Khi bắt đầu cuộc sống ở Tokyo, cảm nhận đầu tiên của tôi là nước máy [35] uống quá dở, mùi clo bốc lên nồng nặc. Đương nhiên tôi không dại gì mà uống tiếp, nhưng cứ mỗi lần súc miệng sau khi đánh răng, thứ mùi đó càng bốc lên rõ rệt. Nước trong nhà vệ sinh cũng chẳng khác gì, xả bồn cầu là mùi clo kinh khủng lập tức xộc thẳng vào mũi.
Không có ý so sánh, nhưng tôi cảm thấy rõ ràng mình không hợp với nguồn nước ở đất Tokyo này.
Ngày 3 tháng Bảy, tôi vác thân xác mệt mỏi rã rời quay trở lại Tokyo. Vào ngày mùng 4 và mùng 5, tôi lên kế hoạch đi tìm bãi đỗ xe nhưng do kiệt sức, đành dành cả hai ngày cho việc nghỉ ngơi. Kể cả thế thì sau hai ngày tĩnh dưỡng, tôi vẫn chưa khỏe lại hoàn toàn.
Người ta nói rằng hai phần ba cơ thể con người là nước, trong tôi hẳn vẫn còn sót dòng nước tinh khiết của thành phố Shizuoka nên giờ đang cự tuyệt với thứ nước đầy clo của Tokyo. Có lẽ vì thế mà tôi thấy uể oải?
Dù người có mệt mỏi đến đâu, ngày mùng 6, tôi vẫn phải đến công ty. Việc đào tạo nhân viên mới cũng giống như giờ học bắt buộc ở trường đại học nên hôm nay coi như ngày đi làm chính thức đầu tiên. Nghĩ vậy, tôi cố gắng lết thân xác rệu rã của mình ra khỏi giường. Khoảng hơn 7 giờ rưỡi sáng, tôi và Kaido ra khỏi ký túc xá. Trước 8 giờ, chúng tôi đã đến trụ sở chính của công ty. Sau khi trình thẻ nhân viên Keitoku Gift chi nhánh Shizuoka cho bảo vệ, chúng tôi vào trong, chia tay nhau ở khu vực thang máy.
Tôi bỗng thấy vô cùng cô độc. Tuy đã chào hỏi trưởng phòng, trưởng bộ phận nhưng tôi chưa hề biết mặt bất cứ đồng nghiệp nào trong văn phòng mới này.
Hình như tôi đến hơi sớm nên văn phòng bộ phận Phát triển số 2 thuộc phòng Phát triển sản phẩm vẫn vắng hoe. Tôi đặt đồ đạc lên chiếc bàn đã được phân từ trước rồi uể oải thả người xuống ghế.
Không biết công việc sắp tới ra sao? Tôi bất an nhìn lên bảng thông báo trên tường và nhẩm lại tên của trưởng bộ phận lần nữa.
Tôi ngồi yên như thế suốt năm phút. Lát sau, cuối cùng cũng có một cô gái bước vào phòng. Tôi liền đứng dậy chào cô ta.
- Chào cô.
- A, chào anh - Cô gái đáp lại bằng giọng thánh thót, bước đến chiếc bàn đối diện tôi và ngồi xuống một chiếc ghế ở đó - Xem nào, anh tên là Suzuki nhỉ?
- À, vâng, tôi là Suzuki, đến từ chi nhánh Shizuoka.
Tôi chỉnh lại tư thế ngồi cho ngay ngắn. Cô gái đáp.
- Tôi là Ishimaru, cũng là nhân viên mới tới từ hôm mùng 1. Cùng là người mới nên chúng ta hãy giúp đỡ nhau nhé - Cô cúi đầu chào tôi một lần nữa, mái tóc đen mềm mượt xõa ngang vai.
Dung mạo cô gái cũng ấn tượng chẳng kém gì giọng nói trong trẻo như chim hót, đến mức người đối diện phải trầm trồ hóa ra ngoài đời cũng có người đẹp như diễn viên điện ảnh. Gương mặt thông minh lanh lợi, thân hình quyến rũ với những đường cong hoàn hảo, trang phục chỉnh tề của nhân viên văn phòng nhưng lại vô cùng tinh tế càng tôn lên nét đẹp ngoại hình của cô. Quả thật không thể chê vào đâu được. Tôi không nghĩ ngày đầu tiên đi làm lại gặp được nữ đồng nghiệp thế này, giờ thì đúng là đã có thể cảm nhận sâu sắc những khác biệt khi đặt chân lên một vùng đất mới.
Mỗi khi có ai trong cùng bộ phận đến công ty, cô lại giới thiệu tôi cho họ. Cô lấy sơ đồ chỗ ngồi cho tôi mượn, kèm theo lời thú nhận, “Thực ra tôi cũng chưa nắm rõ lắm đâu.” Đúng là một cô gái hoàn hảo cả về ngoại hình lẫn tính cách.
Khoảng 8 giờ rưỡi, chuông kêu báo hiệu giờ chào hỏi buổi sáng. Trưởng bộ phận gọi tôi lên tự giới thiệu bản thân. Dù phải nói trước khoảng 40 người, nhưng trước đó tôi đã đi chào hỏi lần lượt từng người nên cũng không thấy căng thẳng lắm.
Kết thúc thủ tục chào hỏi, tôi đang không biết phải bắt đầu công việc từ đâu thì anh Nagase, một đàn anh trong bộ phận đã đến, dẫn tôi và Ishimaru vào phòng họp. Anh Nagase sẽ là người phụ trách đào tạo chúng tôi khi làm việc ở đây.
- Tuần trước, Ishimaru đã nhận tài liệu và đọc rồi nên em cũng cần xem qua tài liệu xem. Trước mắt, trong buổi sáng hôm nay, anh sẽ giải thích cho hai em về nội dung công việc cũng như quá trình thực hiện các nhiệm vụ thực tế của bộ phận này. Còn buổi chiều, theo thông lệ vào mỗi thứ Hai hằng tuần, chúng ta sẽ họp toàn bộ phận, hai em cũng phải tham gia nhé! Không vấn đề gì đâu, anh nghĩ là sẽ rất thú vị - Giải thích xong, anh Nagase bỗng thấp giọng - Những cuộc tranh luận nảy lửa giữa trưởng bộ phận Kuwashima và anh Ohashi là phần hấp dẫn nhất trong cuộc họp... À mà thôi, chiều nay các em sẽ biết ngay ấy mà.
Anh Nagase trò chuyện rất thân thiện, không hề gây cảm giác xa cách của đàn anh. Cách giảng dạy, giải thích của anh cũng rất mạch lạc, dễ hiểu, chúng tôi nghe đến đâu là thấm ngay đến đấy.
Ba tiếng đồng hồ trôi qua thật nhanh, thoáng cái đã tới 12 giờ trưa. Ishimaru đi ăn cùng các đồng nghiệp nữ khác, chỉ còn tôi trơ trọi ngồi lại. Không đói lắm nên tôi định bỏ luôn bữa trưa, nhưng anh Nagase rủ nên tôi cùng anh lên nhà ăn nhân viên ở tầng trên cùng. Hệ thống nhà ăn công ty đại khái cũng giống với nhà ăn dành cho sinh viên, đồ ăn chỉ ở mức tàm tạm nhưng được cái nước lọc rất tinh khiết. Nhìn dòng người đang đứng chờ lĩnh phần ăn, tôi bắt đầu cảm thấy ngán ngẩm. Chắc phải xếp hàng lâu lắm mới có thể ngồi ăn uống, thư giãn. Trước quầy đồ ăn có một quầy bánh mì thưa người hơn nên tôi tự nhủ, từ mai mình sẽ chuyển sang ăn bánh mì.
Ăn trưa xong, tôi đang ngồi trong phòng làm việc mơ màng nhìn ra ngoài thì Kaido đến.
- Ôi, cậu đây rồi... Thế nào?
- À... ừm, cũng tạm.
- Văn phòng này thích nhỉ? - Kaido ngồi vào ghế của Ishimaru - Su này, cậu ăn gì chưa? Ăn ở nhà ăn tầng 15 hả? Lúc nãy tớ cũng lên đấy mà sao không gặp cậu nhỉ? Xếp hàng đông kinh khủng. Cậu có xếp hàng không? Tớ thì chịu. Hay từ mai cậu với tớ ra ngoài ăn đi?
- Cũng được - Tôi nghĩ đó cũng là một ý hay - Nhưng nếu ra ngoài ăn thì có quay lại trước 1 giờ được không?
- Tớ nghĩ là được. À, bên bộ phận tớ cũng có một tên ma mới giống tụi mình từ chi nhánh Hiroshima lên, nghe bảo hắn cũng đang ở ký túc xá Sumito, có gì lát nữa về cùng nhau nhé. À, không hẳn là về cùng... Cậu biết ga Higashi-ginza không? Bọn tớ định xuống ga đó rồi đi ăn luôn, cậu đi cùng nhé?
- Ừ, tớ sẽ đi.
Tôi đáp. Đối với bất cứ chuyện gì, Kaido cũng có thể tỏ ra tích cực. Thật đáng ghen tị. Ngược lại, bản thân tôi theo trường phái thận trọng, một khi chưa nắm chắc và hiểu rõ được vấn đề thì tôi luôn nghĩ mình phải hết sức cảnh giác. Có lẽ tôi đang tự làm mình thiệt thòi. Lần này, tôi sẽ đi cùng Kaido, thỉnh thoảng cũng nên thay đổi không khí một chút, còn quen biết thêm bạn bè trong ký túc xá. Cơ bản là ngoài Kaido ra, tôi cũng chẳng có ai để nói chuyện.
- Cái tên Hiroshima đó thú vị ra phết. Tên hắn là Bon.
- Bon?
- Hình như là chữ “bon” trong từ “bonji (chữ Phạn)”, loại văn tự hay thấy trên các tượng Phật ấy... Ừ, chính là chữ Hán đó.
- Tớ biết rồi. Nhưng tên Bon nghe lạ nhỉ?
- Bọn tớ gọi hắn là bé Bon. Sáng nay hắn cũng tự giới thiệu về bản thân như vậy...
Ngồi tán dóc với Kaido được khoảng mười phút thì tôi thấy Ishimaru trở về.
- À này, người ngồi ở ghế cậu đã quay lại rồi đấy.
Tôi nói nhỏ. Kaido vội vàng đứng lên, khi quay lưng, cậu ta ngẩn người ngay lập tức.
Ishimaru điềm tĩnh nhìn chúng tôi, cô cúi đầu chào rồi chậm rãi đến bên Kaido.
- Xin lỗi - Kaido tỏ ra bối rối, vội vã lỉnh ra lối đi giữa các bàn trong khi vẫn không quên chỉ vào ghế, phân trần bằng chất giọng cao vút - Tôi mượn tạm ghế của cô để ngồi...
- À, không sao đâu. Anh là đồng hương của Suzuki à?
- Đúng rồi, tôi là Kaido, chữ “hải” và chữ “đằng”. Rất mong được giúp đỡ - Kaido cúi đầu chào Ishimaru rồi bảo tôi - Thế nhé Su, tan làm tớ sẽ ghé qua đây.
Cậu ta nhanh chóng chuồn mất. Con người này lúc nào cũng tất bật.
- Xin lỗi vì tự tiện ngồi ghế của cô nhé.
Tôi xin lỗi thay phần của Kaido. Dường như không bận tâm đến điều đó, cô ngồi xuống và hỏi.
- Anh Suzuki ăn trưa chưa? Anh ăn ở nhà ăn nhân viên à?
- À, vâng.
- Chắc đông lắm nhỉ?
- Vâng, đông lắm.
Mới nói được đôi ba câu thì chuông báo hết giờ nghỉ trưa đã vang lên. Ishimaru khẽ cúi đầu, tỏ ý kết thúc cuộc trò chuyện. Tôi càng có thiện cảm với tác phong nghiêm túc của cô.
Cuộc họp chiều hôm đó cũng kết thúc tốt đẹp. Hết giờ làm việc, Ishimaru chào mọi người rồi ra về trước, tôi thì nán lại văn phòng chờ đến giờ hẹn với Kaido. Xung quanh, các bậc đàn anh đàn chị vẫn đang làm việc chăm chỉ nên tôi giở tài liệu được phát ra đọc lại.
- Suzuki à, hôm nay mới là buổi đầu, em cũng không nên gắng sức quá.
Nghe anh Nagase khuyên, tôi chỉ đáp lập lờ, “Vâng”.
Khoảng mười phút sau, cuối cùng Kaido cũng xuất hiện, người đi cùng cậu ta có lẽ là anh chàng Bon kia. Tôi cứ nghĩ đàn ông con trai ở Hiroshima ai cũng rắn rỏi nam tính, nhưng thanh niên đứng trước mặt tôi lại trái ngược hoàn toàn. Cậu ta chỉ là một cậu trai khuôn mặt non choẹt và vóc người thấp bé, nhìn qua chẳng khác gì học sinh cấp ba.
- Chào cậu, tớ là Bon. Rất vui được gặp cậu - Giọng cậu ta cũng khá cao chứ không trầm - A, bộ vest cậu đang mặc có phải của hãng Domon không? Ôi… chuẩn luôn này! Cậu sành điệu thật, bộ này hợp với dáng cậu lắm đấy! Thích thật! Tớ mua vest của Comme Ca Ism, nhưng tớ nhỏ con quá nên mặc gì cũng khó coi.
Có vẻ cậu Bon này thuộc tuýp người ruột để ngoài da, chỉ mới gặp tôi vài phút mà cậu ta đã hỏi đủ thứ trên trời dưới biển, nói không biết bao nhiêu chuyện.
Sau khi dáo dác ngó khắp phòng, Kaido ghé sát vào tai tôi.
- Cô gái lúc trưa đâu rồi?
- Cô ấy về rồi.
- Thế à... - Cậu ta lầm bầm với vẻ thất vọng.
Ba chúng tôi vào thang máy rồi đi xuống tầng 1. Những người vào thang máy cùng chúng tôi ai cũng trẻ măng, nên tôi có cảm giác họ đều là nhân viên mới, hoặc đa phần là các thư ký, không giống những nhân viên lâu năm coi làm thêm giờ là điều hiển nhiên. Đây là quan niệm thông thường của giới văn phòng thì phải. Hồi còn ở Shizuoka, do công ty thuê một trung tâm nằm cách xa trụ sở để đào tạo nhân sự nên tôi chưa có nhiều cơ hội được chứng kiến tận mắt phong thái làm việc của các bậc tiền bối, nhưng có lẽ ở đâu cũng giống nhau.
Giờ tan tầm, tàu điện ngầm cũng đông đúc như lúc sáng, nhưng không đến mức đứng chen lấn nhau. Kaido ngồi giữa tôi và Bon, chúng tôi chỉ mới trò chuyện rôm rả một lúc, tàu đã dừng ở ga Higashi-ginza.
Chúng tôi thong thả đi bộ, thưởng thức quang cảnh sầm uất của Ginza. Tuần trước, tôi từng đến đây mua quà sinh nhật cho Mayu, nhưng khi đó làm gì có thời gian mà ngắm nghía. Bây giờ, đối với tôi, tất cả đều mới mẻ. Tận mắt nhìn thấy tòa nhà cổ kính với tháp đồng hồ tít trên cao - biểu tượng đặc trưng của khu Ginza thường xuất hiện trên ti vi, tranh ảnh, tôi càng cảm nhận sâu sắc rằng mình đang đứng đây, ngay giữa thủ đô Tokyo hoa lệ. Đối diện ngã tư là những tòa nhà hình trụ, vách ngoài ốp kính vô cùng hiện đại. Hình như tôi đã thấy kiểu kiến trúc này ở đâu đó. Chúng tôi đến thăm một tòa nhà có tên Marion. Nghe nói ở đây có một chiếc đồng hồ đặc biệt với những con rối chui ra từ bên trong, tiếc rằng chúng tôi ghé qua không đúng giờ nên không được chứng kiến màn biểu diễn thú vị này.
Bên dưới đường cao tốc trên cao có khá nhiều nhà hàng nên chúng tôi ăn tối luôn ở đó. Không rõ có phải do mệt mỏi hay không mà tôi không hề đói, bỏ mứa phân nửa chỗ đồ ăn.
- Tớ không muốn ăn lắm - Tôi giải thích và nói về chuyện nước ở Tokyo uống quá dở.
- Suzuki nhạy cảm hơn bọn tớ đấy - Bon nói - Chắc cậu thuộc kiểu người khó thích nghi với thay đổi môi trường, nhưng khi quen rồi thì tớ nghĩ sẽ ổn.
Cậu ta an ủi. Tôi cũng mong như thế lắm chứ.
Chúng tôi rời khỏi nhà hàng. Ginza của tối muộn dường như đông đúc, náo nhiệt hơn. Trên tàu điện ngầm, tôi không nói nhiều mà chỉ lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Kaido và Bon.
Khoảng 8 giờ tối, chúng tôi về đến ký túc xá. Tôi đi tắm luôn, đến 9 giờ thì chui vào chăn định đánh một giấc nhưng cứ nằm thao thức mãi. Hai ngày thứ Bảy, Chủ nhật vừa rồi cũng vậy, người thì mệt mỏi rã rời nhưng đầu cứ suy nghĩ chuyện đâu đâu, nên dẫu đã lên giường được mấy tiếng đồng hồ, tôi vẫn tỉnh như sáo. Tôi quyết tâm bắt mình phải ngủ, nhưng càng muốn ngủ thì tôi càng không ngủ được. Tự nhủ phải giữ cho đầu óc trống rỗng, hoàn toàn trống rỗng, ấy thế mà tôi liên tục nghĩ ra đủ thứ chuyện. Vẫn chưa đến giờ ngủ. Có tiếng ai đó đi lại ngoài hành lang. Đâu đó trong ký túc xá vẫn còn âm thanh huyên náo.
Tôi chịu thua, ngồi dậy, mở đèn và bật ti vi lên xem. Mắt đã mỏi rồi, chẳng sớm thì muộn cơn buồn ngủ cũng kéo đến. Xem hết hai chương trình đêm khuya, tôi lại chui vào chăn. Khác hẳn lúc trước, ký túc xá đã quay về với sự yên ắng vốn có. Tất cả mọi người hẳn đang chìm trong giấc ngủ. Mình phải ngủ thôi... Tôi bắt đầu sốt ruột. Không được vội vàng, phải thư giãn, thoải mái mới ngủ được...
Rốt cuộc, đêm hôm đó, tôi chỉ ngủ bốn tiếng đồng hồ.
Thật lạ, dù có ngủ ít thế nào đi nữa, tôi cũng không hề buồn ngủ trong giờ làm việc, đến cuối ngày vẫn tỉnh táo như thường.
Vào thứ Ba, trên đường đi làm về, tôi rẽ vào một công ty bất động sản ngay cạnh ga Keisei-Hikifune để tìm một bãi đỗ xe còn trống, nhưng giá cả đắt tới mức đáng kinh ngạc. Chi phí đỗ xe ở Tokyo gần ngang với giá thuê một căn hộ đầy đủ bếp và phòng ăn ở các vùng ngoại thành (chẳng hạn khu vực Mariko hay Sena) tỉnh Shizuoka. Sau khi cân nhắc, tôi quyết định để xe ở bãi đỗ cách ký túc xá khoảng 100 mét và phải nộp mỗi tháng 30.000 yên. Điện thoại trong phòng đã có thể sử dụng nên tôi sẽ báo luôn tin này cho Mayu.
- Đắt vậy sao? - Mayu rất ngạc nhiên.
- Thứ Bảy này anh sẽ về lấy xe và qua nhà em. Anh ngủ lại đó được không?
- Em chờ anh.
Những cuộc nói chuyện ngắn ngủi như vậy là niềm an ủi lớn nhất đối với tôi, nhưng việc nghe giọng nói của em cũng khiến tôi tủi thân hơn bao giờ hết. Khi màn đêm buông xuống, tôi tiếp tục trằn trọc trong chăn và trở mình liên tục. Mỗi lần nghĩ đến Mayu, tôi lại mong được gặp em.
Sau giờ làm việc ngày thứ Sáu, bộ phận Phát triển số 2 có một buổi tiệc nhậu trên danh nghĩa đón chào nhân viên mới. Thế là tôi và Ishimaru nghiễm nhiên trở thành tâm điểm. Ngoài ra, khi chúng tôi vừa đến, một nhân viên tên Miyamoto phải chuyển sang phòng khác nên buổi nhậu hôm nay cũng được dành để chia tay người đó.
Theo dự kiến, buổi tiệc sẽ bắt đầu lúc 6 giờ nhưng đến giờ hẹn vẫn thiếu một nửa số người. Khoảng mười lăm phút sau, trưởng bộ phận xuất hiện, tuy còn vài người chưa đến nhưng chúng tôi bắt đầu nâng cốc luôn.
Với vai trò “khách mời danh dự”, ba chúng tôi phải ngồi ở vị trí nổi bật nhất, xung quanh toàn những nhân vật quan trọng trong bộ phận nên tôi cảm thấy rất mất tự nhiên. Ishimaru ngồi cạnh tôi, hễ thấy cốc của ai cạn là lại rót đầy, đương nhiên tôi cũng không phải là ngoại lệ. Dù rất cảm kích trước sự quan tâm của cô nhưng tôi vẫn không hiểu, cô gần như là người được chào đón nhất mà cứ phải quan tâm đến người khác một cách không cần thiết như vậy làm gì. Tôi càng thấy khó chịu hơn.
Trưởng bộ phận Kuwashima cứ một chốc lại cầm chai bia lên ép tôi và Ishimaru uống liên tục. Xui xẻo làm sao, đúng những lúc đó, cốc tôi lại đầy ắp.
- Thế này làm sao tôi rót cho cậu được? Ôi ôi, chai bia này nặng quá đi mất!
Trưởng phòng làm ra vẻ sắp đánh rơi chai bia xuống đất. Tôi gắng kiềm chế sự bất mãn, nốc một hơi cạn bia rồi giơ cốc ra.
- Anh rót cho em đi ạ.
- Suzuki uống được phết đấy nhỉ! - Trưởng phòng nói với vẻ mặt thích thú - Nào, đến lượt Ishimaru!
- Dạ, vâng ạ - Ishimaru cũng uống cạn cốc.
Đây chính là văn hóa giao tiếp trong xã hội. Trong phòng lúc này, mọi người đều tỏ ra rất phấn khích, không ai chịu ai nên nói rõ to. Cứ lắng nghe chuyện của người này thì lại bị giọng nói oang oang của người kia át mất, thêm cả tiếng cười đùa ầm ĩ. Tất cả đang cười, Ishimaru ngồi cạnh tôi cũng cười, không khí khác hẳn vẻ nghiêm túc trong văn phòng. Tôi có cảm giác mỗi người đều đang phô bày ra bản mặt trần tục, trở thành những con vật đáng khinh bỉ không còn lý trí. Nếu không làm như họ, tôi sẽ vĩnh viễn không thể hòa nhập. Nhưng tôi không làm được. Chỉ mình tôi lạc lõng trong đám đông ồn ào. Và họ cũng chẳng hề hay biết tôi không hứng thú với bữa tiệc này.
Ngày mai, tôi sẽ về Shizuoka để gặp Mayu. Một tuần dài đằng đẵng đầy khổ đau sẽ kết thúc, tôi chỉ cần cố gắng vượt qua nốt hôm nay mà thôi.
- Ồ, Suzuki - Trưởng bộ phận lại cầm chai bia lên - Cốc của cậu vẫn còn nhỉ, tôi biết rót vào đâu bây giờ?
Tôi uống nốt chỗ bia còn lại rồi giơ cốc rỗng ra. Hiện giờ tôi vẫn làm chủ được bản thân, chỉ không biết có trụ được đến phút cuối hay không.
- Suzuki này... - Khi trưởng bộ phận đi vệ sinh, Ishimaru nói nhỏ - Anh không sao chứ?
- Ishimaru thì sao? - Tôi tỏ vẻ bình thản, hỏi ngược lại.
- Tôi không sao. Thật ra tửu lượng tôi khá tốt, chỉ không thích chỗ ồn ào. Tôi thích uống ở nơi yên tĩnh cơ. Nhưng đi làm thì chẳng còn cách nào khác.
- Ishimaru... giỏi thật... Tôi thì...
- Tôi hiểu. Phải nhẫn nhịn thôi, đúng không? - Cô mỉm cười.
Được một lát thì trưởng bộ phận quay lại, cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc. Tôi vẫn tiếp tục bị ép uống bia nhưng không còn quá bực bội như trước. Khi cuộc nhậu kết thúc, tôi khá lao đao nhưng vẫn cố giữ mình tỉnh táo. Đến bản thân tôi cũng lấy làm lạ trước sự cố gắng phi thường đó.
Và như thế, tôi đã vượt qua tuần đầu tiên của cuộc sống nhân viên văn phòng. So với hồi ở Shizuoka, tôi sụt mất hai ký.
- Ơ? Hình như anh gầy đi thì phải? - Đó là câu nói đầu tiên của Mayu khi gặp lại tôi sau một tuần xa cách.
- Ừ - Tôi đáp - Anh không hợp với cuộc sống ở Tokyo. Anh chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng về Shizuoka thôi, về với Mayu...
Tôi buột miệng mà không nhận ra mình đã trót thổ lộ hết nỗi lòng. Thôi chết, lại lỡ than vãn với em mất rồi. Mà thôi, kệ đi, cũng chẳng sao. Tôi không muốn giấu giếm em bất cứ điều gì.
- Takkun...
Mayu nửa cười nửa khóc. Tôi rất yêu cách biểu lộ cảm xúc của em.
Chúng tôi hôn nhau để bù đắp khoảng cách trong một tuần đằng đẵng. Tôi đặt môi mình lên bờ môi ngọt ngào, vuốt ve mái tóc em. Cảm giác chạm lên mái tóc ngắn ấy thật dễ chịu.
Tôi và em cùng ngồi lên giường. Bên ngoài, trời đang đổ mưa. Tôi có thể nghe thấy tiếng những giọt mưa đang tí tách rơi trên cục nóng điều hòa lắp bên ngoài căn hộ.
-... Không ngờ ở Tokyo anh lại căng thẳng đến vậy. Hôm nay anh cứ thư giãn hết mình nhé, đây là Shizuoka mà.
- Ừ, anh nằm một chút có được không?
Nói đoạn, tôi ngả lưng xuống giường. Nơi tôi có thể nghỉ ngơi đúng nghĩa không phải căn phòng 305 ở ký túc xá Sumito, cũng không phải căn hộ trước đây tôi ở, mà chính là nơi này. Một tuần tôi chỉ được đặt chân đến đây một lần, nhưng cũng là những giây phút tôi cảm thấy thanh thản, bình yên nhất.
- Anh này...
Mayu đè lên người tôi. Tôi ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé đó rồi đặt em nằm bên cạnh mình.
- Một lát nữa được không em? - Tôi cảm nhận được làn da mềm mại của em qua lớp áo phông - Anh muốn nằm thế này thêm chút nữa.
- Em hiểu rồi... Chắc anh mệt lắm. Anh cứ ngủ luôn cũng được.
Em dịu dàng đáp. Phần thân dưới tôi râm ran nhưng người đang mệt rũ, cứ thế này mà âu yếm em thì quá lãng phí. Tôi cần phải nghỉ ngơi. Có lẽ khi màn đêm buông xuống, chúng tôi có thể từ từ yêu nhau thật nhẹ nhàng.
Mayu giữ nguyên tư thế để chiều ý tôi, nhưng dần dà, em có vẻ mỏi nên tôi buông tay ra để em nằm thoải mái hơn. Em nghĩ tôi đã buồn ngủ nên thì thầm, “Được rồi mà, anh ngủ đi nhé” rồi ra khỏi giường.
Tấm chăn vẫn còn vương mùi hương của em. Với tôi, thế là quá đủ.
Tiếng mưa rơi vọng vào nghe bình yên đến lạ.
Tôi thiếp đi lúc nào không biết. Khi tỉnh dậy, trời bên ngoài đã nhá nhem tối. Hình như Mayu đang nấu nướng gì đó. Có một cuốn bunko nằm trên sàn nhà mà khi đến đây tôi không hề thấy nó, chắc em đã đọc để giết thời gian. Tôi thấy mình thật có lỗi với em, liền mò sang khu bếp.
- Xin lỗi em...
- Ơ, anh đã dậy rồi sao? Anh còn mệt thì cứ ngủ tiếp đi - Em vẫn cười vui như mọi ngày.
- Anh ngủ bao lâu rồi nhỉ?
- Để xem nào, gần 7 giờ rồi, nên là... khoảng bốn, năm tiếng chăng?
Tôi đã để em một mình suốt mấy tiếng đồng hồ như vậy. Tôi lo cho em, nhưng cũng thấy dễ chịu sau giấc ngủ sâu lâu lắm mới có được.
- Em làm món gì thế?
- Món bắp cải cuộn gia truyền nhà Naruoka đấy. Còn đây là xa lát. Cơm cũng chín rồi nên nếu anh đói, em dọn luôn cho anh ăn nhé.
Cảm giác thèm ăn của tôi... không biết nên nói thế nào nhỉ? Tạm thời thì cũng hơi đói. Từ sáng đến giờ, tôi chỉ mới bỏ bụng một hộp sữa chua.
- Mình ăn thôi - Em vừa nói vừa tất bật dọn bàn ăn.
- Nhà còn bia không em?
Em lấy cho tôi một lon trong lúc tôi mở ti vi lên xem. Trên kênh NHK đang chiếu một trận bóng chày chẳng mấy gay cấn giữa hai đội Hanshin và Hiroshima.
Ngoài xa lát và bắp cải cuộn ra, em còn bày thêm một đĩa thức ăn nấu sẵn từ trước. Bát cơm nóng hổi tỏa khói nghi ngút khiến tôi xúc động vô cùng. Món bắp cải cuộn cũng rất ngon, nhưng đối với tôi, thứ cơm trắng thơm lừng này ngon hơn hết thảy. Hơn nữa, còn có Mayu ở bên tôi. Trong niềm hạnh phúc khó tả, tôi cầm đũa lên nhưng vừa ăn đã thấy no.
- Anh ăn thêm nhé?
- Ừm... Thôi em ạ.
Vẫn còn tới nửa đĩa bắp cải nên tôi muốn ăn cố, nhưng mới định vươn tay ra gắp thì ngực đã thắt lại. Bất giác, tôi thở dài thành tiếng, miễn cưỡng buông đũa xuống và cầm lon bia lên. Không nuốt được thêm đồ ăn nhưng tôi vẫn uống bia ngon lành.
Thấy tôi buông đũa, Mayu liền hỏi.
- Anh ăn xong rồi à?
- Ừ. Xin lỗi em, anh lại bỏ thừa rồi.
- Không sao, anh đừng cố quá nhé.
- Em nấu ngon lắm, nhưng anh mới ăn mấy miếng đã thấy no rồi.
Mayu ăn thêm một chút rồi đứng dậy thu dọn. Tôi chuyển kênh, đang có chương trình đố vui Quiz Derby [36] .
Sau khi rửa bát, em quay lại bàn sưởi, nằm xuống và gối lên một chiếc gối tựa lưng giống như tôi. Chúng tôi vừa xem vô tuyến vừa trò chuyện. Tôi cứ nghĩ những câu chuyện về chốn công sở chẳng có gì thú vị đối với Mayu, nhưng em vẫn chăm chú lắng nghe.
-... Trong số nhân viên mới, ngoài anh ra còn có một cô tên là Ishimaru Miyako. Hẳn cô ta từng là một sinh viên ưu tú, luôn phân biệt rạch ròi giữa công việc và chuyện bên lề. Nếu làm việc cùng, kiểu gì anh cũng bị đem ra so sánh với cô ấy. Dù đều là nhân viên mới vào làm, nhưng anh được tuyển từ tít chi nhánh Shizuoka, còn cô ấy được tuyển ở trụ sở chính nên hẳn trình độ cũng chênh lệch nhiều lắm. Hỏi ra mới biết cô ta tốt nghiệp Đại học Keio, thảo nào...
Khi cái tên Ishimaru Miyako của một cô gái xuất hiện trong cuộc trò chuyện của chúng tôi, dù tôi chẳng có ý gì với cô ta nhưng Mayu bắt đầu tỏ rõ sự ganh ghét. Vẻ đố kỵ trên mặt em thật ngốc.
Mayu bắt đầu kể về những chuyến đi chơi cùng bạn bè trong tuần. Trong lúc nói chuyện, ngón tay chúng tôi cứ liên tục đụng chạm thân thể đối phương. Cảm giác kích thích kéo tôi và em về phía giường ngủ.
Chúng tôi bắt đầu mơn trớn, rồi yêu nhau mãnh liệt.
- Takkun, xương sườn anh nhô hết ra rồi. Thế này không được đâu, anh gầy quá.
- Thế mà Mayu thì béo múp lên đấy, em xem...
- Nào, anh thật là... Nhưng anh cũng nhận ra em béo lên à? Ngực em cũng lớn hơn trước đấy.
- Anh biết chứ. Ừ, thích nhỉ, mềm chưa này.
Làm chuyện ấy xong, chúng tôi vẫn trần trụi nằm bên nhau, dính nhau thật chặt trên chiếc giường nhỏ hẹp. Đêm đó, chúng tôi hạnh phúc chìm trong hơi ấm của người yêu.
Tôi định quay trở lại Tokyo vào sáng hôm sau nhưng cứ dùng dằng mãi, qua cả buổi mà tôi vẫn chưa thể rời khỏi phòng Mayu. Đến trưa, tôi cùng em đến quán Asakuma ở Midorigaoka bằng ô tô để ăn trưa. Món bò bít tết trước mặt trông vô cùng ngon mắt nhưng tôi không nuốt trôi được, bỏ lại hơn nửa suất. Thấy vậy, Mayu định nói gì đó nhưng rốt cuộc, em im lặng.
Về đến căn hộ của Mayu, chúng tôi từ biệt nhau.
- Tuần sau em nhé...
- Vâng, em sẽ chờ anh về. Đến Tokyo, anh nhớ gọi điện cho em đấy.
- Anh biết rồi.
Tôi vẫy tay qua cửa kính xe, nổ máy và xuất phát. Dự định ban đầu là chạy đường thường nhưng do xuất phát muộn, tôi chuyển sang sử dụng đường cao tốc. Tôi từng đi đường cao tốc này từ Shizuoka lên Tokyo khoảng ba lần, nhưng những lần đó đều có người đi chung. Thứ duy nhất an ủi tôi lúc này là tiếng nhạc phát ra từ đài cát xét trên xe. Để đến được Yoga, tôi đã phải nghe cuốn băng cát xét thời lượng 60 phút tới hai lần.
Đây là lần đầu tiên chạy tuyến đường cao tốc thủ đô vào thẳng trung tâm thành phố mà tôi không bị lạc đường. Từ cầu Edo, đi vào đường số 6, qua Hakozaki, Ryogoku rồi đến dốc Mukojima, tôi bắt đầu xuống đường thường. Tuy hơi lạc ở đường Meiji nhưng chỉ cần đi thêm khoảng gần một kilomet nữa là tôi đến được bãi đỗ xe. Kể từ khi bắt đầu thuê địa điểm ở bãi đỗ xe này vào thứ Năm, cuối cùng tôi đã có thể đỗ xe của mình ở đây.
Tôi xuống xe lúc 5 giờ chiều sau khi lái xe một mạch không ngừng nghỉ từ nhà Mayu đến đây. Thời gian tiêu tốn nhiều hơn dự kiến do một đoạn ách tắc giữa đường, nếu không, tôi chỉ cần mất khoảng hai tiếng rưỡi.
Tuy nhiên, đó là trong trường hợp sử dụng đường cao tốc. Phí đường cao tốc và xăng xe cho một chiều là khoảng 7.000 đến 8.000 yên. Một tháng bốn lần, tính cả chiều đi và chiều về, tôi sẽ mất hơn 50.000 yên, thêm phí đỗ xe 30.000 yên nữa, chưa kể tiền bảo dưỡng xe, phí bảo hiểm tự nguyện dành cho ô tô... Tôi sẽ không thể chi trả khoản tiền tổng cộng 100.000 yên khổng lồ này.
Tôi quyết định nói không với đường cao tốc, chỉ sử dụng đường thông thường để về Shizuoka rồi trở lại đây. Chỉ đi một chiều cũng mất đứt năm tiếng đồng hồ, nhưng nếu không làm thế, tôi cũng khó mà sống tiếp.
Khoảng thời gian ngắn ngủi từ hôm qua đến giờ, đối với tôi là vô cùng cần thiết. Để giữ gìn những giây phút ấy, tôi sẵn sàng hi sinh và làm bất cứ điều gì.
Tôi bỗng nhớ đến Mayu nhỏ bé - điều quan trọng không gì đánh đổi được trong cuộc đời tôi, tự lên dây cót tinh thần rồi khoác túi hành lý nặng trĩu lên vai, tiến về ký túc xá.