Ảo Ảnh Của Thanh Xuân

Lượt đọc: 502 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những thuật ngữ dùng trong cuốn tiểu thuyết này

.

1. E hèm, sau đây (trang 13)

Tại tiệc giao lưu, Suzuki đã nói những từ này để bắt chước phát thanh viên truyền hình. Đây là cách nói đặc trưng của phát thanh viên Kobayashi Kango nổi tiếng thời bấy giờ. Với chất giọng trầm đặc biệt, câu nói “E hèm, sau đây...” của ông được rất nhiều người yêu thích. Vào năm 1983, ông hợp tác với một phát thanh viên cũng rất nổi tiếng khác, ông Tokumitsu Kazuo, và trở thành bộ đôi phát thanh “Hài hước và Nghiêm túc” hoàn hảo.

2. N5200 (trang 175)

Loại máy tính mà Suzuki sử dụng tại công ty. Đây là tên dòng máy tính văn phòng do hãng NEC tung ra thị trường vào năm 1981.

3. FM-7 (trang 55)

Tên gọi tắt của máy tính Fujitsu Micro 7, loại máy tính 8-bit do công ty Fujitsu sản xuất vào năm 1982. Đây là loại máy tính tạo nên cuộc bùng nổ công nghệ vào những năm 1980 cùng với X1 của Sharp và PC-8801 của NEC.

4. Oasys (trang 55)

Chương trình soạn thảo văn bản tiếng Nhật của công ty Fujitsu, được phát triển độc lập dành riêng cho bàn phím tiếng Nhật mà cho đến nay vẫn rất được ưa chuộng. Nhiều người còn nhớ rằng nếu gõ chữ 「のま」 sẽ lập tức chuyển thành 「々」. Họ cho rằng chữ 「々」 được hình thành bằng cách kết hợp hai chữ 「ノ」 và 「マ」 trong bảng chữ cái Katakana của tiếng Nhật. Hiện tại, Oasys không còn là chương trình soạn thảo văn bản nhưng vẫn được bán ra thị trường với tư cách một phần mềm hỗ trợ.

5. Số điểm còn lại trong thẻ (trang 146)

Suzuki lúc nào cũng bận tâm, lo lắng về vấn đề này khi gọi điện từ Tokyo về cho Mayuko. Điện thoại di động xuất hiện lần đầu trên thị trường Nhật Bản vào năm 1987 và trở nên phổ biến từ khoảng nửa sau thập niên 1990. Trước đó, người ta chủ yếu sử dụng điện thoại công cộng, mỗi lần sử dụng 10 yên, ta có thể nghe thấy tiếng đồng xu rơi xuống trong điện thoại. Âm thanh đó đã đi vào ca khúc Tăng tốc độ: “Đồng xu cuối cùng đã rơi xuống, cuộc gọi chỉ còn ba phút nhé.” Năm 1982, thẻ điện thoại công cộng trả trước ra đời. Hai loại 50 điểm và 105 điểm là phổ biến nhất, tương đương với số tiền 500 yên và 1.050 yên. Trường hợp gọi điện thoại đường dài, số điểm còn lại (số dư trong thẻ có thể sử dụng để đàm thoại) hiển thị trên điện thoại sẽ giảm nhanh kinh khủng. Thẻ điện thoại công cộng khi đó là một thứ vô cùng mới lạ, thậm chí còn được dùng làm quà tặng và trở thành vật phẩm sưu tầm, xuất hiện trong các tạp chí chuyên môn.

6. Gyoza vàng (trang 60)

Đây là món há cảo mà Mayuko và Suzuki đã gọi tại quán Jordan. Khi hỏi người dân tỉnh Shizuoka về món ăn này thì tôi được cho biết, đây là món há cảo hình cá vàng nổi tiếng của quán Jordan có thật thời bấy giờ (hiện nay, một quán ăn khác đã thay chỗ nó).

7. Thứ Sáu (trang 48)

Mayuko nói rằng, “Cứ đến thứ Sáu là mọi người lại nô nức rủ nhau đi chơi.” Từ năm 1985, các doanh nghiệp bắt đầu áp dụng rộng rãi chế độ nghỉ hai ngày cuối tuần. Đi chơi vào thứ Sáu trước hai ngày nghỉ cuối tuần là phù hợp nhất, và người ta gọi ngày hôm đó là “thứ Sáu nở hoa”. Ba năm sau, cảm giác muốn nghỉ ngơi vào cuối tuần dần tăng lên và xuất hiện thêm cụm từ “thứ Năm nở hoa”. Chính vì sức ảnh hưởng của cụm từ này mà nhiều trung tâm thương mại chuyển ngày nghỉ định kỳ trong tuần sang thứ Năm. Tuy nhiên, sau khi kết thúc thời kỳ bong bóng kinh tế, người ta hầu như không sử dụng hai cụm từ “thứ Sáu nở hoa” và “thứ Năm nở hoa” nữa.

8. Quiz Derby (trang 170)

Chương trình Suzuki đã xem trong phòng của Mayu. Đây là chương trình đố vui rất được ưa thích phát sóng trên đài TBS từ tháng 1/1976 đến tháng 12/1992. Theo đúng cái tên Derby, hình thức chương trình giống hệt cuộc đua ngựa, những người tham gia sẽ đặt cược xem trong số năm người nổi tiếng trả lời câu hỏi, ai là người đưa ra đáp án chính xác. Nếu dự đoán đúng, số tiền mang ra đặt cược sẽ được cộng vào quỹ điểm của mình. Tùy theo nội dung câu hỏi mà tỷ lệ cược của từng người sẽ thay đổi, nên chương trình khá hấp dẫn và mới lạ. Họa sĩ truyện tranh Hara Taira thường có số lượng câu trả lời chính xác mang tính áp đảo, nữ diễn viên Ukeshita Keiko được mệnh danh “Nữ hoàng của các câu hỏi chọn một trong ba”, giáo sư Shinozawa Hideo hay trả lời sai nhưng rất hóm hỉnh... Đây là ba trong số những người nổi tiếng tham gia chương trình này. Trong câu hỏi cuối cùng, tất cả người tham gia thường đặt cược hết số điểm mình có vào Hara Taira, nên câu “Đặt hết vào cửa Hara Taira” đã trở thành câu cửa miệng phổ biến thời bấy giờ. Ngoài ra còn có những câu thông báo mang tính quyết định như, “Trừ một người ra thì tất cả đều có câu trả lời giống nhau,” hay “Tỷ lệ cược tăng, hơn nữa còn tăng gấp đôi!” Dẫn chương trình thời kỳ đầu là Ohashi Kyosen, sau khi ông về hưu, người thay thế là Tokumitsu Kazuo.

9. Đêm Giáng sinh (trang 124)

Mayuko và Suzuki đã bàn nhau về kế hoạch ăn tối ở nhà hàng và nghỉ lại tại một khách sạn trong đêm Giáng sinh. Đây là cách đón đêm Giáng sinh rất thịnh hành trong thời kỳ bong bóng kinh tế, đến mức các khách sạn lớn thường sẽ kín lịch từ nửa năm trước. Xu hướng này trải rộng trên toàn nước Nhật, tập trung ở các thành phố và khu đô thị lớn. Ở Tokyo, các khách sạn nổi tiếng được ưa chuộng có thể kể đến Akasaka Prince và Bay Area, món quà thường được tặng là dây chuyền mặt trái tim của hãng Tiffany. Nam giới phải đầu tư một khoản tiền khoảng mấy chục nghìn yên cho bữa tối, quà tặng và một đêm nghỉ lại tại khách sạn. Vào đêm Giáng sinh, các khách sạn thường chật cứng các cặp đôi nên người ta thường dự đoán ngày này sẽ có địa chấn chừng 2 độ richter, dù làm chuyện đó ở nhà hay ở khách sạn thì cũng như nhau cả. Sang đến sáng ngày 25, sẽ có một cảnh tượng kỳ lạ diễn ra trong các khách sạn. Những chàng trai xếp thành hàng dài để chờ làm thủ tục trả phòng, trong khi các cô gái túm tụm thành nhóm đứng chờ. Kể cả hội con trai chưa có người yêu cũng đặt khách sạn sớm để phòng trường hợp tìm thấy một nửa của mình. Chính vì thế, hiện tượng các chàng trai đặt phòng ở nhiều khách sạn, sau đó bán lại cho bạn thân cũng không phải hiếm có. Cuộc nói chuyện giữa Suzuki và Mayuko diễn ra vào tháng Mười một, bình thường sẽ khó có thể đặt chỗ. Đương nhiên, nếu biết có người đã hủy phòng thì lại là chuyện khác.

10. Ngày Kính lão (trang 80)

Ngày Kính lão được ấn định vào ngày 15/9 hằng năm, trước khi Nhật Bản có luật chuyển toàn bộ ngày nghỉ lễ sang thứ Hai, giúp người lao động có thể nghỉ ba ngày liên tiếp.

11. Tàu điện quốc doanh (trang 180)

Ở thủ đô Tokyo và các thành phố lớn như Kyoto, Osaka, Kobe, cách gọi này thường được sử dụng cho các tuyến tàu địa phương. Đáng lẽ phải nói là “JR” thì Ishimaru lại nói nhầm thành “tàu điện quốc doanh” nên Suzuki đã có suy nghĩ, “Mặc dù tuyến đường sắt đã được tư nhân hóa từ mấy tháng trước, nhưng tôi nghe từ “JR’ vẫn thấy chưa quen tai.” Tuyến tàu điện quốc doanh được phân tách và tư nhân hóa thành bảy công ty đường sắt (thuộc tập đoàn Japan Railways, gọi tắt là JR) vào ngày 1/4/1987. Ban đầu, JR là một từ ngữ mới và mọi người vẫn quen miệng gọi là “tàu điện quốc doanh”. Ở trang 52, Suzuki sử dụng cái tên JR như thể đã quen miệng rồi. JR nhận được giải Bạc dành cho những từ ngữ mới thịnh hành của năm 1987. Nhân đây, tôi cũng muốn kể về trải nghiệm trên chuyến tàu quốc doanh cuối cùng vào ngày 31/3/1987. Chuyến tàu đó chật kín những con người cảm thấy nuối tiếc vì ngày mai không còn tàu quốc doanh nữa, thế là tôi phải đứng suốt mấy tiếng đồng hồ trên quãng đường từ Nagoya đến Ogura. Không còn cách nào khác, tôi đành phải mở Walkman (một dòng máy nghe nhạc nổi tiếng của Sony, ra đời vào năm 1979) nghe buổi phát sóng cuối cùng của chương trình phát thanh All Night Nippon cùng Nakajima Miyuki mà mình vừa ghi âm lại vào đêm hôm trước (chính xác là 1 giờ sáng của ngày hôm đó). Ngoài ra, trước khi chuyển sang tên JR, cái tên “Tàu điện E” (với E là viết tắt của East, Electric, Enjoy, Energy...) cũng được sử dụng, nhưng không thông dụng bằng nên dần biến mất.

12. Thập Giác Quán (trang 97)

“Một quyển sách mới ra khá thú vị” (trang 83) mà Suzuki đã cho Mayuko mượn. Đây là tác phẩm đầu tay của nhà văn Ayatsuji Yukito, được nhà xuất bản Kodansha phát hành vào tháng 9/1987 , mở đầu cho làn sóng tiểu thuyết trinh thám.

13. Tóc ngắn (trang 8)

Mayuko cắt kiểu tóc “ngắn cũn như một cậu con trai”, nhưng thời bấy giờ, mốt tóc thịnh hành là tóc thẳng cắt bằng, không tỉa. Kiểu tóc này gây sốt bởi hai diễn viên Asano Atsuko và Asano Yuko hay còn có tên gọi chung là W Asano. Khi cúi đầu, tóc sẽ rủ xuống nên khi ăn mì ramen phải dùng một tay giữ tóc hoặc dùng dây thun buộc tóc lên. Phong cách để tóc mái hất ngược lên như mào gà của Asano Yuko cũng được nhiều người ưa chuộng. Sang năm 1987, do ảnh hưởng của ca sĩ kiêm diễn viên Imai Miki, kiểu tóc dài gợn sóng trở nên thông dụng. Về thời trang, những bộ váy bó sát, khoe đường cong cơ thể là phong cách chủ đạo. Ở trang 155, Suzuki nhìn Ishimaru và đánh giá, “Trang phục chỉnh tề của nhân viên văn phòng”, đồng thời cũng nhận xét “Thân hình quyến rũ với những đường cong hoàn hảo” nên có lẽ đó là kiểu trang phục công sở bó sát chăng? Ngoài ra, nói về cách trang điểm hồi ấy thì lông mày kẻ đậm được coi là mốt, đến giờ, các bà các cô còn nhớ cách trang điểm này vẫn kẻ lông mày rất đẹp. Đồng thời, đó cũng là thế hệ những cô gái độ tuổi dưới ba mươi bắt đầu biết chuốt mascara. Vào thời đại như vậy, kiểu tóc như con trai tạo ấn tượng đơn giản, không cầu kỳ, mát mẻ, nhưng thực ra, đối với các nhân viên mặc quần áo mẫu ở cửa hàng thì kiểu tóc tém lại rất phổ biến. Chính xác thì đây mới là kiểu tóc hợp mốt nhất.

14. Sugiyama Kiyotaka (trang 27)

Năm 1983, giọng ca chính Sugiyama Kiyotaka của nhóm Omega Tribe rất được hâm mộ. Năm 1986, ông cho ra mắt ca khúc solo đầu tiên với nhan đề Đại dương ly biệt , và ca khúc Đêm Thánh cuối cùng là một trong số những bài hát nổi tiếng của Giáng sinh năm đó. Giọng hát cao, trong trẻo và luôn đeo kính râm khi trình diễn là những đặc điểm nổi bật của ông. Sau khi Sugiyama Kiyotaka rời nhóm, Omega Tribe đổi tên thành 1986 Omega Tribe, sau đó tiếp tục đổi thành Carlos Toshiki & Omega Tribe. Hiện tại, tay trống Hiroshi Keiichi vẫn tiếp tục hoạt động trong nhóm nhạc Crazy Ken.

15. Suzuki

Đây là họ của nhân vật xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết này. Tỉnh Shizuoka là tỉnh có số người mang họ Suzuki đông nhất cả nước. Mặc dù tổng số hộ dân chỉ bằng một phần tư so với Tokyo nhưng số hộ mang họ Suzuki lại đông hơn, thậm chí có thể nói, cả tỉnh toàn người họ Suzuki. Theo thông tin đăng trong phần Shizuoka của tôi là số một Nhật Bản trên trang web chính thức của tỉnh Shizuoka, trên toàn quốc có tổng số 420.680 gia đình mang họ Suzuki có số điện thoại đăng ký trong danh bạ, trong đó, chỉ riêng tỉnh Shizuoka đã có 49.578 số, chiếm gần 12%. Nếu nhìn vào danh bạ thành phố Hamamatsu thì những họ phổ biến như Sato, Takahashi, Tanaka, mỗi họ chỉ chiếm khoảng ba trang giấy trong khi họ Suzuki chiếm những ba mươi trang. Tùy từng địa phương, có những nơi mà một phần năm số trẻ em đi mẫu giáo mang họ Suzuki. Có lẽ chính bản thân những người họ Suzuki cũng gặp nhiều khó khăn. Như bản thân tôi, họ cũ của tôi là Tanaka, họ phổ biến thứ tư Nhật Bản nên ở lớp học, công ty hay những nơi công cộng, có rất nhiều người cùng mang họ đó. Giả sử có người gọi “Tanaka”, tôi lúc nào cũng ngờ ngợ “Hay là người ta đang gọi mình?” và ngay sau đó phải thốt lên, “Ơ, thế không phải gọi tôi à?” Tôi nghĩ những người mang họ Sato, Takahashi, và đương nhiên là cả Suzuki nữa, đều có trải nghiệm giống tôi. Mang họ phổ biến thật sự rất bất tiện.

16. Bảy nam thanh nữ tú - Câu chuyện mùa hè (trang 35)

Đây là bộ phim truyền hình ăn khách do đài TBS sản xuất, trình chiếu từ ngày 25/7 đến ngày 26/9/1986. Nội dung phim xoay quanh câu chuyện tình yêu của bảy nhân vật chính qua diễn xuất của các diễn viên: Akashiya Sanma, Otake Shinobu, Ikegami Kimiko, Okuda Eiji, Kataoka Tsurutaro, Kaku Chikako, Ogawa Midori. Bộ phim đạt tỉ suất người xem cao nhất là 30%. Ca khúc chủ đề CHA-CHA-CHA do ca sĩ Ishii Akemi trình bày đã đứng đầu bảng xếp hạng Oricon năm 1986, đồng thời là ca khúc đình đám trong suốt một thời gian dài. Ở trang 150, Mayuko đã nói “Đây chính là loại cốc mà các nhân vật trong phim Bảy nam thanh nữ tú dùng đấy” khi thấy bộ cốc uống bia hình chiếc ủng. Loại cốc này đúng là đã xuất hiện trong phim, và đó cũng là lý do khiến chúng trở nên rất được ưa chuộng. Để tránh bị trào bia ra ngoài, khi uống cần phải chú ý hướng cầm cốc. Trong bộ phim này, cảnh Sanma và Shinobu ngồi đối diện nhau, vừa ăn uống vừa cãi cọ, hay cảnh tỏ tình trong gió bão được nhiều người yêu thích. Sau đó, vào năm 1987, Bảy nam thanh nữ tú - Câu chuyện mùa thu được cho là phần 2 của bộ phim này lên sóng, tiếp tục chiếm tỉ suất người xem cao trong một thời gian dài.

17. Bảy nam thanh nữ tú - Câu chuyện mùa thu (trang 118)

Tiếp nối thành công của Câu chuyện mùa hè, bộ phim truyền hình ăn khách này được phát sóng trên đài TBS từ ngày 9/10 đến ngày 18/12/1987, và được coi như phần 2 của Câu chuyện mùa hè. Ba gương mặt quen thuộc tiếp tục xuất hiện trong phần này là Akashiya Sanma, Otake Shinobu, Kataoka Tsurutaro, ngoài ra còn có thêm các nhân vật mới như Iwasaki Hiromi, Yamashita Shinji, Tezuka Satomi, Okayasu Yumiko. Nếu như trong Câu chuyện mùa hè, cảnh bia trào ra khỏi chiếc cốc hình ủng là một cảnh ấn tượng, thì trong Câu chuyện mùa thu, cảnh Iwasaki Hiromi đứng trên boong tàu vẫy chào Akashiya Sanma và cảnh Otake Shinobu đứng khóc bịn rịn không nỡ rời xa Sanma bên rào chắn tàu khiến nhiều người cảm động. Năm 1988, sau khi cả hai bộ phim được trình chiếu, Akashiya Sanma và Otake Shinobu đã kết hôn ngoài đời. Bài hát SHOW ME, ca khúc chủ đề phim do ca sĩ Morikawa Yukari trình bày cũng làm mưa làm gió thời bấy giờ. Ngoài ra, Mayuko đã nói, “Em hào hứng với cảnh phim hôm qua lắm” (trang 120), chính là ám chỉ việc trong khi yêu xa, nhân vật nữ chính Otake Shinobu đã phát hiện ra bạn trai có người tình khác.

18. Số điện thoại (trang 42)

Mayuko đã cho Suzuki một dãy sáu chữ số. Tính đến tháng 9/1990, mã vùng điện thoại của thành phố Shizuoka là hai chữ số (hiện tại là ba chữ số, số điện thoại bỏ phần mã vùng đi cũng tăng lên bảy chữ số). Vào thời đó, khi mà điện thoại di động vẫn chưa phổ biến, “mỗi nhà chỉ có một chiếc điện thoại” là hiện tượng chung, nên khi gọi cho Mayuko, Suzuki đã lo rằng, “Chẳng may gọi đến mà người nhà em nghe điện thì sao?” Nếm trải cảm giác lo lắng khi gọi điện đến nhà người yêu mà bố cô ấy nhấc máy là thử thách không thể tránh được đối với những chàng trai thời bấy giờ.

19. Này, Miyako (trang 246)

Suzuki đã lỡ miệng gọi tên người tình mới trước mặt Mayuko. Khi bị Mayuko hỏi “Miyako là ai?”, Suzuki đã không trả lời. Bất kể là nam hay nữ, việc gọi tên một người khác giới trước mặt người yêu là điều không thể chấp nhận được. Ít nhất cũng cần phải bình tĩnh, cố gắng ứng biến sao cho phù hợp. Cho dù trong phút chốc không biết nói gì nhưng sau đó có thể giả vờ chữa thành “Này, Miyako... là tên một loại tảo đấy. Em có biết không?” chẳng hạn.

20. Cocktail chanh (trang 60)

Thứ đồ uống Mayuko đã gọi ở quán Jordan. Cách uống pha lẫn rượu với nước hoa quả và nước có ga trở nên phổ biến vào những năm 1980. Cơn sốt đồ uống nồng độ cồn thấp (hay còn gọi là Chu-Hi) phải kể đến sản phẩm Hiliki của công ty bia rượu Toyo năm 1983 và Takara Can Chu-Hi của công ty Takara năm 1984. Ngoài ra, trong Ngày kỷ niệm xa lát - tập thơ bán chạy nhất năm 1987 của nữ thi sĩ Tawara Machi cũng có câu: “Làm vợ anh nhé?” Tôi lỡ lời sau hai lon Chu-Hi.”

21. Áo tắm high-leg (trang 198)

Đây là kiểu áo tắm mà Mayuko đã mua. Kiểu áo tắm này xuất hiện vào khoảng năm 1985 nhưng chỉ trở thành trào lưu trong một thời gian ngắn. Áo tắm high-leg sẽ khiến chân trông dài ra, nhưng lúc nào cũng phải để ý sao cho không lộ phần nhạy cảm, nói chung khá bất tiện.

22. Trận đấu giữa đội Hanshin và Hiroshima (trang 169)

Vừa xem trận đấu này, Suzuki vừa nói đây là “một trận bóng chày chẳng mấy gay cấn”. Trận đấu này diễn ra ở sân bóng chày thành phố Hiroshima. Trong hiệp đấu quyết định, hai tuyển thủ Bass và Mayumi của Hanshin đã đánh home run trong khi tuyển thủ Kataoka của đội Hiroshima phải rời khỏi sân vào lượt đánh sau nhưng chung cuộc, đội Hiroshima lại thắng với tỉ số 4-3 nên nếu xem đến cuối, chắc chắn Suzuki sẽ không cảm thấy nhàm chán. Tuyển thủ Tsuda Tsunemi, mệnh danh “Người chặn lửa” đã đem lại chiến thắng cho đội Hiroshima trong trận đấu này. Tiếc thay, anh đã từ giã cõi đời vào năm 1993 khi chỉ mới 32 tuổi khiến rất nhiều fan hâm mộ phải ngậm ngùi thương tiếc. Từ năm 1964, Hanshin Tigers phải mất tới 21 năm mới tiếp tục giành được chức vô địch trong giải đấu lớn nhất Nhật Bản vào năm 1985, nhưng đến năm 1987, từ khi khai mạc mùa giải, đội bóng trượt dài với những trận thua liên tiếp, và đứng chót trong bảng xếp hạng. Những nhà bình luận thể thao Osaka đã phải thốt lên đầy kinh ngạc “Cái quái gì thế này?!” nhiều đến mức, câu nói đã nhận giải Bạc dành cho những từ mới thịnh hành. Kết quả chung cuộc năm 1987, đội Hiroshima xếp vị trí thứ ba sau khi bị đội Yomiuri Giants đánh bại, nhưng Seibu Lions - với sự xuất sắc của tuyển thủ chuyên nghiệp Kudo Kimiyasu và đồng đội - mới là đội xếp thứ nhất. Ngoài ra, vào năm trước đó, tức năm 1986, cụm từ “Những con người mới” đã được dùng để ca ngợi Kudo Kimiyasu, Kiyohaya Kazuhiro và Watanabe Hisanobu của Seibu Lions.

23. Famicom (trang 122)

Chiếc máy trò chơi điện tử Suzuki đã chơi cùng Mayuko được công ty Nintendo tung ra thị trường vào năm 1983. Do tính thông dụng của nó nên nhiều người đã sử dụng từ Famicom để chỉ chung toàn bộ máy trò chơi của bất kể nhà sản xuất nào. Cụm từ này nhận được giải Đồng dành cho những từ mới thịnh hành năm 1987. Bên cạnh đó, Super Mario Bros. đã trở thành trò chơi nổi tiếng nhất năm 1985 và được ghi vào sách kỷ lục Guinness là trò chơi điện tử bán chạy nhất thời bấy giờ.

24. Feeling couple 5vs5 (trang 35)

Đây là mục yêu thích trong chương trình Chiến dịch cầu hôn phát trên đài Asahi từ năm 1975 đến năm 1985. Năm chàng trai và năm cô gái sẽ tham gia chương trình và ngồi đối diện với nhau để trò chuyện, khi cảm thấy thích ai có thể lựa chọn người đó. Nếu có cặp đôi nào được tác thành, trên bảng thông báo điện tử sẽ hiển thị hình trái tim và nổi tên hai người. Cách thức này cũng thường được thực hiện trong các lễ hội ở trường đại học.

25. BOØWY (trang 238)

Suzuki đã nghe album mới của nhóm nhạc này trong chương trình giới thiệu ca khúc mới phát trên radio. BOØWY là nhóm nhạc rất được yêu thích trong thập niên 1980, gồm các thành viên: Himuro Kyosuke, Hotei Tomoyasu, Matsui Tsunematsu, Takahashi Makoto với các ca khúc nổi tiếng như Marionette, ONLY YOU. Ở đây, album mới chính là PSYCHOPATH, phát hành tháng 9/1987. Vào tháng 4/1988, nhóm tuyên bố tan rã.

26. Honda City (trang 203)

Tên dòng xe ô tô mà Suzuki sử dụng. Đây là loại xe kiểu dáng hatchback (thân xe gồm hai khoang) được tung ra thị trường vào năm 1981. Thời kỳ đầu, loại xe này được gọi là Tallboy với thân xe cao, chiều dài đầu xe ngắn, phần đuôi và hông đứng rất được ưa chuộng. Ca khúc nổi tiếng City in City là nhạc quảng cáo cho dòng xe này được trình bày bởi nhóm nhạc Madness - một ban nhạc của Anh, hoạt động vào những năm 1980, với những lời hát “Honda Honda Honda Honda...” Sau đó, dù đã cải tiến nhiều để khắc phục lỗi, dòng xe này vẫn bị ngưng sản xuất vào năm 1994.

27. Yamamoto Su Kumiko (trang 215)

Kaido đã chơi chữ với Suzuki. Yamamoto Susan Kumiko là tên một thành viên của nhóm nhạc thần tượng Onyanko Club nổi tiếng vào những năm 1980. Yamamoto Susan Kumiko gia nhập nhóm sau khi chiến thắng cuộc thi âm nhạc The Scout Idol do chương trình tạp kĩ Yuyake Nyan Nyan tổ chức vào tháng 12/1985. Tháng 9/1986, cô tách khỏi nhóm. Tuy không đạt được những thành công nhất định, cũng không có ca khúc nổi tiếng nào, không có quá nhiều người hâm mộ, nhưng tên cô vẫn được nhiều người biết đến là thành viên cũ của nhóm Onyanko Club trong suốt hai mươi năm và cho đến tận giờ. Ngoài ra, các thành viên của nhóm Onyanko Club hiện vẫn hoạt động trong giới nghệ thuật có thể kể đến Kudo Shizuka, Kokusho Sayuri, Watanabe Marina...

28. Băng cát xét thời lượng 60 phút (trang 172)

Thời bấy giờ, băng cát xét là phương tiện ghi âm được sử dụng chủ yếu. Nhìn chung, các băng cát xét có thời lượng mỗi mặt từ 15 phút cho đến 70 phút. Băng cát xét thời lượng 60 phút tức là một mặt dài 30 phút. Có ba loại: normal, chrome và metal. Trường hợp muốn lưu những gì đã ghi âm, chúng ta chỉ cần bẻ một cần nhỏ hình vuông bên trong băng là người khác không thể ghi đè lên được. Trường hợp muốn sử dụng lại băng, có thể dùng băng dính dán vào chỗ đã bẻ gãy. Đến thập niên 1990, máy nghe đĩa mới trở nên thông dụng hơn, trước đó vẫn sử dụng băng cát xét. Hồi ấy, giới trẻ rộ lên phong trào tự thu âm các bản tình ca vào băng rồi tặng cho người mình yêu. Giờ nghĩ lại, nhiều người vẫn cảm thấy xấu hổ. Vào thời đại lấy bối cảnh cho cuốn tiểu thuyết này, không chỉ băng cát xét mà đĩa than cũng vẫn còn khá phổ biến (đến năm 1986, lượng đĩa CD được bán ra mới vượt qua lượng bán đĩa than). Điểm khác biệt lớn nhất giữa băng cát xét và đĩa than với đĩa CD là có thể sử dụng được hai mặt. Băng hoặc đĩa than có hai mặt A và B hay còn gọi là side A, side B, khi nghe mặt A thì mặt B cũng quay theo.

« Lùi
Tiến »