Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5784 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 98

❊ ❊ ❊

Thấy vẻ quẫn bách của Chung Thịnh, trong mắt Ariel ánh lên ý cười. Hắn nâng cằm Chung Thịnh, nhẹ nhàng hôn.

Chung Thịnh vội vàng nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm truyền từ môi đến. Chung Thịnh chẳng biết bị Ariel đẩy xuống giường tự lúc nào, nụ hôn dịu dàng dần trở nên cuồng nhiệt.

“Ư …” Tiếng rên rỉ tràn qua khóe môi. Chung Thịnh cứ để Ariel tùy ý càn quét khoang miệng mình.

Áo sơ mi mặc trên người chẳng biết đã ném đi đâu. Hai người cùng trần trụi dán sát vào nhau, dấy lên từng đợt run rẩy.

Bàn tay Ariel như có ma lực, chạm vào chỗ nào cũng để lại cảm giác tê dại, nơi nó đi qua nóng đỏ cứ như bị lửa thiêu đốt. Nếu không có đôi môi Ariel làm dịu bớt, Chung Thịnh nghĩ mình thực sự sẽ bị lửa tình thiêu rụi.

Những cái vuốt ve cùng nụ hôn nồng cháy khiến hai người nhanh chóng trở nên hưng phấn. Cái thứ cưng cứng nào đó để sát vào nhau, chậm rãi cọ xát, dẫu cách một lớp quần vẫn khiến Chung Thịnh cả người run rẩy.

“Chung Thịnh …” Ariel thì thầm gọi tên Chung Thịnh. Thân dưới miết lên chỗ đũng quần Chung Thịnh đầy tính ám chỉ.

Chung Thịnh đỏ bừng mặt. Đương nhiên là anh hiểu Ariel muốn gì. Cắn chặt răng, xoay người nằm úp sấp xuống giường, anh bắt đầu cởi quần.

Nhưng mới cởi được hai khuy thì bị Ariel ngăn lại.

Hắn lật người Chung Thịnh lại, ngón tay vuốt ve chỗ phồng phồng lên dưới đũng quần như trêu chọc.

“Tôi rất muốn em. Nhưng giờ chưa phải lúc.” Ý trêu đùa trong mắt Ariel làm Chung Thịnh ngượng chín người. Uổng công anh sống lại một lần, vậy mà lại quên đàn ông với nhau không chỉ có cách cắm vào, mà còn nhiều phương thức khác để giải tỏa dục vọng.

Anh chủ động nắm lấy phần thân dưới cứng phồng của Ariel. Kích cỡ của nó làm tim Chung Thịnh đập thình thịch như trống. Lúc này, anh không biết mình đang sợ hãi hay vui sướng nữa. Cứ nghĩ đến một ngày nào đó thứ này sẽ tiến vào cơ thể mình, anh lại không kìm nén được sự căng thẳng.

Cái quần lót màu trắng đã bị thấm ướt một mảng. Những ngón tay linh hoạt chỉ cần vuốt nhẹ một cái là kéo ra được sợi tơ trong suốt.

Nhiệt độ trong phòng dần tăng lên. Chung Thịnh nắm lấy thứ nóng bỏng ấy sờ vuốt, đôi mắt lại vô thức nhìn lên trên.

Khuôn mặt Ariel ửng hồng vì đắm chìm trong dục vọng. Đôi mắt khép hờ, hàng mi cong dài run run. Bờ môi hé thở ra luồng hơi nóng bỏng dồn dập. Thỉnh thoảng lại có tiếng rên mang theo âm mũi trầm thấp bật ra.

Sắc đẹp mê hoặc lòng người như thế, Chung Thịnh nhìn đến ngơ ngẩn. Anh chưa từng nghĩ khuôn mặt không biểu cảm của trưởng quan lại có lúc ngập tràn sắc dục như bây giờ.

Bất giác nuốt nước miếng, Chung Thịnh chỉ thấy thân dưới mình như muốn bùng nổ. Vốn định chờ Ariel phát tiết xong, mình lại vào phòng vệ sinh giải quyết. Nhưng nay xem ra anh không nhịn được đến lúc đó.

Dù đang đắm chìm trong dục vọng, Ariel vẫn không bỏ qua bất kỳ phản ứng nào của Chung Thịnh.

Ariel nhếch môi cười, lần theo cái quần dài cởi được nửa chừng lúc nãy, dễ dàng kéo quần lót Chung Thịnh xuống.

Dương vật căng cứng nhảy bật lên, rồi bắn ngược trở lại, nện lên bụng Chung Thịnh.

Mặt Chung Thịnh đã đỏ đến không thể đỏ hơn nữa. Anh luống cuống muốn nhanh nhanh nhét thứ xấu xí đó vào lại trong quần, không để ngài Ariel nhìn thấy.

“Đừng ngừng lại.” Ariel bất mãn hô khẽ, hơi thở nóng rẫy phả vào tai Chung Thịnh làm anh rùng mình.

Bàn tay vừa ngừng do lúc nãy hoảng hốt lại tiếp tục công tác. Nhưng Chung Thịnh vẫn không từ bỏ ý định, cố rút bàn tay bị bắt dán lên ngực Ariel ra, muốn nhét cái của mình về chỗ cũ.

“Em không nghe lệnh?” Ariel mở mắt ra, ánh nhìn mang theo mấy phần uy thế. Chung Thịnh cứng đờ người, không dám lộn xộn nữa, một tay nhẹ nhàng vuốt lên ***g ngực Ariel, tay kia ngoan ngoan tiếp tục sờ trên nắn dưới.

Cái thứ thô to kia cứ thế lộ rõ trước mắt Ariel. Khi Chung Thịnh ý thức được chuyện này, phân thân vốn hơi nhỏ đi do cảm giác hốt hoảng lo lắng, nay lại căng mẩy đầy sức sống.

Chung Thịnh không còn biết phải phải dùng từ gì để giải thích nữa. Rõ ràng anh muốn thứ đó mềm xuống. Nhưng Ariel cứ nhìn nghiêm túc như vậy, làm máu trong người anh sôi trào hưng phấn, dồn nhanh xuống thân dưới.

Thế là, dưới ánh nhìn chăm chú của Ariel, cái đó của Chung Thịnh càng lúc càng lớn, thậm chí lỗ nhỏ còn tiết ra chất lỏng trơn ướt.

“Ariel … đừng … đừng nhìn …” Chung Thịnh thấy mất mặt chết đi được. Anh vốn đã lo ngài Ariel sẽ phản cảm với bộ phân sinh dục của đàn ông rồi, cho nên mới muốn che chỗ đó lại. Ai ngờ thứ kia không biết cố gắng gì cả, chẳng những không thu nhỏ, còn vì Ariel nhìn chăm chú mà càng thêm hưng phấn, thậm chí run rẩy, cứ như sợ Ariel không thấy ấy.

“Thật đáng yêu.” Ariel nhìn trong chốc lát rồi nhận xét.

Chung Thịnh xấu hổ sắp ngất đi rồi.

Ngài Ariel khen thứ đó của anh đáng yêu?

Sau đó, ngoài đỏ mặt ra, Chung Thịnh không còn chút phản ứng nào khác.

Ariel nói xong, không chờ Chung Thịnh tỉnh táo lại đã đưa tay trực tiếp cầm lấy thứ ‘thật đáng yêu’ đó.

Chung Thịnh chợt rùng mình, bàn tay vô thức siết chặt.

Ariel lập tức đáp lại bằng một tiếng than khẽ. “A …”

“Xin lỗi …” Chung Thịnh lắp bắp nói. Vừa rồi chỉ là hành động theo phản xạ thôi, thật sự không phải anh cố ý.

Ariel liếc nhìn anh, xấu xa cắn cắn lỗ tai anh: “Thỉnh thoảng như thế một lần cũng tốt.” Nói xong, hắn miết Chung Thịnh nhỏ một cái như đáp trả.

Chung Thịnh không nhịn được bật ra tiếng kêu rên. Thân dưới càng lớn hơn. Đúng như Ariel nói, thỉnh thoảng làm như thế quả thật rất khoái.

Ariel lại hôn tiếp. Chung Thịnh cũng nhắm mắt, thả lỏng cơ thể, đón nhận nụ hôn của đối phương.

Bàn tay ve vuốt xoa nắn hạ thân cho nhau, chẳng có kỹ thuật cao siêu gì, nhưng có tình cảm nồng cháy, nên không còn quan trọng nữa.

“A …” Chung Thịnh thét lên, rốt cuộc bùng nổ dục vọng, phân thân bắn ra chất lỏng màu trắng đục.

Ariel cũng lên tới cao trào trong bàn tay Chung Thịnh.

Hai người nằm nhoài trên giường, không ai muốn nhúc nhích. Mặc dù tay có cảm giác dinh dính, nhưng Chung Thịnh không ghét chút nào.

Đó là của Ariel. Chỉ cần vậy thôi, đừng bảo là dính lên tay, cho dù bảo anh nuốt anh cũng không hề do dự hay nhíu mày.

Nghỉ chừng mười phút, Ariel đứng dậy, hôn lên má Chung Thịnh một cái rồi vào toilet.

Chung Thịnh vẫn nằm ườn trên giường. Cặp mắt mù sương mơ màng nhìn trần nhà. Lần tiếp xúc thân mật hôm nay càng khiến anh thêm tin tưởng Ariel.

Vốn còn lo Ariel đời trước là dị tính luyến, đời này có thích mình thì có lẽ vẫn phản cảm với cơ thể đàn ông. Nhưng biểu hiện của Ariel hôm nay hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của anh. Ariel chẳng những không phản cảm, mà còn rất có ‘hứng thú’ với cơ thể anh.

Có điều này làm trụ cột, anh nghĩ tình cảm của mình và Ariel sẽ phát triển thuận lợi.

Ánh đèn trên trần nhà hơi chói. Chung Thịnh nheo mắt lại, nâng tay lên muốn cản bớt ánh sáng.

Tay nâng lên trước mắt, anh lại thấy chất lỏng trăng trắng dính trên đó. Qua được một lúc rồi, chất lỏng bắt đầu khô dần.

Đó là của Ariel …

Ý thức được điều này, Chung Thịnh như bị ma xui quỷ khiến liếm nó. Mùi tanh nồng đậm hương vị đàn ông tràn ngập khắp khoang miệng …

Ariel vừa bước ra khỏi phòng tắm, thấy cảnh này, hạ thân lại cứng. Dục vọng vừa phát tiết nay có xu thế dâng trào trở lại.

Tiếng đóng cửa làm Chung Thịnh giật mình. Ngẩng lên liền đối diện ánh nhìn nóng bỏng của Ariel. Chung Thịnh lại lần nữa xấu hổ vô cùng.

Bị Ariel nhìn thấy rồi!!!

Chuyện mất mặt như thế …

Chung Thịnh mặt đỏ như gấc, cúi gằm đầu xuống, tay chân luống cuống cài lại khuy quần, bất chấp trên tay còn dính chất lỏng chưa khô hết. Lúc này anh chỉ muốn mau mau chóng chóng thoát khỏi tầm mắt Ariel.

Ngay lúc anh mặt đỏ bừng bừng chạy vọt vào phòng tắm, Ariel đi ngang qua bên cạnh đột nhiên ngăn lại.

“Nếu em thích, chúng ta có thể thử một lần.” Ariel nói với vẻ mặt nghiêm trang. Nói xong, cái lưỡi đỏ mọng còn liếm liếm khóe môi đầy mờ ám.

“Thích? Thử một lần?” Chung Thịnh vốn không hiểu gì, nhưng nhìn động tác liếm môi của Ariel liền hiểu. Sau đó, máu nóng dồn hết lên mặt. Bất chấp mọi thứ, đẩy Ariel ra, chạy tót vào phòng tắm.

“Ha ha …”

Vào phòng tắm rồi, anh vẫn nghe được tiếng cười sang sảng của Ariel. Chung Thịnh đứng trước gương, tay ôm hai má nóng bừng, thầm mắng mình: Mày đúng là đồ kém cỏi, sống lại một lần rồi mà còn bị ngài Ariel mười tám tuổi đùa giỡn!

Đây chắc chắn là ảo tưởng quá độ …

[ Một hôm, phu nhân Clifford muốn mua quà sinh nhật cho Ariel bé nhỏ nhà mình.

Phải là một chú cún trung thành, còn có thể làm bạn với Ariel bé bỏng. (Giống kiểu thú nhân.)

Cô nghĩ mãi, quyết định không mua cún con giống thuần chủng. (Sợ nuôi chó ngao bạn nhỏ Ariel lại càng không đáng yêu.)

Dạo quanh một vòng, cô mua được một chú cún con có màu lông ấm, đã được huấn luyện, tên là Chung Thịnh.

Từ sau khi mang nó về nuôi, phu nhân Clifford phát hiện đằng sau Ariel bé bỏng của cô có thêm một cái đuôi nhỏ – Chung Thịnh.

Hai đứa phải nói là như hình với bóng.

Đến khi Chung Thịnh trưởng thành, một tháng sẽ có khoảng dăm ba ngày không thấy cái đuôi to này đâu.

Lại qua vài ba năm nữa, Ariel chung quy cứ có cảm giác mấy ngày Chung Thịnh không đi theo mình đó có vấn đề. Càng không thể tha thứ hơn, Chung Thịnh thế mà lại kháng cự cái ôm của cậu!

Chủ nhân là cậu đây vốn ghét tiếp xúc thân mật với người khác đã tỏ vẻ trân trọng rồi, vậy mà …

Càng nghĩ càng thấy bực.

Đương lúc cậu muốn củng cố uy nghiêm của chủ nhân, thì …

Hôm đó là ngày nghỉ của Chung Thịnh. (Nếu không nghỉ, thì buổi sáng đúng sáu giờ sẽ đến chờ trước cửa phòng Ariel.)

Chủ nhân càng lúc càng bất mãn, quyết định đi dạy dỗ chú chó nhà mình một trận, lại đột nhiên nhận ra mình không hề biết Chung Thịnh ở phòng nào.

Sau khi hỏi người hầu, Ariel đi tới phòng Chung Thịnh.

Màn chưa kéo. Căn phòng có vẻtối tăm. Cái chăn phồng phồng phủ kín làm người ta không thấy được Chung Thịnh đang làm gì.

Nhưng, trong phòng tràn ngập mùi ***, tiếng thở dồn dập của Chung Thịnh, và tiếng gọi “Ariel” mềm nhẹ.

Ariel dứt khoát … bỏ chạy.]

Được rồi, ảo tưởng chấm dứt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »