Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5791 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Bởi vì mỗi huấn luyện viên chỉ phụ trách nhiều nhất năm mươi học viên, cho nên một vài học viên chọn muộn chỉ đành buông tha cho huấn luyện viên số chín nhìn có vẻ dễ bắt nạt, đi chọn những huấn luyện viên khác.

Rất nhanh, gần năm trăm học viên dự bị đã chọn được huấn luyện viên cho mình. Sau đó, dựa theo vị trí đứng của họ mà xếp thành hàng lần nữa, hình thành mười trung đội tiêu chuẩn.

Cho dù thấy uể oải vì mình bị bắt lựa chọn thiếu úy Từ làm huấn luyện viên chỉ đạo, nhưng sau khi đội ngũ tập kết xong, Chung Thịnh lại vui ra mặt. Không vì cái gì khác, đơn giản là ngài Ariel thân ái nhất của anh cũng ở trong đội ngũ. Chuyện này làm anh vui sướng dị thường.

Ngô Bác Phương mỉm cười nói với các học viên: “Tốt lắm, từ hôm nay trở đi, các bạn phải nghe theo sự chỉ đạo của huấn luyện viên tiến hành rèn luyện thật nghiêm khắc. Ba tháng sau, tôi hy vọng tất cả các bạn đều có thể lưu lại.”

“Cẩn tuân trưởng quan chỉ thị.” Tất cả học viên cùng hô vang.

“Không tồi.” Ngô Bác Phương tán thưởng. “Kế tiếp, trưởng quan của các bạn sẽ dẫn các bạn đến phòng học. Sau đó, hết thảy sinh hoạt, rèn luyện của các bạn đều có trưởng quan phụ trách.”

“Rõ, thưa trưởng quan!”

“Được rồi, mang bọn họ tới phòng học đi.” Ngô Bác Phương nói với các thiếu úy.

“Vâng, thưa trưởng quan.”

Xoay người, quay mặt về phía học viên của mình: “Toàn đội chú ý, bên trái quay!”

Tiếng quay người đều nhịp, giày quân đội cùng nện mạnh xuống sàn phát ra tiếng đánh vang dội.

“Theo tôi, đi đều bước!”

Thiếu úy ra lệnh, những thanh niên phía sau chỉnh tề đi sát theo sau.

Chung Thịnh không khỏi lại cảm thán học sinh trường quân đội Đệ Nhất tất cả đều là tinh anh, cho dù học viên dự bị cũng có khí thế chẳng kém binh lính bình thường.

Theo sau Từ Vệ Quốc, các học viên đội quân dự bị số sáu đều mang tâm tình hưng phấn, đi tới toà lầu dạy học cao ngất.

Vượt ngoài dự đoán của mọi người, thiếu úy Từ không để họ đi theo đội số năm vào lầu dạy học, ngược lại kéo đội ngũ sang một bên, chờ những thiếu úy khác dẫn học viên của mình vào hết rồi, lúc này mới đẩy vành mũ, cười tủm tỉm đứng trước mặt mọi người.

Chung Thịnh không nhịn được rùng mình. Anh cũng không hiểu sao mình lại rùng mình, nhưng nhìn nụ cười của Từ Vệ Quốc anh không nén nổi.

“Không tồi, các cô cậu lựa chọn tôi, chứng tỏ các cô cậu rất tinh mắt.”

Chung Thịnh thật muốn lườm hắn. Mấy lời vô sỉ này cũng chỉ có thiếu úy Từ mới nói ra được. Đồng thời, anh cũng rất muốn rít gào, anh không phải tự nguyện lựa chọn hắn! Hoàn toàn là bị ép!

“Nhưng.” Từ Vệ Quốc chuyển giọng, nháy mắt thu lại nụ cười trên mặt: “Các cô cậu tinh mắt không có nghĩa là có thực lực đó. Hiện tại chính là lúc chứng minh thực lực của các người. Phòng học ở tầng sáu mươi tám, từ cửa lớn đi vào rẽ phải, không xa chính là cầu thang.”

Hắn lại tươi cười lần nữa, lộ ra cả hàm răng nanh trắng bóng: “Từ giờ đến lúc vào học còn …” cúi đầu nhìn quang não “nửa tiếng.”

“Tôi hy vọng mọi người sẽ không muộn.”

Tất cả các học viên đều trợn mắt há hốc mồm, không biết làm sao, nhìn vị trưởng quan này. Chỉ có Chung Thịnh âm thầm thở dài, không nói hai lời xoay người chạy tới cửa tòa lầu. À, trừ anh ra, ngài Ariel đã chạy trước tiên rồi. Các học viên khác cũng lục tục tốp năm tốp ba chạy theo.

“Nhìn cái gì. Không nghe lệnh hả?” Từ Vệ Quốc lạnh mặt, đạp một học viên còn đang ngẩn người.

“Vâng! Trưởng quan!” Học viên còn đang sững sờ đó nhất thời hoảng sợ, chạy vọt đi.

Nhìn theo bóng dáng hoảng hốt của cậu ta, Từ Vệ Quốc gãi cằm: “Chậc chậc, không ngờ công việc này lại rất thú vị.” Nói xong, hắn đi thong thả khoan thai, thảnh thơi bước vào thang máy.

Cố gắng giữ cho hô hấp vững vàng, không để thể lực mình tiêu hao quá nhanh, Chung Thịnh vừa chạy vừa thầm nguyền rủa Từ Vệ Quốc trong lòng.

Tên điên chết tiệt! Tầng sáu mươi tám đấy!

Nhưng anh cũng chỉ dám oán thầm trong lòng, còn nói ra miệng thì chưa đủ gan. Mà mắng chửi cũng là hành vi lãng phí thể lực, nếu làm thì thật quá ngu.

Rõ ràng, thể lực của Ariel tốt hơn Chung Thịnh rất nhiều. Thoạt trông hắn gầy hơn Chung Thịnh, nhưng Chung Thịnh biết dưới lớp quân phục màu lam nhạt kia là một thân thể rắn rỏi đến mức nào.

Theo sát sau Chung Thịnh, Ariel khống chế tốc độ của mình rất tốt, vừa không quá nhanh, vừa không quá chậm, chung quy duy trì một tốc độ ổn định.

Chung Thịnh chạy không nhanh, vì thân thể anh còn kém những người khác một ít.

Mặc kệ nói thế nào, giữa đứa trẻ mồ côi như anh và những thanh niên xuất thân gia đình giàu sang có sự chênh lệch rất lớn về phương diện dinh dưỡng. Hiện tại, việc duy nhất anh có thể làm chỉ là lợi dụng các kỹ xảo để giúp mình tiết kiệm thể lực.

Làm anh thấy kỳ quái là Ariel gia thế tốt, không có khả năng kém hơn anh về phương diện thể năng. Vì vậy, anh không hiểu sao y vẫn luôn đi sau mình. Anh cũng chủ động chạy nép sang bên nhường cho y đi qua, nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà Ariel chỉ nhìn anh một cái rồi tiếp tục duy trì tốc độ bằng anh như trước.

Thôi, kệ vậy.

Chung Thịnh chỉ có thể quẳng hành vi kỳ lạ của Ariel ra sau đầu, hiện tại anh chỉ hy vọng mình có thể bò lên tầng sáu mươi tám trong nửa giờ …

“SHIT” Một học viên vừa chạy qua Chung Thịnh đột nhiên mắng một tiếng, sau đó thân thể nghiêng ngả, ngã xuống dưới.

Chung Thịnh vọt qua, đỡ người đó dậy.

Chung Thịnh nhìn nữ sinh trong lòng mình, nhíu mày hỏi: “Cậu làm sao vậy?”

Nữ sinh mặt nhăn mày nhíu, cắn răng nói: “Tôi … hình như tôi bị chuột rút.”

“Để tôi xem.” Chung Thịnh cúi người xuống, thử nắn một chút, cô nữ sinh đau đến suýt chảy nước mắt.

Thở dài bất đắc dĩ, Chung Thịnh ngẩng đầu nhìn số tầng – năm mươi bốn.

“Đi thôi, tôi giúp cậu.”

“Cảm ơn!” – Nữ sinh cắn môi, cảm kích – “Tên tớ là Lâm Phỉ Nhi.”

“Tôi tên Chung Thịnh. Đi thôi, còn mười bốn tầng nữa.” Chung Thịnh đỡ hông cô, cùng chạy lên tầng.

“Ừ.” Lâm Phỉ Nhi gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì đau hiện lên một mảng đỏ hồng. Cô nhìn một bên mặt của Chung Thịnh, hành động của anh thực sự làm lòng cô như nai con chạy loạn.

“Tôi giúp cậu.” Tiếng nói thình lình phát ra làm Chung Thịnh suýt bay mất hồn.

Anh quay lại nhìn, Ariel sắc mặt như thường cầm một cánh tay khác của nữ sinh. Chung Thịnh rất muốn dụi mắt, vì anh cảm thấy mình đang gặp ảo giác.

Cái người cực ghét đụng chạm với phụ nữ lại đang giúp anh đỡ một nữ sinh bị thương? Chuyện này còn khó tin hơn cả trời sập …

Không nhìn đến ánh mắt kinh ngạc của Chung Thịnh, Ariel bình tĩnh quàng tay nữ sinh qua vai mình.

Lâm Phi Nhi khi nhìn đến gương mặt của Ariel đầu tiên là ngẩn ra, sau đó mặt đỏ bừng.

“Nghĩ gì đấy? Đi mau.” Ariel bất mãn nhìn Chung Thịnh còn đang ngẩn người, hơi nhíu mày.

“À, ừ.” Chung Thịnh lúc này mới phục hồi lại tinh thần, vội vàng phối hợp với Ariel đỡ Lâm Phỉ Nhi lên lầu.

May là không trì hoãn quá lâu. Hiện tại không phải mười năm sau, Ariel ghét chạm vào phụ nữ có thể là có nguyên nhân, mà nguyên nhân đó bây giờ còn chưa xảy ra. Cho nên, ngài Ariel chủ động giúp đỡ một nữ sinh là chuyện rất bình thường. Chung Thịnh không ngừng tự an ủi mình trong lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »