Đội ngũ mà Vương Kỳ tập hợp lại nhìn thế nào cũng không giống như đang đi thực hiện các cuộc thử thách mang tính chất cầu đạo. Mao Tử Miểu và Võ Thi Cầm trước khi khắc phục được bản tính của mình, trong những cuộc thử thách kiểu này cơ bản chính là nhân tố gây hỏng việc, tham gia thử thách mang tính chiến đấu có khi còn đỡ hơn.
Thế nhưng... ánh mắt Tô Quân Vũ lại chuyển sang Ngô Phàm. Thiếu niên này không những pháp lực yếu ớt, mà vóc dáng cũng là kiểu không chịu nổi giày vò, dù có mình là tu sĩ Trúc Cơ che chở, chưa chắc đã sống sót mà bước ra khỏi khu vực thử thách mang tính chiến đấu được.
Nghĩ đến đây, Tô Quân Vũ không nhịn được hỏi: "Mấy đứa, có thật là biết Vương Kỳ tìm các ngươi đến để làm gì không?"
"Không biết ạ. Nhưng Tiểu Kỳ nói cần giúp đỡ nên em mới tới đây ạ!"
Tin vào Dương Thần Các, tin vào Đại Đạo, tin vào... trời đất ơi, mình đã bắt đầu nghi ngờ chỉ số thông minh của bán yêu rồi đấy! Hay là tên này lúc mình không nhìn thấy đều tỏ ra vẻ vô hại? Bán yêu muội muội à, cứ tiếp tục thế này thì em bị hắn bán đi rồi còn giúp hắn đếm tiền đấy có biết không!
"Thử thách, thú vị."
Thú vị cái đầu ngươi ấy mà thú vị! Nhìn vẻ mặt ngươi thì chắc không phải kiểu người cuồng nhiệt với tính toán đâu nhỉ! Ngươi hoàn toàn hiểu sai ý nghĩa của hai chữ "thử thách" rồi!
"Cha mẹ đệ tử chỉ là tán tu, thiên tư cũng không bằng chư vị, may mắn thi đỗ vào Tiên viện, theo kịp tiến độ của mọi người đã là cực kỳ chật vật rồi, có cơ hội kiếm công điểm thì đương nhiên là tốt nhất. Hơn nữa đệ tử lại không nói chuyện được với các sư huynh sư tỷ Trúc Cơ kỳ, cơ hội này không thể bỏ qua."
Điều nằm ngoài dự đoán của Tô Quân Vũ là câu trả lời của Ngô Phàm lại vô cùng bình thường. Hắn không nhịn được mà đánh giá lại thiếu niên có sự hiện diện mờ nhạt này, xác nhận xem liệu cậu ta có bị ảo thuật mê hoặc hay không.
Sau khi xác nhận ý nguyện của mấy vị đệ tử mới, Tô Quân Vũ dẫn bọn họ đến Tiên viện để báo danh. Những môn lý thuyết bị bỏ lỡ do thử thách sẽ được các trợ giáo Trúc Cơ bổ túc sau khi thử thách kết thúc. Tuy nhiên số lượng trợ giáo Trúc Cơ có hạn, cho nên Tiên viện cũng quy định ít nhất phải có bốn người kết bạn mới được tiến hành thử thách.
Sau khi hoàn tất thủ tục cần thiết, Tô Quân Vũ dẫn đội thi triển thân pháp, đi về phía đỉnh núi Tân Sơn.
Sau khi vòng qua tượng của ba vị cung chủ Thiên Kiếm Cung, cả nhóm nhìn thấy Tổng đàn Tiên Minh từ xa.
Khác với tưởng tượng của Vương Kỳ, Tổng đàn Tiên Minh không phải là một quần thể cung điện mạ vàng trọc phú – nó thậm chí còn chẳng thể gọi là kim bích huy hoàng. Tổng đàn Tiên Minh chủ yếu chỉ có một tòa kiến trúc. Chiều cao tổng thể của nó xấp xỉ với chiều rộng, nhìn từ xa trông như một cái tháp lùn. Nhưng khi mọi người đến gần, sự phi phàm của Tổng đàn mới dần dần hiện ra.
Tòa nhà này chia làm mấy chục tầng, mỗi tầng cao gần mười trượng. Từng viên gạch viên ngói trông có vẻ bình thường, nhưng nhìn tổng thể lại toát lên vẻ khí thế bàng bạc.
Thấy Vương Kỳ dùng ánh mắt đầy ẩn ý quan sát Tổng đàn, Mao Tử Miểu không nhịn được hỏi: "Tiểu Kỳ, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Tổng đàn sao?"
Vương Kỳ gật đầu: "Đúng vậy. Vốn tưởng là một cung điện mạ vàng kiểu trọc phú, đến cả bồn cầu cũng dát vàng cơ."
"Thế thứ màu vàng trên bồn cầu là cứt hay là vàng thế?" Tô Quân Vũ lắc đầu: "Kiểu trang hoàng đó đúng là bộ mặt của bọn trọc phú. Nhưng nếu là phong cách ánh kim loại thì vẫn có một số tu sĩ tiền vệ ưa chuộng. Lôi Dương phân đàn trong chín đại phân đàn được cấu thành từ các quần thể kiến trúc ánh kim loại. Trạch Nam phủ thuộc Lôi Dương cũng đa phần là phong cách này."
Vương Kỳ đột nhiên thấy hứng thú với điều này. Cách diễn đạt của Tô Quân Vũ về Lôi Dương phân đàn rất giống với phong cách kiến trúc hiện đại mà hắn quen thuộc ở kiếp trước, điều này khiến hắn nảy sinh một chút cảm giác thân thuộc.
Đúng lúc này, tiếng thở không ra hơi của Ngô Phàm truyền đến: "Mọi người... đợi... đợi đệ với! Đệ cần... nghỉ một chút."
Mọi người quay đầu nhìn lại, Ngô Phàm căn cơ nông cạn đã bị tụt lại phía sau mấy chục mét. Mặc dù Mao Tử Miểu phá Thông Thiên chỉ sớm hơn Ngô Phàm vài ngày, nhưng vài ngày này đủ để cô tích lũy pháp lực gấp mấy lần Ngô Phàm. Thêm nữa cô là thân phận bán yêu, thể phách tự nhiên mạnh hơn người thường, cho nên mới có thể dễ dàng đi theo phía sau Vương Kỳ và những người khác.
Thể phách, pháp lực, thiên phú thần thông của Yêu tộc, bán yêu đều mạnh hơn nhân tộc cùng giai. Chỉ có điều, ưu thế này sẽ dần bị triệt tiêu theo sự tăng trưởng tu vi và sự tinh thâm pháp thuật của nhân tộc. Xét về Kim pháp mà nói, ưu thế này chỉ rõ rệt nhất ở Luyện Khí kỳ, mạnh như Long tộc cũng chỉ có thể dùng thân phận Kết Đan để kháng cự tu sĩ Kim pháp Kết Đan. Một khi tu sĩ Kim pháp tu ra Nguyên Thần, thì hắn có thể quét sạch mọi tu sĩ cùng giai.
Tô Quân Vũ nhìn thảm trạng của Ngô Phàm, thầm nhủ "tội lỗi tội lỗi", giơ tay gia trì cho cậu ta một đạo Thần Hành Thuật.
Đối với Tô Quân Vũ, loại pháp thuật này chỉ là tiện tay làm ngay, nhưng cũng đủ để Ngô Phàm theo kịp bước chân mọi người.
Khi sắp lên đến đỉnh, Tô Quân Vũ đột nhiên đổi hướng, lao về phía khác. Phát hiện ánh mắt nghi hoặc của các sư đệ sư muội phía sau, Tô Quân Vũ cười giải thích: "Các ngươi nhìn thấy tầng cao nhất của Tổng đàn chưa?"
Vương Kỳ cùng bốn người phóng tầm mắt nhìn xa, phát hiện tầng cao nhất của Tổng đàn không phải là một tầng gạch ngói, mà giống như xây thêm một dãy kiến trúc trên mái nhà vậy.
"Nhà xây trái phép à?" Vương Kỳ bật cười: "Ngày tháng của Tiên Minh cũng chật vật thế sao?"
Tô Quân Vũ lắc đầu: "Đó là chính điện để các đại tu Tiêu Dao, tông sư chủ sự nghị sự, và hậu điện nơi các vị Tiêu Dao trú ngụ. Giữa chính điện và hậu điện chính là Thông Thiên Đạo Đường thờ phụng các vị đại hiền tiền bối. Đạo cửa chính này có thể thông thẳng tới chính điện, để tỏ lòng tôn kính chúng ta thường đi cửa bên."
Sau khi đi từ cửa bên vào trong Tổng đàn, hơi thở của Vương Kỳ nghẹn lại, suýt chút nữa tưởng mình lại xuyên không lần nữa!
Tầng này của Tổng đàn Tiên Minh là một đại sảnh làm việc. Trang trí ở đây đồng nhất với thẩm mỹ của Thần Châu, sàn lát đá Hán Bạch Ngọc, tường mang tông màu trầm, trần nhà chạm khắc phức tạp mà tinh xảo. Chính giữa đại sảnh là một quầy tròn, bên trong quầy có vài nhân viên Tiên Minh đang giao tiếp nhiệm vụ với đông đảo tu sĩ. Nếu chỉ nhìn đến đây thì vẫn là phong cách tiên hiệp bình thường, nhưng xung quanh đại sảnh thì có chút làm đảo lộn thế giới quan.
Xung quanh đại sảnh là từng lớp màn sáng bán trong suốt, trên màn sáng có vô số văn tự, hơn nữa còn thay đổi sau mỗi khoảng thời gian. Giữa những lớp màn sáng, có rất nhiều tu sĩ qua lại. Những tu sĩ này đa phần chỉ trỏ vào màn sáng, thỉnh thoảng lại có người chộp lấy một chùm sáng từ trong màn sáng mang tới quầy ở giữa sảnh.
Cái này mẹ nó quá giống "Cyber không gian" từng thấy trong phim khoa học viễn tưởng kiếp trước rồi! Chẳng lẽ Thần Châu đã phát triển ra năng lực nhập thế giới ảo bằng nhục thân rồi sao! Nhưng pháp thuật nhập hư bằng thực này ít nhất cũng phải là thủ đoạn của Chân Tiên chứ! Làm sao có thể áp dụng đơn giản vào một văn phòng làm việc như thế này được!
Vương Kỳ gào thét trong lòng.