Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5820 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 87

❊ ❊ ❊

Gerald vẻ mặt buồn khổ đi theo. Cứ suốt ngày xem giết người thế này, cậu rất lo không biết liệu một ngày nào đó mình có trở thành kẻ cuồng sát không.

Những người khác nhìn nhau, đều đi theo. Không ai muốn mình yếu thế trước đội trưởng Fox. Chuyện này liên quan đến tôn nghiêm, họ quyết không để nó bị ảnh hưởng.

Một ngày rồi lại một ngày …

Những ngày quan sát trận đấu cơ giáp cứ thế kéo dài suốt một tuần. Trong một tuần này, mỗi ngày Hồ Lập chỉ xuất hiện một lần, đổi thẻ mới cho họ, còn lại chả thấy bóng đâu.

Gerald không khỏi suy đoán, phải chăng ông này buổi tối bị Hỏa Yến ép ghê quá nên ban ngày mới phải về phòng ngủ bù nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tóm lại, một tuần qua đi, mọi người cũng quen dần với những trận đấu tàn khốc. Hiện tại, họ không điên cuồng như dân cờ bạc hò reo ầm ĩ vui sướng khi người thắng cuộc gặt hái sinh mạng của kẻ thua cuộc, chỉ giữ vẻ mặt điềm tĩnh không biến sắc.

“Được rồi, hôm nay là ngày cuối cùng mấy đứa đi xem đấu cơ giáp.’ Thu lại thẻ trong tay họ, Hồ Lập thản nhiên nói.

“Thật không?” Lâm Phỉ Nhi vui ra mặt. Bây giờ cô đã có thể chịu được những tràng cảnh máu me khốc liệt, nhưng nhìn từng sinh mạng mất đi vẫn chẳng thể thoái mái được. Biết không phải xem những chuyện đó nữa, cô đương nhiên là thấy tốt hơn nhiều.

“Ừ, thật 100%.” – Hồ Lập hờ hững đáp – “Ngày mai chúng ta đi xem ‘Kẻ đào vong’. Lâm Phỉ Nhi không cần đi.”

“Tại sao?” Chưa kịp vui sướng, lời nói của Hồ Lập đã như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu cô.

“Không tại sao cả, loại trận đấu này cô không cần xem.” Hồ Lập nhướn mày. Gã cũng đâu phải tiến hành huấn luyện lung tung cho họ.

Cho dù xét từ góc độ nào cũng thấy Lâm Phỉ Nhi sẽ không đi theo con đường chiến sĩ cơ giáp. Những cảnh tàn khốc đẫm máu như ngày mai cô không xem cũng được.

“Không được! Cùng là học viên trường Đệ Nhất, sao họ xem được còn tôi thì không?” Lâm Phỉ Nhi không phục.

Hồ Lập châm điếu thuốc, nhả ra một làn khói mờ: “Tùy cô. Nhưng tôi nói trước, nếu vì mấy cảnh đó mà bị khủng hoảng tinh thần, thì những nỗ lực chịu khổ mấy ngày nay của cô đều đi tong hết.”

“Yên tâm, tôi sẽ tự chịu trách nhiệm với bản thân.” Lâm Phỉ Nhi nói với vẻ kiên định.

“Ok, ngày mai vẫn tập hợp lúc chín giờ sáng.” Hồ Lập nhả khói thuốc, lại trở về bộ dạng phớt đời bình thường.

“Vâng, thưa đội trương.” Nhóm học viên đáp lời, sau đó trở về phòng ngủ của mình.

“Chậc chậc, cô gái nhỏ thật là quật cường.” Hồ Lập đột nhiên chậc lưỡi, cười thán.

Cô gái tóc dài ngồi trên sofa cách đó không xa chợt bật cười, ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên nói: “Đội trưởng, anh định nói cô bé đó giống em chứ gì?”

Hồ Lập liếc cô một cái: “Cô biết thế thì tốt.”

Cô gái tóc dài mỉm cười, không nói thêm gì. Nếu bọn Chung Thịnh ở đây sẽ nhận ra người phụ nữ này đã lặng lẽ theo sau họ suốt một tuần nay. Hồ Lập ngoài mặt nói là quẳng bọn họ ở đó không trông chừng, thực tế lại luôn lo lắng đám nhóc này gặp phải rắc rối.

Đoàn lính đánh thuê Firefox của gã rất có tiếng ở đây, nhưng nếu mấy đứa nhỏ này đụng phải bọn điên cuồng không cần mạng, chẳng may bị thương thì gã chỉ có nước khóc không ra nước mắt.

“Được rồi, ngày mai cô bắt đầu nghỉ ngơi, bảo Thiết Thuẫn đến thay.” Hồ Lập nhả khói, nói với người phụ nữ: “Trong đám nhóc này có hai đứa rất khá. Cô theo mấy ngày nay có khi đã bị bọn nó nhìn ra rồi.”

“Thật hay giả vậy? Đội trưởng à, một đám nhóc vắt mũi chưa sạch mà có thể phát hiện ra em? Anh coi thường em quá đấy.” Cô gái tóc dài bĩu môi bất mãn.

Hồ Lập thản nhiên nhìn cô: “Không thì chúng ta cá nhé, cô theo chúng nó ba ngày nữa, để xem có bị phát hiện không. Nếu cô thua, đám nhóc này giao hết cho cô đấy.’

“Hừ, em có ngu mới cá, nhỡ đội trưởng trực tiếp nói với chúng nó thì sao?” Cô gái tóc dài làm mặt quỷ với Hồ Lập.

Hồ Lập bất đắc dĩ liếc mắt khinh thường. Còn cần tôi nói sao? Hôm qua hai con khỉ kia đã liếc nhìn chỗ cô nấp mấy lần rồi. Sợ cô mất mặt tôi mới không nói ra đấy.

“Được được, đừng nhiều lời, mau gọi Thiết Thuẫn đến đây. Ngày mai tôi dẫn chúng nó đi xem ‘Kẻ đào vong’.”

Cô gái tóc dài nghe Hồ Lập nói vậy thì giật mình, hơi nhíu mày: “Dẫn chúng nó đi xem ‘Kẻ đào vong’ có phải hơi sớm không? Chúng nó vẫn chỉ là trẻ con thôi.”

“Không sớm.” Hồ Lập đút tay vào túi quần, dựa hờ lên tường: “Chú Phó giao chúng cho tôi là để tôi dạy cho chúng biết sự tàn khốc của chiến tranh. Nếu không mang chúng đi xem mấy thứ này, thì thật có lỗi với chú Phó.”

“Được rồi, nói thế nào thì anh cũng có lí. Em đi đây. À, trước khi đến đây em nghe nói Thiết Thuẫn đang nhận nhiệm vụ. Nếu hắn bận thì gọi Cobra đến sao?”

Hồ Lập nhíu mày: “Đừng gọi Cobra, tên đó tôi nhìn còn chưa thấu. Bảo Shadow đến đây.”

Cô gái tóc dài bĩu môi: “Em chẳng hiểu nổi, sao anh tin được cái tên u ám kia mà lại không tin Cobra.”

“Đi đi, cô thì biết cái gì. Cứ theo lời tôi mà làm. Còn nữa, chuyện này phải giữ bí mật, ngoài Shadow ra không được nói cho ai khác, biết chưa?”

“Biết rồi ”

“Tôi không đùa đâu, việc này tuyệt đối không được để lộ!”

“Rồi rồi, yên tâm, em đảm bảo giữ miệng kín như bưng!” Cô gái đưa tay làm động tác kéo khóa miệng.

Hồ Lập buột cười: “Mau đi đi. Nếu Thiết Thuẫn về rồi thì bảo cậu ta đến đây.”

“Biết rồi. Đội trưởng càng ngày càng dài dòng!” Cô gái tóc dài đứng dậy, đủng đỉnh bước đi, chiếc váy da bó sát người làm nổi bật thân hình nóng bỏng đầy sức hút.

Trong đại sảnh có biết bao ánh mắt mê đắm thèm thuồng nhìn chằm chằm vào cặp mông của cô, đến lúc người đã đi xa vẫn chưa rời mắt.

Hồ Lập nhìn đám đàn ông háo sắc kia, cười trào phúng. Gã còn chưa xoay người, cô gái vừa ra ngoài cửa liền bị một gã đàn ông tập kích.

Trong đại sảnh vang lên mấy tiếng hô vừa tiếc nuối vừa kinh ngạc, tiếc sao mình không ra tay trước.

Thế nhưng, tiếng hô còn chưa dứt, họ đã thấy một màn làm mắt mình suýt lọt tròng.

Cô gái kia túm chặt bàn tay chuẩn bị sờ mó mông mình, vặn nhẹ một cái.

Rắc …

Cả đại sảnh như vang vọng tiếng ‘rắc’ giòn tan đó.

Cánh tay định đánh lén kia bị vặn thành hình thù kỳ quái, đoạn xương trắng hếu lòi ra từ phần cổ tay, trông mà rợn người.

Cả đại sảnh lặng phắc như tờ.

Họ đều nhìn rõ tình hình bên ngoài. Gã đàn ông kia kêu thảm thiết còn đang nằm trên đường lăn lộn, cô gái gợi cảm lại chỉ ngoái đầu cười một cái rồi nguẩy mông rời đi.

Mọi người quay qua nhìn nhau. Đúng là hoa hồng có gai. Những người lúc này còn tiếc sao mình không ra tay sớm giờ đều thầm thấy may mắn. May mà không ra tay, nếu không kẻ bị gãy xương kêu gào thảm thiết bây giờ sẽ là bọn họ.

Muốn sống được ở Thành Dưới, đầu tiên phải có một đôi mắt sáng. Ngay cả cô gái vừa rồi để lộ thực lực thế nào cũng không nhìn ra, thì đừng mong sống sót được ở đây.

Cùng lăn lộn dưới này, nhưng có vài người bọn họ mãi mãi không bao giờ có thể chọc vào.

Hồ Lập nhún vai, quẳng chuyện râu ria này ra sau đầu. Từ lúc vào đoàn lính đánh thuê, những chuyện thế này xảy ra nhiều lắm rồi.

“Hầy, còn phải giúp đám nhóc kia chọn trận đấu nữa, phiền chết đi được. Chú Phó nợ cháu một món lớn rồi đấy.” Hồ Lập vừa lẩm bẩm vừa bước lên lầu.

“Có rảnh không?”

Đến góc hành lang, Hạng Phi nhân lúc Chung Thịnh đi gọi bữa tối cản Ariel lại.

Ariel lẳng lặng nhìn cậu: “Đến phòng cậu.”

Hạng Phi nhướn mày, xoay người đi trước. Ariel gửi tin nhắn cho Chung Thịnh, bảo mình có việc ra ngoài một lát, sẽ sớm trở về.

Hạng Phi để ý thấy Ariel gửi tin, sắc mắt tốt lên nhiều.

Mấy ngày nay, hầu như lúc nào cậu cũng quan sát thái độ của Ariel với Chung Thịnh.

Chẳng phải cậu nghĩ nhiều, thực sự là cậu không thấy Chung Thịnh có chỗ nào không xứng với Ariel cả. Nhưng cậu nghĩ Chung Thịnh giỏi giang xuất chúng không có nghĩa người khác cũng nghĩ vậy. Nhất là Ariel xuất thân gia đình danh giá, nếu cậu ta định đùa bỡn Chung Thịnh, thì cậu chắc chắn sẽ không để yên.

Hai người đi trên hành lang vẫn giữ im lặng, dường như không ai có ý định mở miệng. Vào phòng Hạng Phi rồi, Gerald với Lôi Tranh rất sáng suốt đi ra ngoài. Mặc dù không biết Hạng Phi với Ariel có chuyện gì để nói với nhau, nhưng thấy hai người này khí thế bất phàm như vậy, trốn xa một chút là tốt nhất.

Nhưng Lôi Tranh thấy thật khó hiểu. Ariel không phải bạn trai của Chung Thịnh à? Sao lại có quan hệ với Hạng Phi? Chẳng lẽ cậu ta bắt cá hai tay?

“Nói chuyện một chút đi.” Hạng Phi ngồi đối diện Ariel, hai tay đặt trên đầu gối.

“Nói cái gì?” Ariel thản nhiên hỏi.

Hai ngày này hắn đã sớm phát hiện ra Hạng Phi vẫn luôn quan sát mình. Có điều, khi chưa biết mục đích của cậu ta, hắn sẽ không nói gì với Chung Thịnh.

Hạng Phi cười cười: “Về Chung Thịnh.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »