Công việc chủ yếu của phòng Phát triển là đề ra kế hoạch cho sản phẩm mới. Dữ liệu quan trọng nhất cho công việc này là phiếu điều tra ý kiến khách hàng, được thu thập từ các trung tâm thương mại của Keitoku cũng như các chi nhánh Keitoku Gift trên toàn quốc. Do lượng phiếu vào mùa tặng quà dịp Obon và dịp gần cuối năm tăng lên đột biến, nên đây là thời điểm bận rộn nhất trong năm của chúng tôi. Về cơ bản, quy định nghỉ lễ Obon của công ty Keitoku Gift là có thể nghỉ một tuần, thêm hai ngày cuối tuần trước, tổng cộng là chín ngày, trong đó năm ngày phép có lương. Tuy nhiên, nhân viên phòng Phát triển chúng tôi không thuộc vào số này. Việc kỳ nghỉ lễ chỉ bắt đầu khi nhàn rỗi, tức là từ tháng Chín trở đi, đã trở thành luật bất thành văn.
Nếu được nghỉ đúng hè như những phòng ban khác thì tôi có thể đi biển với Mayu, nhưng một khi các đàn anh vẫn đi làm, chắc chắn nhân viên mới như tôi cũng không thể xin nghỉ. Hơn nữa, đợt nhập viện vừa rồi tôi cũng làm phiền họ khá nhiều nên không muốn suy nghĩ ích kỷ vì bản thân thêm nữa.
Chính vì thế, chiều Chủ nhật, dù trong lòng còn vương vấn muốn ở lại bên em, tôi vẫn phải lái chiếc Honda City lên Tokyo. Ký túc xá vắng ngắt như tờ, mọi người đều đã xin nghỉ phép về quê. Cả Kaido và Bon cũng không thấy mặt mũi.
Sáng thứ Hai, tôi đi làm trên chuyến tàu Asakusa trống trơn. Trụ sở công ty thưa thớt người qua lại, chỉ riêng tầng có phòng Phát triển vẫn xôn xao náo nhiệt.
Tôi mải mê chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp buổi chiều, chẳng mấy chốc đã đến giờ nghỉ trưa. Nghe thấy tiếng chuông reo, tôi rời mắt khỏi đống tài liệu và xoay cổ cho đỡ mỏi thì Ishimaru lên tiếng.
- Suzuki, hôm nay cậu chỉ có một mình à? Tớ cũng thế, mấy bạn nữ hay đi cùng đang nghỉ phép, nên... cậu đi ăn cùng tớ nhé?
- Ừ, đi đi.
Hôm nay nhà ăn cho nhân viên ở tầng 15 chỉ có một loại suất ăn nên chúng tôi quyết định ra ngoài. Rời khỏi tòa nhà công ty, trời nắng gắt, nóng nực vô cùng. Trên con đường Hibiya tĩnh mịch, yên ắng, người và xe qua lại thưa thớt đến mức khó tin, hơi nóng từ mặt đường bốc lên hầm hập. Tôi dẫn Ishimaru đến quán ăn hay tới với Kaido và Bon. Dù nắm rất rõ đường sá khu Mita này, nhưng cô lại chưa đến đây bao giờ.
Ngồi ở khu vực có điều hòa và làm dịu cổ họng đã khát khô bằng cốc nước mát lạnh, cuối cùng tôi cũng cảm thấy dễ chịu hơn.
- Korokke kem ở đây ngon tuyệt cú mèo!
- Thế thì tớ sẽ gọi món đó.
- Nhưng phần nhân bên trong nóng rất lâu nên phải ăn cẩn thận kẻo bỏng. Bỏng rát cả hàm trên luôn ấy.
Chúng tôi vừa nói chuyện phiếm vừa gọi đồ ăn. Đột nhiên, Ishimaru tỏ ra rất nghiêm túc.
- Suzuki này, cậu có cho Kaido số điện thoại của nhà tớ không?
Sao thế nhỉ? Bị hỏi bất ngờ, tôi lúng túng trả lời theo phản xạ.
- Không, tớ không cho... Cậu ta gọi đến nhà cậu à?
- Ừ... - Ishimaru nhíu mày bối rối.
Phòng tôi có danh bạ thông tin của cả bộ phận, chắc chắn số điện thoại của Ishimaru cũng nằm trong đó, nhưng tôi nhớ là mình chưa từng cho Kaido xem cuốn danh bạ, chắc hồi tôi nằm viện cậu ta tự tiện vào phòng lục lọi. Hoặc cũng có thể cậu ta đã hỏi Matsushima và Hibi.
- Tớ nghĩ không phải hai em ấy cho đâu, vì... - Nói đến đây, Ishimaru ngập ngừng - ... vào buổi nhậu đầu tiên với mọi người, tớ đã dặn trước hai em ấy rằng, “Trong số những người đi nhậu hôm nay, có một anh tên Kaido có vẻ thích chị nhưng chị không thích anh ấy, có gì hai em nói đỡ cho chị nhé...”
Hé lộ của Ishimaru làm tôi bối rối. Thở dài một hơi, tôi nghĩ thầm, Kaido à, hình như cậu thất tình rồi.
Câu chuyện lại tiếp tục.
- Sau đấy tớ còn nói thế này, “Mục tiêu của chị là anh Suzuki, nên hai em không được để ý đến anh ấy đâu đấy.”
Ishimaru nhìn thẳng vào mắt tôi, không một chút ngượng ngùng.
- Nhưng tại sao lại là tớ? Tớ chỉ là một nhân viên quèn từ chi nhánh lên, tốt nghiệp một trường đại học tầm trung, không thể sánh với trường Keio của cậu.
- Làm sao tớ trả lời được, chẳng phải tình cảm là thứ không hề có lý do à?
Đúng lúc đó, các món ăn được dọn ra khiến cuộc trò chuyện của chúng tôi đứt quãng.
- Thôi, tóm lại chúng ta cứ ăn đi đã. Ấy, món đấy vẫn còn nóng, chưa ăn ngay được đâu.
- Để tớ ăn thử một chút xem nóng cỡ nào.
- Tớ đã nhắc rồi nhé, cậu chỉ cắn một chút thôi là nhân kem bên trong sẽ chảy ra...
Ishimaru không chịu nghe lời khuyên của tôi, cắn một miếng và kêu lên ngay.
- Nóng quá! - Cô thổi phù phù rồi chộp lấy cốc nước uống một hơi - Nóng quá đi mất!
- Nói mà không nghe - Tôi cười chế giễu.
Ishimaru ngửa mặt lên trời, há miệng rõ to, đưa lưỡi liếm liếm hàm trên. Hành động này chẳng phù hợp chút nào với một người xinh đẹp như cô. Để ý thấy ánh mắt e ngại của tôi, Ishimaru liền khép miệng lại, xấu hổ ra mặt.
- Tớ đã bày tỏ tình cảm với Suzuki rồi. Tuy tỏ ra bình thản nhưng thực ra tớ hồi hộp lắm, cảm giác mình vội vã y như con ngốc vậy...
- Không đâu, cậu rất dễ thương - Tôi mỉm cười gượng gạo.
- Cậu cũng thấy tớ ngốc đúng không? - Ishimaru cười tươi, khẽ nghiêng đầu. Thái độ của cô khiến tôi không phân biệt nổi đâu là thật, đâu là giả. Cựu nữ kịch sĩ có khác.
Suốt một lúc lâu, chúng tôi im lặng tập trung vào ăn uống. Khi tôi đã ăn gần xong (Ishimaru vẫn sợ món korokke còn nóng nên mới ăn chưa được một nửa), cô lại tiếp tục nói chuyện.
- À, này này, ở buổi tiệc mừng kết thúc vở kịch của bọn tớ hôm trước ấy, có một người tên là Tendo, cậu nhớ không? Anh chàng cao lớn ấy? Đó là người yêu cũ của tớ.
- Ừ - Tôi gật đầu, định giả vờ như mới nghe chuyện đó lần đầu nhưng lại thôi - Thực ra tớ biết rồi.
- Ôi, thật hả? Jun nói đúng không? Vậy tớ khỏi mất công kể lể nữa - Cô cười, đảo mắt qua chỗ khác rồi lại chăm chú nhìn tôi - Nhưng nếu cứ giấu Suzuki chuyện này mà bảo cậu hẹn hò với tớ thì thật không công bằng.
Tôi cứng họng trước lời nói của cô. Từ trước đến giờ, cô luôn nghiêm túc, phân biệt rạch ròi mọi chuyện. Vậy thì tôi cũng phải cho cô một câu trả lời thỏa đáng mới đúng. Tôi cần nói sự thật.
- Xin lỗi Ishimaru, hiện tại... tớ không thể hẹn hò với cậu.
Ishimaru dịu dàng mỉm cười và lắc đầu.
- À, không sao. Cậu đừng bận tâm chuyện lúc nãy. Tớ cũng phải ăn nhanh, sắp hết giờ nghỉ trưa rồi... Món này công nhận ngon thật!
Ăn xong, cô liến thoắng nói lớn, cố tình kéo giọng thật dài.
- Cảm ơn cậu vì bữa hôm nay! Suzuki này, quay trở về công ty, cậu phải đối xử bình thường với tớ nhé. Quên chuyện lúc nãy đi, chiều nay còn có cuộc họp đấy. Nào, đi thôi!
Ishimaru đứng dậy với khuôn mặt tỉnh bơ như chẳng có gì xảy ra. Tôi tự nhủ mình cũng phải bắt chước cô, nhưng tôi lại diễn kịch quá dở.
Dù chẳng ăn được mấy nhưng bụng tôi vẫn căng lên.
Tôi cũng mơ hồ cảm nhận được Ishimaru có tình ý với mình và luôn cố gắng giữ nguyên mối quan hệ đồng nghiệp với cô. Nhưng tôi không hề kể chuyện mình đã có người yêu, lại còn cùng cô đi ăn, đi uống...
Giấu giếm người yêu, lại bật đèn xanh cho người con gái khác thích mình, rõ ràng là... À không, chẳng qua do tôi quá đào hoa thôi. Tôi bắt đầu chìm trong cảm giác thỏa mãn với bản thân. Tôi chẳng nói dối điều gì, chẳng qua đây là một trò chơi mà cả nam lẫn nữ đều tham gia vào. Rõ ràng trong giai đoạn lửng lơ con cá vàng này, không để lộ chuyện mình có người yêu cũng chẳng sao. Đó là chuyện đầy rẫy trong xã hội.
Kết quả trò chơi là Ishimaru có tình cảm với tôi, thật ứng với suy nghĩ, “Ôi chao, mình mới đào hoa làm sao!” Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy bản thân bị cảm giác tội lỗi giày vò.
Tôi liếc nhìn Ishimaru ở bên cạnh. Khuôn mặt cân đối, đường nét hài hòa, mái tóc đen mượt xõa ngang vai chuyển động nhịp nhàng theo từng cử động cơ thể, hoàn hảo đến mức nói cô là một ngôi sao truyền hình cũng không ngoa. Biểu cảm phong phú, sắc đẹp lộng lẫy, sự dí dỏm, thông minh và chút thiếu sót cũng rất đáng yêu... Ở cô hội tụ đầy đủ đặc điểm của người phụ nữ hoàn hảo trong mắt cánh đàn ông.
Có lẽ vừa để vuột mất một con cá lớn nên tôi mới thấy bứt rứt thế này...
Mà không, ở thời điểm hiện tại, tôi mới chính là người quyết định sẽ thả hay bắt con cá đó.
Tôi ngẩng lên nhìn trời. Nắng phản chiếu từ những ô cửa sổ bằng kính của các tòa nhà san sát như đang mê hoặc tầm mắt tôi.
Dần dà, việc gọi điện cho Mayu trở thành một thủ tục phiền phức. Nhưng về đến nhà, tôi vẫn quyết định bấm máy gọi em.
- A lô?
- Anh đây. Có gì thay đổi không em?
Tôi muốn ngầm hỏi rằng em đã đến tháng hay chưa.
- À... không ạ, vẫn chưa thấy gì cả.
Bất giác, tôi buông tiếng thở dài. Không muốn cúp máy ngay sau vấn đề này, tôi vội vã nói sang chuyện khác.
- Đường phố hôm nay vắng tanh, tàu điện ngầm cũng còn đầy chỗ ngồi em ạ.
- Vậy sao? Mọi người đều nghỉ phép rồi nhỉ? Nhưng Takkun thì... à, anh cố gắng làm việc chăm chỉ nhé.
- Mayu cũng thế. Vậy... tuần sau anh về.
- Vâng, em chờ anh.
Một cuộc gọi ngắn ngủi như vậy mà tiêu tốn những ba điểm, tương đương với 30 yên. Nếu gọi trong cùng thành phố thì với số tiền này, chúng tôi đã có thể nói chuyện được tận mười phút. Dạo gần đây, cũng may Mayu hiểu điều đó nên những chuyện phiếm tào lao như ông lão có bộ râu dế mèn mới lắp răng giả em đều để dành đến cuối tuần mà không nói qua điện thoại nữa.
Thẻ điện thoại chỉ còn mấy điểm nên tôi cầm tờ 1.000 yên và đồ vệ sinh cá nhân đi xuống tầng 1. Sau khi mua thẻ ở máy bán hàng chuyên dụng ngoài hành lang, tôi tiếp tục bấm số phòng mình ở máy bên cạnh để hoàn tất giao dịch (thật sự tôi không hiểu tại sao phải dùng những hai cái máy như thế để làm gì, thẻ thì cứ gọi một loáng đã hết). Thôi thì kệ, cuối cùng, trong thẻ của tôi cũng có thêm mấy trăm yên.
Gần 90% số biển treo trước cửa các phòng trong ký túc xá đều đang để trạng thái vắng mặt. Có đúng một người đang ngâm mình trong bể ở phòng tắm chung. Anh ta đã tắm xong và đi ra nên tôi có thể độc chiếm cả bể tắm rộng thênh thang.
Đây là phần thưởng xứng đáng cho người phải làm việc vất vả trong khi những người khác đang nghỉ ngơi an nhàn.
Từ thứ Ba trở đi, ngày nào tôi cũng đi ăn trưa với Ishimaru. Chúng tôi chỉ nói chuyện phiếm như mọi khi chứ tuyệt nhiên không bàn đến chuyện tình cảm nữa.
Đến cuối tuần, cả tôi lẫn Mayu đều quyết định về thăm nhà mình. Nhà bố mẹ đẻ của Mayu ở ngay trong thành phố nên có thể về thăm dễ dàng, nhưng tôi thì không may mắn như vậy. Suốt mấy tiếng đồng hồ ngồi trên tàu điện, mãi tới khi hoàng hôn buông xuống, tôi mới về đến nơi. Tôi ngủ thẳng cẳng đến tận sáng hôm sau rồi lại ngồi tàu điện mấy tiếng nữa để quay lại Tokyo. Chuyến hồi hương bận rộn đến mức tôi chẳng có thời gian đi thăm mộ ông bà. Dọc đường đi, tôi cứ suy nghĩ mãi. Thói quen về quê hình thành từ những năm tôi học đại học, nhưng quả thật, mọi thứ đang dần trở nên quá sức. Tôi chỉ muốn tận hưởng những ngày cuối tuần bên Mayu. Có những việc dù biết là vô ích nhưng người ta vẫn phải làm, bởi đó là phong tục, không bao giờ mất đi trong thế giới của những người trưởng thành.
Đường phố Tokyo lại đông nghìn nghịt như dáng vẻ thường thấy. Cả Kaido lẫn Bon đều cháy nắng đen thui, có lẽ kỳ nghỉ của họ vô cùng viên mãn.
Khi ba người chúng tôi ra ngoài ăn tối, tôi sực nhớ đến chuyện của Ishimaru nên hỏi Kaido.
- Này, Kaido, nghe nói cậu gọi điện đến nhà Ishimaru à?
Cậu ta ngập ngừng.
- À... Cô ấy kể với cậu sao?
- Đúng, nhưng sao cậu biết số điện thoại nhà cô ấy? Có phải cậu tự tiện vào phòng tớ xem trộm danh bạ điện thoại không?
- Tại vì... - Kaido lí nhí. Quả nhiên là như vậy.
- Thôi nào, trông Suzuki đáng sợ quá - Bon xen vào - Kaido làm thế là sai, nhưng chúng mình đều hiểu nỗi lòng của cậu ấy mà. Tớ có mang ít rượu từ quê lên đây, lát nữa phải làm một buổi nhậu hoành tráng mới được!
Bon lái câu chuyện sang một chủ đề khác nên tôi cũng cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.
Nhưng ngồi uống trong phòng Bon được một lúc, cơn giận chưa nguôi ngoai hẳn sau bữa tối lại bắt đầu bùng lên.
- Đấy, mày xem, nếu giờ tao vào phòng mày rồi lục lọi đồ đạc thì mày có thấy vui không? Tao táy máy hết mọi thứ trong phòng mày có được không hả thằng kia?
- Suzuki à...
Bon tỏ ra lúng túng. Tôi lắc đầu.
- Bé Bon à, cậu có bí mật gì không? Nếu tớ tự tiện xem sổ tay của cậu thì sao?
- Tớ thì thoải mái thôi...
- Nên là... Su, tớ xin lỗi mà... - Mãi mới thấy Kaido mở miệng.
- Mày tưởng chỉ xin lỗi là xong chắc? - Tôi đứng bật dậy - Nếu vậy thì mày đưa chìa khóa phòng đây, tao sẽ vào lục tung đồ đạc của mày lên, xem chán chê xong, tao cũng xin lỗi là được chứ gì?
Tôi chỉ muốn Kaido hiểu được lý lẽ trong chuyện này, nhưng hắn cứ đứng ì ra đó nhìn tôi rồi im như thóc. Sức nhẫn nại của tôi đã đến cực hạn.
- Sao hả, Kaido?!
- Kìa, khoan đã... Suzuki!
Tôi toan tóm lấy Kaido thì bị Bon ngăn lại. Chân tôi vô thức đạp phải thứ gì cưng cứng, hóa ra là một cốc uống rượu. Trong lúc ba người giằng co, tôi nóng máu hét lên.
- Ishimaru không thích mày đâu, Kaido ạ!
Giờ hối hận cũng không kịp. Tôi nghĩ Thôi chết, đáng ra không nên nói điều ấy, nhưng tôi không thể làm chủ bản thân được nữa.
- Cô ấy bảo là mày làm phiền cô ấy, nên đừng có lảng vảng sang văn phòng bọn tao nữa. Tao sẽ chăm sóc cho cô ấy nên mày khỏi phải lo!
- Mày nói cái gì?! - Kaido bắt đầu nổi điên thật sự, túm lấy cổ áo tôi. Tôi cũng dồn hết sức bình sinh túm chặt cổ áo hắn.
- Mày rồ lên làm gì, chẳng qua tao chỉ truyền đạt lại những điều Ishimaru muốn nói, chỉ nổi giận thay cô ấy thôi. Nếu mày muốn điên điên khùng khùng thì đi mà tìm cô ấy chứ đừng có trút lên đầu tao!
- Mày đừng nói láo! - Kaido nhào vào, hai chúng tôi bắt đầu ẩu đả, mọi thứ xung quanh trở nên chao đảo, hỗn loạn.
- Này này, hai cậu có thôi đi không?! Ôi, thật là...
Khi Bon hét lên cũng là lúc tôi mất thăng bằng. Chưa kịp cảm nhận phương hướng thì cơ thể đã lảo đảo, tôi ngã nhào ra chiếu còn Kaido thì nằm đè lên người tôi.
- Hai cậu dừng lại đi! Ôi, máu kìa! Kaido, mảnh thủy tinh! Cốc bị vỡ rồi, nguy hiểm quá!!!
- Im mồm!
- Thằng này không biết trời đất gì nữa rồi, nói nó cũng không nghe đâu! Bé Bon, giúp tớ một tay với! Nó uống rượu vào là thành như thế đấy, rõ thật là!
- Kaido, chân phải cậu chảy nhiều máu lắm!
Tôi nghển cổ để nhìn chân Kaido. Đúng như lời Bon nói, máu đang tuôn ra thấm ướt chiếu. Vừa nhìn thấy cảnh tượng này, toàn bộ sức lực trong cơ thể tôi bỗng biến đi đâu mất...
Không biết sau đó ra sao. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm đắp chăn trong phòng. Tôi bật đèn nền của đồng hồ đeo tay thì thấy kim ngắn đã nhích quá số 2. Có lẽ giờ là 2 giờ rưỡi sáng thứ Hai.
Tôi nhớ lại điều dại dột vừa gây ra, cảm giác hối hận đè trĩu trong lòng.
Không biết Kaido thế nào. Cậu ta chảy nhiều máu như vậy có sao không? Tôi có nên xin lỗi cậu ta không? Tôi ngồi dậy và bắt đầu trầm ngâm.
Tôi mới là người có lỗi, phải chịu trách nhiệm khi say rượu, gây gổ với Kaido, khiến cho tình hình trở nên tồi tệ. Tôi đã lỡ nói điều không nên nói. Chuyện này thì tôi công nhận... Nhưng dù thế nào đi nữa, người sai trước là Kaido kia mà? Chính cậu ta đã tự tiện vào phòng tôi, lục lọi và xem danh bạ điện thoại, đó mới là nguyên nhân sâu xa của việc này. Tôi chẳng cần phải xin lỗi, mối quan hệ giữa chúng tôi có chấm dứt cũng đành chịu.
Đưa ra kết luận như vậy, tôi cảm thấy thanh thản hơn và nằm xuống ngủ tiếp.
Tỉnh giấc bởi tiếng gõ cửa, đầu tôi đau như búa bổ, không sao lên tiếng được.
- Bọn tớ vào nhé...
Tiếng nói vang lên, rồi cửa phòng mở ra. Đang nghĩ vì sao cửa phòng lại không khóa thì sự việc tối qua chợt hiện về trong đầu tôi. Tôi mở mắt uể oải trông ra cửa. Mặc dù ngược sáng nhưng tôi vẫn nhận ra người bước vào là Bon và Kaido.
- Hừm... - Tôi làu bàu khó chịu và trở mình, quay lưng về phía họ rồi nhìn đồng hồ đeo tay. 6 giờ 45 phút sáng. Đã đến giờ sửa soạn đi làm.
- Suzuki, cậu ổn chứ? - Bon ân cần hỏi thăm. Nếu là Kaido thì tôi sẽ phớt lờ, nhưng vì là Bon nên tôi không trả lời không được. Vẫn giữ nguyên tư thế quay lưng lại, tôi chỉ hơi ậm ừ.
- Su... - Lần này là giọng của Kaido. Tôi quyết định làm ngơ.
- Su? Ê, Su... Yamamoto Su Kumiko...
Gọi đi gọi lại mấy lần mà tôi không thèm đáp, cậu ta bắt đầu gọi linh tinh. Không nhịn được nữa, tôi bật cười.
- Đấy, nghe thấy thì phải trả lời chứ. Tớ lại tưởng cậu bị điếc nữa nên đang lo đấy.
- Tớ xin lỗi - Vẫn không quay về phía hai người, tôi nói. Tôi muốn xin lỗi cho tất cả sự việc ngày hôm qua. Nghĩ lại, trong khoảng thời gian tôi nằm viện, bọn họ đã chạy đôn chạy đáo chăm sóc tôi. Tôi quyết định nhìn Kaido và hỏi thăm - Đúng rồi, Kaido... chân cậu sao rồi? Tớ nhớ cậu bị thương...
- À, không sao, chỉ sây sát chút thôi.
Kaido hơi khom người về phía tôi, nói nhỏ.
- Vậy hai cậu cứ nói chuyện thong thả nhé - Thấy chúng tôi có vẻ ổn, Bon nói rồi đi ra khỏi phòng. Có lẽ cậu ấy đi cùng Kaido chỉ để hòa giải trong trường hợp xấu nhất. Khi hiểu ra điều đó, tôi càng cảm thấy có lỗi.
- Xin lỗi cậu vì hôm qua nhé - Tôi nói thêm lần nữa.
- Không sao, tớ biết cậu uống rượu vào sẽ rất hung hăng mà. Bon ngạc nhiên lắm, nhưng khi nghe tớ kể chuyện hồi tụi mình đi đào tạo dưới nhà máy thì cậu ấy cũng xuôi xuôi rồi... Thế cậu định thế nào? Hôm nay nghỉ làm hả?
- Không, tớ có sao đâu, phải đi làm chứ - Tôi vội đáp và ngồi dậy nhưng cổ tự nhiên cứng ngắc, phải khoanh chân lại cho thoải mái hơn. Tư thế ngồi này có vẻ không lịch sự cho lắm nên tôi lại nói - Xin lỗi.
- Không sao mà. Phải rồi... - Giọng Kaido bỗng chùng xuống - Chuyện hôm qua cậu nói ấy, tớ hỏi một câu được không?
Đã tiên liệu được tình huống này, tôi nặng nề thở ra.
- Cậu hỏi đi.
- Su này, hôm qua... cậu nói rằng Ishimaru ghét tớ, nghĩa là...
- Ừm... Nói ghét thì hơi quá, nói chung cô ấy không thích cậu thôi.
- Chính miệng cô ấy nói thế à?
- Ừ.
- Nhưng thật ra không chỉ có vậy đúng không? Su, có phải cô ấy...
Tôi gật đầu.
- Cô ấy thích tớ.
Kaido vẫn đang ngồi ngược sáng nên tôi không thể nhìn thấy sắc mặt cậu ta khi tiếp nhận câu trả lời này. Mặc dù vậy, tôi cũng cố tránh không nhìn cậu. Lát sau, Kaido mới lên tiếng.
- Sau đó thì sao? Su, cậu định thế nào? Có định hẹn hò với cô ấy không?
- Không, tớ chưa nghĩ đến.
- Tớ có chuyện này muốn hỏi cậu, Su ạ! - Kaido nói với giọng chắc nịch đến mức tôi phải nhìn vào mặt cậu ta - Cậu có người yêu ở Shizuoka, đúng không?
Tôi nín thinh. Tuy nhiên, im lặng cũng đồng nghĩa với trả lời.
- Cậu đã cho Ishimaru biết chưa? - Kaido hỏi tiếp.
- Chưa... - Bị Kaido ép phải nói ra điều này, cơn giận của tôi lại bùng lên giống như hôm qua, nhưng tôi rời mắt đi chỗ khác để tự kiềm chế.
- Rồi sao nữa? Cậu có định chia tay cô người yêu ở Shizuoka không? Nếu thế thì được, còn nếu cậu giấu giếm cô ta và hẹn hò lén lút với Ishimaru ở đây thì tớ sẽ không tha thứ cho cậu đâu. Su, nếu cậu định làm thế thì...
- Khoan đã - Tôi ngẩng mặt lên và nhìn thẳng vào mắt Kaido - Cái gì mà tha thứ hay không tha thứ? Cậu lấy quyền gì mà nói điều đó? Đây là chuyện của tớ và Ishimaru, cậu có tư cách can thiệp vào à?
Kaido nhíu mày thở dài, sau đó mới từ tốn nói tiếp.
- Tớ thích cô ấy. Cậu biết mà, Su. Nếu có cơ hội hẹn hò với cô ấy, nhất định tớ sẽ yêu cô ấy bằng 100% tình yêu của mình. Đối với tớ, Ishimaru xứng đáng được hưởng điều đó. Nhưng một khi cậu chỉ muốn lăng nhăng, chơi bời, đùa giỡn với tình cảm của Ishimaru thì 100% tình yêu tớ dành cho cô ấy chẳng phải sẽ bị phủ định sao? Giả sử tồn tại một người mà cậu tôn thờ với 100% tình yêu của mình mà tớ lại bôi nhọ người đó, bôi nhọ 100% ấy, thì cậu cũng cảm thấy rất khó chịu đúng không?
Tôi không mở miệng được, hoàn toàn bị áp đảo bởi lý lẽ thuyết phục của Kaido.
- ... Báu vật mình giữ gìn coi trọng bị kẻ khác lấy mất thì cũng đau thật, nhưng sau khi sử dụng chán chê, kẻ đó lại tuyên bố “Chẳng cần nữa” rồi vứt đi như vứt một món đồ cũ kĩ thì chẳng phải là càng đau hơn sao?!
- Tớ hiểu rồi.
Ishimaru không phải món đồ của bất cứ ai, cô hành động theo suy nghĩ và tình cảm của riêng mình, còn Kaido lại nói như thể tôi đang cướp mất thứ gì đó của cậu ta. Trong cái đầu kia đang nghĩ gì không biết. Bắt đầu cảm thấy ngán ngẩm trước những lời của Kaido, nhưng tôi không thể bịt miệng cậu ta lại được. Sau một ngày uống rượu say bí tỉ, mới 7 giờ sáng đã phải nghe những lời dài dòng này thật là khó chịu.
- Ừ... Tớ chỉ muốn nói thế thôi, chuẩn bị đi làm đi - Kaido nói bằng giọng điệu bình thường như mọi ngày - Mà suy cho cùng, tớ đã bị cô ấy từ chối rồi...
Cậu ta ra khỏi phòng.
Không có chuyện gì đặc biệt xảy ra trong tuần đó. Nghe câu này giống như cả tuần tôi gặp toàn điều tốt đẹp, vấn đề duy nhất là Mayu vẫn chưa thấy kinh nguyệt. Gặp lại nhau sau hai tuần xa cách, cả hai chúng tôi đều cảm thấy nặng nề.
- Chắc em phải đi khám thôi - Mayu ủ dột.
- Em có thấy buồn nôn không? - Thấy Mayu lắc đầu, tôi nói tiếp - Vậy chắc là không sao đâu nhỉ?
Nghe cứ như chuyện của người khác, nhưng tôi dám đảm bảo là không có bất trắc gì. Cũng có lần chúng tôi quan hệ mà không có đồ “phòng hộ”, nhưng lần nào tôi cũng xuất ra ngoài. Tôi thấy lo lắng về sức khỏe (chính xác hơn là tình trạng rối loạn kinh nguyệt) của Mayu hơn là lo em dính bầu.
Đương nhiên tôi không phản đối khi em quả quyết muốn đi khám. Mayu không thích khám ở những bệnh viện gần nhà nên chúng tôi tra thông tin trên danh bạ điện thoại và đặt lịch hẹn khám ở bệnh viện phụ sản tít tận Furusho. Sáng Chủ nhật, tôi lấy xe chở em đến đó. Một phần vì không muốn bước chân vào những nơi như vậy, một phần vì cảm thấy ngồi chờ trong xe ở bãi đỗ rất mệt mỏi nên tôi quyết định vào một tiệm pachinko để giết thời gian.
10.000 yên đã bay gần hết chỉ trong ba mươi phút đầu tiên. Sau khi chuyển sang loại máy thường và chơi thêm một lúc, tôi thấy Mayu quay trở lại.
- Kết quả thế nào em?
Em lắc đầu. Tôi cứ nghĩ cử chỉ của em nghĩa là không dính bầu nên vội vã thở phào một hơi, nhưng khi nhận ra sắc mặt ủ rũ của em, đầu óc tôi trống rỗng, bối rối vô cùng. Dường như tôi đã lạc vào một thế giới hoàn toàn khác so với thực tại.
Trên máy còn sót một đồng 100 yên nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến nó, liền khoác vai em đi ra khỏi tiệm pachinko.
- Bác sĩ bảo là được ba tháng... - Mayu lí nhí - Phải làm gì bây giờ hả anh?
- Có thật là... - Suýt chút nữa tôi đã buột miệng nói hết câu “Có thật là con anh không?”. Tôi chưa bao giờ nghi ngờ em phản bội tôi, chỉ là sự thật này quá bất ngờ, vì lần nào quan hệ tôi cũng rất cẩn thận. Nhưng dù gì, câu nói đó cũng không phù hợp để thốt ra khi hay tin em mang thai, và thật may là Mayu không nhận ra những suy nghĩ trong đầu tôi.
- Trước mắt mình cứ về nhà đã - Tôi mở điều hòa ô tô ở mức lạnh nhất, rồi lại mở toang cửa kính xe. Tôi chỉ muốn lái xe thật nhanh để quay về. Không khí oi bức bên ngoài thật khó chịu sau khi đã ngồi cả tiếng đồng hồ trong quán pachinko mát rượi, nhưng đó không hoàn toàn là lý do.
Ngước lên nhìn bầu trời xanh ngắt và vầng dương đang tỏa nắng rực rỡ, tôi thầm nghĩ, giá như có thể đi biển trong một ngày đẹp trời thế này. Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa nhìn thấy Mayu trong bộ đồ bơi mới. Có điều mùa này thường hay có sứa, không thể tắm biển được.
Trở lại nhà Mayu, chúng tôi bắt đầu bàn bạc với nhau. Trên thực tế, kết luận vẫn không có gì khác so với lần đầu. Em kiên quyết không chịu nói sự thật dù có trao đổi với gia đình chuyện cưới hỏi, còn tôi cũng muốn tự do thêm một thời gian nữa, hơn là phải làm cha ở cái tuổi này. Thêm nữa, chuyện phá thai không phải cứ nói là làm được ngay nên chúng tôi cứ dùng dằng mãi không quyết định. Đó là hành động phi đạo đức, nói đúng hơn, cướp đi sinh mệnh một đứa trẻ chưa chào đời cũng đồng nghĩa với tội giết người. Chỉ cần tuyên bố một câu là mọi việc sẽ được giải quyết, nhưng tôi không mở nổi miệng. Thay vào đó, tôi lại nhìn thấy những cuốn sách bìa cứng đang chất cao ngất như núi trên kệ.
- Cái quái gì thế này?! - Tôi vung tay hất văng đống sách xuống sàn nhà - Em có biết để gặp được em, anh đã phải cắt giảm chi tiêu đến mức nào không hả?! Mỗi lần về đây, anh không dám đi đường cao tốc mà chỉ dám đi đường thường, lái xe năm, sáu tiếng đồng hồ, vậy mà em lại tiêu pha phung phí vào ba cái thứ sách đắt tiền này!
Càng quát tháo, giọng tôi càng trở nên điên loạn. Mayu run rẩy, “Em sẽ không mua nữa. Từ giờ em sẽ chỉ mượn sách ở thư viện để đọc thôi. Anh đừng tức giận vì chuyện ấy được không?” Rồi em cúi xuống, lủi thủi nhặt từng cuốn sách vương vãi trên sàn.
Nhìn dáng người nhỏ bé tội nghiệp của em, tôi nhanh chóng nhận ra hành động dại dột và ngu xuẩn của mình, cơn tức giận bùng lên nãy giờ nhanh chóng xẹp xuống.
- Anh xin lỗi... - Tôi nói - Anh... vừa nãy anh chỉ muốn thay đổi chủ đề nói chuyện thôi, em đừng để ý. Tuần nào cũng lái xe về, không đi đường cao tốc… tất cả đều do tự anh chọn lựa. Xin lỗi em, Mayu... Việc chúng ta cần giải quyết bây giờ... Đứa bé trong bụng... em nghĩ nên làm thế nào?
Sau khi bàn bạc thêm một hồi, rốt cuộc cũng chẳng có kết luận nào thỏa đáng được đưa ra. Tôi đành nói “Anh phải đi rồi” và rời khỏi nhà Mayu.
Tiếng nhạc văng vẳng trong xe lọt vào tai trái tôi rồi trôi qua tai phải. Đến khi tôi để ý thấy mình đã nghe nguyên một băng nhạc suốt từ khi xuất phát thì xe đã chạy đến sông Sagami.
Đến ngã tư trước ga Chigasaki, tôi vô thức đi thẳng mà không nhận ra đèn đỏ, suýt chút nữa thì gây tai nạn nếu không bị các xe rẽ phải ở chiều ngược lại bóp còi inh ỏi.
Khi cả dãy phố lên đèn cũng là lúc tôi đến được bãi đỗ xe Higashi-Mukojima. Về ký túc xá, việc đầu tiên tôi làm là nạp thêm 3.000 yên cho thẻ điện thoại trả trước, sau đó lên phòng và gọi điện cho Mayu.
- A lô?
Nghe thấy giọng em, tôi lặng đi một lúc rồi mới lên tiếng được.
- Mayu à? Anh xin lỗi vì đã trốn chạy. Anh sẽ không làm như vậy nữa. Anh quyết định rồi... Phải phá thôi em à...
Tôi vừa dứt lời thì ở phía đầu dây bên kia, Mayu bật khóc nức nở. Em cứ khóc, còn tôi chỉ biết giữ máy nghe tiếng thổn thức của em. Đó là sự chuộc lỗi duy nhất mà tôi có thể dành cho Mayu lúc này.
Từ cái ngày định mệnh đó, tôi và Mayu đã cùng nhau gánh chịu một tội ác mà cả đời này chúng tôi không thể tha thứ cho chính mình.