Ảo Ảnh Của Thanh Xuân

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5. Chiếc nhẫn ruby

Vào cuối tuần lễ cuối cùng của tháng Tám, tôi về Shizuoka để dẫn Mayu đến bệnh viện phụ sản ở Furusho. Sau khi phá thai, em cần được nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng nên bác sĩ yêu cầu làm thủ tục nhập viện. Tôi ngủ lại một đêm ở nhà em. Ngày hôm sau, nhận được thông báo sức khỏe em đã hồi phục nên tôi lái xe đến đón. Chúng tôi không nói với nhau lời nào, Mayu cứ ôm lấy tay tôi suốt dọc đường về. Tôi thấy rất vướng víu nhưng không thể gỡ ra, đành cố gắng lái xe thật chậm để không xảy ra tai nạn.

Theo luật pháp hiện hành, phá thai không phải là tội. Chúng tôi đã tuân thủ luật pháp và tiến hành xử lý trong phạm vi cho phép. Tuy vậy, tôi vẫn muốn quên chuyện xảy ra vào cuối tuần đó càng nhanh càng tốt. May thay, công việc bận tối tăm mặt mũi ở Tokyo cũng không cho tôi thời gian để nghĩ ngợi này nọ.

Đang là thời điểm bận rộn nhất trong năm. Kế hoạch về sản phẩm mới mà tôi và Ishimaru xây dựng vào mùa hè này chỉ được phòng Sáng chế chấm 2/14 điểm. Quy chuẩn của phòng Sáng chế rất gay gắt nên ngay cả việc nhiều bậc đàn anh bị đánh trượt cũng là chuyện bình thường, nhưng khách quan mà nói, kết quả mà chúng tôi đạt được khá ổn. Trong cuộc họp nội bộ, chúng tôi được cấp trên khen ngợi, hơn nữa, trưởng bộ phận còn yêu cầu chúng tôi tiếp tục xin cấp bằng sáng chế và gửi yêu cầu phát triển sản phẩm mới này.

Dù có anh Nagase giúp một tay nhưng chúng tôi vẫn mất nguyên một tuần để điền đầy đủ các giấy tờ cần thiết. Ngày nào tôi và Ishimaru cũng ở lại làm thêm, mãi cho đến lúc xin được dấu của trưởng bộ phận vào thứ Sáu, tôi mới cảm nhận được cảm giác tự do trước nay chưa từng có. Nghe Ishimaru rủ đi uống, tôi liền đồng ý ngay.

Chúng tôi đến quán nhậu lần trước, nhưng lúc này mới gần 7 giờ tối, có dư thời gian để thong thả uống và tán dóc. Ban đầu chỉ loanh quanh mấy chủ đề về chương trình truyền hình, nhưng khi men ngấm, Ishimaru bắt đầu kể về những tin đồn liên quan đến nhân viên trong công ty.

- Cậu biết ông Hashimoto bên bộ phận Phát triển số 1 không? Nghe nói ông này ngần đấy tuổi mà vẫn chưa có vợ đâu.

- Vậy à?

Tôi hờ hững đáp lại. Hình như đó là một ông chú đeo kính, tóc hơi thưa, vẻ ngoài hiền lành nhưng chẳng gây cho người khác chút ấn tượng nào. Chuyện ông ta ế vợ đâu có liên quan đến tôi. Phớt lờ thái độ hời hợt của tôi, Ishimaru vẫn thao thao bất tuyệt.

- Tớ cứ có cảm giác cuộc đời ông chú đó thật mờ mịt, cả quá khứ lẫn tương lai. Từ hồi còn bé, ông ta chỉ biết có học và học, không tụ tập bạn bè. Dần dần, ông ta trở thành sinh viên đại học và đi làm, chưa bao giờ có một tình yêu đúng nghĩa. Tiền kiếm được cứ chất đống thế thôi, chẳng biết tiêu vào đâu. Rồi họ hàng giới thiệu cho ông ta một cô gái, ông ta cứ kể lể về tiền để tự cao tự đại, buồn cười lắm. Lúc nói chuyện với cô gái ấy, ông ta toàn nói những chuyện lý tưởng tận đẩu đâu, câu cú thì lộn xộn. Sau thì vì ông ta sống chung với bố mẹ nên bị cô gái từ chối.

- Tớ nghĩ cậu không nhất thiết phải tỏ ra gay gắt như vậy.

- Không phải tớ thêm mắm dặm muối gì đâu nhé. Chậc, nói chung tớ cũng thêm thắt một chút, nhưng về cơ bản thì đây là thông tin từ nguồn đáng tin cậy.

- Ừm...

Không biết cô thu thập thông tin từ đâu nữa, mạng lưới của các chị em văn phòng quả là đáng sợ. Tôi nghĩ ngợi, vừa cầm đũa lên thì Ishimaru thay đổi đề tài.

- À đúng rồi, hình như cậu đã nói với Kaido giúp tớ đúng không? Cảm ơn cậu nhé.

- Ừ... - Tôi bối rối gật đầu. Kể từ hôm đó, hầu như không thấy Kaido xuất hiện ở tầng 7, nơi có văn phòng làm việc của chúng tôi. Dù hẹn đi ăn trưa với tôi, cậu ta cũng dùng điện thoại nội bộ để liên lạc.

- Cậu ấy không gọi điện cho cậu nữa à? - Tôi thử hỏi lại cho chắc ăn.

- Đúng vậy, nhưng tớ không hiểu sao những người mình không thích như Kaido cứ gọi điện rủ rê, trong khi những người quan trọng đối với tớ lại chẳng bao giờ gọi điện lấy một lần. Cuộc đời ta đôi khi chỉ toàn những điều không mong muốn nhỉ?

Ishimaru bắt đầu nói bóng nói gió nên tôi cũng chỉ còn cách ngồi im. Tôi định chờ cô chuyển chủ đề nhưng hình như cô không có ý định đó, cứ chăm chăm nhìn về phía tôi.

Sao cô ấy có thể tấn công tích cực đến mức này nhỉ? Tôi thầm nghĩ rồi nói.

- Có lẽ người con trai nào cũng... - Tôi cố gắng nắn chỉnh câu chữ cho phù hợp - Khách quan mà nói, tớ nghĩ Ishimaru là một cô gái hoàn hảo, vừa xinh đẹp, vừa thông minh, tính tình cũng tốt...

- Cảm ơn - Ishimaru nở nụ cười - Cậu đánh giá tớ cao quá đấy. Mà thôi, được cậu khen như vậy là tớ thấy vui rồi. Sao nữa?

- À, ờ thì... - Tôi lại đắn đo lựa chọn từ ngữ - Tớ nghĩ cậu có đầy đủ những tố chất khiến cho tất cả đàn ông xung quanh phải chết mê chết mệt, nên chắc cậu cũng chọn được người phù hợp một cách dễ dàng. Không hẳn là tất cả, nhưng tớ nghĩ phạm vi để cậu lựa chọn khá rộng. Dù cậu không kể ra, chắc chắn vẫn có nhiều người chủ động rủ rê, muốn hẹn hò với cậu...

- Không đâu, làm gì có chuyện đó - Ishimaru vội lắc đầu - Từ khi tớ vào công ty đến giờ mới chỉ có hai người thôi.

- Hai người? Là Kaido và...?

- À, thì là ông chú Hashimoto tớ vừa kể đấy.

- Hả?! - Tôi ngạc nhiên tột độ - Cả ông chú đó nữa sao?

Hóa ra mạch truyện của Ishimaru là như vậy.

Cô gật gật đầu.

- Có đợt tớ đi cùng đường ra ga với ông ta. Ban đầu tớ cũng chỉ nghĩ là người cùng công ty, lại biết tên nên bắt chuyện vu vơ thôi, ai ngờ tự dưng ông ta nhảy sang mấy câu như, “Ôi, em đúng là cô gái lý tưởng của anh, cuối tuần này đi chơi với anh nhé.”

- Sau đó thì sao? - Khác hẳn lúc nãy, tôi bắt đầu hứng thú với câu chuyện của Ishimaru.

- Đùng một cái ông ta nói chuyện như vậy, nếu là cậu, cậu có thấy lạ không? Tớ từ chối thẳng thừng luôn, nhưng ông ta không chấp nhận câu trả lời thì phải. Ở công ty, thỉnh thoảng tớ lại có cảm giác ai đó đang theo dõi mình. Hay tớ thần hồn nát thần tính cũng nên...

Câu nói cuối cùng của Ishimaru khiến người ta cảm thấy khách quan hơn. Tôi cũng có thể cảm nhận rõ ràng rằng đối với Ishimaru, tình huống này chẳng làm cô bận tâm mấy.

- Ừ thì... - Tôi ậm ừ vài câu vô nghĩa - Giờ mới chỉ có hai người, nhưng trong tương lai, hẳn sẽ có rất nhiều người vây quanh Ishimaru để cậu thoải mái lựa chọn. Đến lúc ấy, có khi cậu phải xòe cả hai tay ra mà đếm ấy chứ.

- Chuyện đó... chẳng phải mấy hôm trước tớ đã nói thẳng với cậu rồi hay sao?

- Tớ thấy lý do chưa thỏa đáng lắm. Tại sao trong số bao nhiêu lựa chọn, cậu lại chọn tớ? Cậu thử nhìn những người xung quanh mà xem, anh Nagase chẳng hạn. Đem so mình với anh ấy tớ thấy bản thân còn không xứng, anh ấy thông minh, tốt nghiệp cao học đại học Kyoto hẳn hoi, tính cách lại ôn hòa, điềm đạm. Tóm lại...

- Nhưng Suzuki này - Ishimaru ngắt lời tôi vẻ không muốn nghe tiếp - Nói như cậu thì cứ thành tích học tập tốt là được đánh giá cao đúng không? Với hình thức giáo dục nhồi nhét như bây giờ, thành tích tốt, ừ thì nghe hoành tráng đấy, nhưng biết đâu thành tích đó chỉ là do răm rắp vâng lời cha mẹ và thầy cô? Tớ nghĩ việc học trường nào chẳng liên quan gì đến thông minh hay không. Rồi đến tính cách nữa... cậu bảo ôn hòa, điềm đạm là tốt, chẳng phải như thế sẽ thiếu đi chút ngông nghênh sao? Cậu không trầm tĩnh như anh Nagase, nhưng tớ thích sự ngông nghênh của cậu, nói đúng hơn là sự hoang dại. Tớ thích tính cách đó, và tớ muốn tìm một người con trai như thế. Giải thích đến đây, cậu đã thấy thỏa đáng chưa?

Hoang dại ư? Khi say rượu, tôi thường không kiểm soát được bản thân, nếu mô tả bằng từ “hoang dại” thì cũng không có gì sai cả. Nhưng hôm nay tôi chưa say đến mức ấy.

Nói đến đây mới nhớ, anh chàng Tendo mà Ishimaru từng hẹn hò quả đúng là hoang dại từ ngoại hình. Có lẽ Ishimaru đã xác định rõ mình cần tìm một người như thế nào.

- Giờ Suzuki giải thích cho tớ đi. À, ý tớ cũng không hẳn là giải thích, nhưng vừa nãy, cậu bảo ai cũng có thể chết mê chết mệt tớ. Đó chỉ là đánh giá khách quan thôi đúng không? Vậy nói một cách chủ quan thì cậu nghĩ sao về tớ? Phải chăng ý cậu là, tớ không hấp dẫn chút nào đối với cậu?

Đèn cảnh báo trong đầu tôi lại một lần nữa sáng chói như ngầm cảnh cáo, rằng bất kỳ điều gì tôi buột ra lúc này cũng là nguy hiểm. Nhưng lý trí đã không kịp ngăn tôi lại.

- Không phải, khi nói cậu hoàn hảo là tớ nói thật lòng. Ý kiến chủ quan của tớ đấy. Nhưng nếu hỏi tại sao tớ không thể hẹn hò với cậu thì...

Tôi còn đang lưỡng lự để đưa ra câu trả lời thì Ishimaru đã hỏi thẳng.

- Vì cậu đã có bạn gái phải không?

Tôi gật đầu luôn. Đến đây thì không thể che giấu thêm được nữa. Tôi cố gắng cư xử nhẹ nhàng và tỏ ra bình tâm trước câu hỏi của cô.

- Cậu hẹn hò với cô ấy từ khi nào vậy? Có phải từ hồi đại học không? Bây giờ cô ấy ở đâu? Ở Shizuoka à?

Tôi không lên tiếng mà chỉ gật đầu liên tục. Ishimaru ngửa mặt lên trời, thở dài một tiếng rồi nhìn thẳng vào mắt tôi.

- Đúng như tớ nghĩ... À, không hẳn vì cậu không muốn hẹn hò với tớ mà tớ nghĩ chắc chắn cậu có bạn gái đâu, nói vậy thì tớ thành một đứa con gái quá kiêu ngạo, độc đoán rồi. Không phải vậy đâu nhé. Chuyện là, Chủ nhật tuần trước, tớ có đi xem buổi tổng duyệt kịch ở Hokuto và gặp bé Bon ở đó.

- Ồ, thật sao?

- Hình như cậu ấy thích em nào trong nhóm kịch, hoặc đúng hơn là thích các vở kịch. Khi tớ hỏi bé Bon về cậu, Bon nói cậu có ô tô trên này, cứ cuối tuần là lại đi đâu đó ngủ qua đêm, đến Chủ nhật mới quay về ký túc xá. Tớ chỉ nghĩ “Có khi nào...” thôi, nhưng hóa ra...

Khi nghĩ rằng có lẽ từ nay, Ishimaru sẽ không còn theo đuổi tôi nữa, tôi bỗng thấy cô cuốn hút hơn hẳn. Cô gái xinh đẹp mà mới đây thôi, chỉ cần vươn tay ra là tôi có thể chạm vào và giữ thật chặt giờ đã trở nên xa vời vì sự thật do chính tôi khẳng định. Chính xác hơn thì tôi bắt đầu luyến tiếc vì đã để vuột mất người con gái hoàn hảo như Ishimaru. Thật lòng, tôi không thể lén lút hẹn hò với Ishimaru sau lưng Mayu, tôi không hối hận vì hành động của mình, mà chỉ nuối tiếc vì không gặp được cô sớm hơn...

- Này, bạn gái cậu là người thế nào? - Ishimaru chợt hỏi.

Dù vừa bị từ chối và rơi vào trạng thái thất tình nhưng Ishimaru vẫn tha thiết muốn nói chuyện với tôi. Thấy vậy, tôi cũng cố gắng tiếp chuyện để không làm cô khó xử.

- Ừm, trông cô ấy hơi trẻ con. Không xinh đẹp, nhưng được cái dễ thương. Tóc thì ngắn cũn, tính cách hơi hấp tấp, hay nhặng xị lên vì những thứ nhỏ nhặt...

- Cô ấy tên là gì?

- Mayuko. Tớ thường gọi cô ấy là Mayu.

- Ra vậy. Mayu à...

Sao Ishimaru lại hỏi về Mayu nhiều vậy nhỉ? Thấy cô hơi buồn bã, tôi nói tiếp.

- Tớ tự thấy mình không nên so sánh vì sẽ không công bằng cho cả cậu và Mayu, nhưng chính xác thì cậu xinh đẹp hơn, thông minh hơn, cách giao tiếp cũng tinh tế hơn nữa. Khi ở bên cạnh cậu, tớ thấy rất vui.

Nghe được những lời an ủi đó, Ishimaru vẫn không tươi tỉnh hơn chút nào.

- Cậu đang thương hại tớ đấy à?

- À, không phải đâu, trong thâm tâm tớ vẫn luôn nghĩ Ishimaru là cô gái tốt hơn Mayu. Nhưng cậu cũng biết mà, đâu thể chia tay người này rồi dễ dàng đến với người kia ngay được? Giờ có đồng ý hẹn hò với cậu thì chẳng qua tớ cũng chỉ là một thằng đểu giả, sẵn sàng vứt bỏ người yêu của mình. Ở địa vị của cậu, cậu cũng sẽ lo lắng không biết bao giờ sẽ bị tớ vứt bỏ như thế, phải không?

- Ừ, tớ biết cậu không phải người sống hai lòng, thích lừa dối người khác - Cô gật đầu rồi nói với vẻ ghen tị - Cậu coi trọng cô gái ấy đến vậy cơ à?

Thật ra, suốt một tuần nay tôi chưa gọi điện cho Mayu lần nào. Em có gọi cho tôi hai lần nhưng chúng tôi chỉ nói với nhau vài câu, và ngay cả khi đã gác máy rồi, tôi vẫn thấy khó chịu, phiền phức với cuộc gọi của em. Tôi cũng đang phân vân không biết tuần này có nên về Shizuoka không, nhưng cảm giác miễn cưỡng trỗi dậy mạnh mẽ. Nếu cứ thế này, có lẽ chúng tôi sẽ sớm chia tay... Suy nghĩ ấy thỉnh thoảng lại lóe lên trong đầu, nhưng tôi cố gắng phủ định nó.

Hình như vẻ lo ngại hiện lên rõ ràng trên mặt tôi. Ishimaru bỗng rụt rè nói tiếp.

- Nhưng... nếu Suzuki nhất quyết không thể chấp nhận việc phản bội người yêu, vậy cậu đã bao giờ nghĩ rằng cô nàng Mayu đó không phù hợp để hẹn hò với cậu chưa?

Tôi nhất thời không nghĩ ra câu trả lời thích đáng, mãi lâu sau mới ấp úng nặn ra được câu hỏi, “Tại sao?” Tại sao Mayu lại không phù hợp?

Tôi luôn tâm niệm phải chịu trách nhiệm với từng lời mình nói. Tương tự, một khi tôi đã đủ tự tin để hứa hẹn sẽ yêu thương một người con gái đến cuối đời, mãi mãi không đổi thay, thì tôi có nghĩa vụ phải yêu người đó vĩnh viễn. Nếu không làm được, coi như tôi tự biến bản thân thành một kẻ tắc trách - điều mà tôi không bao giờ mong muốn.

Khi gặp Mayu vào năm ngoái, vì đủ tự tin nên tôi mới hẹn hò với em. Chúng tôi đối diện với nhau khó khăn hơn sau quyết định vứt bỏ đứa con chưa chào đời, nhưng không có nghĩa tôi và em có thể dễ dàng chia tay. Tôi không thích tưởng tượng thêm về tình huống mình chối bỏ những quyết định và lựa chọn trong quá khứ một cách quá đơn giản.

Nhưng Ishimaru lại bắt đầu nói về điều ấy.

- Tớ nghĩ thay đổi quan điểm không hoàn toàn xấu. Giả sử những gì chúng ta nghĩ ban đầu là sai nhưng cứ khăng khăng là đúng, rõ ràng sẽ khiến những người xung quanh phản cảm. Nhưng nếu giữa chừng nhận ra mình đã sai, thì việc thay đổi suy nghĩ là hành động đúng đắn đấy chứ? Như tớ chẳng hạn...

Ishimaru lưỡng lự một lúc, có vẻ muốn ngừng lại nhưng rốt cuộc, cô vẫn nói tiếp.

- Chuyện này tớ từng kể cho cậu nghe rồi. Hồi đại học, tớ và anh Tendo yêu nhau. Đối với tớ, đó là mối tình đầu, tớ những tưởng sẽ yêu anh ấy suốt đời. Nhưng anh ấy lại không nghĩ như vậy. Đúng hơn thì có lẽ anh ấy chưa bao giờ thật lòng yêu ai. Lúc mới yêu, tớ cũng nhận ra điều đó, nhưng tớ luôn cho rằng mình có thể khiến anh ấy hiểu được thế nào là tình yêu thật sự. Tớ đã yêu anh ấy nhiều như vậy đấy... Mãi đến khi chia tay, tớ vẫn đinh ninh không thể yêu ai say đắm như yêu anh ấy nữa, nhưng ngay lúc này đây, tớ bỗng nhận ra suy nghĩ của mình non nớt và ấu trĩ đến nhường nào. Tớ thấy mình thật may mắn vì đã chia tay với Tendo, nếu cuộc tình kéo dài đến tận hôm nay, một lúc nào đó, tớ sẽ nổi điên mà giết anh ấy mất. Rẽ sang con đường khác quả là lựa chọn đúng đắn. Mới chia tay thì không thể suy nghĩ thấu đáo như vậy đâu, nhưng bây giờ tớ đã thông suốt. Có hồi tớ còn không tưởng tượng nổi việc chia tay cơ... Giống như Suzuki vừa nói, tớ không nghĩ rằng thay đổi quan điểm xoành xoạch là hay ho, nhưng con người ta ai cũng phải trưởng thành, rồi chúng ta sẽ tự phủ nhận những điều mình từng một mực khẳng định trong quá khứ. Cũng hợp lý thôi! Đến khi nào chúng ta mới thực sự gánh vác được trách nhiệm cho những lời nói ra, tớ cũng không biết. Nhưng ở độ tuổi của tớ và cậu, nghĩ “nhất định phải làm được điều này điều nọ” là quá tự mãn rồi. Chúng ta vẫn cần trưởng thành hơn nữa. Việc cố gắng chịu trách nhiệm, cố gắng giữ vững quan điểm của mình, tớ thấy giống hệt như đang ép buộc bản thân. Sớm muộn gì những thứ chúng ta thích cũng sẽ thay đổi. Giờ cậu thích bia, nhưng tương lai hoàn toàn có thể thích rượu vang chứ? Người cậu thích cũng thế. Chúng ta đang ở độ tuổi được phép thay đổi mà, đúng không?

- Nhưng... - Tôi định phản bác lại ý kiến của Ishimaru nhưng không tìm ra lý lẽ nào thích hợp.

- Anh ấy... Tendo đã nói với tớ rằng, “Đối với em, anh chỉ là Initiation mà thôi.” Cậu có biết nghĩa của từ Initiation không?

- Initiation à... có phải là nghi lễ chuyển tiếp không?

- Đúng rồi, đó là nghi thức cần thiết để một đứa trẻ trở thành người lớn. “Tình yêu của chúng ta chính là nghi thức đó.” Khi chia tay, anh ấy đã nói với tớ như vậy. Khi trải nghiệm tình yêu đầu đời, ai cũng mộng tưởng rằng tình yêu đó là tuyệt đối, và tùy tiện sử dụng cái từ tuyệt đối ấy. Nhưng dần dà, mỗi người đều phải nhận ra rằng: Không có gì là tuyệt đối cả. Đến lúc chiêm nghiệm ra được điều đó, chúng ta mới được coi là trưởng thành. Anh ấy đã dùng từ Initiation để nói về tình yêu của chúng tớ, khiến tớ nhận ra cuộc tình này chẳng qua chỉ là một nghi lễ trưởng thành. Tớ đã thêm thắt từ đó một chút, có thể không đúng về mặt ngữ pháp tiếng Anh lắm, nhưng Initiation Love, nghe cũng oách đấy chứ?

- Initiation Love?

- Nếu mối quan hệ giữa cậu và Mayu chỉ là Initiation Love thì có lẽ tớ vẫn còn cơ hội nhỉ?

Ishimaru mỉm cười vẻ đùa cợt. Vẻ tươi cười của cô rất giống biểu cảm tôi thường thấy trên khuôn mặt Mayu, nhưng với những đường nét xinh đẹp, cân đối này, biểu cảm đó càng trở nên hoàn hảo.

Rốt cuộc, tuần đó và cả tuần kế tiếp, tôi không quay về Shizuoka lấy một lần. Tôi đã gọi điện thông báo cho Mayu, viện lý do công việc quá bận rộn. Trên thực tế, chúng tôi rảnh rỗi đến tận khi phải báo cáo về việc sản xuất sản phẩm, thậm chí trưởng bộ phận còn nói tôi có thể xin nghỉ phép bù cho đợt nghỉ hè.

Ishimaru nói không sai.

Một khi hiểu được chẳng có gì là tuyệt đối, tôi sẽ trở thành người lớn.

Nụ cười của Ishimaru. Nụ cười của Mayu. Nụ cười nào đáng giá hơn đây...

Tôi của trước đây sẽ nghiêm cấm mình so sánh như vậy. Bằng việc không so sánh, tôi cố gắng bảo vệ giá trị của Mayu trong lòng. Hoặc chính là giá trị của tôi. Hay có lẽ là giá trị của hai chữ “tuyệt đối”.

Tôi bất an đến mức không dám gặp Mayu trong tâm trạng thế này.

Tôi không nghĩ mình còn có thể làm chuyện ấy với em. Quan hệ cùng những người con gái khác là việc quá đơn giản, nhưng khi đối phương là Mayu, tôi không thể làm được khi cứ nghĩ đến nơi sâu thẳm nhất của em. Đó là nơi đứa con của chúng tôi bị ruồng bỏ, lấy ra khỏi bụng mẹ. Tôi không biết mình nên lý giải thế nào cho phải về việc không còn ham muốn với em, nhưng thực lòng tôi đã mất hết tự tin.

Tình yêu dành cho em vẫn còn, những kỷ niệm, những nhớ nhung đầy ắp vẫn nguyên vẹn trong tôi. Nếu so sánh về phương diện này, Mayu chắc chắn hơn hẳn Ishimaru.

Không hiểu sao tôi lại lưỡng lự đến thế khi đi gặp một người mà mình yêu thương.

Ngày 19 tháng Chín, tôi quyết định quay về Shizuoka. Trong lúc lái xe, tôi mở đài FM, cố gắng giữ cho đầu óc trống rỗng. Đài đang phát chương trình giới thiệu ca khúc nằm trong album mới của BOØWY [44] , tôi hòa mình vào giai điệu và phóng thẳng lên đường cao tốc để nhanh chóng về bên người yêu dấu.

Mayu rất đau khổ khi phải phá thai, nhưng sau hai tuần không gặp, vẻ tươi cười rạng rỡ đã quay lại trên khuôn mặt em. Tôi vừa vào tới phòng, em đã ôm chầm lấy tôi.

- Em cứ tưởng Takkun không về với em nữa - Mayu vùi mặt vào ngực tôi.

- Em ngốc quá, làm gì có chuyện đó? - Tôi ôm chặt lấy em. Cảm giác về Mayu đây rồi. Thân hình mảnh mai này, mái tóc ngắn này, em chỉ thuộc về một mình tôi.

Cứ tự suy nghĩ ắt sẽ đưa ra quyết định sai lầm, nhưng chỉ cần gặp Mayu một lần, kết luận trở nên quá rõ ràng.

Tôi không thể buông bỏ Mayu.

Đã mất công mang xe về tận đây nên ngày hôm ấy, tôi rủ Mayu lái xe đi dạo ở bờ biển Miho. Trời hơi âm u nhưng không lạnh lắm, không khí dễ chịu. Chúng tôi ngồi kề vai nhau trên đê biển suốt một tiếng đồng hồ, ngắm nhìn những con thuyền ra vào cảng Shimizu và tận hưởng khung cảnh bình yên.

Trên đường về, chúng tôi đi qua ga Shimizu, vòng về phía đường Kitakaido rồi vào một khách sạn tình yêu ở Torisaka. Mayu có vẻ háo hức khi tôi xi nhan rẽ vào khách sạn. Dù đi khách sạn rất tốn kém nhưng khi ở nhà, lúc nào chúng tôi cũng phải kiềm chế những tiếng rên khoái lạc. Kể từ ngày tôi lên Tokyo công tác, nó đã trở thành việc quá xa xỉ.

Đến lúc làm chuyện đó với em, tôi mới hiểu rằng tất cả lo lắng đều do tôi tự huyễn hoặc mà ra. Tôi hoàn toàn bình thường với Mayu như bất cứ lần quan hệ nào trước đây, có khác cũng chỉ là tôi cẩn thận hơn khi đeo đồ “bảo hộ” và vẫn xuất ra ngoài cho chắc chắn.

Vẫn lõa thể nằm bên em trên giường, tôi mở lời.

- Mayu này, anh thấy khó mà tuần nào cũng về gặp em được. Thực sự là anh không thể. Thay vì những gì đã hứa ban đầu, anh có thể đổi thành hai tuần một lần không?

Em mỉm cười.

- Hôm trước em nói rồi còn gì, anh đừng cố quá, Takkun làm việc gì cũng toàn lao lực thôi... Nhiều lúc em chỉ sợ anh không chịu đựng được rồi suy sụp mất. Trước khi bắt tay vào thực hiện hay lên kế hoạch việc gì, anh cũng nên lượng sức mình nhé.

Đúng rồi. Ngay cả Mayu cũng hiểu rằng tôi thường xuyên cố gắng chỉ vì không muốn rút lại những lời đã hứa hẹn ban đầu. Em cũng từng nói, tôi không giữ lời với em cũng chẳng sao.

Dù luôn cố phủ định những lập luận của Ishimaru nhưng tôi vẫn phải thừa nhận rằng, việc ứng biến linh hoạt chính là bí quyết để duy trì mối quan hệ. Trong khi đó, tôi lại dồn hết tâm huyết giữ gìn những điều đáng ra nên thay đổi từ lâu, để rồi suy sụp trong đau khổ và day dứt suốt mấy tuần nay.

Mọi thứ bỗng chốc trở nên sáng tỏ. Chỉ cần ở bên Mayu thế này là đã quá đủ rồi. Hai năm công tác ở Tokyo sẽ sớm kết thúc thôi.

Ước gì thời gian có thể trôi thật nhanh.

Thứ Tư tuần tiếp theo là ngày nghỉ nhân dịp Thu phân [45] . Trước hôm đó, trong khi tôi đang rót nước nóng vào bình cà phê, Ishimaru liền hỏi.

- Suzuki, mai cậu có rảnh không? Nếu chưa có kế hoạch gì thì lái xe đi dạo với tớ nhé? Tớ muốn đến một chỗ mà chẳng nhờ được ai có xe đi cùng cả.

Dù biết rõ tôi đã có người yêu, dường như Ishimaru vẫn chưa từ bỏ ý định làm thân với tôi. Nhưng đoán rằng cô đã hiểu và sẽ không gây phiền toái gì, nên tôi đồng ý mà không nghi ngờ mảy may.

Nếu là trước đây, tôi sẽ nghĩ ngay đến tình cảnh Mayu phản ứng ra sao khi tôi đi chơi với một cô gái khác, và nhất định sẽ từ chối lời đề nghị của Ishimaru. Nhưng giờ thì tôi đã học được cách ứng biến linh hoạt. Ngay cả mối quan hệ với Ishimaru, tôi cũng không thể cự tuyệt trong một sớm một chiều, tốt hơn hết là cứ để nó chấm dứt một cách tự nhiên.

Đến ngày nghỉ, chúng tôi hẹn gặp nhau vào 10 giờ sáng trước cổng trường trung học Togoshida. 9 giờ sáng, tôi ra khỏi ký túc xá và đến điểm hẹn sớm hai mươi phút, không ngờ rằng Ishimaru còn đến sớm hơn.

- Chào buổi sáng!

Ishimaru ngồi lên ghế phụ. Có mặt cô gái xinh đẹp ăn đứt cả các ngôi sao thần tượng, không gian trong xe như sáng bừng lên. Tôi hơi hối hận. Ngoài Mayu, đây là lần đầu tiên tôi để cho người con gái khác lên xe.

Theo chỉ dẫn của Ishimaru, điểm đến đầu tiên của chúng tôi là một trung tâm thương mại có tên là Guardian, nằm trên con đường dọc nhà ga Shin Yokohama. Đối diện với nó có một bãi đỗ xe lớn. Trung tâm này chỉ có một tầng nhưng lại rộng lớn như một gara ô tô cỡ đại, khiến người ta cảm giác vừa lạc vào một siêu thị khổng lồ ở Mỹ. Tất cả sản phẩm, từ quần áo cho đến đồ gia dụng và nhu yếu phẩm đều vô cùng đa dạng, chỉ đi dạo một vòng ngó nghiêng cũng đã tốn khá nhiều thời gian. Đến gian hàng bán đồ gỗ nhập khẩu, Ishimaru chăm chú ngắm một chiếc bàn nhỏ kiểu cổ có bày bàn cờ vua ở trên. Phiếu ghi giá đính trên đó khiến tôi giật bắn mình, e ngại hỏi.

- Đừng bảo là... cậu định mua nó nhé?

- Xe của cậu... để vừa không nhỉ?

Điều Ishimaru lo lắng hoàn toàn khác. Có vẻ chúng tôi không có chung khái niệm về tiền bạc. Khi thấy Ishimaru thanh toán bằng thẻ, tôi càng chắc chắn phán đoán của mình đúng. Chiếc thẻ màu vàng kim, tôi không rõ lắm, nhưng hẳn đó là loại thẻ của những người có tiền.

Tôi ngả hàng ghế sau của chiếc Honda City ra, chiếc bàn được đặt vừa vặn bên trong. Lúc này đã là 12 giờ trưa. Ishimaru nói muốn ăn trưa ở khu ẩm thực Trung Hoa nên tôi cho xe chạy vào khu vực trung tâm Yokohama. Thời gian di chuyển không nhiều nhưng phải chờ khá lâu mới có thể đỗ xe vào bãi. Trong lúc chờ đợi, bụng tôi sôi lên làm Ishimaru ngồi kế bên bật cười khúc khích.

- Để cảm ơn cậu đưa tớ đi, hôm nay tớ sẽ mời cậu nhé.

Ishimaru chọn một nhà hàng trông khá sang trọng và cao cấp mang tên Khánh Hoa Lầu. Các món ăn được bày biện ngon mắt, và có lẽ, giá tiền cho từng món cũng tỉ lệ thuận với vẻ đẹp đẽ đó. Sau khi ăn xong, Ishimaru lại thanh toán bằng thẻ.

Chúng tôi tiếp tục cùng nhau dạo qua công viên Yamashita, qua khu nghĩa trang của người ngoại quốc, và tiến về khu vực tham quan. Một người đàn ông đang đi cùng bạn gái lén lút liếc nhìn Ishimaru làm tôi thấy hơi khó chịu.

Trong công viên có tên Ngọn đồi trông ra cảng, phong cảnh lãng mạn vô cùng. Tuy đến địa điểm chuyên dành cho các cặp tình nhân nhưng tôi lại chẳng hề thấy có lỗi với Mayu. Ở một nơi thế này, tôi nghĩ chỉ có Ishimaru ở bên mình mới là phù hợp nhất. Có lẽ lúc ấy, tôi đã bị thứ gì đó chi phối, mê hoặc, khiến bản thân không còn biết đúng sai nữa rồi.

Chúng tôi trở lại xe lúc hơn 3 giờ chiều. Kế hoạch trong ngày của Ishimaru đã kết thúc.

- Đã mất công rủ cậu nên tớ muốn đi ăn tối cùng cậu luôn.

Tôi vô thức gật đầu trước lời mời của Ishimaru. Vẫn còn khá lâu mới đến giờ ăn nên chúng tôi định sẽ giết thời gian ở đâu đó, nhưng chẳng nghĩ ra nơi nào thích hợp. Trước mắt, tôi đành cho xe chạy theo quốc lộ 15, hướng về thành phố.

Khi đi quá ngã tư Tsurumi, Ishimaru đột nhiên nói.

- À, cậu rẽ trái ở đây đi.

Tôi vòng ngược lại, rẽ vào con đường cô chỉ rồi tiếp tục đi thẳng thì thấy lối vào của khách sạn tình yêu hiện ra ngay trước mắt. Tôi vội vã phanh xe lại.

- Cậu nghĩ giờ có phải là thời gian cực kỳ phù hợp để nghỉ ngơi không? - Ishimaru cười tinh quái.

- Ishimaru, tớ đã nói với cậu là tớ có người yêu rồi mà!

- Đương nhiên là tớ biết điều đó rồi mới rủ cậu. Tớ sẽ không tổn thương đâu, nên Suzuki à, cậu cũng đừng làm tớ phải xấu hổ nhé.

Nghe tiếng Ishimaru thầm thì bên tai, tôi gạt cần số về 1. Tay cô đang đặt lên tay tôi. Trống ngực tôi đập dồn đến nỗi tôi có thể nghe rõ âm thanh thình thịch, hơi thở cũng trở nên gấp gáp. Phần thân dưới của tôi đang ở tư thế sẵn sàng hơn bao giờ hết.

Đã đến tận đây rồi mà còn từ chối thì quả là phí phạm. Ishimaru thật sự quá hấp dẫn. Thành phố Shizuoka, nơi Mayu đang ngày đêm ngóng trông tôi quay về bỗng trở nên quá đỗi xa xôi.

Tôi đẩy cần số, lái xe thẳng về phía cổng vào đang gọi mời trước mặt.

Vì đã thống nhất với Mayu giảm số lần về Shizuoka thành hai tuần một lần nên vào những tuần ở lại Tokyo, việc dành thời gian cuối tuần để hẹn hò với Ishimaru đối với tôi đã trở thành thông lệ, dù ban đầu không định làm như vậy.

Vào ngày quan hệ với Ishimaru lần thứ ba, tôi đã mắc một sai lầm nghiêm trọng là đánh mất ví. Tôi cảm giác mình đã để quên ví ở khách sạn tình yêu, nhưng khi gọi điện hỏi thì nhân viên không hề hay biết.

Dù chắc chắn mình đã để quên ví ở đó, nhưng thông báo địa điểm này cho cảnh sát thì cũng hơi mất mặt. Trong ví có các giấy tờ quan trọng nên tôi phải làm vài thủ tục phiền phức, chẳng hạn như yêu cầu phong tỏa tài khoản tiền mặt ở ngân hàng. Số tiền trong ví chắc chắn không tìm được, thẻ và giấy tờ có thể xin cấp lại, nhưng chiếc ví vô giá đó là quà sinh nhật Mayu tặng tôi. Một khi tôi thề sẽ giữ gìn nó cẩn thận, thì mọi chuyện không chỉ dừng lại ở việc mất thì thôi. Hơn nữa, tôi còn đánh mất ở khách sạn tình yêu trong khi qua lại cùng một cô gái khác. Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy mình đã phạm một tội tày đình. Tôi cố gắng tìm mua một chiếc ví giống hệt chiếc cũ để tránh Mayu phát hiện ra sự thật này.

Tuy ngủ với hai cô gái nhưng rõ ràng trái tim tôi thuộc về Mayu. Ishimaru cũng nói rằng, “Mối quan hệ của chúng ta coi như chơi bời thôi cũng được.” (Đây cũng là nguyên nhân khiến cho số lần chúng tôi lên giường ngày một nhiều hơn.)

Nhưng mỗi tuần lại ôm trong tay một cô, chẳng bấy lâu, vị thế “chính” và “phụ” của hai mối quan hệ trong suy nghĩ của tôi đã bị đảo ngược từ lúc nào. Nếu chỉ nhìn vào khoảng thời gian cuối tuần thì kết quả thắng thua ngang nhau, và Mayu - cô gái quen biết từ trước luôn chiếm vị trí quan trọng hơn. Tuy nhiên, tôi lại ở bên Ishimaru suốt cả tuần, mỗi ngày gần mười tiếng, đôi khi còn đến hơn mười tiếng làm việc tại công ty.

Mỗi khi về Shizuoka, tôi có thể ứng biến một cách linh hoạt với cảm xúc của bản thân. Tôi đã trải qua một khoảng thời gian dài với Mayu cùng muôn vàn kỷ niệm, chỉ cần gặp em là tình cảm của tôi lại sâu đậm như xưa, nhưng những cuộc điện thoại từ em khiến tôi càng lúc càng cảm thấy phiền phức và ngột ngạt.

Bước sang tháng Mười, sau nhiều tuần lễ sống trong thấp thỏm tội lỗi, cái ngày mà tôi không ngờ rốt cuộc đã đến với một cái kết bi thảm.

Đang nằm trên giường xem vô tuyến trong phòng Mayu, tôi buột miệng.

- Này, Miyako.

Khoảnh khắc đó, không khí trong phòng như bị đóng băng. Mayu đang ủ chân trong bàn sưởi, em định ngoảnh về phía tôi nhưng chợt cứng người lại. Mọi thứ trước mắt tôi bỗng tối sầm. Sao tôi có thể gọi nhầm tên cơ chứ?! Phải lấp liếm thế nào đây?! Tôi gắng hết sức nghĩ ra một lý lẽ để bao biện cho lời nói của mình, nhưng đầu óc hoàn toàn trống trơn.

- Takkun, đó là ai vậy?

Mayu run rẩy lên tiếng, nhưng nghe câu hỏi của em, tôi hiểu rằng em đã biết trước đáp án.

- Không phải... Mayu, không phải như em nghĩ đâu... - Chính bản thân tôi cũng không rõ mình đang định nói gì.

- Này, anh nói đi... Miyako là ai?

Cuối cùng, Mayu quay hẳn người lại, nhìn thẳng vào mặt tôi.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Biểu cảm của em như thể đang hét lên rằng, Tôi không tin.

Tôi tập trung hết sức, cố vắt óc nghĩ cách giải thích cho sự lỡ lời của mình, nhưng câu duy nhất mà tôi thốt ra lại là, “Đồ ngốc!”

Tuy nhiên, ngay sau đó tôi nhận ra rằng, cơn điên của mình đang sục sôi trong máu.

Cô còn khóc à?! Cô là nạn nhân của cuộc tình đầy tội lỗi này sao?! Tôi là người có lỗi ư?! Chẳng phải cứ cách hai tuần tôi lại cố gắng về bên cô rồi sao, trong khi đó, cô có lên thăm tôi được lấy một lần không?! Chỉ cần chờ người khác thôi thì dễ quá còn gì?! Người tốn bao nhiêu thời gian, tiền bạc, công sức để về với cô là tôi đây này, cô có biết không?!

Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt như thế!

Tôi xuống giường trong khi Mayu cúi gằm mặt xuống. Tôi không thèm nhìn em nữa mà đạp bay bàn trang điểm. Tiếng gương rơi vỡ loảng xoảng khiến Mayu sợ hãi co người lại, chai lọ, mỹ phẩm, đồ trang điểm của em và những thứ quái quỷ gì đó tôi chẳng cần biết văng tung tóe xuống sàn, ngăn kéo bàn cũng bung gần một nửa.

- Anh đừng làm loạn lên nữa mà! Đừng đánh em... Em xin anh đấy!

Mayu càng co rúm người rồi bật khóc nức nở.

- Thật ra, chuyện của chúng ta đã kết thúc vào cái ngày hôm ấy của hai tháng trước rồi!

Cố đè cơn giận dữ xuống, tôi quẳng cho em câu nói cuối cùng.

Nếu còn ở lại đây, chưa biết chừng tôi sẽ đánh Mayu mất. Tôi đá bay những chai lọ dưới sàn lần nữa cho hả giận rồi phớt lờ Mayu và đi thẳng ra ngoài. Vừa xỏ giày, tôi vừa tự nhủ sẽ không bao giờ quay trở lại đây nữa. Khi quay lưng nhìn lại phía sau, mắt tôi không thể trông thấy Mayu trong gian phòng đó. Có lẽ em vẫn đang ngồi bất động sau những gì vừa xảy ra.

- Thôi nhé.

Nói đoạn, tôi bước ra hành lang.

Không ngờ mối tình suốt một năm rưỡi lại kết thúc chóng vánh như vậy, khiến tôi thậm chí không có cảm giác mình vừa chia tay.

Khi quay trở về Tokyo, tôi lại càng không cảm nhận được mối quan hệ giữa chúng tôi đã chấm dứt. Chỉ cần qua đêm thứ Bảy rồi đến chiều Chủ nhật, chuyện yêu đương với Mayu sẽ thực sự lùi vào quá khứ.

Sáng thứ Hai tuần sau, tôi đi làm bình thường. Trong buổi họp nội bộ, tôi nhận việc nhập số liệu các dự án trước đây vào cơ sở dữ liệu. Ngày tiếp theo là ngày Văn hóa [46] , tôi hẹn hò với Miyako theo đúng dự định.

Khi nằm trên giường trong khách sạn tình yêu, tôi cho cô biết chuyện mình chia tay Mayu.

- Em biết ngay mà - Miyako phản ứng như thể mình vô can.

- Em nói nghe hay nhỉ, chẳng phải em luôn mong chờ điều đó sao?

-... Thế cảm nghĩ của anh thế nào?

- Đúng như Miyako nói, mối quan hệ giữa anh và cô ta chẳng qua chỉ gọi là Initiation Love . Chia tay với cô ta xong, rốt cuộc anh cũng có cảm giác giống cảm giác của Miyako.

Thân thể Miyako là thân thể của một phụ nữ hoàn toàn trưởng thành, khác hẳn với ai kia. Cảm giác khi cọ xát vào bầu ngực cup D [47] nảy nở căng tròn thật sự quá khác biệt, cặp mông tròn trịa khiến tư thế từ phía sau trở nên vô cùng hấp dẫn.

Ở bên Mayu, tôi luôn có cảm giác đang ngủ với một thiếu nữ. Tất nhiên, thân hình thiếu nữ mà hiếm ai có được cũng mang vài giá trị nhất định, chẳng qua...

Nghe có vẻ giống lý lẽ của một kẻ biến thái, nhưng rõ ràng việc quan hệ cùng tôi cũng khiến Mayu cảm thấy bản thân trưởng thành hơn. Tôi vừa nghĩ vừa áp mình lên thân hình nóng bỏng của Miyako.

Ngày thứ Tư, có một bưu kiện vuông vắn như khối rubic được gửi đến tận ký túc xá cho tôi. Dòng tên người gửi có đề chữ “Naruoka Mayuko”. Tôi hơi hoảng, có lẽ nào cô ta gửi cho tôi một quả bom?

Quay trở về phòng, tôi mở bưu kiện. Bên trong là một chiếc hộp nhỏ bằng nhung màu xanh lam. Tôi tiếp tục mở nắp hộp và nhìn thấy thứ bên trong.

Nó có giá trị khoảng gần 100.000 yên. Không bàn đến số tiền tôi đã bỏ ra, nhưng đây vốn là vật kỷ niệm, cô ta có thể giữ lại kia mà? Phải chăng cô ta gửi trả cho tôi với hàm ý đã bị tổn thương đến mức không còn muốn giữ nó bên mình? Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về lý do thực sự trong việc này nhưng không tìm ra được câu trả lời. Thế là tôi cất chiếc hộp vào góc tủ, coi như tất cả mọi chuyện giữa tôi và cô ta đã kết thúc.

« Lùi
Tiến »