Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5821 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 59

❊ ❊ ❊

Rất nhanh sau đó, hắn lại vui vẻ, mở máy liên lạc gào lên với bên kia: “Học sinh của ông đây đạt quân hàm thiếu úy trên mạng chiến đấu đó, bọn khốn kiếp mấy người cứ hâm mộ ghen tỵ với tôi đi!!”

“Mẹ nó chứ! Thằng này có học viên giỏi thế à?”

“Tao giết, sao thằng khốn này may thế!”

“Chậc chậc, cải trắng ngon đều bị lợn cướp hết rồi.”

“Chúng mày cút đi! Thua rồi thì mau giao tiền ra đây, đừng để ông đi siết nợ!” Thiếu úy Từ cười mắng, ngắt liên lạc.

Chung Thịnh đứng bên cạnh im lặng không nói gì. Lấy học viên ra để cá cược thì đã là gì, anh quen rồi.

Nhưng …

Anh chìa tay ra trước mặt thiếu úy Từ.

“Làm gì đấy?” Thiếu úy Từ cảnh giác nhìn anh.

Chung Thịnh nói mà mặt không đổi sắc: “Trưởng quan, là mục tiêu chính của trận cá cược này, anh không cảm thấy tôi nên được chia một phần sao?”

“Chết tiệt, dám cướp tôi? Muốn chết hả?” Thiếu úy Từ trừng mắt, vẻ mặt hung ác nhìn Chung Thịnh.

Đáng tiếc, Chung Thịnh đã nhìn thấu bản chất của hắn, không hề bị dao động: “Nếu không chia tiền, tôi sẽ đi báo với trưởng quan Ngô Bác Phương.”

“…” Thiếu úy Từ á khẩu, chết tiệt, thằng nhỏ này bị mình dạy hư rồi.

“Được được, coi như tôi sợ cậu!” Thiếu úy Từ bực bội chuyển tiền thắng cược sang cho Chung Thịnh một ngàn điểm tín dụng, vẻ mặt trông vô cùng đau xót.

Chung Thịnh cười tủm tỉm nhìn tài khoản ngân hàng. Ừ, Hạng Phi mà thấy con số này chắc sẽ vui lắm đây.

“Cậu muốn làm gì?” Thiếu úy Từ cao giọng hỏi.

Chung Thịnh ngẩng đầu, thấy Ariel đang thản nhiên chìa tay ra với thiếu úy Từ.

Anh không nhịn được vuốt mặt một phen. Ngài Ariel cao quý hoàn mỹ lừa gạt trưởng quan cái gì, anh không thấy gì hết!

“Hai tên khốn kiếp này, tôi đúng là mắc nợ các cậu.” Thấy Ariel lục tìm số của Ngô Bác Phương trong máy liên lạc, ngón tay chuẩn bị nhấn xuống nút gọi, Từ Vệ Quốc khóc không ra nước mắt.

Mẹ nó, cậu là người thừa kế gia tộc Clifford, lừa tiền đánh bạc của trưởng quan tôi đây làm cái khỉ gì?!!!

Đáng tiếc, Ariel làm ngơ khuôn mặt xoắn xuýt đau khổ đến nhăn nhó vặn vẹo của Từ Vệ Quốc. Hắn bình tĩnh chuyển tiền đánh cược sang cho Chung Thịnh, rồi mới ghé tai cậu nói nhỏ: “Cho anh ta một bài học.”

Chung Thịnh nhất thời 囧, cứ có cảm giác … trưởng quan có gì đó khác trước …

Đau xót cho số tiền đánh cược mình bị lừa mất, Từ Vệ Quốc hung dữ quát Chung Thịnh và Ariel: “Hai người các cậu còn đợi gì nữa? Mau cút vào lớp cho tôi!”

“Vâng, thưa trưởng quan.” Chung Thịnh cố nén cười, chào Từ Vệ Quốc rồi vội vàng kéo Ariel chạy đi.

Ừm, đùa giỡn trưởng quan cảm giác rất thú vị, nhưng làm trưởng quan thẹn quá hóa giận thì không sáng suốt chút nào, vẫn nên đi sớm thì hơn.

Ngay khi Chung Thịnh và Ariel bỏ trốn mất dạng, sau lưng Từ Vệ Quốc lại vang lên tiếng một người nữa.

“Sáng sớm, trưởng quan.” Fredia mỉm cười lấy lòng.

Đáng tiếc …

“Sớm sớm cái gì! Mấy giờ rồi hả? Sắp vào lớp rồi biết chưa? Còn không mau chạy đi!” Từ Vệ Quốc giận dữ quát, dọa cho chú thỏ Fredia chạy tóe khói.

Fredia thấy mình rất vô tội. Sao trưởng quan có thể kề vai sát cánh với bọn Chung Thịnh như anh em, còn khi gặp cậu lại rít gào, quát mắng? Mọi người đều là học viên dự bị mà …

Khụ khụ, đương nhiên, Fredia cũng biết, mình được Từ Vệ Quốc quát mắng là tốt lắm rồi, tối thiểu, tốt hơn các học viên không được thiếu úy liếc lấy nửa con mắt.

Chẳng qua … đãi ngộ khác nhau thật khiến người ta bực bội nha.

“Ha ha ha … cậu ganh tỵ chứ gì.” Lâm Phỉ Nhi chỉ vào Fredia cười ha hả. Màn vừa rồi cô đều thấy rõ, cho nên cười rất sảng khoái tự nhiên.

Fredia im lặng không nói gì. Cậu ở tinh cầu Hải Lam có thể xem như vương tử, nhưng đến Đệ Nhất rồi mới biết, ở đây, chỉ khi là người thừa kế gia tộc cực kỳ xuất sắc như Ariel, nếu không bối cảnh xuất thân gì cũng đều vô nghĩa, chỉ thực lực của mình là đáng tin cậy nhất.

Xấu hổ ho khan hai tiếng, Fredia nghiêm mặt nói với Lâm Phỉ Nhi: “Vừa rồi thiếu úy Từ nói chúng ta sắp muộn học.”

“Thôi đi, bây giờ còn chưa đến tám giờ.” Lâm Phỉ Nhi bĩu môi.

Fredia gãi mũi: “Cậu có chắc là sau khi nói xong câu đó, thiếu úy Từ sẽ lên lớp như thời gian bình thường không?”

Lâm Phỉ Nhi: “…”

Hai người liếc nhau, rất ăn ý cùng chạy tới tòa lầu dạy học.

Nên tuân thủ theo quy định của trưởng quan, để tránh anh ta lại giở trò, đến sớm vẫn tốt hơn.

Tiết học đầu tiên của buổi sáng, Từ Vệ Quốc toàn ra mấy vấn đề hóc búa, các học viên xui xẻo không trả lời được đều bị hắn mắng đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống. Tất cả mọi người đều thấy run sợ trong lòng. Ánh mắt hung tợn của thiếu úy Từ hôm nay thật sự rất khủng bố với lá gan bé nhỏ của họ nha.

Chưa kịp tuyên bố tan học thì Từ Vệ Quốc nghe thấy tiếng tít tít từ quang não vang lên.

Từ Vệ Quốc trầm mặt xuống. Nhóm học viên cũng hồi hộp, bồn chồn.

Từ Vệ Quốc mở quang não ra, nhìn lướt qua tin tức được gửi đến, thở dài thoáng có chút tiếc nuối, sau đó mới bảo Chung Thịnh tập hợp đội ngũ.

Đứng đối diện với các học viên dự bị đã xếp hàng chỉnh tề, Từ Vệ Quốc nghiêm mặt, lạnh giọng nói: “Những người tôi gọi tên sau đây bước ra khỏi hàng.”

Các học viên nghe vậy lòng nặng trĩu, đặc biệt là một số người bình thường có biểu hiện hơi kém, vẻ kinh hoàng càng lộ rõ trên mặt.

Từ Vệ Quốc nhìn các học viên đứng trước mặt mình, dùng giọng không cảm xúc gọi ra một chuỗi các cái tên: “Nelson, Bạch Triết, Aota Kazuo, …”

Có gần hai mươi cái tên được gọi.

Các học viên bị gọi ra khỏi hàng đều mang vẻ mặt ngỡ ngàng, không thể tin nổi, kinh hãi. Nhưng, những vẻ mặt ấy không thể thay đổi vận mệnh của họ.

Sau khi Từ Vệ Quốc tuyên bố các học viên này bị đào thải, một nam sinh thân thể cường tráng tên Cossack cao giọng nói:

“Tôi không phục!”

“Cậu không phục?” Từ Vệ Quốc lạnh lùng nhìn cậu ta.

“Đúng vậy, tôi không phục!” Nam sinh kia vẻ mặt phẫn nộ, nói: “Thành tích của tôi trong lớp không phải tốt nhất, nhưng chắc chắn không phải kém cỏi nhất. Dựa vào cái gì mà những người kém hơn tôi không bị đào thải, còn tôi lại bị đuổi?”

Từ Vệ Quốc kéo vành mũ xuống che khuất hai mắt mình: “Cậu có biết lần khảo hạch này được tiến hành ở đâu không?”

“Biết, trên mạng chiến đấu?”

“Vậy trên mạng chiến đấu cậu mang quân hàm gì?”

“Tân … tân binh, nhưng chuyện này thì liên quan gì? Tương lai chúng tôi có phải đối mặt với chiến tranh trên mạng chiến đấu đâu.” Nam sinh bắt đầu thấy chột dạ, nhưng vẫn cố mạnh miệng.

“Tân binh …” Từ Vệ Quốc cười nhếch mép: “Vì sao cậu còn là tân binh?”

“Cái gì?” Nam sinh không hiểu ý Từ Vệ Quốc.

Từ Vệ Quốc ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm đâm thẳng vào mắt nam sinh kia: “Tôi hỏi anh, vì sao anh vẫn còn là tân binh. Anh đến trường quân đội Đệ Nhất đã được một tháng rồi, chẳng lẽ thời gian một tháng không đủ để anh thoát khỏi danh sách tân binh à?”

“Tôi … tôi …” Nam sinh chột dạ.

“Tôi cái gì mà tôi.” Từ Vệ Quốc trừng mắt nhìn anh ta: “Đản thương mà Đệ Nhất bố trí trong phòng ngủ có thể trực tiếp kết nối với mạng chiến đâu, mà trong mạng chiến đấu cũng có quán rượu, quán cà phê hay những chỗ giải trí tiêu khiển khác, đúng không?”

“…” Nam sinh chột dạ, liếc nhìn sang chỗ khác.

Từ Vệ Quốc cười lạnh: “Anh nghĩ trường quân đội Đệ Nhất là chỗ nào? Hử? Những người có thể ở đây tất cả đều là tinh anh. Anh có biết tinh anh nghĩa là gì không? Nghĩa là có thể đạt được nhiều thành công hơn người thường, đồng thời cũng phải cố gắng hơn người thường gấp nhiều lần! Trong khi người khác khắc khổ huấn luyện trên mạng chiến đấu, anh lại nhàn nhã vui chơi, tán gái. Anh nghĩ cửa lớn của Đệ Nhất dễ bước qua lắm sao?”

Nói tới đây, Từ Vệ Quốc đảo mắt nhìn các học viên bị đào thải khác: “Trong trường Đệ Nhất chưa từng có loại bất tài vô dụng. Thể năng chưa tốt có thể huấn luyện, tinh thần lực chưa cao cũng có thể huấn luyện. Nhưng, nếu bản thân không biết cầu tiến, thì không ai có thể huấn luyện các cô cậu. Học viên của Đệ Nhất có đủ loại cơ hội tốt, còn cái loại vô dụng không biết cầu tiến như mấy người, không ai muốn lãng phí cơ hội tốt cho hết.”

Các học viên bị ánh mắt hắn đảo qua đều cúi đầu. Bọn họ thật sự đã lãng phí rất nhiều thời gian trên mạng chiến đấu.

Họ nghĩ ban ngày đã huấn luyện gian khổ đủ rồi, thành tích của họ trong lớp không phải tốt nhất nhưng cũng không phải kém nhất, có đám người kém hơn đó dưới chân, bất giác họ có ý nghĩ muốn thả lỏng. Bọn họ nghĩ chỉ cần không cãi lệnh trưởng quan, hoặc không làm ra mấy chuyện ngu xuẩn, với thành tích ấy, được ở lại làm học viên của Đệ Nhất không phải vấn đề gì lớn lao.

Nhưng, lúc này đây, Từ Vệ Quốc nói cho họ biết, họ sai rồi. Họ sai lầm khi nghĩ rằng tài năng của mình có thể vượt trội hơn cố gắng của người khác, do đó buông thả chuyện huấn luyện, kết quả là họ bị đào thải.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »