- Cậu Kaido này... Cả cậu Suzuki nữa...
Trưởng phòng Hành chính ngồi đối diện chúng tôi bắt đầu câu chuyện. Đây là lần thứ tư tôi nói chuyện trực tiếp với trưởng phòng. Lần đầu tiên là khi phỏng vấn, lần thứ hai là ở lễ gia nhập công ty và lần thứ ba là trong chuyến đào tạo tại nhà máy.
Chiều tối ngày 19 tháng Sáu.
Buổi đào tạo hôm nay kết thúc, đang viết báo cáo thì có một thư ký đến gọi tôi và Kaido. Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng...
- Từ tháng Bảy tới, tôi muốn hai cậu lên Tokyo làm việc ít nhất hai năm, lâu hơn thì khoảng ba năm gì đó - Trưởng phòng Hành chính thông báo với nụ cười mỉm như thể đó là một tin tốt lành.
Quả nhiên là chuyện thuyên chuyển. Lên Tokyo công tác, hơn nữa, tới tận hai năm trời. Dù tôi đã từ chối làm việc tại công ty lớn ở Tokyo mà dứt khoát chọn một công ty ở Shizuoka này, vậy mà...
Tôi khe khẽ thở dài.
Tháng trước, tôi đã nghe phong thanh rằng chỉ vài người trong số nhân viên mới được cử đến tổng công ty ở Tokyo. Tương lai, những người này sẽ là nhân sự chủ chốt, trở thành lãnh đạo với vô số cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp...
Họ còn đồn đại, “Thế nào cũng là Kaido và Suzuki... Tiếp đó có thể là Oki và Saegusa...”
Kaido tốt nghiệp Đại học Nagoya. Nếu xếp hạng các trường tốt nghiệp của tổng số 42 nhân viên mới thì đây là trường quá khủng. Ngoài học lực, cậu ta còn có khả năng lãnh đạo rất tốt nên tôi nghĩ cậu ta là ứng cử viên vô cùng phù hợp cho vị trí lãnh đạo. Còn tôi thì sao? Theo nguồn thông tin rò rỉ từ phòng Hành chính, kết quả được lọc từ thành tích của hai bài kiểm tra khoa học và tính cách lúc gia nhập công ty. Ngoài ra, có lẽ trong thời gian đào tạo, tôi đã thể hiện mình nổi bật hơn những người khác. Trong khi các nhân viên mới đều mặc com lê công sở bình thường thì ngay từ lễ gia nhập công ty, tôi đã mặc hẳn bộ vest hàng hiệu kiểu không thắt cà vạt. Giữa buổi tiệc nhậu khi đi đào tạo ở nhà máy, hình như tôi còn say rượu và làm loạn lên. Không ai đả động gì đến bộ vest nhưng sau buổi nhậu, tôi đã bị mắng một trận tơi bời. Mặc dù có vẻ toàn tai tiếng nhưng suốt khóa đào tạo, tôi luôn duy trì thành tích đứng đầu. Những người xung quanh (đều khiêm tốn, nhún nhường do nền giáo dục đặc trưng của vùng Shizuoka) chẳng bao giờ dám nói ra suy nghĩ của mình, nhưng trái lại, tôi luôn cố gắng bày tỏ quan điểm nên họ đánh giá tôi là người tích cực chăng? Tôi thấy bản thân hơi bi quan thì đúng hơn.
- Giờ mới chỉ ở giai đoạn công bố trong nội bộ. Ngày 1 tháng Bảy tới, hai cậu sẽ nhận được quyết định chính thức. Sáng hôm ấy, tôi sẽ dẫn hai cậu từ đây lên trụ sở trên Tokyo, đến chiều, hai cậu sẽ có buổi tự giới thiệu với các phòng ban được phân vào. Lịch trình là như thế... À, tôi quên mất, cũng từ hôm đó, hai cậu sẽ chuyển vào ký túc xá nhân viên ở quận Sumida. Các cậu được nghỉ ngày mùng 2 và mùng 3 để ổn định cuộc sống, tiếp đó là thứ Bảy nên có cả thảy bốn ngày nghỉ ngơi. Hãy tận dụng khoảng thời gian này để sắp xếp ký túc xá. Vào ngày mùng 6, thứ Hai đầu tuần, hai cậu sẽ bắt đầu làm việc ở phòng ban mới.
- Phía công ty sẽ chịu các chi phí liên quan, chẳng hạn như phí vận chuyển đồ đạc đúng không ạ? - Kaido xác nhận lại thông tin.
- Đúng vậy, công ty đã thuê một bên vận chuyển, có lẽ họ sẽ đến lấy đồ đạc vào sáng mùng 1. Hai cậu cố gắng đóng gói toàn bộ trước lúc đó, chờ họ chuyển xong rồi hẵng đến công ty. Bên vận chuyển sẽ gửi sẵn thùng các tông đến nhà các cậu. Họ muốn biết số lượng thùng cụ thể nên tôi đã lấy mẫu khai thông tin cho các cậu đây...
Nói đoạn, trưởng phòng đưa cho chúng tôi mỗi người một tờ giấy và cây bút chì. Chúng tôi sẽ phải điền một bảng danh sách những đồ cần chuyển để tính số thùng cần thiết.
- Chuyện này... - Đang điền dở họ tên và địa chỉ, tôi quyết định ngẩng lên hỏi - ... không thể từ chối được sao?
Dường như câu hỏi của tôi nằm ngoài dự đoán của trưởng phòng, ông lập tức trợn tròn mắt.
- Suzuki, cậu không thích lên Tokyo hả? Tôi cứ nghĩ tất cả nhân viên mới đều muốn có được cơ hội này đấy!
- Em nghĩ không phải ai cũng muốn đi. Thật ra, em cũng không phải người ở đây... - Tôi cố gắng tìm một lý do chính đáng. Không thể đưa ra nguyên nhân thật sự là có người yêu nên không muốn xa rời mảnh đất Shizuoka này.
Trưởng phòng vẫn lấy làm lạ.
- Đương nhiên là tôi biết điều đó, nên tôi thấy cậu càng không có điều gì để vướng bận ở Shizuoka cả.
- Em xin lỗi, vì chuyện này đột ngột quá nên em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng... - Nghĩ đủ cách để phân trần nhưng tôi vẫn có cảm giác tất cả các lý do đều là chủ quan - Không phải em không muốn đi Tokyo ạ, em rất hãnh diện là đằng khác. Tuy vậy, nếu chuyển đi, em sẽ phải chấm dứt hợp đồng thuê căn hộ hiện tại. Chuyện đó cũng không phiền phức lắm vì em đang sống một mình... Nhưng ô tô của em thì sao ạ? Em có thể để xe trong ký túc xá đó được không?
- À, tôi chưa hỏi chuyện đó. Cậu chờ một lát, tôi sẽ hỏi luôn. Cứ điền nốt thông tin đi nhé.
Trong lúc trưởng phòng gọi điện thoại, tôi đánh dấu vào các hạng mục trên biểu mẫu một cách máy móc. Đầu óc tôi rối bời, chỉ còn cách tập trung vào công việc đơn giản ngay trước mắt.
Lát sau, trưởng phòng quay lại chỗ chúng tôi.
- Họ nói bãi để xe của ký túc xá không để được ô tô. Nếu muốn mang xe lên, cậu sẽ phải gửi ở bãi khác gần đó.
- Em hiểu rồi, làm phiền trưởng phòng quá.
Dần dần, tôi đã có thể bình tĩnh lại. Nhìn chăm chăm tờ giấy vừa điền xong, tôi suy xét tình hình hiện tại.
Việc lên Tokyo công tác lần này là quyết định của công ty, đồng nghĩa với một mệnh lệnh mà tôi không được phép làm trái. Con đường duy nhất là chuẩn bị tinh thần và đón nhận.
Không biết còn câu nào đáng để hỏi nữa không nhỉ? Việc đóng gói hành lý thì còn tùy thuộc vào thời điểm thùng các tông chuyển đến, nếu trước cuối tuần, tức là rơi vào khoảng ngày 27, 28 của tháng thì may ra còn kịp.
Tiếp đó là thủ tục chấm dứt hợp đồng thuê căn hộ và ngừng sử dụng bãi đỗ xe. Hai vấn đề này phải giải quyết càng sớm càng tốt, nhưng muốn như vậy cũng phải thông báo trước với chủ nhà ít nhất là một tháng, giờ có làm cũng không thể xong xuôi trước tháng Bảy được. Tôi sẽ phải thanh toán chi phí của một tháng nữa, nói cách khác, hợp đồng thuê nhà sẽ bị kéo dài thêm một tháng. Vậy là trong tháng Bảy, tôi sẽ có hai chỗ ở, một là căn hộ hiện tại, và một là ký túc xá trên Tokyo. Trong trường hợp không đóng gói đồ đạc kịp trước ngày 1 tháng Bảy, tôi có thể để lại đây và tự mang lên Tokyo vào giữa tháng. Cả ô tô cũng thế, trước mắt, tôi vẫn sẽ để nó lại bãi đỗ xe của chung cư. Giữa tháng Bảy, tôi sẽ mang xe lên Tokyo rồi quyết định xem dùng tiếp hay bán đi sau. Không có gì cấp bách cả.
Vấn đề lớn nhất hiện tại là Mayu. Trước mắt thì...
Đúng rồi! Đưa em cùng lên Tokyo thì sao nhỉ?
- Thưa... Em có thể tự thuê căn hộ thay vì ở ký túc xá được không ạ?
Nghe câu hỏi của tôi, trưởng phòng lại trợn mắt thêm lần nữa.
- Cái đó... Đương nhiên không có quy định bắt buộc phải ở trong ký túc xá, nên tự thuê căn hộ cũng không thành vấn đề. Tôi nghĩ, giả dụ cậu có họ hàng nên muốn sống cùng họ thì cũng được, nhưng cậu đâu có người nhà ở Tokyo? Nếu vậy...
Trưởng phòng bắt đầu tiết lộ thêm một vài thông tin khi ông đến xem ký túc xá công ty.
Ký túc xá tên là Sumito, nằm ở đường Higashi-Mukojima thuộc khu Sumida, cách công ty một ga tàu điện ngầm. Tổng thời gian đi và về chỉ mất khoảng bốn mươi phút. Chi phí ở ký túc xá nhân viên cũng phải thanh toán một phần nhưng gần như là không mất gì... Trưởng phòng còn nói chất lượng ký túc xá so với căn hộ thuê ngoài cũng một chín một mười, hơn nữa, nếu thuê căn hộ riêng sẽ tốn khoảng 70.000 yên một tháng, chưa kể thời gian di chuyển một chiều sẽ chênh lệch thêm ba mươi phút, hai chiều là mất thêm một tiếng đồng hồ.
- Tiền lương theo giờ của các cậu là 1.500 yên, tức là mỗi tháng sẽ hụt thêm hơn 30.000 yên. Nói tóm lại, thuê nhà ở ngoài sẽ thiệt đến 100.000 yên đấy.
Nghe trưởng phòng giải thích, tôi thấy ý tưởng tự thuê nhà của mình đúng là gàn dở.
Ông lại nói tiếp về bố trí và trang thiết bị ở ký túc xá. Ngay khi biết tin trong phòng có lắp điện thoại riêng, tôi lập tức nghĩ tới việc Mayu có thể thoải mái gọi điện đến. Những điểm khác cũng không có gì đáng phàn nàn.
- Ngoài ra, lợi thế lớn nhất khi ở ký túc xá là được gặp gỡ và quen biết rất nhiều người. Ở Sumito có những nhân viên kinh doanh đã làm việc ba năm, cũng có những nhân viên được điều lên từ các chi nhánh địa phương, như công ty chúng ta chẳng hạn. Phải là cá nhân ưu tú, xuất sắc, có khả năng trở thành ứng viên cho vị trí lãnh đạo tương lai mới được ưu ái ở khu nhà này. Những mối quan hệ hai cậu tạo dựng trong thời gian ở đó chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều cho mai sau.
Kaido ngồi bên cạnh tôi vừa lắng nghe như nuốt từng lời, vừa gật đầu lia lịa.
Từ văn phòng Keitoku Gift Shizuoka trở về phòng đào tạo, dọc đường Kaido hỏi tôi.
- Su này, cậu không muốn lên Tokyo à?
- Kaido muốn đi sao?
- Đương nhiên rồi - Cậu ta đáp ngay tắp lự - Ở đó có những thứ mà Shizuoka không có. Nhân tài nhiều, văn hóa cũng khác biệt, phim hay chỉ chiếu ở Tokyo, các chương trình biểu diễn đặc biệt cũng ở Tokyo nốt... Con gái Tokyo chắc chắn hơn hẳn Shizuoka, cô nào xinh xắn nhất nhì Shizuoka mà đến Tokyo cũng chỉ được coi là tàm tạm. Ngược lại, có cái gì ở Shizuoka này mà Tokyo không có?
Có Mayu... Chỉ ở Shizuoka này mới có Mayu của tôi. Điều đó bật ra ngay trong đầu nhưng tôi đành im lặng.
Khi chúng tôi về đến phòng đào tạo, đồng hồ đã chỉ 6 giờ chiều, tuy vậy, vài nhân viên cùng lớp vẫn còn ở lại. Kaido liền thông báo với tất cả mọi người về thông tin chúng tôi sẽ đến Tokyo.
Thế là tối hôm đó, cả lớp tám người chúng tôi đã đi uống một chầu. Suốt buổi nhậu, Kaido liên tục ba hoa với tôi về việc Shizuoka chỉ là nông thôn, còn Tokyo mới là chốn thành thị phồn hoa đích thực. Cảnh trời đêm tuyệt đẹp nhìn từ những tòa nhà cao tầng, bọt sủi lên trong những ly sâm banh và những cô gái xinh đẹp tuyệt vời kề bên... Kết quả là khi tàn cuộc, tất cả những gì đọng lại trong đầu tôi là một Tokyo trần tục qua lời kể của Kaido.
Thật ra, không cần Kaido phải quảng cáo, bản thân tôi cũng luôn mơ ước được đặt chân đến Tokyo. Nếu ở Shizuoka không có Mayu thì đúng như lời trưởng phòng nói, một thằng con trai xuất thân tỉnh lẻ như tôi chẳng có gì để lưu luyến thành phố này cả. Hơn nữa, được cử lên Tokyo chính là bằng chứng cho thấy chúng tôi đang rất được công ty tín nhiệm nên việc Kaido vui mừng như vậy cũng là đương nhiên.
Cho dù thế nào đi nữa, quyết định lên Tokyo cũng đã chắc chắn như đinh đóng cột. Sự đã rồi, tôi phải tận hưởng cuộc sống ở thủ đô mới được.
Sau khi ăn uống no say, tôi đã quyết tâm như vậy.
Trở về căn hộ, tôi gọi điện luôn cho Mayu.
- Anh đây mà.
- Ồ, Takkun? Sao vậy anh? - Giọng em lúc nào cũng vô tư lự.
- Anh phải lên Tokyo làm việc - Tôi nói thẳng vào đề.
- Thật sao? Khi nào hả anh?
Em thoải mái tiếp nhận thông tin khiến gánh nặng trong lòng tôi vợi đi phần nào. Tuy nhiên, sau khi tôi đáp “Ừ, từ tháng sau”, thái độ của em lập tức thay đổi.
- Hả? Từ... tháng sau? Từ tháng sau là sao?
- Ừm. Thôi, tóm lại, mai anh sẽ nói chuyện cụ thể với em.
Tôi nhận ra, gặp nhau trực tiếp sẽ tốt hơn nói chuyện qua điện thoại.
- Takkun... Anh say à?
- Ừ. Mai anh sẽ nói rõ với em.
- Vâng, em hiểu rồi. Vậy để ngày mai nhé.
Tôi chưa kịp đặt ống nghe xuống thì Mayu đã cúp máy. Tôi từng nhắc em bao nhiêu lần rằng chờ người gọi đến cúp máy trước mới đúng phép lịch sự, vậy mà... Em quá bối rối hay bị sốc trước lời tôi nói chăng?
Bản thân tôi còn thấy sốc nữa là... Nghĩ đến đây, tôi lại thở dài thườn thượt. Hơi rượu phả ra nồng nặc, tôi bỗng cảm thấy chán nản với bản thân mình. Mayu của tôi rất dễ thương, đương nhiên tôi vẫn muốn tiếp tục mối quan hệ với em, nhưng sẽ phải quen dần với việc sống xa cách. Càng trăn trở về điều đó, tôi càng bất an hơn bao giờ hết...
Mayu sẽ ở lại Shizuoka này, còn tôi phải lên Tokyo. Trong khoảng thời gian ít nhất là hai năm tới, chúng tôi không được ở bên nhau. Sự thật này không thể thay đổi. Vậy thì mỗi dịp cuối tuần, tôi sẽ về Shizuoka để gặp em. Chỉ còn mỗi cách đó. Tôi cũng sẽ chăm chỉ gọi điện thoại cho em. Tôi không thể đến với em khi em muốn gặp tôi, nhưng ngoài điều đó ra, chúng tôi vẫn hoàn toàn có thể duy trì mối quan hệ như hiện tại. Tôi nghĩ vậy.
Chỉ cần tôi cố gắng.
Tôi nói với Mayu rằng hằng ngày tôi sẽ liên lạc với em, mỗi cuối tuần tôi sẽ quay về bên em.
Trong lúc tôi giải thích và sau khi giải thích xong một lúc lâu, Mayu vẫn im lặng. Khuôn mặt em biểu lộ cảm xúc hiếm khi tôi nhìn thấy. Cảm giác tội lỗi như đang xâm chiếm lấy tôi.
-... Nghĩa là anh được công ty coi trọng đúng không? - Em mở lời nhưng không hề nhìn tôi, chỉ đưa mắt xuống dưới và lặng lẽ ngắm bảng đồng hồ của ô tô - Chỉ có hai trong số 42 người được chọn nhỉ! Đó là việc vô cùng đáng ăn mừng mà. Anh nghĩ em không vui sao?
Cuối cùng em cũng chịu ngẩng đầu lên và nở nụ cười như thường lệ.
Nhưng tôi cam đoan Mayu chẳng vui vẻ gì dù có cố gắng tươi cười đến mức nào đi nữa. Khi biết không thể lảng tránh được việc tôi đi Tokyo, em miễn cưỡng tỏ ra thoải mái để tôi yên tâm lên đường.
Bên phải chúng tôi là biển mênh mông, bởi tôi chọn đường Kuno ven biển làm nơi nói chuyện cùng em. Vào mùa đông, các cô gái bán dâu sẽ xếp thành một hàng dài để mời chào, nhưng giờ chỉ thấy những mái nhà nhỏ nhếch nhác nối nhau san sát. Xe tôi đang đỗ cạnh những căn nhà ấy. Trời trong vắt, những tia nắng chói chang rọi xuống mặt đường như đang gọi hè đến, nhưng bên trong xe tôi đang bị bao phủ bởi những đám mây u ám giữa mùa mưa ảm đạm.
- Anh sẽ mang chiếc xe này lên đó - Tôi thông báo luôn quyết định của mình - Ngay cả giữa đêm khuya, chỉ cần Mayu gọi là anh sẽ phóng về với em ngay lập tức.
- Em sẽ không làm việc ích kỷ như vậy đâu - Mayu đã cư xử bình thường trở lại. Chỉ cần được thấy gương mặt ngây thơ, khả ái của em, tôi có thể làm bất cứ điều gì.
- Đến lúc đó, có khi chúng mình còn gặp nhau nhiều hơn cả bây giờ ấy chứ - Tôi bật cười, nói vài câu bông đùa.
Kể từ tháng Bảy, việc chúng tôi cách xa nhau vài trăm cây số đã trở thành sự thật vô cùng nghiệt ngã. Nhưng thử thách đó không hề khiến tôi nản lòng, trở ngại về địa lý càng khiến mối liên kết tình cảm giữa chúng tôi bền chặt hơn. Trái tim của tôi và em không còn khoảng cách, chúng tôi sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn trước mắt.
Ngẫm mới thấy, gần đây, việc chúng tôi nói chuyện rồi quan hệ với nhau diễn ra như một thói quen, không còn nhạy cảm và phản ứng thái quá với từng lời nói, hành động nho nhỏ của đối phương như hồi mới yêu nhau nữa. Tích cực mà nói thì mối quan hệ của chúng tôi ngày càng trở nên mật thiết, nhưng tiêu cực mà nói thì có lẽ, tình yêu đang rơi vào trạng thái bão hòa.
Chuyến lên Tokyo lần này sẽ là động lực để thúc đẩy mọi chuyện theo chiều hướng tốt đẹp hơn.
Tôi khởi động xe, rẽ trái ở ngã tư ngay trước mặt rồi đỗ trước khách sạn tình yêu mà chúng tôi đã vào không biết bao nhiêu lần. Chẳng ai nói với ai lời nào, nhưng tôi và em đều hiểu ý nhau.
Rồi chúng tôi làm chuyện ấy. Mayu vẫn nín thinh, nhưng giờ tôi đã quá thuần thục. Em níu vai tôi chặt hơn mọi khi, cảm giác thân thuộc như thói quen hôm nay bỗng biến đi đâu mất. Tôi lắc mạnh người, nhớ lại kỷ niệm của thuở ban đầu, khi chúng tôi còn non nớt, tình cảm và thể xác còn rời rạc, chuyển động còn chưa ăn khớp.
Đã lâu lắm rồi tôi và em mới lên đỉnh cùng lúc. Tôi đã nghĩ, được chết bên em thế này cũng cam lòng.
Tokyo chết tiệt.
Khoảng thời gian mười ngày sau đó, tôi bận tối mắt tối mũi. Thùng các tông được chuyển đến vào thứ Ba nhưng tôi vẫn còn phải sống ở căn hộ này thêm một tuần nữa, chỉ có thể sắp xếp vài thứ đồ chưa dùng tới như quần áo mùa đông. Hành lý cỡ lớn được đóng gói xong xuôi vào cuối tuần đó. Kết quả, phòng tôi toàn thùng là thùng. Tôi bất an hơn bao giờ hết. Mayu cũng đến giúp tôi dọn dẹp một lần nhưng chắc do ngán ngẩm với căn phòng bẩn kinh khủng của tôi nên em đã về ngay.
Tối ngày 30, tôi đóng gói nốt chiếc ti vi được sử dụng đến tận ngày cuối cùng. Sáng ngày mùng 1, tôi dậy sớm, dọn dẹp chăn đệm và đồ dùng cá nhân. 8 giờ sáng, xe tải của công ty vận chuyển đến. Tôi phải nhắc nhở họ cẩn thận về những đồ đạc cần chuyển lên Tokyo và những thứ vẫn để lại căn hộ. Khi xe tải chuyển bánh cùng đống đồ đã là hơn 9 giờ. Sau đó, tôi lên công ty. Chẳng có việc gì khác ngoài nhận quyết định thuyên chuyển công tác nên tôi và Kaido đã phải vất vả nghĩ ra đủ trò để giết thời gian.
Mãi đến chiều, trưởng phòng Hành chính mới xuất hiện. Mất tới một tiếng rưỡi trên tàu cao tốc, ba chúng tôi mới tới được Tokyo. Đường phố ở đây bẩn thỉu, đông đúc và nóng nực hơn tôi tưởng. Tôi và Kaido làm việc ở hai phòng khác nhau nên chúng tôi tự về phòng mình và giới thiệu bản thân với mọi người. Thoát khỏi các loại thủ tục thì cũng đã quá 5 giờ chiều. Tôi gần như kiệt sức hoàn toàn, rơi vào trạng thái thiếu ngủ trầm trọng do sáng phải dậy sớm.
Trong tình trạng như vậy, tôi được trưởng phòng Hành chính dẫn về ký túc xá Sumito. Sau khi lên tuyến tàu điện ngầm Toei-Asakusa, chúng tôi xuống ở một ga tên Keisei-Hikifune [32] , đi bộ khoảng năm phút nữa thì đến ký túc xá. Quản lý khu nhà là một ông chú, trưởng phòng giao chúng tôi cho ông ta và nhắn nhủ vài lời trước khi quay về Shizuoka.
- Vậy... Kaido và Suzuki, hai cậu cố gắng nhé.
Trách nhiệm của trưởng phòng đến đây là kết thúc.
Trong ký túc xá, hình như ngoài chúng tôi còn có khá nhiều người mới, đều là nhân viên được cử lên công tác, họ tất bật đi lại khắp các ngõ ngách. Đống hành lý chất ngoài hành lang toàn là đồ được chuyển đến từ các tỉnh như Sendai hay Fukuoka.
Tôi được phân ở phòng 305, Kaido ở ngay bên cạnh, phòng 306. Nhận chìa khóa từ quản lý rồi về phòng, tôi thấy đồ đạc đã được chuyển đến, một nửa để trong phòng còn nửa kia thì xếp chồng lộn xộn ngoài hành lang. Tôi cởi ngay bộ vest, thay đồ mặc nhà, dỡ đống chăn nệm ra rồi chui tọt vào đó. Trong phút chốc, cơn buồn ngủ kéo đến.
Khoảng 9 giờ tối, tiếng loa nội bộ vang lên khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Quản lý thông báo về cách nộp phí sinh hoạt, cách dùng điện thoại, bồn tắm và đăng ký nhà ăn chung. Tôi định bụng sáng mai sẽ vứt hết đống thùng các tông nên kiểu gì hôm nay cũng phải dỡ hết đồ đạc ra.
Tôi cứ lần lượt mở từng thùng lấy đồ rồi quẳng thùng rỗng ra ngoài hành lang, mãi đến tận 11 giờ đêm.
Khi đó, tôi mới chợt nhớ phải gọi điện cho Mayu. Điện thoại trong phòng vẫn chưa dùng được nên tôi tìm lại số của em, nhẩm nhớ rồi ra ngoài kiếm điện thoại công cộng. Lang thang trong công viên một lúc, cuối cùng, tôi cũng tìm thấy một bốt điện thoại.
- Vâng, đây là nhà Naruoka - Giọng bắt máy có vẻ hơi khó chịu, chắc em đang ngủ.
- Anh đây mà.
- Ôi, Takkun? - Nghe em reo, tôi cũng yên tâm phần nào - Anh đang ở Tokyo sao?
- Ừ... - Số điểm [33] còn lại trong thẻ càng lúc càng giảm, tôi bèn đọc cho em số điện thoại ở phòng. Chờ em ghi lại xong, tôi nhắc thêm - À, nhưng vẫn chưa sử dụng được đâu. Bao giờ sử dụng được, anh sẽ gọi lại cho em.
- Thế anh đang gọi từ đâu vậy?
Đương nhiên là từ điện thoại công cộng chứ còn gì nữa. Giờ đâu phải lúc để hỏi những chuyện đó, tôi đã mất mấy trăm yên trong thẻ rồi đấy.
- À, mai là sinh nhật Mayu nhỉ? Chiều tối mai anh sẽ quay về Shizuoka. Mà phòng anh không còn chăn đệm nữa nên anh qua nhà em ngủ nhờ nhé?
- Hả? Anh sẽ về với em sao??? - Giọng em tỏ rõ sự mừng rỡ, thậm chí tôi còn cảm nhận được nét mặt vui sướng của em.
- Đương nhiên rồi - Tôi cũng tỏ ra vui vẻ - Em nghĩ anh không về sao?
- Anh chẳng nói là đi Tokyo còn gì.
- Nghe Tokyo tưởng xa nhưng chỉ cần đi tàu cao tốc Hikari chừng một tiếng là về đến Shizuoka rồi - Tôi bắt đầu lo lắng về chiếc thẻ điện thoại càng lúc càng cạn tiền - Tối mai em chờ anh về rồi hẵng ăn cơm.
- Em nhớ rồi. Cảm ơn Takkun.
- Ừ, mai gặp em nhé.
Ngay trước khi tôi kịp gác ống nghe, thẻ điện thoại lại giảm thêm một điểm nữa. Tôi tặc lưỡi, rút thẻ ra khỏi điện thoại.
Về đến phòng là tôi lăn ra ngủ luôn.
Sáng hôm sau, tiếng gõ cửa đánh thức tôi. Nhìn đồng hồ đang chỉ 10 giờ sáng, tôi gần như không tin vào mắt mình. Hóa ra tôi đã mệt đến mức này sao? Tôi nửa tỉnh nửa mơ ra mở cửa với đôi mắt lờ đờ thì thấy Kaido đang đứng ngoài hành lang. Cậu ta lo lắng nhìn tôi một lượt.
- Su này, sao trông cậu uể oải thế? Ốm à?
- Tớ không sao, đang thắc mắc tại sao tớ mệt rã cả người mà trông cậu cứ như không? - Rõ ràng cậu ta cũng phải dốc hết sức lực lẫn tinh thần để vượt qua một ngày dài đằng đẵng giống tôi mà?
- Chắc tớ vẫn phấn khích vì được lên Tokyo nên lúc nào cũng thấy khỏe khoắn. Đúng rồi, bọn mình đi ăn đi! Tớ còn định lượn quanh ký túc xá xem có gì hay ho không, cậu đi cùng nhé, Su?
- Tớ hết hơi rồi - Tôi trả lời theo phản xạ. Thực tế thì tôi đang cần giữ sức cho kế hoạch tối nay - Nhưng đi ăn thì OK, đợi tớ một chút.
Thế là tôi đi ăn bữa sáng kiêm bữa trưa cùng Kaido lúc hơn 11 giờ. Tôi cố gắng ăn nhanh để có thời gian đi mua quà sinh nhật cho Mayu. Quay trở lại phòng, tôi cầm chiếc túi đã nhét sẵn quần áo mặc cho ngày mai, phi như bay ra khỏi ký túc xá. Tôi ghé qua ngân hàng rút khoảng 100.000 yên rồi lên tàu điện ngầm. Dù đi lạc mất một đoạn nhưng vào 1 giờ chiều, cuối cùng tôi cũng tới được khu phố mua sắm Ginza của thành phố Tokyo hoa lệ này. Choáng ngợp bởi những cửa hiệu cao cấp và nhà hàng sang trọng, tôi vào luôn một cửa hàng trang sức trước mặt. Sau khi tham khảo giá cả, tôi sang quầy trang sức đá quý ở trung tâm thương mại để mua một món đã nhắm từ trước. Mua sắm xong mới chỉ 2 giờ. Việc mua quà cho Mayu không khó như tôi nghĩ.
Về đến căn hộ ở Shizuoka lúc 4 giờ, tôi bắt đầu thấy hơi hối hận, đáng ra nên dành nhiều thời gian để chọn quà cẩn thận hơn.
Điện thoại vẫn dùng được nên tôi tìm số điện thoại của một nhà hàng ngày trước từng đi cùng Mayu trên danh bạ và gọi điện đặt chỗ. Quá rảnh rỗi không có việc gì làm, đến một chiếc ti vi cũng không có để giết thời gian nên tôi quyết định lái xe đến tiệm pachinko [34] cho tay chân đỡ thừa thãi. Tôi không chọn loại máy FEVER mà chỉ chọn máy thường, đánh bi chờ từng phút trôi đi. Đi chơi pachinko ngay trước tiệc sinh nhật của người yêu đúng là kỳ quặc.
Đánh trúng liên tục nên dần dần, tôi bị cuốn vào trò chơi từ lúc nào không biết, khi nhận ra thì đã tiêu hết chỗ thời gian rảnh. Tôi chợt nghĩ, hay là đổi hết số bị đánh trúng này thành kẹo để tặng em nhỉ? Nhận được nhiều quà, chắc em sẽ vui hơn. Nhưng tặng người yêu đồ thắng ở pachinko thì chẳng hay ho gì, nên tôi quyết định quy sang tiền mặt.
Tôi ra khỏi quán, tìm điện thoại công cộng và gọi thử. Mayu đã đi làm về. Sau khi báo mười phút nữa sẽ đến nhà em, tôi gác máy và khởi hành. Nắng chiều nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây. Tôi bấm chuông, Mayu mở cửa gần như ngay lập tức.
- Takkun! Anh về với em thật rồi.
Đã bốn ngày chúng tôi không gặp nhau. Không hẳn là khoảng thời gian quá dài, nhưng cảm xúc lúc này thật đặc biệt. Đó là cuộc tương phùng của hai con người cách nhau 180 cây số.
Khi leo lên ghế phụ lái, Mayu bắt gặp gói đồ tôi để ở ghế sau. Tôi nói luôn.
- Ăn tối xong, anh sẽ dành cho em một niềm vui bất ngờ.
Chúng tôi đến nhà hàng đúng vào giờ đặt trước. Hơi tiếc vì tôi phải lái xe, không được uống đồ có cồn nhưng thức ăn thì ngon tuyệt, rất phù hợp với một dịp đặc biệt thế này. Chúng tôi vẫn nói chuyện vui vẻ như thường lệ, tôi kể cho em từ việc sắp xếp hành lý hôm kia, chuyện chuyển vào ký túc xá Sumito hôm qua, đến vụ đi tàu điện bị lạc hôm nay. Những điều tôi muốn nói với em nhiều không kể xiết.
Khi quay trở lại bãi đỗ và lên xe, tôi với tay ra ghế sau lấy cho em món quà đầu tiên.
- Em mở ra nhé? - Mayu ôm chặt gói quà vào ngực, đôi mắt sáng long lanh đầy hạnh phúc.
- Ừ, em mở đi.
Tôi vừa dứt lời, em đã vội vã tháo nơ, bóc giấy bọc quà và mở nắp hộp ra. Nhìn thấy cặp cốc uống bia hình chiếc ủng bên trong, em reo lên sung sướng.
- Ôi, ngạc nhiên quá đi mất! Là nó đúng không anh?!
- À...
- Đây chính là loại cốc mà các nhân vật trong phim Bảy nam thanh nữ tú dùng đấy! Em không ngờ người ta bán loại này.
- Ừ. Mà này, đáng lẽ anh không nên nói ra, nhưng sự thật thì đây là sản phẩm công ty anh kinh doanh đấy.
- Ồ, ra vậy. Thế thì Takkun có thể chọn bất cứ món nào mình thích nhỉ? Nhưng có lẽ đây là thứ em thích nhất đấy! Anh chọn quà khéo quá. Cảm ơn anh nhiều lắm, em rất vui...
Mayu hôn chụt một cái vào má trái của tôi.
- Em đừng đánh vỡ đấy nhé - Tôi che giấu nỗi ngượng ngùng bằng lời nhắc nhở rồi khởi động xe.
Chỉ mới nhận một món quà mà Mayu đã có vẻ rất vui, nhưng món quà chính tôi muốn tặng em vẫn đang được để dành. Tôi mua bộ cốc kia từ khoảng giữa tháng Sáu để làm quà sinh nhật em, nhân khi công ty thanh lý hàng giá rẻ cho nhân viên. Nhưng bây giờ, mối quan hệ giữa tôi và em đã rẽ sang một bước ngoặt mới. Tôi còn một thứ muốn trao cho em.
Bước vào phòng của Mayu rồi ngồi xuống giường, chúng tôi ôm ghì lấy nhau và hôn say đắm. Đây chính là thời điểm thích hợp cho món quà thứ hai.
- Mayu, chờ chút đã, anh có thêm một món quà nữa cho em.
Nói đoạn, tôi rút một chiếc hộp nhỏ từ trong túi ra. Em chăm chú nhìn chiếc hộp như thể đang cố đoán xem bên trong là thứ gì rồi nín thở, rút nơ và tháo lớp giấy gói quà. Bên trong hộp quà là một chiếc hộp khác bọc vải nhung màu xanh lam.
Khi mở nắp hộp, em hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt tôi. Ánh mắt em như đang thúc giục tôi nói điều gì đó.
- Từ tháng này, hai chúng ta sẽ cách xa nhau, mỗi người một nơi, nhưng món quà này là tấm lòng của anh. Anh luôn nghĩ về em, Mayu à...
- Takkun... Anh vẫn còn nhớ sao? - Mayu hết nhìn tôi lại cúi xuống nhìn chiếc nhẫn trong hộp.
- Đương nhiên rồi.
- Đây là ruby đúng không? Em biết anh vẫn nhớ mà. Hẳn là phải đắt lắm... - Em cười nhưng đôi mắt như chực khóc.
- Ừ, nên nếu Mayu sinh ra vào tháng khác, chắc anh sẽ mua được chiếc nhẫn đính hạt to hơn chiếc này nhiều.
- Anh mua cái rẻ thôi... Mà không, Takkun mua gì em cũng đều thích. Em yêu Takkun nhiều lắm.
Tôi chưa kịp nói rằng “Anh cũng yêu em nhiều” thì môi và lưỡi của Mayu đã cuốn chặt lấy môi tôi. Những giọt nước mắt lăn trên má em trườn cả sang má tôi.
- Có lẽ em sẽ không bao giờ có bữa tiệc sinh nhật thế này lần thứ hai trong đời nữa. Em hạnh phúc lắm.
- Mayu, sao em lại bi quan như vậy? Năm sau anh nhất định... nhất định... sẽ tổ chức một bữa tiệc hoành tráng hơn nữa cho em mà.
Chúng tôi hôn nhau ngấu nghiến đến mức ngạt thở, phải rời ra mà thở hổn hển, trong khi vẫn ôm chặt lấy thân hình đang run rẩy của nhau.
Đó là những phút giây hạnh phúc nhất của chúng tôi.