Bước Vào Tu Tiên

Lượt đọc: 27 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
Đi đến Tiên Minh

❊ ❊ ❊

Khi Vương Kỳ tỉnh lại từ trong bóng tối, hắn chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp, như thể đang được ngâm mình trong nước nóng, xương cốt cả người như muốn tan ra.

"Mình đang ở đâu thế này..."

Đầu óc hắn có chút mơ màng, sau đó còn có chút... buồn nôn?

Vương Kỳ bừng tỉnh. Buồn nôn? Thân là tu sĩ, lý ra phải có thân thể cường tráng khỏe mạnh, triệu chứng tiêu cực như buồn nôn này nếu không phải do vận công rẽ lối thì chính là trúng độc, loại nào cũng có thể khiến người ta lột mất một tầng da!

Vương Kỳ mở mắt ra, cái nhìn đầu tiên thấy được, lại là khuôn mặt ghé sát sạt của Hạng Kỳ.

"Oa oa!" Vương Kỳ giật nảy mình, thân hình không tự chủ được co rúm lại. Lúc này hắn mới phát hiện, bản thân vậy mà đang nằm trên một chiếc giường.

"Phản ứng lớn thế cơ à?" Hạng Kỳ thấy Vương Kỳ tỉnh lại thì rụt người về, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường.

Vương Kỳ vỗ vỗ đầu, hỏi: "Đây là đâu? Sao tôi lại ở chỗ này?"

Thần sắc Hạng Kỳ ảm đạm: "Chúng ta tìm thấy cậu bên cạnh... di thể của Lý sư huynh. Lúc đó cậu đang ngất xỉu ở đó."

Vương Kỳ lúc này mới nhớ ra. Bản thân sau khi chép xong bản thảo của Bất Chuẩn đạo nhân, tinh thần tiêu hao quá độ nên mới ngất lịm đi. Hắn vội vàng sờ soạng trên người, nếu việc mình tự tiện sao chép bản thảo bị phát hiện thì rắc rối to.

May mắn thay, Vương Kỳ nhanh chóng tìm thấy bản chép tay được nhét ở bên hông. May là trước khi ngất xỉu, hắn còn nhớ dùng một mảnh vải bọc bản chép lại — mảnh vải này vốn là thứ Lý Tử Dạ dùng để bọc mấy món đồ lặt vặt trong túi trữ vật.

"Cậu đang tìm cái này phải không?"

Một giọng nữ hơi khàn xen vào cuộc đối thoại.

Vương Kỳ ngẩng đầu nhìn lên, một nữ tu trung niên đang cầm túi trữ vật do Lý Tử Dạ để lại cùng chiếc nhẫn ngọc nơi Chân Thiền Tử nương náu. Vương Kỳ lúc này mới giật mình phát hiện chiếc nhẫn trên tay đã biến mất. Hạng Kỳ vội vàng đứng dậy chào hỏi: "Ngôn sư thúc." Đồng thời giới thiệu với Vương Kỳ: "Vị này là Ngôn Hòa Di Ngôn sư thúc của Tập Nhân Cốc, Chấp sự Hộ An Sứ của vùng này, chịu trách nhiệm xử lý sự kiện lần này."

Vương Kỳ đã hạ quyết tâm giấu kín chuyện mình có được bản thảo, thế nên gật đầu nói: "Vâng, thưa tiền bối."

Ngôn Hòa Di gật đầu, không trả lại nhẫn cho Vương Kỳ mà gật đầu với Hạng Kỳ: "Con ra ngoài một lát đi, ta có vài câu hỏi muốn hỏi đứa trẻ này."

Hạng Kỳ hiểu rõ quy trình của Hộ An Sứ, gật đầu bước ra ngoài cửa. Ngôn Hòa Di ngồi xuống chiếc ghế Hạng Kỳ vừa ngồi, đôi mắt phượng dài đăm đăm nhìn Vương Kỳ: "Vừa rồi ta đã tìm hiểu đầu đuôi sự việc từ chỗ con bé Hạng Kỳ và vị lão tiên sinh trong chiếc nhẫn kia. Nhưng vì thân phận, ta buộc phải hỏi cậu thêm vài câu hỏi."

Cảnh sát lấy lời khai sao, còn cách ly mình, Hạng Kỳ và ông già ra để tránh thông đồng khẩu cung nữa chứ.

Vương Kỳ gật đầu nói: "Được chứ, tiền bối cứ tự nhiên. Thế nhưng trước đó, tại hạ có thể hỏi một câu được không?"

Ngôn Hòa Di gật đầu: "Hỏi đi."

Vương Kỳ cẩn thận hỏi: "Trang viên nơi tôi sinh ra, giờ thế nào rồi?"

Gương mặt vốn lạnh lùng của Ngôn Hòa Di cũng lộ ra một chút đồng cảm: "Ta khuyên cậu tốt nhất là không nên biết thì hơn."

Dù đã biết trước đáp án, nhưng Vương Kỳ vẫn không kìm được nắm chặt nắm đấm: "Vậy còn xác của họ?"

"Các Hộ An Sứ khác đã chôn cất họ ngay tại chỗ rồi."

Vương Kỳ thở phào một hơi dài. Thôi được, món nợ này, cứ ghi lại một lượt vậy.

Ngôn Hòa Di thấy Vương Kỳ trong hoàn cảnh này vẫn còn lo nghĩ cho người khác, ấn tượng đối với hắn tăng lên không ít, vẻ mặt cũng dịu đi đôi chút để an ủi: "Chuyện này không phải thứ cậu có thể thay đổi. Người mất đã mất, người sống phải cố gắng lên, đừng quá đau lòng."

Vương Kỳ cúi đầu, vâng vâng dạ dạ gật đầu. Dáng vẻ này của hắn tuy xuất phát từ nội tâm là thật, nhưng cũng là để che giấu những điểm bất thường có thể xuất hiện trong biểu cảm và ngữ khí của mình.

Ngôn Hòa Di nói: "Được rồi, tiếp theo ta có vài câu hỏi, hy vọng cậu có thể trả lời thành thật."

"Vâng."

"Trước tiên, hãy kể lại quá trình đệ tử Vạn Pháp Môn Lý Tử Dạ chiến đấu với đệ tử Hoàng Cực Liệt Thiên Đạo sau khi cậu bị bắt đi."

Vương Kỳ thành thật kể lại một lượt quá trình sự việc, chỉ lược bỏ việc mình dùng không gian Hilbert để giải quyết môn pháp xung kích cấm chế. Trình độ toán học của thuật toán này đã vượt xa mức độ mà cổ pháp tu có thể nắm giữ, đổ lên đầu Chân Thiền Tử cũng vô ích.

Ngôn Hòa Di khẽ nhíu mày: "Trong chuyện này có hai vấn đề, thứ nhất, tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia tại sao lại bắt cậu?"

Vương Kỳ trả lời: "Ông lão trong nhẫn nói với tôi rằng, truyền thừa cổ pháp tôi tu luyện từ nhỏ đến từ La Phù Huyền Thanh Cung, vốn là tử địch với Hoàng Cực Liệt Thiên Đạo. Có lẽ người kia cho rằng trên người tôi có mang theo bí mật gì đó của La Phù Huyền Thanh Cung."

Ngôn Hòa Di hỏi tiếp: "Vậy còn một vấn đề nữa. Ta đã nghe Hạng Kỳ nói rồi, cậu rất tinh thông toán học, sau khi tiếp xúc với lý luận Kim Pháp liền đột phá cảnh giới Thông Thiên. Thiên phú quả thực bất phàm."

"Tiền bối quá khen."

Ngôn Hòa Di lắc đầu: "Không cần khiêm tốn. Chỉ dựa vào một chút toán học cổ pháp mà nửa ngày đã phá Thông Thiên, đã có thể coi là kinh thế hãi tục. Có điều, như vậy thì nhìn vào pháp lực khí ý của cậu, hoàn toàn là một Kim Pháp tu, người kia làm sao nhận biết được cậu mang truyền thừa của La Phù Huyền Thanh Cung?"

Quả nhiên có vấn đề này!

Vương Kỳ cố gắng hết sức tỏ ra giống một tu sĩ Luyện Khí kỳ không biết gì cả, lắc đầu nói: "Chuyện này tôi quả thực không biết."

Ngôn Hòa Di gật đầu, cảm thấy biểu hiện của Vương Kỳ không có sơ hở nào, rất phù hợp với kiến thức của một cổ tu Luyện Khí kỳ. Tiếp theo bà lại hỏi vài câu nữa, sau đó trả lại chiếc nhẫn cho Vương Kỳ rồi chuẩn bị rời đi.

Nhẫn vừa vào tay, giọng của Chân Thiền Tử lại vang lên trong đầu Vương Kỳ — Ngôn Hòa Di vừa rồi chắc là đã dùng bí pháp gì đó để tạm thời ngăn cách thần thức truyền tin của Chân Thiền Tử. Ông già cười thầm trong đầu hắn: "Ha ha, xem ra ải này coi như qua rồi."

Vương Kỳ không có tâm trí trò chuyện với ông, mà mặt mày tái mét ngã xuống giường.

May mà trước đó đã bàn bạc đối sách với ông già. Chân Thiền Tử gừng càng già càng cay, tuy không thể hiểu nổi Kim Pháp nhưng lại rất lão luyện trong nhân tình thế thái, có sự giúp đỡ của ông thì việc che giấu vài chuyện không hề khó. Mà qua được ải này, Tiên Minh sẽ không chú ý quá nhiều đến hắn nữa.

Đột nhiên, Ngôn Hòa Di đã đi đến cửa bỗng quay đầu hỏi: "Sắc mặt cậu sao lại tái nhợt như vậy?"

Vương Kỳ hít sâu một hơi, nói thật: "Không biết tại sao lại buồn nôn kinh khủng. Chắc là lúc vận công bị rẽ lối hoặc là bị thương rồi."

Ngôn Hòa Di thoáng hiện lên nụ cười: "Người lần đầu tiên đi phi chu khó tránh khỏi thế này, nhịn một chút là được."

"Phi chu?"

Chân Thiền Tử nói: "Nhóc con, còn chưa phát hiện ra mình đang ở trên một món pháp khí bay sao?"

"Không ngờ được, cái bệnh say xe say tàu say máy bay kiếp trước của mình đến kiếp này vẫn không chữa khỏi..."

Vương Kỳ mặt cắt không còn giọt máu bấu vào mạn thuyền phi chu, đau khổ nghĩ thầm, nếu kiếp này mà còn say phi kiếm nữa thì coi như hỏng cả đời.

Hiện tại chiếc phi chu này đang bay về phía Tân Nhạc, nơi đặt tổng đàn của Tiên Minh. Ngôn Hòa Di là Chấp sự Hộ An Sứ của vùng phụ cận, Lý Tử Dạ và Hạng Kỳ đều tính là cấp dưới của bà. Địa bàn quản lý xuất hiện cổ pháp tu, Lý Tử Dạ tử trận, hợp tình hợp lý bà đều cần phải đến tổng đàn Tiên Minh một chuyến. Hạng Kỳ trở thành Hộ An Sứ là vì rèn luyện của sư môn. Nay kỳ hạn rèn luyện đã mãn, cũng nên về Tiên Minh báo cáo công tác. Mà theo quy định của Tiên Minh, tán tu vô tình có được truyền thừa cổ pháp cần phải được dẫn dắt vào Kim Pháp tiên đạo, cho nên bà cũng mang theo cả Vương Kỳ.

Chiếc phi chu mà Vương Kỳ đang đi là loại phi chu tiêu chuẩn của Tiên Minh cấp cho Ngôn Hòa Di, chuyên dùng cho các Hộ An Sứ cấp bậc Đại Tông Sư sử dụng, dùng để hộ tống các Hộ An Sứ Trúc Cơ kỳ và Kim Đan kỳ di chuyển đường dài. Phi chu dài khoảng bốn trượng, rộng một trượng, không có buồm, điểm khác biệt với thuyền thông thường là ở đuôi thuyền có hai đôi cánh lớn mang cảm giác kim loại.

Trong mắt Vương Kỳ, tính chất của chiếc phi chu này có thể sánh ngang với một chiếc du thuyền cỡ nhỏ — đặc biệt là bên trong, căn phòng Vương Kỳ đang ở, đối với một chiếc thuyền vận tải mà nói thì hoàn toàn có thể xem là một công năng không cần thiết. Từ phong cách này có thể thấy, Tiên Minh quả thực là điển hình của việc dùng xe sang làm xe công.

Thương thế trên người Vương Kỳ đối với tu sĩ mà nói không tính là nặng, sau một hồi điều trị là có thể xuống đất đi lại. Do say tàu quá dữ dội, Vương Kỳ không muốn ở lỳ trong khoang thuyền, dứt khoát ra ngoài hóng gió để đầu óc dễ chịu hơn.

Chân Thiền Tử thở dài: "Ngươi mới ngồi phi chu thôi đã chật vật như chó chết thế này, sau này ngự phi kiếm đấu pháp với người ta chắc chắn chịu thiệt thòi lớn."

Vương Kỳ gục mặt vào mạn thuyền, thở dài thườn thượt: "Rốt cuộc còn bao xa nữa thế?"

Giọng của Hạng Kỳ đột nhiên xen vào: "Khoảng năm ngày nữa."

Vương Kỳ ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hạng Kỳ đang đứng trên mạn thuyền, ngơ ngẩn nhìn ra xa. Gió trên cao thổi lồng lộng làm tà áo đỏ của thiếu nữ tung bay phần phật, khiến người ta suýt ngỡ là tiên tử giáng trần.

Vương Kỳ cười trừ: "Hạng... sư tỷ, chị cũng ở đây à."

Hạng Kỳ gật đầu, bỗng nhiên lại thở dài. Vương Kỳ cả hai kiếp đều không phải người nhiều lời, lúc này cũng không tìm được đề tài, đành phải bắt chước nằm bò lên mạn thuyền ngắm phong cảnh.

Hạng Kỳ đột nhiên hỏi: "Lý sư huynh huynh ấy có để lại di ngôn gì không?"

Vương Kỳ cân nhắc từ ngữ, thuật lại những lời Lý Tử Dạ nói lúc lâm chung một lần. Cuối cùng hắn không quên bổ sung: "Huynh ấy nói... nếu sau này có ai giải được hai mươi ba bài toán của Hilbert hoặc câu hỏi Minh Châu, nhớ đốt cho huynh ấy một bản."

Hạng Kỳ bĩu môi: "Cái gì chứ, đến chết rồi mà vẫn còn nghĩ đến mấy đề bài đó sao? Bảo sao đệ tử Vạn Pháp Môn toàn bị người ta cười là 'vạn pháp cũng muốn có đạo lữ' vì EQ thấp."

Vương Kỳ nghĩ ngợi một lát, hỏi: "Mọi người quen nhau lâu chưa?"

Giọng Hạng Kỳ rất nhẹ: "Ba năm, tính là bạn cũ rồi. Ba năm trước ta vì nhiệm vụ rèn luyện của sư môn nên ra khỏi cốc đến Tiên Minh làm Hộ An Sứ, sau đó được phân công đến vùng này. Còn huynh ấy là vì gom góp thiên tài địa bảo để luyện chế bản mệnh pháp bảo nên mới đến làm việc."

"Khu vực chúng ta quản lý cũng coi là thái bình, nhiệm vụ chủ yếu là phụ trách trấn áp yêu tộc trong rừng núi và quản lý tán tu đi ngang qua, tuần tra hàng ngày tuy phiền phức nhưng cũng tính là nhàn hạ. Làm Hộ An Sứ ở vùng này đều là đệ tử môn phái của Tiên Minh, ngày thường chúng ta chung sống rất hòa thuận."

"Chỉ có điều, Lý sư huynh người này ấy mà, chính là quá tốt bụng. Người khác nói gì nghe nấy, bị chúng ta gặng hỏi ra cô nương thầm thương trộm nhớ trong lòng cũng không tức giận. Thỉnh thoảng chúng ta còn vui vẻ cùng nhau tưởng tượng về tương lai... nào là muốn giải khai hai mươi ba bài toán của Hilbert, nào là muốn khiêu chiến thủ tịch của Phiêu Miểu Cung gì gì đó."

Nói đến đây, Hạng Kỳ thở dài: "Chính vì huynh ấy là người tốt đến ngốc nghếch như vậy... Nếu không phải quá tốt bụng, nghe lời ta mà không lập tức quay về phân đàn Tiên Minh, biết đâu huynh ấy đã không chết..."

Vương Kỳ ngắt lời: "Đến tôi còn nhìn ra được đối phương là có chuẩn bị mà đến. Cho dù các chị đưa tôi về phân đàn Tiên Minh, e rằng cũng sẽ bị đối phương chặn giết. Nếu rơi vào bẫy, e rằng chúng ta còn chết thảm hơn."

Hạng Kỳ u uất thở dài: "Nhưng mà, huynh ấy cũng có khả năng sẽ không chết. Chỉ vì cái 'có khả năng' này, ta đã nợ huynh ấy rất nhiều."

Vương Kỳ thử dò xét hỏi: "Sư tỷ? Tôi thấy chị đang có khuynh hướng hóa thành oán phụ đấy."

Hạng Kỳ "phì" một tiếng bật cười. Cô lau khóe mắt, nói: "Không nghiêm trọng đến thế đâu. Bạn bè ra đi, chung quy vẫn có chút thương cảm."

Vương Kỳ lại gối đầu lên mạn thuyền, hỏi: "Tu sĩ có chú trọng tang lễ không?"

Hạng Kỳ lắc đầu: "Hộ An Sứ tuẫn chức tự có nơi an táng riêng, cũng có thể an táng tại nghĩa trang của Vạn Pháp Môn. Chúng ta theo quy định phải đến tổng đàn Tân Nhạc, e là không kịp tham dự rồi — vả lại, hình như cậu quên mất, kỳ thi thử thách nhập môn thống nhất của Tiên Minh sắp đến rồi, cậu cần phải chuẩn bị đi."

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:11
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »