Ảo Ảnh Của Thanh Xuân

Lượt đọc: 500 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chú giải 1

.

(Dành cho những độc giả đã đọc xong cuốn tiểu thuyết này)

Nhà phê bình Oya Hiroko

☆ ☆ ☆

Đó là những năm cuối của thập niên 1980.

Tôi phải đặt lịch từ nửa năm trước để có thể nghỉ lại tại một khách sạn trong đêm Giáng sinh.

Tôi để tóc mái bằng, khoác trên mình bộ váy bó sát có cầu vai, lông mày kẻ thật đậm. Tuy nhiên, ấn tượng về mọi thứ không thật sự quá sâu sắc. Chỉ có mối tình năm đó còn đọng lại trong tôi.

Hồi ấy chưa có điện thoại di động như bây giờ, tôi phải sốt sắng đi tìm điện thoại công cộng.

Lúc gọi điện đến nhà người yêu, bố mẹ người ấy nghe điện. Tôi nửa lo lắng nửa hồi hộp, nhờ họ chuyển máy cho người ấy.

Muốn nói nhiều chuyện lắm, nhưng thẻ hết tiền rồi.

Tình yêu khi đó là thứ tình cảm không bao giờ đến lần thứ hai trong đời. Ta có thể hân hoan, vui sướng, có thể bi lụy, khổ đau đến mức dại dột chỉ vì vài câu nói, hành động của người mình yêu thương. Đến khi trải qua rồi, mỉm cười hồi tưởng mà lòng vẫn nhói đau. Bất cứ ai cũng phải một lần trải nghiệm tình đầu.

Cuốn sách này lấy bối cảnh những năm 1980, là câu chuyện tình yêu hết sức bình thường mà mỗi người chúng ta đều có thể viết cho riêng mình. Một tình yêu nguyện hi sinh hết thảy cho đối phương. Một tình yêu chân thật, dịu dàng.

Nhưng không chỉ có vậy.

Khi phiên bản tanko của cuốn sách này được phát hành, có những người bùi ngùi nhớ lại tình yêu thuở ban đầu, mặt khác, cũng có những người cho rằng câu chuyện tình yêu được kể trên đây quá đỗi tầm thường, chẳng có gì nổi bật. Có người thấy truyện kết thúc có hậu, cũng có người thấy đoạn kết thật đáng sợ. Tuy nhiên, tất cả độc giả đều có chung một suy nghĩ: Dứt khoát phải đọc lại lần nữa.

Các bạn có nhận ra không? Khi đọc lần đầu tiên và lần thứ hai, cuốn sách gây liên tưởng đến hai câu chuyện với cốt truyện hoàn toàn khác nhau. Đó chính là nguyên nhân của những cảm tưởng, ấn tượng riêng biệt với từng người. Cách thức tạo ra điều đó đã làm nên sức hấp dẫn của cuốn sách, cũng là lý do mà tác giả chuyên viết các tiểu thuyết ma mị, Inui Kurumi, lại viết một cuốn tiểu thuyết tình ái hết sức bình thường (hoặc trông có vẻ bình thường như vậy). Liệu đây có phải một mối tình tầm thường hay không, rất mong các độc giả hãy thưởng thức và ngạc nhiên với những trải nghiệm qua từng trang sách.

Ở các trang tiếp theo đây, để các độc giả sống trong thời đại đó được thốt lên “Đúng là từng như thế nhỉ!”, rồi nhớ lại những kỷ niệm thời xưa cũ, và để những độc giả trẻ có thể bất ngờ “Thời đại đó là như thế sao?”, tôi đã ghi chép và giải thích về các thói quen dùng từ đương thời cùng một vài danh từ đặc biệt. Nếu theo dõi kĩ càng, chú ý cụ thể từng chi tiết thì các bạn sẽ hiểu được “cách thức” của tác giả, nên xin đừng đọc phần tiếp theo trong trường hợp bạn chưa đọc cuốn sách, vì phần chú giải này chẳng qua chỉ “đồng hành trên chặng đường đọc lại” mà thôi.

Mong các độc giả hãy đọc xong sách rồi mới xem các trang tiếp theo đây.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang