Ảo Ảnh Của Thanh Xuân

Lượt đọc: 495 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3. Chối bỏ mùa hè

Tuần thứ hai sau khi được điều lên trụ sở Tokyo, tôi bắt đầu phải làm thêm giờ. Buổi họp thứ Hai của phòng Phát triển kết thúc, anh Nagase yêu cầu tôi và Ishimaru cùng chuẩn bị tài liệu để thuyết trình.

- Sáng mai có buổi thuyết trình nên hai em hoàn thành trong ngày hôm nay giúp anh nhé. Các em đều biết sử dụng hệ điều hành LANDesk rồi nhỉ?

- Vâng, em có biết ạ.

Ishimaru đáp ngay lập tức. Tôi từng học qua khi được đào tạo ở Shizuoka nên cũng trả lời.

- Em làm được ạ.

- Vậy có cái 5200 [37] trên bàn anh, hai em chia nhau làm nhé.

Anh Nagase sang phòng họp với trưởng bộ phận, để tôi và Ishimaru ở lại. Chúng tôi cùng nhau ngồi trước chiếc máy tính (N5200), mở phần mềm LANWORD và bắt đầu đánh văn bản.

Hồi học đại học, tôi từng sử dụng máy tính trong các giờ nghiên cứu chuyên đề nên có thể đánh máy mà không cần nhìn bàn phím. Ishimaru thốt lên đầy ngưỡng mộ.

- Ôi, anh giỏi quá!

Tôi rất tự hào nhưng vẫn đáp lại đầy khiêm tốn.

- Chỉ cần luyện một chút là làm được ấy mà.

Cuối cùng, tôi phụ trách đánh văn bản, còn việc điền số liệu và thiết kế trang do Ishimaru đảm nhận.

Khi chuông báo hết giờ làm việc, Kaido và Bon xuất hiện. Nghe tôi thông báo rằng mình chưa về được, Kaido ghé sát vào tai tôi.

- Thích nhé, được làm thêm giờ với Ishimaru cơ đấy! - Nói rồi, cậu ta hồ hởi quay sang phía Ishimaru - Cô cố gắng lên nhé!

- À, vâng, cảm ơn anh, anh vất vả rồi - Ishimaru thân thiện đáp rồi nói thêm - Cả bé Bon cũng vất vả rồi.

Cô bắt chước chúng tôi gọi Bon là bé Bon. Cậu ta cúi đầu “Vậy tôi xin phép” rồi rời khỏi phòng chúng tôi. Kaido cũng đi theo.

Làm thêm khoảng hơn một tiếng đồng hồ thì chuông lại reo, báo hiệu ba mươi phút giải lao từ 6 rưỡi đến 7 giờ. Khoảng một nửa nhân viên ở lại liền đứng dậy ra ngoài ăn tối.

- Anh định thế nào? - Ishimaru hỏi tôi.

- Cô cứ đi ăn đi, tôi không đói nên sẽ làm nốt.

- Vậy tôi cũng không ăn, nghỉ ngơi một chút là được rồi. Làm xong sớm rồi về cho sớm.

Tôi ngồi làm việc qua cả giờ nghỉ nhưng kết quả cũng không được là bao. Đang làm giữa chừng, Ishimaru lại lỡ tay tắt phần mềm LANWORD mà quên không lưu, nên tôi phải gõ lại toàn bộ dữ liệu đã nhập trong nửa tiếng trước đó.

Khoảng hơn 8 giờ tối, anh Nagase họp xong và quay lại chỗ chúng tôi. Anh kiểm tra tiến độ trên màn hình rồi nhận xét.

- Anh thấy thiết kế ổn đấy, nhưng phần nhập liệu vẫn chưa xong nhỉ? Giờ... hay hai em cứ về đi, phần còn lại anh sẽ làm nốt.

Anh ngỏ ý sẽ hoàn thành chỗ việc còn lại, nhưng tôi và Ishimaru đều từ chối.

- Chúng em cũng làm gần xong rồi nên anh cứ để chúng em làm nốt ạ. Suzuki nhỉ?

Đúng là chỉ cần thêm một chút nữa thôi.

- Vâng, em cũng muốn tự tay hoàn thành công việc của mình.

- Nếu hai em muốn tự làm thì anh về trước đây. Nhờ hai em vậy.

- Anh cứ về đi ạ, chúng em cũng sắp xong rồi.

Dù Ishimaru tuyên bố rất tự tin nhưng trên thực tế, chúng tôi đã phải ở lại thêm khoảng một tiếng nữa. Việc nhập dữ liệu thì xong khá nhanh nhưng bước cuối cùng là in ra giấy để chiếu qua máy [38] mất thời gian hơn chúng tôi tưởng tượng. Đã vứt đi hơn mười tờ giấy mà chúng tôi vẫn cứ loay hoay với chiếc máy in. Tôi thu hết can đảm hỏi một đàn anh không thân thiết lắm, nhưng người đó cũng không biết cách sử dụng. Sau khi hỏi và nhờ vả không biết bao nhiêu người, may thay, một nhân viên nữ bên bộ phận Phát triển số 1 đã giúp chúng tôi in ra những bản rất đẹp. Khi giấy tuôn ra từ máy in, cả hai chúng tôi đồng thanh reo lên mừng rỡ, “Được rồi!!!”

Đã hơn 9 giờ tối. Quanh chúng tôi chẳng còn lại mấy người.

Đang lúc tôi sắp xếp đồ để ra về, Ishimaru nói nhỏ.

- Suzuki này, trên đường về, anh... à, cậu... đi ăn gì với tớ nhé? Tớ thấy hơi đói rồi, hơn nữa, lúc nãy làm phiền cậu quá nên coi như tớ chuộc lỗi với cậu được không?

Cô mỉm cười. Công việc cũng đã hoàn thành tốt đẹp nên tôi cảm thấy rất thoải mái. Lời mời của Ishimaru nghe thật hấp dẫn. Tuy nhiên, tôi lắc đầu.

- Cậu không cần làm thế, tớ có thấy phiền hà gì đâu, vả lại, tớ cũng không đói - Tôi thành thật trả lời. Tôi cũng không muốn đi ăn riêng với Ishimaru vì mối quan hệ với Mayu hiện tại, nhưng tôi giữ kín lý do đó.

Sau khi nghĩ ngợi một lúc, Ishimaru đổi ý.

- Không ăn thì đi uống bia nhé?

- Bia à... - Chẳng còn lý do gì để từ chối nên tôi đành đồng ý.

Sau đó, chúng tôi ra khỏi công ty. Đi hết dãy hàng quán ở phía Bắc nhà ga, Ishimaru dẫn tôi vào một quán nhậu thường hay tụ tập với bạn bè từ thời đại học.

- Ồ, ra vậy. Trước cậu học trường Keio nhỉ?

Tôi viện lý do để nâng cốc và bắt đầu trò chuyện rôm rả về thời sinh viên. Ishimaru kể rằng, cô từng tham gia câu lạc bộ nhạc kịch ở trường đại học.

- Ở Keio có cả những câu lạc bộ như vậy sao?

- Nhiều trường khác cũng có mà.

- Vậy sao, trường tớ thì không... À không, hình như có thì phải, tớ cũng không để ý lắm. Xin lỗi cậu, rồi sao? Cậu có biểu diễn bao giờ không?

- Có chứ, tớ từng đóng một vài vai nữ chính.

Một người như Ishimaru thì dư sức tỏa sáng trên sân khấu.

- Chắc cậu có nhiều người hâm mộ lắm nhỉ?

Ishimaru nở nụ cười và tảng lờ.

- Tớ cũng không rõ nữa...

Chúng tôi gọi thêm bia. Tôi lấy làm lạ khi mình ăn được khá nhiều, có lẽ do bia kích thích tiêu hóa hoặc do cuộc nói chuyện với Ishimaru khá thú vị.

Tôi cười rất nhiều, lòng cũng rất vui vẻ.

Ký ức về những ngày đầu mới yêu Mayu, những buổi hẹn hò đầy lãng mạn và hạnh phúc bên em như ùa về.

Khi bát đĩa trống trơn được dọn đi, tôi liếc đồng hồ đeo tay.

- Muộn rồi, chúng ta về thôi.

- Ừ - Ishimaru gật đầu - Lần tới nếu được về sớm, bọn mình lại vào đây rồi chia nhau thanh toán nhé.

Cô đã cầm hóa đơn trên bàn tự lúc nào.

- Không được, hôm nay cũng chia nhau đi.

- Tớ đã bảo không sao rồi mà, coi như đây là chi phí để lần tới lại được đi cùng cậu - Ishimaru nói rồi sải bước về phía quầy thanh toán. Tôi xỏ vội giày, vơ lấy áo khoác rồi chạy theo cô. Để một cô gái trả tiền ăn thì chẳng ra làm sao cả. Đứng ở quầy thanh toán, chúng tôi tranh giành một hồi, kết quả là Ishimaru thanh toán, còn lần tới tôi sẽ đãi cô.

Dù bị Ishimaru khéo léo ép vào cuộc hẹn tiếp theo, tôi vẫn thấy hoàn toàn thoải mái. Trên đời này làm gì có thằng đàn ông nào lại đi từ chối một bữa ăn với Ishimaru xinh đẹp, vui vẻ và hòa nhã? Cô còn có tài giao tiếp rất tinh tế, lịch thiệp, khiến đối phương lúc nào cũng thư thái.

Chúng tôi sánh vai nhau đi về phía nhà ga. Tôi hỏi.

- Ishimaru cũng đi tàu điện ngầm hả?

- Tớ đi tàu điện quốc doanh - Ishimaru đáp rồi lập tức sửa lại - À không, tớ đi tàu JR, ga Tamachi.

Mặc dù tuyến đường sắt đã được tư nhân hóa từ mấy tháng trước, nhưng tôi nghe từ “JR” vẫn thấy chưa quen tai. Cô không sửa lại cũng không sao.

Chúng tôi chào tạm biệt nhau ở cổng vào ga Mita.

- Cảm ơn cậu đã đãi tớ bữa hôm nay.

- Tớ cũng muốn cảm ơn cậu. Xin lỗi nhé, tự nhiên bắt cậu phải uống cùng...

- Không sao... Mai gặp lại nhé.

Trên tàu điện ngầm, tôi nhìn gương mặt mình phản chiếu qua lớp kính cửa sổ, bất giác nghĩ tới việc nếu kể chuyện ngày hôm nay cho Mayu thì sao? Chắc em sẽ lại ghen mất.

Về đến ký túc xá, tôi gặp phải Kaido. Hình như cậu ta vừa tắm xong.

- Cậu về muộn thế? Ơ, mới đi nhậu à Su? Đừng bảo tớ là cậu uống với cái cô Ishimaru đó nhé!

- Ừ. Bọn tớ làm thẳng một mạch đến tận 9 giờ nên trên đường về mới rủ nhau đi ăn.

- Bất công quá! - Kaido bất mãn nhăn nhó - Sao chỉ có mình cậu được hưởng diễm phúc tuyệt vời như vậy?! Tớ đây này, tớ cũng có ý với cô ấy mà! Su, cậu cũng biết điều đó, đúng không?!

Kaido đứng chặn trước mặt tôi trong khi vẫn ôm nguyên chậu rửa mặt trên tay, khiến tôi phải lùi lại một bước. Sao cậu ta lại nóng máu lên thế nhỉ?

- Được rồi, được rồi. Nếu có lần sau, tớ sẽ rủ cả cậu nữa. Thế là được chứ gì?

Tôi vừa dứt lời, Kaido lộ rõ vẻ sung sướng.

- Su này, đến lúc đó, nhất định cậu phải giúp tớ một tay nhé?

- Ừ ừ, tớ sẽ không làm kỳ đà cản mũi đâu, sẽ cố gắng vun vén cho hai người các cậu.

- OK! Vậy khi nào đi được? Chắc để cuối tuần là hợp lý nhỉ? Thứ Sáu thì sao? Thứ Sáu tuần này ấy, hôm đấy cũng không phải làm thêm giờ.

- Tớ biết rồi, nhưng mai phải hỏi cô ấy đã.

Thấy phiền phức với những đòi hỏi hấp tấp của Kaido, tôi đáp bừa rồi đi về phòng.

Hôm sau, trước giờ làm việc, khi nghe tôi hỏi về buổi ăn uống với Kaido thì Ishimaru tỏ vẻ băn khoăn thấy rõ.

Đáng ra với tính cách của Ishimaru, cô sẽ vui vẻ đồng ý ngay mới phải, nhưng phản ứng lúc đó của cô khiến tôi hơi thắc mắc. Suy nghĩ một hồi, cô mới đáp.

- Suzuki này, cậu Kaido đó không thích tớ và cậu đi ăn riêng sao?

Câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

- Không phải đâu, cậu đừng bận tâm đến tớ, chỉ là... Kaido rất muốn được đi cùng cậu...

- Vậy thế này nhé, tớ rủ thêm vài bạn nữ học cùng đại học, khoảng năm, sáu người chúng mình cùng đi nhậu được không?

- Được chứ! - Tôi tán thành. Tự dưng được tăng thêm vài phương án lựa chọn, có khi Kaido lại mừng hơn ấy chứ.

- Tớ sẽ rủ thêm hai bạn, còn Suzuki rủ thêm bé Bon cho tròn sáu người, được không?

Như đã thống nhất, chúng tôi gặp nhau vào thứ Sáu. Đám con trai gồm tôi, Kaido và Bon, các cô gái thì ngoài Ishimaru còn có hai người tên Matsushima Junko và Hibi Madoka đến góp vui. Hibi có khuôn mặt yêu kiều và vóc dáng thanh thoát, trong khi đó, Matsushima lại đáng yêu như một cô em gái bé nhỏ. Đây có thể nói là những cô gái xinh đẹp nhất, khó mà gặp được trong các buổi giao lưu thông thường.

Sau khi kết thúc màn chào hỏi, các cô bắt đầu nói chuyện về nhóm kịch.

- Chị Miyako xin rút lui làm nhóm kịch không còn được như xưa nữa. Chị quay về đi mà - Matsushima nói. Có lẽ thành viên nhóm kịch Sao Bắc Đẩu này đều gọi thẳng tên Ishimaru.

- Công việc bận lắm hả chị? - Đến lượt cô bé Hibi lên tiếng.

- Thực sự chị không xoay xở được, không còn thời gian để tập kịch nữa. Như tuần này, ngày nào cũng phải 9, 10 giờ chị mới về được đến nhà... Đúng không Suzuki?

Bị hỏi đột ngột, tôi vội vã gật đầu lia lịa, rồi nói thêm.

- Mãi gần đây tớ mới nhận ra rằng, việc đi làm khiến cho cuộc sống từ trước đến nay bị đảo lộn.

Tôi cũng không ngờ mới đi làm được có hai tuần đã liên tục phải làm thêm giờ.

- Nghe hơi giống giọng điệu của mấy bà cô, nhưng sau khi đi làm, chị mới thấy thời sinh viên là tuyệt vời nhất, tha hồ làm những điều mình thích. Jun với Madoka à, hai em hãy tranh thủ tận hưởng khoảng thời gian tươi đẹp này đi nhé. Lời khuyên chân thành của chị đấy!

- Ôi chao, chị Miyako thành bà cô thật rồi! - Matsushima làm bộ khóc lóc.

- Làm gì đến nỗi thế!

- Ở vùng Kansai, từ “bà cô” này còn có nghĩa khác [39] đấy nhé - Bon hóm hỉnh chen vào khiến Hibi cười sằng sặc, “Thôi nào!”

- Phải rồi, các anh chị ơi - Matsushima đột ngột lấy lại vẻ nghiêm túc, trịnh trọng nhìn chúng tôi - Ngày mùng 1 và mùng 2 tháng sau, nhóm kịch của chúng em sẽ có buổi biểu diễn. Mong mọi người mua vé ủng hộ chúng em nhé!

Hibi rít lên nho nhỏ.

- Jun này, cậu không được như thế!

- ... À, nếu có thời gian, anh chị hãy đến xem nhé. Hôm nay bọn em có mang vé đến đấy, nên là...

- Câu này và câu vừa nãy có gì khác nhau đâu? - Kaido thẳng thừng nhận xét.

Ishimaru lấy ví ra.

- Tạm thời cho chị một vé nhé.

- Ối, chị Miyako thì không cần tiền nong gì đâu ạ! - Matsushima từ chối, nhưng khi thấy Ishimaru vẫn không chịu cất tờ tiền đi, cô bé cười hì hì - Vậy... em xin.

Cô bé nhận tiền, làm động tác chắp tay cảm tạ Ishimaru. Tôi dám chắc như đinh đóng cột thế nào Kaido cũng đòi đi, nhưng câu nói của cậu ta làm tôi sững sờ.

- Vậy cho bọn anh mua vé nữa.

Tôi hỏi ngay.

- Ơ, “bọn anh” tức là cả tớ à?

- Đương nhiên rồi!

- Nhưng mùng 1 và mùng 2 tháng sau là...

- Là thứ Bảy và Chủ nhật đấy ạ! - Hibi nhanh nhảu đáp - Ba vé anh nhé?

- Đi đi, Suzuki - Bon hùa vào - À, nội dung vở kịch thế nào em?

- Nguyên tác của kịch bản là cuốn sách Einstein đã nói như thế. Thú vị lắm ạ, bọn em cũng không biết phải miêu tả ra sao... Năm ngoái, chị Miyako đã đảm nhận vai vợ của Einstein, năm nay thì vai này được giao cho em ạ - Hibi đáp.

- Còn em sẽ tiếp tục vào vai Koshi như năm ngoái.

Matsushima nói. Bon liền hỏi.

- Cô-si [40] ư? Có phải nhà toán học Cô-si không?

- Nhà toán học Cô-si? Không phải đâu, “Koshi” nghĩa là một hạt ánh sáng cơ ạ.

- Còn có cả vai ấy cơ à? - Kaido bò ra cười rồi kết luận - Chúng ta cùng đi chứ?

Cậu ta rút ví ra, còn quay sang hỏi lại tôi.

- OK chứ, Su?

Thứ Bảy và Chủ nhật... thật ra là không ổn. Tôi còn phải về với Mayu. Nhưng giữa bầu không khí hồ hởi này, tôi khó mà từ chối được. Hơn nữa, tôi cũng có chút hứng thú với nội dung vở kịch. Một vở kịch có sự xuất hiện của vợ Einstein và hạt ánh sáng... Dựa trên cuốn sách có tiêu đề đặt theo phong cách Nietzsche [41] ... Thực lòng tôi không thể tưởng tượng đó là vở kịch như thế nào. Cuối cùng, tôi chấp nhận lời đề nghị của Kaido.

Thế là hôm đó, chúng tôi rôm rả trò chuyện với Ishimaru và hai cô gái mới gặp lần đầu cho đến tận lúc chỉ còn chuyến tàu cuối cùng trong ngày.

Ngày thứ Bảy tiếp theo là ngày đầu tiên tôi về Shizuoka mà không sử dụng đường cao tốc Tokyo-Nagoya. Quả nhiên mất tới gần năm tiếng đồng hồ, nhưng cũng có thể cơn mưa rả rích từ trưa đã khiến tôi tốn nhiều thời gian hơn. Khoảng hơn 2 giờ chiều, tôi đến được nhà Mayu.

Trước mắt, cứ báo với em về kế hoạch đi xem kịch hai tuần sau đã.

- ... Kaido khăng khăng bắt anh đi cùng cậu ta. Từ khi lên Tokyo, Kaido chỉ có mỗi anh là bạn nên anh cũng khó lòng từ chối. Xin lỗi em nhé.

- Không sao mà, anh đừng bận tâm - Mayu mỉm cười dịu dàng - Takkun cũng đừng cố sức quá, anh không cần tuần nào cũng phải về đâu. Ý em là, nếu anh có thể về được thì tốt, nhưng em sợ Takkun cứ cố gắng quá vì em, rồi đến một lúc nào đó, anh sẽ không thể chịu nổi nữa. Em không muốn như vậy. Gặp nhau ít đi một chút, em vẫn ổn thôi mà.

- Mayu thấy không sao nhưng anh thì không thể chịu đựng được. Nhất định anh sẽ về với em hằng tuần.

Em mỉm cười nhưng khuôn mặt vẫn thoáng nét lo lắng.

- Nhưng anh đừng cố quá nhé.

- Anh biết rồi. Hôm nay em định làm gì? Mình đi đâu chơi đi.

- Em muốn đi mua ít đồ. Nếu anh không về, em định sẽ đến Isetan.

- Nhưng trời đang mưa mà..

Tôi cau mày. Cũng không hẳn là tôi ngại mưa gió...

Đi bộ từ đây đến trung tâm thương mại Isetan phải mất khoảng mười lăm phút, mà tìm bãi đỗ xe ở xung quanh khu vực này rất vất vả. Đã mất công mang xe về nên tôi muốn cùng em đi lòng vòng bằng ô tô, nhưng năm tiếng đồng hồ lái xe đã khiến tôi mệt rũ. Vì vậy, chúng tôi quyết định sẽ đi bộ.

Chiều thứ Bảy nào con đường này cũng chật kín khách bộ hành, nhưng dưới cơn mưa, quang cảnh dường như vắng vẻ hơn. Băng qua biển báo cấm ô tô để vào phố đi bộ, có thể thấy ngay trung tâm thương mại Isetan nằm bên tay phải. Gió điều hòa mát lạnh thổi khô những giọt mồ hôi lấm tấm của chúng tôi.

Mayu mất chừng hai tiếng đi khắp các gian hàng để chọn đồ bơi, thử hết bộ này đến bộ khác. Kết quả là chúng tôi chỉ ra về với một chiếc áo phông và ba băng video, mỗi băng thời lượng khoảng 120 phút.

- Tốn bao nhiêu thời gian mà em chỉ mua được có thế thôi sao? - Tôi than thở.

- Con gái chúng em kể cả không mua gì thì vẫn muốn đi xem, anh không biết à? - Mayu càu nhàu lại.

Ra khỏi trung tâm, bên ngoài tuy oi bức khó chịu nhưng tôi vẫn thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có thể về nhà. Đúng lúc đó, Mayu reo lên.

- A, em muốn ghé qua cửa hàng sách!

Chúng tôi vào hiệu sách Yoshimi ngay gần đó. Em mất thêm khoảng ba mươi phút để mua hai cuốn bunko, trong khi tôi đứng đọc ké mấy cuốn tạp chí ở quầy tạp chí tầng 1 để giết thời gian.

Đặt chân về đến nhà cũng đã 5 giờ chiều. Quần áo đẫm nước mưa, hơi ẩm ngấm vào da thịt khiến tôi rất bực bội. Vào phòng một cái là tôi lăn ra giường luôn, không quên kêu, “Mệt quá!”

- Xin lỗi anh, tự dưng lại phải đi cùng em... Takkun, anh không mua gì à? - Mayu cũng ngồi xuống bên giường.

- Ừ, anh chẳng muốn mua gì cả.

Tôi nhỏm nửa người dậy ôm lấy thắt lưng em. Em giật mình, nhăn nhó vùng ra.

- Đừng mà... Takkun!

Tôi mặc kệ, đè người yêu xuống giường rồi liếm lên cổ em, chờ em rên khe khẽ và bắt đầu thoải mái tiếp nhận thân thể tôi.

- Hôm nay không mua đồ tới tấp nhưng anh sẽ rượt đuổi em tới tấp thì thôi...

Nửa tháng sống ở Tokyo khiến tôi quen dần với mùi clo nồng nặc của nước máy. Cảm giác thèm ăn cuối cùng cũng trở lại, nhưng chứng mất ngủ vẫn đeo bám tôi. Đêm nào tôi cũng trằn trọc đến 2 giờ sáng.

- Anh ơi, em mua đồ bơi mới rồi đấy! - Mayu hớn hở khoe qua điện thoại. Em gọi cho tôi vào tối thứ Ba, ngày 21 tháng Bảy - Chủ nhật tới, mình đi biển anh nhé!

Biển... Hồi ở Shizuoka, hễ đến hè là tôi lại đi tắm biển, vậy mà từ khi lên Tokyo, tôi không còn nghĩ đến việc đó nữa.

- Ừ, đi đi - Tôi hăm hở đồng ý. Chúng tôi sẽ đi ô tô ra biển Shizunami, nơi có biển xanh, cát trắng và bầu trời trong vắt.

Hai buổi cuối tuần trước và trước đó nữa, chúng tôi cứ ở lì trong phòng Mayu suốt nên không có mấy cảm giác về thời gian.

- Xem nào, nếu là thứ Bảy thì dù anh có phóng như bay đến chỗ em cũng đã quá trưa rồi. Sau đấy mới khởi hành thì muộn quá nên mình đi vào Chủ nhật nhé?

Tôi nhẩm nhanh trong đầu. Chơi xong ở Shizunami lúc 3 giờ chiều, quay trở lại phòng Mayu là 4 giờ rưỡi, sau đó tiếp tục đi Tokyo thì khoảng 10 giờ tối là đến nơi. Nếu gặp sự cố thì đi đường cao tốc Tomei, mọi tình huống đều có thể xử lý ổn thỏa.

Kế hoạch đã được chuẩn bị hết sức tỉ mỉ lại bị hủy vào phút cuối. Nguyên nhân là sáng thứ Sáu, tôi bị điếc đột ngột.

Ban đầu tôi không rõ điều gì đang xảy ra. Khi chui ra khỏi chăn, tôi hơi lảo đảo, có cảm giác nửa tỉnh nửa mê. Thời điểm đó, tôi vẫn chưa cảm nhận được sự khác thường trong cơ thể.

Ký túc xá im ắng kỳ lạ. Tôi bước vào khu vệ sinh, có vài người đang đánh răng rửa mặt như thường lệ, mấy vòi nước cứ xả ra ào ào mà không tắt. Đó là lần đầu tiên tôi nhận thấy tiếng nước chảy nhỏ dần, nhỏ dần, hệt như lúc giảm âm lượng ti vi.

Một người bắt đầu súc miệng. Tôi không thể nghe thấy tiếng òng ọc đó. Tôi hết nghiêng tai trái rồi lại đến tai phải để kiểm tra, tai phải vẫn nghe được nhưng tai trái thực sự có vấn đề. Nghĩ có gì đó kẹt trong tai, tôi dùng ngón trỏ ngoáy liên tục nhưng chẳng thấy gì cả.

Tôi hét “Aaaaa” lên xem có nghe được tiếng của mình không, cảm giác khác hẳn mọi khi. Hai, ba người giật mình quay lại nhìn, nhưng tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý. Tôi bịt tai trái lại vẫn nghe được, nhưng bịt tai phải thì coi như điếc hoàn toàn.

Đầu óc rối bời, tôi chạy về phòng Kaido để hỏi xem nên làm gì. Đi được nửa dãy hành lang, tôi bỗng thấy chóng mặt nhưng vẫn cố lết đến phòng 306 gõ cửa. Kaido gãi đầu gãi tai, đầu bù tóc rối xuất hiện. Trong khi tôi giải thích về vấn đề hiện tại của mình, nét mặt cậu ta dần trở nên nghiêm trọng. Trình bày hết, tôi phải ghé sát tai phải của mình về phía cậu ta để nghe cho rõ.

- Có khi cậu bị điếc tạm thời rồi - Kaido nói. Bệnh này tôi đã từng nghe qua, đúng là tình trạng của tôi hiện tại - Tóm lại, giờ cậu nên đến bệnh viện luôn đi. À mà khoan, đến chỗ quản lý ký túc xá hỏi thử xem gần đây có phòng khám tai mũi họng nào không đã.

Nửa sau đó tôi không nghe rõ nữa nhưng có thể hiểu đại khái.

Tôi lập tức quay về thay quần bò áo phông, nhét thẻ bảo hiểm vào ba lô rồi ra khỏi phòng. Kaido xuống tầng 1 ký túc xá cùng tôi. Sau khi cậu ta tường thuật lại sự tình, ông quản lý gọi vài cú điện thoại và thông báo 9 giờ sẽ đưa tôi đến bệnh viện phúc lợi xã hội Mukojima. Tôi thấy an tâm hơn, bảo Kaido không cần lo lắng rồi nhờ cậu ta xin nghỉ phép hộ.

Đến bệnh viện, tôi được dẫn đến phòng khám và kiểm tra thính giác. Sau khi uống thuốc, tôi nghỉ ngơi trong phòng bệnh rồi làm thủ tục nhập viện. Các bác sĩ nói ngoài bệnh điếc tạm thời thì tôi hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng muốn điều trị triệt để thì phải nằm viện.

Tối hôm ấy, tôi gọi cho Mayu bằng điện thoại công cộng trong bệnh viện.

- Em đừng ngạc nhiên nhé... Bây giờ anh đang ở trong bệnh viện. Bác sĩ nói anh bị điếc tạm thời. Sáng nay ngủ dậy, tự dưng anh không nghe thấy gì, còn thì tất cả vẫn bình thường. Họ bảo chỉ cần uống thuốc là khỏi nên em đừng lo lắng nhé... Hả, em bảo gì cơ? - Dù đã áp sát ống nghe vào tai, tôi vẫn không nghe được - ... Chờ chút, để anh nói, em không cần nói đâu. Ừm, nên là... xin lỗi em, tuần này anh không về được... Thế nhé. Khi nào khỏe hơn anh sẽ gọi lại ngay.

Số điểm trong thẻ không còn nhiều, nên nói đến đây tôi vội vã cúp máy.

Tôi phải nằm viện tận năm ngày. Trong thời gian đó, ngày nào Kaido và Bon cũng ghé qua. Đến ngày nhập viện thứ ba, tức Chủ nhật, Ishimaru, anh Nagase và trưởng bộ phận Kuwashima cũng tới thăm. Mấy ngày đầu, tôi thực sự suy sụp, chỉ lo mình sẽ bị điếc hẳn. May thay, từ khoảng ngày thứ ba trở đi, thính lực dần khá hơn nên tôi đã có thể tươi cười đón tiếp họ.

Tối Chủ nhật, tôi gọi điện lại cho Mayu. Tiếng em trong ống nghe đã rõ hơn nhiều.

- Vậy là anh đỡ hơn rồi...

- Anh không sao mà, bác sĩ bảo sẽ hồi phục như cũ ngay thôi.

- Em lo cho anh lắm...

Ở đầu dây bên kia, em đang khóc nức nở. Không phải tôi không vui vì sự quan tâm của em, nhưng đây đâu phải là lúc để khóc lóc chứ. Số điểm trong thẻ chỉ còn tương đương mấy chục yên, giờ có hối hận vì không mượn thẻ điện thoại của Kaido cũng chẳng kịp.

- Mayu, anh xin lỗi. Thẻ điện thoại của anh gần hết điểm rồi. Nếu em cứ khóc thế này thì điện thoại sẽ tự ngắt lúc nào không biết đấy.

- Vâng... - Dù nói vậy nhưng em vẫn sụt sùi nấc lên - Em rất muốn đi thăm anh nhưng chẳng biết anh nằm ở bệnh viện nào.

- Anh đã bảo không sao rồi mà. Xin lỗi vì đã khiến em lo lắng. Vậy cuối tuần này... - Tôi đang nói dở thì sực nhớ ra kế hoạch đi xem kịch - ... À, anh quên mất, cuối tuần sau mình đi biển nhé! Anh phải xem bộ đồ bơi mới của em nữa chứ!

Chiều thứ Ba, tôi xuất viện. Rốt cuộc thì tôi vẫn không hiểu tại sao mình mắc bệnh. Thính lực tai trái đã hồi phục hoàn hảo đến mức tôi cứ ngỡ người bị bệnh là ai khác.

Tôi quay trở lại làm việc vào thứ Tư và ở lại làm thêm như trước. Các đồng nghiệp đều tỏ ra lo lắng vì tôi nhập viện khá lâu, nhưng sự thực là tôi đã khỏe hẳn.

Tôi đi xem kịch vào Chủ nhật theo đúng kế hoạch đã định. Ban đầu tôi không đánh giá cao buổi biểu diễn nghiệp dư này lắm nhưng vở kịch Einstein đã nói như thế lại thú vị ngoài sức tưởng tượng. Trên sân khấu, cô bé Hibi Madoka như biến thành một con người khác, hoàn toàn không giống Hibi tôi gặp trong buổi nhậu... Có lẽ khi đứng trên sân khấu vào năm ngoái, Ishimaru cũng đã hóa thân vào một vở kịch tráng lệ như thế này.

Ishimaru vốn là thành viên cũ trong câu lạc bộ, nên ba tên con trai chúng tôi cũng nghiễm nhiên được tham gia tiệc liên hoan mừng công sau buổi diễn. Ban đầu tôi định về luôn vì nơi này chỉ toàn người lạ, may còn có Hibi và Matsushima tiếp chuyện nên mới không quá lạc lõng.

Vài thành viên cũ của câu lạc bộ cũng tham gia, trong đó có một anh chàng tên Tendo, khoác nguyên cây vest đen từ đầu đến chân, phong cách lạnh lùng chết người với chiều cao khoảng 1m90 và khuôn mặt góc cạnh thật cuốn hút. Nếu đứng trên sân khấu, chắc anh ta sẽ nổi bật lắm, khí chất thế kia dư sức để tỏa sáng. Nghe Ishimaru nói thì anh chàng Tendo này chính là người đã viết kịch bản cho vở Einstein đã nói như thế. Tôi liền bắt chuyện.

- Cậu tốt nghiệp khoa Vật lý à?

- Sao nghĩ vậy? - Anh ta đáp cụt lủn khiến tôi có cảm giác mình trở thành một tên phá đám.

- Suzuki, cậu đừng để ý. Anh ta lúc nào cũng nói chuyện kiểu đó - Ishimaru chen vào rồi phỏng đoán - Chắc cậu nghĩ vậy vì vở kịch lấy đề tài Einstein phải không?

- Hả? À, ừ, đúng thế. Chắc phải là một người am hiểu về vật lý mới sáng tạo ra được vai diễn hạt ánh sáng của Matsushima và giải thích được về lý luận của nhà vật lý học Niels Bohr [42] ...

- Không, chỉ ở mức độ đó thì chẳng cần là sinh viên ngành Vật lý cũng viết được.

Tendo đáp. Đúng là kiểu cách của cựu sinh viên đại học Keio danh giá. Ishimaru chán chường cắt ngang.

- Này Tendo, sao anh cứ tỏ ra khó chịu thế? Suzuki nói đúng còn gì? - Cô quay sang tôi - Quả thật là anh ấy tốt nghiệp khoa Vật lý đấy.

Tendo hỉnh mũi tỏ vẻ khinh thường.

- Dù câu trả lời đúng nhưng quá trình tìm ra câu trả lời đó mà sai thì cũng chỉ là đoán mò. Tóm lại là không chính xác.

- Anh đang giận cá chém thớt à?

- Anh chẳng có gì để tức giận.

Thực tế thì Ishimaru mới là người đang tỏ ra giận dữ. Hiếm khi thấy thái độ này của cô nên tôi đành ngồi im thin thít, để mặc cho hai người cãi cọ. Matsushima ngồi cạnh đột nhiên ghé vào tai tôi nói nhỏ.

- Hồi xưa hai anh chị ấy từng yêu nhau đấy.

- Ồ... - Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên. Một cô gái như Ishimaru thừa sức chọn cho mình đối tượng hoàn hảo để hẹn hò, thế mà lại đâm đầu vào cái gã tướng mạo dễ gây ác cảm này, thật là... Chậc, thôi thì vóc người cao ráo cũng coi như điểm cộng.

Đến đây, Kaido đang ngồi bên trái Matsushima bắt đầu nhìn chằm chằm về phía Tendo. Ánh mắt cậu ta gay gắt đến bất thường, khiến tôi có dự cảm không lành.

Gần đến trưa thứ Bảy tuần tiếp theo, tôi khởi hành về Shizuoka như thường lệ, nhưng giữa đường thì bị kẹt trong một vụ ách tắc khủng khiếp.

Từ cuối tuần đó, nhiều công ty đã bắt đầu kỳ nghỉ lễ kéo dài chín ngày, tức là trong dòng xe cộ tắc nghẽn này hầu hết toàn công nhân viên chức đang trên đường về quê nghỉ dưỡng. Vừa đến ngã tư đầu cầu Asakusa, trước mắt tôi đã hiện ra một đoàn dài ô tô nối đuôi nhau đứng bất động. Mặt trời chói chang rọi thẳng vào mặt, tôi cảm nhận được những tia nắng chiếu xuyên qua kính trước đốt cháy da mình. Dù để điều hòa ở nấc mạnh nhất, những giọt mồ hôi vẫn liên tục chảy xuống, thấm đẫm lưng tôi.

Tôi tính chuyển sang đường cao tốc, nhưng cuối cùng lại quyết định đi đường thường. Đã đông thế này thì đi kiểu gì cũng mất thời gian như nhau. Đi ngang qua Odawara, tôi ghé qua cửa hàng tiện lợi để gọi điện báo cho Mayu mình sẽ về muộn. Đến Hakone, tôi bắt đầu phải bật đèn xe, về đến nhà Mayu thì đã quá 9 giờ tối. Tôi đã lái xe hơn mười tiếng đồng hồ.

Khi tôi bấm chuông cửa, Mayu ra đón với vẻ mặt dở khóc dở cười như mọi khi.

- Em lo cho anh lắm.

Em vùi mặt vào ngực tôi. Tuần trước tôi đi xem kịch, còn tuần trước nữa phải nhập viện, tính ra chúng tôi đã không gặp nhau ba tuần rồi.

- Em ngốc thế, lúc gọi điện anh đã nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần là không sao rồi còn gì - Tôi hơi cáu, nhưng chợt thấy em thật đáng thương - ... Để em phải lo lắng rồi, anh xin lỗi nhé...

Tôi vội chữa lời, vỗ vỗ lên đầu em rồi nói thêm.

- Mai chúng ta đi biển thôi! - Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ để an ủi em, nhưng nhìn lại thì... - Chờ chút, hình như em đen đi hả?

- Em xin lỗi... - Mayu hơi lùi người lại - Tuần trước em đi biển với bạn rồi, vì anh bảo không về... nên em đã lên kế hoạch khác... Nhưng em đã mua sẵn một bộ đồ bơi mới chỉ dành riêng cho Takkun ngắm, lúc nào đi biển với anh, em sẽ lôi nó ra mặc lần đầu tiên.

Em lấy bộ đồ bơi mới ra cho tôi xem. Đó là chiếc áo tắm kiểu high-leg [43] khiến cho chân trông như dài ra. Hình như tôi đã nhìn thấy chiếc áo tắm này ở đâu đó. À, chính là một trong những chiếc em đã thử trong trung tâm thương mại Isetan.

Tôi cũng hiểu lý do em chưa vội diện bộ đồ mới. Năm ngoái, em cũng mặc một chiếc y hệt với phần lưng hở một khoảng rộng và dây buộc ở sau gáy. Đúng là kiểu áo này.

Bộ đồ bơi với những bông hoa rực rỡ sắc màu trên nền trắng, trắng ngần như làn da em. Mayu bỗng kêu lên khe khẽ, “Aaa...” Đầu lưỡi tôi đang mơn man ve vuốt những nụ hoa trên cơ thể em.

Có lẽ vì quá mệt sau một chặng đường dài nên ngày hôm sau, tôi ngủ quá giấc. Mayu kể, em dậy lúc 7 giờ sáng, đánh thức tôi thì tôi kêu vẫn còn sớm rồi lăn ra ngủ tiếp. Phải đến 10 giờ tôi mới trở dậy, vén rèm ra, bầu trời trong xanh và những tia nắng nhảy múa như đang chế giễu kẻ ngủ nướng. Tôi vươn vai và nghĩ xem mình nên làm gì. Khởi hành bây giờ thì sẽ tới biển vào tầm giữa trưa, bãi đỗ xe nào cũng chật kín và tôi phải khổ sở đi tìm một chỗ trống.

Nhưng tôi muốn giữ lời hứa với Mayu, muốn em được mặc đồ bơi mới.

- Chúng ta đi thôi em!

Chiếc ô tô thẳng tiến về phía biển. Tuy đã dự đoán trước, nhưng do ảnh hưởng của đợt nghỉ lễ Obon mà đường sá đông hơn tôi tưởng.

- Anh định thế nào? - Khi chúng tôi mắc kẹt trên đường Mariko, Mayu hỏi. Em nhìn làn xe ngược chiều đang vắng tanh mà ngán ngẩm - Thôi anh à, lần tới mình đi cũng được.

Dọc đường, chúng tôi dừng lại mua đồ rồi quay trở lại phòng Mayu. Ngồi xuống giường, tôi vòng tay ôm lấy em, nhưng em vẫn giữ nguyên nét mặt rầu rĩ lúc đi đường. Càng nhìn càng thấy em buồn bã, khác hẳn mọi ngày. Tôi liền hỏi xem có chuyện gì thì mãi lâu sau em mới lên tiếng.

- Takkun, em có chuyện này muốn nói với anh... - Em tỏ vẻ nghiêm trọng rồi hạ giọng, thì thào như thể sợ bị nghe lỏm - ... Lâu lắm rồi em không bị nữa...

- Bị à... Ý em là cái đó sao? - Do quá bất ngờ nên tôi chỉ có thể thốt lên câu hỏi ngớ ngẩn như vậy - Lâu lắm rồi là từ bao giờ hả em?

- Từ tháng Sáu cơ... - Mayu đáp với vẻ phiền muộn của một đứa trẻ sẵn sàng chịu phạt.

Tôi hốt hoảng tính nhẩm trong đầu. Hôm nay đã là ngày 9 tháng Tám...

- Hả? Tức là tháng Bảy em cũng không thấy? Một lần cũng không à?

- Vâng. Ban đầu em nghĩ chẳng có chuyện gì nên không nói với anh, nhưng chờ mãi không thấy nên lo lắm...

Tháng Sáu? Nhắc mới nhớ, khi tôi còn đi đào tạo ở nhà máy, có lần em không thể quan hệ nên đã dùng miệng. Nếu tôi không nhầm thì khi đó là khoảng nửa đầu tháng Sáu, tầm mùng 10. Tức là sau đó...

- Không sao đâu.

Tôi quả quyết dù không có căn cứ gì. Khuôn mặt Mayu vẫn đầy lo lắng.

- Nhưng nếu tháng này vẫn thế thì...

Nếu thật sự như vậy... tôi phải làm sao đây? Câu trả lời lập tức lóe lên.

- Thì chúng mình sẽ kết hôn!

Em chỉ tỏ ra vui mừng trong chốc lát rồi lắc đầu quầy quậy.

- Em không thích thế đâu...

- Em không thích? Em không muốn lấy anh à?

- Không phải. Việc đó... anh thử nghĩ xem, sẽ bị mọi người phát hiện ra là có bầu trước khi cưới mất... Đến lúc cưới, bụng em đã to lên rồi. Còn một cách nữa là...

Đang nói dở, em bỗng dưng im bặt. Tôi hiểu em định nói gì, không phải tôi chưa nghĩ đến chuyện đó nhưng cuối cùng chỉ đành an ủi em.

- Anh nói rồi, sẽ không sao đâu mà.

- Vâng - Mayu đáp rồi nằm úp mặt xuống giường. Em hít một hơi thật sâu để lấy lại tinh thần rồi tươi cười - Chắc là chẳng sao, tóm lại em đã thu hết can đảm để nói thật với anh rồi nên cũng thấy nhẹ nhõm hơn... Không có gì đâu anh nhỉ, có khi một thời gian nữa, chuyện ngày hôm nay sẽ thành chuyện cười cũng nên.

Nếu không được như thế thì nguy to.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ vẫn trong xanh vời vợi. Khung cảnh đó dường như chẳng liên quan gì đến hiện thực của chúng tôi lúc này.

« Lùi
Tiến »