gì thì sao Ariel lại ăn diện trịnh trọng thế?

Ariel thản nhiên liếc nhìn Chung Thịnh. Mới từ phòng tắm ra nên chỉ mặc mỗi cái quần lót tứ giác màu xám.

Mấy hôm trước, lúc ngủ, anh còn mặc thêm cái áo sơ mi. Nhưng từ khi phát hiện mình có cài khuy kỹ cỡ nào, thì sáng hôm sau tỉnh dậy áo sơ mi vẫn mở phanh ra, anh dứt khoát không mặc nữa.

Làn da màu lúa mạch, thân hình cường tráng săn chắc, đường cong đầy quyến rũ, vai rộng mông cong, vòng eo thon gọn, ngập tràn sức hút phái mạnh.

Đôi con ngươi màu lam bạc chợt thất thần trong giây phút. Hai má Ariel chợt hiện màu hồng nhàn nhạt.

Dù má chỉ ửng hồng trong phút chốc rồi thôi, nhưng Chung Thịnh ngồi đối diện lại không bỏ lỡ khoảnh khắc đó.

Anh xoa xoa hai mắt. Mình … hình như lúc nãy bị hoa mắt …

Tuy không dám chắc, nhưng dường như anh vừa nhìn thấy Ariel đỏ mặt.

Trời ạ, chuyện này cộng cả hai đời anh đều chưa thấy lần nào. Nếu không phải rất tự tin với thị lực của mình, thì anh sẽ nghĩ chắc mình bị quáng gà rồi.

“Khụ khụ, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

Nhìn động tác khoa trương của Chung Thịnh mà Ariel thấy ảo não, ho khan hai tiếng để kéo sự chú ý của Chung Thịnh.

Trưởng quan đã có lệnh, Chung Thịnh tất nhiên sẽ nghiêm chỉnh ngồi nghe. Khép hai chân lại, mở quang não, bày ra tư thế tiêu chuẩn chuẩn bị ghi chép nội dung cuộc họp.

Ariel lại bị Chung Thịnh đánh gục lần nữa. Hắn không hiểu, trong sách miêu tả chuyện này thật dễ dàng, hắn cũng chỉ muốn bày tỏ tình cảm thôi, sao lại chả có tác dụng gì với tên đầu gỗ này vậy.

Đôi khi, Ariel thật sự có ý định trực tiếp ra lệnh cho Chung Thịnh cởi quần áo để mình đè.

Không được, xúc động là ma quỷ, xúc động là ma quỷ …

Thầm nhẩm mấy lần, Ariel cuối cùng cũng đè được mấy ý tưởng sắc tình, một lần nữa nhìn thẳng mặt Chung Thịnh.

“Tôi hy vọng có thể lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết để kết giao với em.”

Chung Thịnh: Ngẩn người …

“Đương nhiên, tôi rất tin tưởng vào mối quan hệ của chúng ta.”

Tiếp tục ngẩn người …

Nhìn Chung Thịnh có phản ứng gì, Ariel hơi nhíu mày: “Cá nhân tôi cảm thấy điều kiện của chúng ta rất xứng đôi. Hơn nữa …” Phát hiện vẻ mặt Chung Thịnh vẫn chẳng thay đổi gì, Ariel hơi bực. “Tôi có cảm giác em cũng có tình cảm với tôi, đúng không?”

Vẫn ngẩn người …

Ariel nheo mắt lại có vẻ nguy hiểm: “Tôi rất nghiêm túc với mối quan hệ của chúng ta, em sẽ là bạn đời duy nhất của tôi.”

Còn đang ngẩn người …

Trong đôi mắt Ariel bừng lên ngọn lửa. Hắn giận tái mặt, đứng bật dậy, lạnh giọng nói với Chung Thịnh vẫn chẳng có phản ứng gì: “Chung Thịnh!”

“Có!” Chung Thịnh đứng bật dậy, cuối cùng cũng có phản ứng.

“Hôn tôi!”

“Rõ!”

Cánh môi ấm áp dán lên, hơi vụng về, lại mang ý lấy lòng, cọ xát bờ môi Ariel.

Đôi mày nhíu chặt dần giãn ra vì một nụ hôn khẽ thật dịu dàng. Ariel cực kỳ vừa lòng với sự ngây ngô của Chung Thịnh. Hắn không ngại người yêu của mình từng có quan hệ với người khác, nhưng không có thì vẫn vui hơn.

Chung Thịnh hôn chẳng có kỹ xảo gì, còn thua cả Ariel chỉ dựa vào mấy bộ sách cùng phim ảnh để lấy kinh nghiệm. Nhưng chính nụ hôn không có tí kỹ xảo nào lại làm Ariel vô cùng thỏa mãn. Đây chính là lần đầu tiên Chung Thịnh ‘chủ động’ hôn hắn.

Ừm … mình ra lệnh thì có tính là chủ động không?

Ariel đang bận hôn, không có thời gian so đo tính toán mấy chuyện đó.

Cái lưỡi tách đôi môi Chung Thịnh ra. Ariel bắt đầu xâm nhập vào khoang miệng đối phương. Tuy hai người đều chẳng có kỹ xảo gì đáng nói, nhưng hôn dần rồi cũng luyện ra.

Chung Thịnh thụ động tiếp nhận sự xâm chiếm của Ariel. Anh là người khởi xướng nụ hôn này, quyền chủ động lại nằm trong tay Ariel. Mỗi tấc da thịt trong miệng đều được đầu lưỡi mềm mại liếm qua, như muốn để lại ký hiệu trên mỗi một tế bào của đối phương.

Nước bọt không kịp nuốt trượt dọc theo khóe môi xuống ***g ngực dày rộng của Chung Thịnh, để lại những vệt nước đầy sắc tình.

Lúc này đây, Chung Thịnh thấy thật hỗn loạn. Hay phải nói là, từ lúc nghe được câu nói ấy của Ariel, anh đã chẳng thể tỉnh táo nổi.

Kết giao?

Còn lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết?

Chuyện này … sao có thể xảy ra?

Mới đầu, anh còn tưởng Ariel đang nói đùa.

Nhưng nhìn vẻ mặt của đối phương thì không thể nào cho rằng đó là lời nói đùa được.

Quan trọng hơn là, bằng vào sự hiểu biết của anh về Ariel cả hai đời, anh biết người ấy sẽ không lấy chuyện này ra để đùa giỡn.

Nói vậy … đây là sự thật?

Ariel … đang thổ lộ với mình?

Suy nghĩ cẩn thận xong, Chung Thịnh càng muốn hôn mê. Chỉ đơn giản thế thôi mình đã có được tình yêu hằng mơ ước ư?

Chuyện này thật khó tin!!!

“Đừng có ngẩn người.” Ariel bực mình, cắn môi Chung Thịnh một cái. Người yêu đang hôn mà còn ngẩn người, chuyện này ai chấp nhận cho được.

“Xin lỗi.” Chung Thịnh trả lời theo phản xạ, sau đó lại đỏ mặt xấu hổ.

Dường như đến tận giờ phút này, anh mới ý thức được rằng mình với Ariel đang hôn nhau.

Thấy Chung Thịnh lại sắp sửa ngẩn ra, Ariel nheo mắt lại, nói với giọng nguy hiểm: “Nếu em còn mất tập trung lần nữa, tôi không đảm bảo tiếp theo sẽ không làm gì đâu …”

Để phối hợp với lời cảnh cáo, bàn tay còn niết mạnh hai cái lên cặp mông săn có tính đàn hồi tốt của Chung Thịnh.

[Ariel: Ồ? Xúc cảm thật tuyệt, lại sờ thêm vài cái …]

Máu chảy khắp người Chung Thịnh như muốn vọt hết lên đầu. Nói khoa trương một chút thì thậm chí còn nhìn được cả hơi nước bốc lên đỉnh đầu.

Anh nhìn thẳng vào Ariel với ánh mắt ngỡ ngàng kinh ngạc, như muốn kiểm chứng giọng điệu và hành vi lưu manh vừa rồi không phải trưởng quan đáng kính của mình làm ra.

Đáng tiếc, anh thất bại. Đôi bàn tay ve vuốt khắp nơi trên người mình, vẻ nghiêm túc trong sâu thẳm con ngươi, đủ để chứng minh cho anh thấy mọi chuyện xảy ra đều là sự thật.

Rầm!!!

Thần tượng trong lòng Chung Thịnh ầm ầm sụp đổ. Vào giờ phút này, Ariel không còn là vị thần đứng trên đỉnh cao, mà là một thiếu tướng bình thường của Liên Bang … À không phải, bây giờ mới chỉ là tân binh thôi …

“Rất tốt …” Tiếng Ariel thì thầm mất hút giữa hai đôi môi dán lấy nhau.

Chung Thịnh không có chút sức phản kháng nào với nụ hôn nồng nàn này, để mặc Ariel muốn làm gì thì làm, để người ấy đè anh xuống ghế sofa.

“Ưm … A … Ariel … ch … chờ một chút …” Khó lắm mới dứt ra khỏi nụ hôn của Ariel một chút, Chung Thịnh vội vàng kêu lên.

“Hửm?” Ariel bất mãn nhướn mày. Đang thưởng thức bờ môi say đắm của Chung Thịnh lại đột nhiên bị ngắt ngang, hắn đương nhiên rất khó chịu.

“Tôi … em …” Chung Thịnh ậm ừ nửa ngày vẫn chưa nói được thành lời. Lúc này, đầu óc anh đã bãi công, chỉ còn bản năng mách bảo không thể tiếp tục như vậy. Nếu không, e là sẽ xảy ra một số chuyện không tốt …

Mắt tối sầm, Ariel giận tái mặt. Chung Thịnh tức thì rụt cổ, nghẹn lời.

Bấy giờ Ariel mới nhướn mày, tiếp tục hôn Chung Thịnh.

Ariel tỏ ra rất nhiệt tình. Theo Chung Thịnh thấy thì là nhiệt tình đến mức khó tin.

Đời trước, anh chưa từng thấy Ariel hôn ai nồng nhiệt thế này. Cho dù là vị hôn thê Elena cũng chỉ nhận được vài cái hôn khẽ như chuồn chuồn lướt nước.

Hôm nay, ngài Ariel cho anh cảm giác thật xa lạ. Anh từng nghĩ mình là người hiểu Ariel nhất trên đời. Nhưng nay, anh chợt nhận ra mình không hiểu người ấy như mình vẫn tưởng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »