Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5783 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 58

❊ ❊ ❊

“Trời ơi!” Lâm Phỉ Nhi vô lực vỗ trán. Cô thật sự không thể tin nổi, chuyện yêu từ cái nhìn đầu tiên vậy mà lại xảy ra ngoài đời thật, mà nam nữ nhân vật chính còn là bạn học của cô.

“Phỉ Nhi, cậu … cậu thân với cậu ấy không?” Khuôn mặt kiều diễm của Elenna hơi ửng hồng, mấy nam sinh chạy bộ ngang qua đó nhìn thấy mà ngơ ngẩn.

“Bình thường.” – Lâm Phỉ Nhi nhún vai – “Cậu ta tính tình lãnh đạm, trong lớp chỉ có Chung Thịnh và Fredia thỉnh thoảng còn nói chuyện được với cậu ta, những người khác cậu ta đều không để ý.”

“À.” Elenna ngượng ngùng gật đầu, nhìn theo bóng người ấy, mặt lại đỏ hơn.

Lâm Phỉ Nhi có cảm giác vô lực, chỉ nhìn bóng lưng thôi, cậu ngượng ngùng cái nỗi gì … Lại nói, Ariel tính tình lãnh đạm, cậu lại hay ngượng, cậu tính chủ động theo đuổi cậu ta thật sao?

Bất đắc dĩ kéo tay Elenna vẫn còn đang ngơ ngẩn nhìn theo bóng người ta, Lâm Phỉ Nhi nói nhỏ bên tai cô: “Được rồi, được rồi. Chúng ta chạy tiếp thôi. Có cơ hội, tớ sẽ hỏi thăm tình hình cậu ta giúp cậu.”

Tai Elenna đỏ rực, nhưng cô vẫn dũng cảm gật đầu, không từ chối ý tốt của Lâm Phỉ Nhi.

Nhìn theo bóng dáng cao gầy của người ấy, Elenna đặt tay lên ngực mình. Thật kỳ lạ, không hiểu sao ngay khi nhìn thấy người đó, trái tim cô bỗng nảy lên kịch liệt.

Đặc biệt là vừa rồi, khi trên gương mặt người ấy hiện lên nụ cười mỉm, dù nhạt đến độ gần như không để lại dấu vết, sự dịu dàng không từ nào tả được ấy thoáng chốc đánh thẳng vào lòng cô.

Nếu … nếu lúc nghĩ đến mình, người ấy cũng cười dịu dàng như vậy thì tốt biết bao.

Tuy nghĩ vậy thật là đáng xấu hổ, Elenna vẫn không kìm được mà nghĩ như thế.

Sau khi Lâm Phỉ Nhi kéo Elenna đi chạy bộ, Ariel đang đi cùng Chung Thịnh đột nhiên quay đầu lại nhìn thoáng qua đằng đó. Nếu Elenna thấy ánh mắt Ariel lúc này thì chắc chắn sẽ không khơi nổi bất cứ ý nghĩ tốt đẹp nào.

Đôi mắt băng lãnh, không có lấy một chút tình cảm, đang nhìn chằm chằm vào Elenna.

“Có chuyện gì vậy?” Thấy Ariel quay đầu lại nhìn đằng sau, Chung Thịnh cũng hiếu kỳ.

“Không có gì, tôi nghe lầm.” Ariel rũ mi, che đi sự lạnh lùng trong mắt. Lại gặp nhau rồi, Elenna, không biết tôi có đào móc được tin tức về kẻ muốn mạng của tôi từ cô không đây?

“À.” Chung Thịnh tất nhiên sẽ không nghi ngờ lời giải thích của Ariel. Sau khi thay Ariel tìm được chỗ ngồi tốt, anh chủ động đi lấy phần ăn sáng.

Ariel ngồi trên ghế, nhìn bóng dáng Chung Thịnh, bỗng bật cười.

Rốt cuộc đời trước hắn trì độn đến mức nào mà lại không phát hiện ra những gì Chung Thịnh làm sớm đã vượt khỏi phạm vi công việc của một phó quan. Chẳng trách lúc trước khi Tần Hi Nhiên đánh Chung Thịnh bị thương, mình tạm thời đổi phó quan khác, làm gì cũng thấy không thuận tay.

Quen được Chung Thịnh chăm sóc chu đáo rồi, hắn thật sự không biết nếu sau này mình không thể tiếp nhận Chung Thịnh, còn có ai đủ tư cách lọt vào mắt mình nữa không.

“Ariel, bữa sáng hôm nay có món cá hồi xông khói.” Chung Thịnh cầm hai cái khay cười vui vẻ chạy về. Hôm nay đúng là may mắn, có món cá hồi trưởng quan thích nhất.

Khóe môi Ariel mới vừa cong lên bỗng hạ xuống, làm Chung Thịnh nhất thời không biết phải làm sao.

Nhìn vẻ mặt khẩn trương của Chung Thịnh, Ariel lặng lẽ thở dài. Hắn đột nhiên bực mình không phải vì Chung Thịnh, mà là giận chính mình. Bởi vì, hắn phát hiện, mọi thói quen của mình Chung Thịnh đều nắm rõ như lòng bàn tay, còn sự hiểu biết của hắn về Chung Thịnh lại không nhiều như hắn nghĩ. Ví dụ như … hắn không biết Chung Thịnh thích ăn gì, cũng không biết Chung Thịnh dùng cơ giáp bắn tỉa tầm xa còn xuất sắc hơn cả điều khiển cơ giáp cận chiến.

Ngẫm lại, bố mẹ mình biết rõ sở thích của đối phương một trăm phần trăm so ra thì, người yêu như hắn [gì cơ?] chưa đạt tư cách lắm.

“Cậu thích ăn gì?” Nếu phát hiện ra mình có thiếu sót thì phải lập tức sửa đổi, bổ sung. Về mặt này, Ariel vẫn luôn là học sinh ngoan.

“Tôi?” Chung Thịnh ngập ngừng, vấn đề của ngài Ariel tất nhiên phải nghiêm túc trả lời. Anh nghĩ một lát rồi đáp: “Thật ra tôi không kiêng ăn, hầu như món nào tôi cũng thích.”

Lời vừa nói ra, Chung Thịnh liền hối hận. Quay sang nhìn Ariel, quả nhiên đối phương đang nhìn mình chằm chằm, mặt không biểu lộ gì.

Chung Thịnh chột dạ cúi đầu, anh thề, câu vừa rồi của anh thật không phải châm chọc trưởng quan kiêng ăn đâu. Anh xuất thân từ cô nhi viện, lớn lên nhờ tiền trợ cấp của chính phủ, được ăn no là tốt rồi, nào có tư cách kén cá chọn canh.

Thôi, Ariel vô lực phất tay, sau này lại từ từ tìm hiểu vậy, hỏi được việc này từ miệng hũ nút Chung Thịnh thì khó lắm.

Không thấy cậu ta chưa từng để lộ bí mật của mình đời trước đến tận khi chết đi sao, có thể thấy cậu ấy rất giỏi che giấu.

Ánh mắt chớp động, khóe môi Ariel hơi cong lên. Từ từ khám phá bí mật của một người, nghe có vẻ thú vị đây. Hơn nữa, không phải biết được từ miệng đối phương, mà là do mình chậm rãi quan sát rồi phát hiện ra, nếu làm được vậy chắc hắn sẽ có cảm giác thành tựu.

Hai người dùng xong bữa sáng thì đi lên lớp học. Trên đường, họ gặp trưởng quan Từ.

“Chào trưởng quan.”

“Chào trưởng quan.”

Hai người chào xong liền muốn rời đi. Cái tay trưởng quan Từ này rất lưu manh, có ai thấy trưởng quan nào tán thưởng một học viên là sẽ lôi kéo cậu ta bàn luận xem đàn chị các năm trên ai chân dài, ai mông cong chưa?

Người khác thấy chưa thì không biết, Chung Thịnh và Ariel đã thấy rồi.

Một trưởng quan mà độ vô sỉ mỗi ngày lại tăng lên một bậc, Chung Thịnh và Ariel sâu sắc cảm thấy vô lực với thiếu úy Từ.

Thế nhưng, tên này lại chấm trúng Chung Thịnh và Ariel làm sĩ quan trưởng và sĩ quan phó của ban hắn. Rất nhiều nhiệm vụ huấn luyện đều do họ phụ trách, vậy nên không thể không tiếp xúc với trưởng quan Từ, nhiều hơn bạn học bình thường khác gấp mấy lần.

Các học viên khác có người hâm mộ bọn họ vì được tiếp cận trưởng quan, nhưng Chung Thịnh chỉ mong không cần gặp. Thật sự là thiếu úy Từ quá vô sỉ, tuần trước anh ta còn định bắt cóc Chung Thịnh và Ariel lặng lẽ trốn ra ngoài trường đi tán gái nữa.

Chung Thịnh thật muốn quỳ xuống lạy hắn. Bọn họ chỉ là học viên dự bị thôi, bây giờ mà khiêu chiến với nội quy của trường quân đội Đệ Nhất thì khác nào muốn chết. Thiếu úy Từ à, anh đừng chơi người ta như thế nữa.

Càng đáng xấu hổ hơn, sau khi Chung Thịnh kiên quyết từ chối thiếu úy Từ, tên này thế mà còn ưỡn ngực nói vừa rồi anh ta chỉ khảo nghiệm Chung Thịnh thôi, làm như không thấy ánh mắt khinh bỉ của Ariel và Chung Thịnh.

“Ấy, từ từ đã.” Thiếu úy Từ cười lưu manh, ngăn hai cậu sĩ quan trưởng và sĩ quan phó đang muốn chạy trốn của lớp mình lại.

“Trưởng quan còn chuyện gì sao?” Chung Thịnh kiên trì nói. Đối mặt với loại vô sỉ thế này, bình tĩnh như Ariel cũng không chịu nổi. Cho nên, bình thường đều là Chung Thịnh nói chuyện với thiếu úy Từ, Ariel ở bên cạnh chỉ im lặng nghe. Mặc dù đã có hiểu biết về bản lĩnh thăng cấp độ vô sỉ không có giới hạn của thiếu úy Từ, không phải nói chuyện với anh ta vẫn tốt hơn.

“Hà hà.” Thiếu úy Từ cười gian xảo, cười đến độ Chung Thịnh lạnh cả sống lưng.

Hắn khoác vai Chung Thịnh, vẻ mặt trông vô cùng đáng khinh, nhướn mày: “Thế nào, ngày hôm qua thông qua khảo nghiệm rồi chứ?”

“Thông qua cái gì?” Chung Thịnh thót tim, làm sao thiếu úy Từ biết ngày hôm qua Ariel tiến hành khảo nghiệm mình?

Thiếu úy Từ nghiêm mặt nói: “Còn có thể là cái gì, kỳ khảo hạch đó. Cậu không nhớ à, hôm qua tôi đã nói là có kỳ khảo hạch tiến hành trên mạng chiến đấu rồi còn gì?”

Chung Thịnh nghe thế mới thầm thở phào, thì ra thiếu úy Từ nói thông qua khảo nghiệm là chỉ cái đó. Hù chết mình, còn tưởng thiếu úy Từ biết việc Ariel khảo nghiệm mình.

“Trưởng quan, phải đạt quân hàm gì mới xem như thông qua?” Chung Thịnh nghĩ một lát rồi hỏi, vẫn chưa nói rõ quân hàm của mình.

“Trung sĩ, đạt tới cấp trung sĩ là xem như qua cửa. À, hoặc là có được hai mươi điểm ở trung tâm thi đấu cơ giáp.”

Chung Thịnh hơi nhíu mày, đáp: “À, tôi và Ariel đều thông qua.”

“Biết mà! Tôi biết hai cậu sẽ không làm tôi thất vọng!” Thiếu úy Từ cười ha hả: “Nói đi, các cậu đạt quân hàm gì?”

“Nhất định phải nói sao?” Chung Thịnh sầu não.

“Làm sao? Quân hàm rất thấp? Vừa đủ tiêu chuẩn?” Thiếu úy Từ khẩn trương.

“Cũng không phải quá thấp …” Chung Thịnh ấp a ấp úng.

“Đừng có làm tôi hồi hộp, nói mau!” Thiếu úy Từ đập bốp vào đầu Chung Thịnh một cái.

Ariel cau mày.

“Chỉ là … chỉ là quân hàm thiếu úy thôi.” Chung Thịnh cố ý nói chậm rãi.

“Thằng này được! Cậu cố ý chứ gì!” Thiếu úy Từ vốn lo lắng hồi hộp chờ đáp án, nghe xong thì cười mắng, rồi bỗng trợn tròn mắt, hét toáng lên: “Thiếu úy?”

Chung Thịnh cười nhạt không nói. Anh còn chưa nói quân hàm thiếu úy của anh còn được đánh dấu tinh nhuệ, có dấu hiệu này thì thiếu úy bình thường không thể so được.

Thiếu úy Từ mặt mày nhắn nhó, bĩu môi nói: “Mẹ nó, sắp vượt quân hàm của ông đến nơi rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »