Ảo Ảnh Của Thanh Xuân

Lượt đọc: 499 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6. SHOW ME

Có vẻ tin đồn về việc tôi và Miyako hẹn hò đã lan truyền khắp nội bộ công ty.

Trên đường sang phòng họp, anh Nagase nói nhỏ vào tai tôi trong lúc cùng đứng chờ thang máy.

- Chuyện giữa em và Ishimaru thật ra là thế nào vậy?

- Thì bọn em làm việc giống nhau, thỉnh thoảng đi về cùng nhau rồi rủ nhau đi ăn uống thôi.

Tôi đường hoàng trả lời. Anh Nagase dường như định nói thêm gì đó nhưng rồi lại quyết định im lặng. Thái độ của anh không phải khó chịu mà tỏ ra lo lắng cho tôi thì đúng hơn, hẳn anh đang muốn khuyên tôi nên cẩn thận vì một số nhân viên trong công ty ghen tị với tôi.

Bản thân tôi cũng không muốn bị người khác gièm pha, đồn đại rằng có bạn gái rồi lơ là trách nhiệm nên sang thu, tôi không xin nghỉ phép mà tập trung cao độ vào công việc. Tôi nộp rất nhiều kế hoạch và báo cáo về các sản phẩm mới, số lượng hơn hẳn mọi người, nhưng đa số đều bị đánh trượt trong các cuộc họp nội bộ một cách khó hiểu.

Điều nực cười là những nhân viên tỏ ý chê bai kế hoạch của tôi đều là những kẻ không có năng lực, toàn lập ra những thứ sặc mùi lý thuyết, không áp dụng được. Chỉ có bốn người: Matsuo Dani, Ota, anh Nagase và Miyako là đánh giá khách quan về các kế hoạch của tôi. Không tính Miyako thì có thể nói ba người còn lại đều là những nhân viên chăm chỉ nhất của bộ phận Phát triển số 2 thuộc phòng Phát triển sản phẩm (Không phải vì họ đứng về phía tôi mà tôi nói như vậy. Dựa trên dữ liệu thực tế về doanh thu của các sản phẩm được tung ra thị trường thì họ có thành tích rất cao trong bộ phận). Đáng lẽ ra, tôi cũng được nằm trong số đó nếu không có sự ghen ghét của mấy con người bất tài kia.

Sau bốn tháng làm việc, tôi có thể nhìn thấy cách thức cơ cấu của nội bộ công ty. Những nhân viên giỏi nhưng chiếm thiểu số sẽ đào tạo cho những nhân viên kém đang chiếm đa số trong bộ phận.

Miyako nói không sai. Việc tốt nghiệp đại học nào, nơi tuyển vào làm là trụ sở chính hay chi nhánh địa phương không hề liên quan đến năng lực của mỗi cá nhân, bởi nhiều nhân viên từ các trường đại học danh tiếng như đại học Tokyo, đại học Kyoto đang được tôi - một nhân viên tốt nghiệp đại học tỉnh lẻ, tuyển về từ chi nhánh Shizuoka - đào tạo và bồi dưỡng.

À không, nếu chỉ có năng lực kém thì đã tốt. Bọn họ còn tệ hơn thế, không lúc nào thôi tỏ ra ghen ghét và ngấm ngầm kéo chân tôi.

Trong số những kế hoạch bị loại vì những lý do vớ vẩn, tôi quyết định tự mình làm thủ tục xin cấp bằng sáng chế cho ba kế hoạch mình cảm thấy tự tin nhất.

Hầu như lần nào đi photo tài liệu, tôi cũng thấy ông chú Hashimoto ở bộ phận Phát triển số 1 đang sử dụng máy. Đến gần ông ta, tôi có thể nhìn rõ đáy túi quần sút chỉ, vài sợi tóc lưa thưa phía sau không đủ để phủ kín da đầu. Người đàn ông xấu tệ này muốn hẹn hò với Miyako sao? Đúng là một người không biết thân biết phận.

Dường như cảm nhận được ánh mắt chăm chú của tôi từ phía sau, ông chú Hashimoto quay đầu lại. Qua nét mặt ông ta khi trông thấy tôi, tôi dám cam đoan tin đồn tôi và Miyako đang hẹn hò đã lọt đến tai ông ta.

- Có chuyện gì vậy...? - Ông ta rụt rè hỏi.

- Xin lỗi, em đang cần dùng máy photo gấp ạ.

Tôi cúi đầu cho đúng phép lịch sự với bậc đàn anh rồi nở một nụ cười thân thiện. Người ngoài nhìn vào sẽ cảm thấy hoàn toàn bình thường, nhưng với ông chú Hashimoto thì hoàn toàn ngược lại. Hành động của tôi khiến ông ta cảm thấy áp lực rõ rệt. Phép thử này có vẻ hiệu quả, ông ta ậm ừ, lắp bắp vài từ không rõ rồi vội vã vơ những tài liệu chắc chưa kịp photo, nhanh chóng rời khỏi đó.

Đáng đời.

Ngày 7 tháng Mười một.

Miyako xin nghỉ phép bù cho đợt nghỉ hè, cô đã lên kế hoạch du lịch nước ngoài trong tám ngày bảy đêm. Tôi không có kế hoạch gì đặc biệt nên định nằm ngủ nướng thì Kaido qua chơi.

- Cuối tháng này, nghe nói Bon sẽ chính thức nghỉ làm.

- Thật sao?

- Cuối năm, bên Hành chính rất bận nên họ không thể giải quyết nếu xin nghỉ vào đợt đó, bắt buộc phải nghỉ trước tháng Mười hai.

- Thế à...

Kể từ hồi hè, sau khi đi xem các vở kịch của nhóm Sao Bắc Đẩu về, Bon như đắm chìm vào thế giới kịch. Cậu ta quyết định nghỉ làm và theo đuổi con đường ấy. Dù mọi người xung quanh khuyên nhủ thế nào, phản đối ra sao đi chăng nữa, quyết tâm cao độ của Bon vẫn không thay đổi. Đến bây giờ, tôi bắt đầu cảm thấy mình nên ủng hộ lựa chọn của cậu ta.

- Bên phòng tớ và cả chi nhánh dưới Hiroshima sẽ tổ chức tiệc chia tay, nhưng bọn mình cũng nên làm một chầu riêng chứ nhỉ?

- Bọn mình?

- Thì có tớ, cậu và Ishimaru nữa...

- Này, Kaido?

- À, tớ không còn tình cảm gì với Ishimaru đâu, cậu không phải lo - Kaido xua hai tay phân bua - Mà, Su này, cậu với cô ấy...

- Ừ. Thật ra... bọn tớ mới bắt đầu hẹn hò thôi - Tôi thành thật trả lời. Lúc vẫn giữ quan hệ với Mayu tôi định bụng không nói với ai, nhưng giờ đã toàn tâm toàn ý với Miyako thì có chia sẻ với Kaido cũng không hề gì - Nhưng mà... cậu nhớ giữ bí mật nhé. Tớ định nói cho cả cậu và Bon, nhưng cậu biết đấy, ở công ty tớ bị soi ghê lắm.

- Tớ biết rồi. Thế còn... cô gái ở Shizuoka thì sao?

- Tớ chia tay lâu rồi, sau đấy mới bắt đầu hẹn hò với Ishimaru.

Khi tôi nói đến đây, Kaido có vẻ an tâm.

- Thế à... Vậy lần tới, nếu gặp lại Ishimaru, tớ sẽ cẩn thận về thái độ và lời nói của mình.

- Cậu không cần phải làm thế đâu, cứ cư xử như trước đây là được.

Kaido cũng là một tên con trai khá được đấy chứ. Nếu Bon không còn ở đây thì tôi càng phải coi trọng và đối xử tốt với cậu ta. Có lẽ nên cho cậu ta vài lời khuyên...

- Mà này, Kaido, nếu cậu muốn quen vài cô gái thì phải trau chuốt, đầu tư hơn vào quần áo đấy. Tớ đi mua vài thứ cùng cậu, được không?

- Bây giờ sao?

- Ừ, ra Harajuku nhé?

Mặt mũi Kaido đâu có tệ, chỉ cần ngoại hình chỉn chu hơn chút nữa thì chắc chắn có thể hẹn hò với các cô gái thành thị đúng như cậu ta mong muốn.

Gần đến giữa tháng Mười một, tôi chợt nhớ ra việc từng đặt lịch ở khách sạn Shizuoka Terminal cho buổi hẹn đêm Giáng sinh với Mayu, gồm bữa tối tại nhà hàng Sky và một phòng giường đôi. Hủy đặt chỗ mất tới 3.000 yên.

Đêm Giáng sinh năm nay rơi vào thứ Năm, dù tôi vẫn còn yêu Mayu thì cũng không thể về Shizuoka được. Hồi đó, tôi đặt lịch vào tháng Năm, tận sáu tháng trước Giáng sinh.

Nhắc mới nhớ, không biết Miyako định đón đợt Giáng sinh sắp tới như thế nào...

Ngày 15 tháng Mười một, Miyako gọi điện thông báo đã về nước an toàn. Tôi liền hỏi về dự định sắp tới của cô.

- Ngày 25 tháng Mười hai là thứ Sáu, anh đến nhà em ăn cơm nhé? - Cô gợi ý - Vợ chồng chị gái em cũng đến.

- Ồ, vậy tức là anh có thể gặp Horai Miyuki đúng không?

Tôi lỡ tỏ ra hơi phấn khích quá đà, đáp lại là giọng nói lạnh lùng của Miyako.

-... Anh muốn gặp chị ấy lắm hả?

- À, không, không...

Mãi gần đây tôi mới biết chị gái Miyako là diễn viên Horai Miyuki. Horai Miyuki cũng rất xinh đẹp nhưng phong cách hoàn toàn khác với Miyako, tuổi tác hai người cũng cách nhau khá xa (Tôi nhớ khi tôi khoảng 10 tuổi, chị ấy đã đóng vai học sinh cấp ba trong một bộ phim truyền hình). Ban đầu khi nghe cô kể, tôi đã rất ngạc nhiên.

Tuy vậy, Miyako lại có vẻ không hòa hợp với bà chị gái hơn cô bảy tuổi ấy.

- À, việc gặp chị gái em không quan trọng, người anh muốn gặp là cha mẹ em cơ.

Tôi nói chữa, Miyako tỏ ra bớt khó chịu hơn. Cô nói bằng giọng mềm mại ngọt ngào.

-... Vậy anh nhớ lịch hẹn đấy nhé.

Ngày 23 tháng Mười một, Bon chính thức nghỉ việc ở cả trụ sở chính và chi nhánh Keitoku Gift Hiroshima. Cậu ta vốn được điều lên Tokyo công tác nên thủ tục nghỉ việc khá phức tạp, nhưng theo lời Kaido, Bon đã cố gắng hoàn thành đầy đủ trong thời gian ngắn nhất. Ngày Bon dọn khỏi ký túc xá, hết giờ làm việc, tôi và Kaido giúp cậu ta chuyển đồ đạc về nhà mới trong chung cư Onboro ở khu Negishi. Hành lý của Bon cũng không quá nhiều, chỉ cần chuyển hai chuyến bằng chiếc City của tôi là xong xuôi. Nghĩ đến việc Bon sẽ bắt đầu một cuộc sống mới ở nơi đây, tôi bỗng cảm thấy hơi cô độc.

Chúng tôi định tổ chức ngay một buổi tiệc nho nhỏ, nhưng Bon phải vội vã quay về Hiroshima giải quyết nốt vài thủ tục hành chính.

Thành thử, bữa tiệc chia tay được tổ chức vào thứ Bảy, ngày 5 tháng Mười hai ở quán John Manjiro nằm trong khu Shibuya. Chúng tôi có sáu người, gồm Bon, tôi, Kaido, Miyako, Hibi Madoka - thành viên nhóm kịch Sao Bắc Đẩu và một người tên Hayato - thành viên nhóm kịch mà Bon sẽ tham gia, nhóm Cuồng Nguyệt Đồng Minh.

Ban đầu, khi nghe tin Bon nghỉ việc để dấn thân vào sự nghiệp làm diễn viên kịch nói, tôi cứ ngỡ cậu ấy sẽ gia nhập nhóm Sao Bắc Đẩu, nhưng Miyako nói chỉ có sinh viên đại học Keio mới có thể tham gia (ngoài ra, nghe nói một khi đã gia nhập, dù có bỏ học hay tốt nghiệp thì vẫn được tính là thành viên của nhóm cho đến khi chủ động xin rút), chính vì vậy, Bon mới quyết định tham gia Cuồng Nguyệt Đồng Minh, nhóm có quan hệ rất gần gũi với Sao Bắc Đẩu.

Đang ăn uống vui vẻ, anh Hayato bỗng nhắc đến Tendo (gã từng hẹn hò với Miyako hồi trước) khiến những ly rượu tôi đưa lên miệng trở nên đắng ngắt. Tôi thầm nghĩ, đáng ra mình không nên rủ Miyako đến đây.

Cảm nhận được sự khó chịu của tôi, Kaido ghé tai nói nhỏ.

- Su, hôm nay là buổi tiệc mừng Bon gia nhập giới nghệ sĩ đấy.

May mà có Kaido nhắc nhở, nếu không tôi lại làm loạn lên như mọi khi mất.

Vừa quay về phòng ở ký túc xá, tôi đã nhấc máy định gọi ngay cho Miyako. Trong cơn say, tôi vô thức bấm số điện thoại đã quá quen thuộc suốt một thời gian dài. Sau hai tiếng tút tút, đầu dây bên kia có tiếng nhấc máy.

- Vâng, đây là nhà Naruoka.

Nghe thấy giọng Mayu, tôi như chợt tỉnh cơn say, bao nhiêu suy nghĩ trong đầu bất giác biến mất hết.

- ... A lô? Takkun phải không?

Nghe cô gọi tên mình, tôi giật thót người, cuống cuồng đặt ống nghe xuống.

Tôi hoảng sợ.

Giọng của Mayu khi gọi “Takkun” quá đỗi bình thản. Nếu cô ngỡ ngàng hỏi “Chẳng lẽ là... Takkun?” hoặc mong ngóng “Ước gì người vừa gọi đến là Takkun” thì tôi còn hiểu được.

Nhưng không biết vì sao, thái độ của cô vẫn giống hệt như trước, khi tôi gọi điện về Shizuoka cho cô mỗi ngày. Mỗi lần điện thoại đổ chuông, Mayu sẽ lập tức nghĩ đến tôi và nhấc máy. Hôm nay, thấy người ở đầu dây bên kia cứ im lặng mãi nên cô mới lên tiếng hỏi “Takkun phải không?”. Cô nói năng vô cùng tự nhiên, cứ như chúng tôi chưa hề chia tay vậy.

Có lẽ nào, cô vẫn chưa hiểu được rằng tôi và cô đã đường ai nấy đi, trong khi hơn một tháng nay tôi đã không liên lạc với cô lấy một lần, mặc định tất cả đã chấm dứt...?

Nghĩ đến đây, tôi bỗng thấy rợn người. Mayu thật đáng thương.

Mồ hôi túa ra đầm đìa, mắt hoa lên, tôi ngã khuỵu xuống sàn nhà.

Đây là lần thứ hai tôi đến nhà Miyako. Lần thứ nhất là vào tối hôm chúng tôi quan hệ với nhau lần đầu tiên, tôi giúp cô chở chiếc bàn gỗ đắt tiền về. Tôi đã chào hỏi mẹ cô, nhưng khi đó, trông tôi chẳng khác gì nhân viên vận chuyển hàng hóa nên coi như đây là buổi ra mắt chính thức đầu tiên. Bước chân vào tòa biệt thự tráng lệ của gia đình Miyako, tôi khá căng thẳng.

Cha mẹ, vợ chồng chị gái Miyako và cả cô đều đã tập trung đông đủ ở nhà, sự căng thẳng của tôi như tăng lên gấp bội.

- Đây là đồng nghiệp cùng công ty với con, anh Suzuki - Miyako giới thiệu.

- Cháu là Suzuki ạ - Tôi cúi đầu chào - Cháu làm cùng dự án với Miyako, con gái hai bác đã giúp đỡ cháu rất nhiều.

- Người được giúp đỡ là em mới phải.

- Cháu đến chơi là quý rồi. Vào đây nào.

Mẹ Miyako mời, rồi cha cô nói theo.

- Cũng đến lúc Miyako dẫn bạn trai về nhà rồi nhỉ?

Cảm giác giống hệt một gia đình đang diễn vở Gia đình hạnh phúc theo một kịch bản vụng về... Bạn trai? Tôi đưa mắt về phía Miyako thì trong thoáng chốc, cô tỏ ra khó xử.

Ngồi bên bàn ăn, tôi nhấp nhổm như ngồi trên bàn chông vậy.

- Vậy là cháu được điều lên trụ sở chính của Keitoku từ chi nhánh Shizuoka nhỉ?

- Dạ vâng, cũng không hẳn là chi nhánh mà là một công ty con ạ.

- Nói về thành tích thì anh Suzuki vượt trội hẳn so với nhiều đàn anh đàn chị khác đấy cha ạ.

- Vậy quê cháu ở Shizuoka à?

- Không ạ, cháu sinh ra và lớn lên ở Fukui, lên Shizuoka học đại học, sau đó tốt nghiệp thì đi làm luôn.

- Cháu học khoa gì thế?

- Vật lý ạ. Chuyên ngành của cháu là cơ học chất lưu.

- Nghe có vẻ khó hiểu nhỉ? Chắc cháu là một sinh viên rất ưu tú.

- Không đâu ạ...

Cuộc trò chuyện trong bữa ăn ngột ngạt chỉ diễn ra giữa bốn người là tôi, Miyako và cha mẹ cô. Chị Horai Miyuki (đây là nghệ danh, tên thật là Ishimaru Miyuki, sau khi kết hôn đổi thành Washio Miyuki) và chồng, anh Washio hầu như không nói năng gì, chỉ từ tốn thưởng thức những món ăn bày trước mặt.

Món nào cũng có vẻ xa xỉ nhưng mùi vị chỉ ở mức tàm tạm nên tôi cứ ăn một chút lại phải nhấp một ngụm rượu vang để nuốt cho trôi xuống cổ họng.

Sau khi ăn xong, tôi lên phòng Miyako trên tầng 2, ngồi xuống giường rồi thở rõ dài. Miyako bật cát xét lên và hỏi.

- Anh mệt lắm hả?

- Cha em vừa tắm xong nên mới mặc cái áo choàng đấy hả? - Tôi hỏi ngược lại.

- Anh lại bắt đầu soi mói đấy - Miyako ngồi sát vào tôi, đầu lưỡi cô mời gọi, dẫn dắt tôi vào một nụ hôn vụng trộm trong khi cả gia đình đang ngồi dưới tầng 1. Tôi cảm thấy phấn khích hơn bao giờ hết, hai tay lần xuống bầu ngực căng tròn của Miyako. Cô chẳng hề tỏ ra khó chịu, ngược lại còn chủ động vuốt ve chỗ nhạy cảm của tôi.

Mặc nguyên quần áo chỉnh tề trên người, chúng tôi làm tất cả mọi điều có thể.

Thỏa mãn ham muốn rồi, tôi nằm vật xuống giường. Miyako áp mặt lên ngực tôi thì thầm.

- Em thích lồng ngực ấm áp này.

Tôi lùa tay vào mái tóc đen nhánh mềm mại của Miyako và thầm nghĩ, không biết mối quan hệ này sẽ kéo dài đến khi nào...

Chắc hẳn bây giờ Miyako đang yêu tôi say đắm, và đương nhiên tình yêu tôi dành cho cô cũng là thật. Nhưng ngay đến bản thân chúng tôi cũng không biết cảm xúc ấy sẽ duy trì được bao lâu. Giả sử nếu gặp gỡ một người khác phù hợp với sở thích của cô hơn tôi, liệu cô có phũ phàng chia tay tôi và quay ngoắt sang chọn người ta không? Vì lo lắng sớm muộn gì ngày đó cũng đến mà hôm nay, tôi đã quyết định đến gặp gỡ gia đình Miyako. Một khi được họ công nhận, tôi sẽ tạo dựng một mối quan hệ vững chắc để Miyako dù muốn cũng không thể cắt đứt với tôi chóng vánh.

Mặt khác, tôi cảm thấy trên thế giới này hiếm cô gái nào có điều kiện tốt hơn Miyako, nhưng cũng không thể hứa trước sẽ yêu cô suốt cả đời. Chúng tôi, hai con người đã vứt bỏ khái niệm “tuyệt đối” thì còn dám khẳng định điều gì? “Hiện tại” là thứ “bền chặt” duy nhất mà chúng tôi có được khi lựa chọn cách sống né tránh những “lời hứa hẹn trong tương lai”.

- À... anh xem phim này chưa?

Câu hỏi đột ngột của Miyako kéo tôi về với thực tại. Bản nhạc đình đám của Morikawa Yukari đang vọng ra từ cát xét, tôi biết ngay “phim này” mà cô nhắc tới là gì.

- Bảy nam thanh nữ tú - Câu chuyện mùa thu hả? Anh hầu như không xem.

Dù biết bộ phim được đánh giá khá cao, nhưng nửa năm nay, tôi hầu như không còn thời gian để xem phim truyền hình.

- Thật sao? Phim hay thế cơ mà. Tuần trước chiếu tập cuối rồi, cuộc đối thoại trong cảnh cuối giữa Sanma và Otake Shinobu hay lắm ấy...

- Ngày trước anh chỉ xem Câu chuyện mùa hè thôi.

Đó là bộ phim Mayu rất thích nên hè năm ngoái, tôi đã cố dành thời gian xem bằng hết. Đúng rồi, vào ngày sinh nhật năm nay của em, tôi còn tặng em bộ cốc uống bia hình chiếc ủng từng xuất hiện trong phim để em được vui...

Có lẽ lần này Mayu cũng xem Câu chuyện mùa thu ... Hoặc ít ra em cũng xem đến tháng Mười, khi chúng tôi chưa chia tay nhau. Còn từ tháng Mười trở đi... không biết em sẽ làm gì nhỉ?

Mặc dù Miyako đang ở kề bên, không hiểu sao những kỷ niệm, nỗi nhớ về Mayu, người con gái tôi đã chia tay, bỗng dưng ùa về chan chứa trong lồng ngực. Kỷ niệm về lần đầu tiên gặp nhau ở tiệc giao lưu. Kỷ niệm về những lần tôi lái xe đưa đón em đi học ở trường dạy nghề. Tôi hay chọc ghẹo em vì không phân biệt nổi hai nhà bác học Newton và Einstein khiến em khóc toáng lên. Trên đường từ bãi biển về nhà, lần đầu tiên tôi rủ em vào khách sạn, màn dạo đầu diễn ra vô cùng suôn sẻ, nhưng khi tôi định tiến vào thì em sợ run, chúng tôi đành chuyển sang lần khác. Kỷ niệm lần đầu ân ái thực sự, em khóc nức nở, “Đau quá, đau quá anh ơi...” Kỷ niệm hồi mùa xuân năm nay, em nói muốn chuyển ra ở riêng, tôi và em cùng lang thang khắp nơi tìm phòng. Kỷ niệm về lần đi uống say khướt với lũ bạn đại học, tôi gọi Mayu ra khách sạn, chúng tôi cãi nhau và tôi đã lỡ tay tát em...

Lúc này, không biết em đang làm gì?

Hình ảnh Mayu hiện về khiến lồng ngực bỗng nhiên đau nhói, tôi thở hắt ra. Thấy cử chỉ của tôi có vẻ khác thường, Miyako hỏi bằng giọng ngờ vực.

- Anh đang nghĩ gì vậy, Tatsuya?

- Không có gì...

Tôi trả lời, cố gắng xua tan những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, ôm chặt lấy tấm lưng thon thả của Miyako.

« Lùi
Tiến »