Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 293
giết nó!

❊ ❊ ❊

Hai người áo đen: Sao lại có chó ở đây?

Trong góc, sắc mặt Vương Văn Nhã tái nhợt, cơ thể bị dây thừng trói chặt. Thấy vậy, Tiểu Hắc lập tức bày ra tư thế chiến đấu.

Hai chân sau của nó hơi chùng xuống, răng nanh và móng vuốt ánh lên tia sáng lạnh lão.

“Giết nó!”

Hai người áo đen ăn ý ra tay, trong nháy mắt đã đi đến trước mặt Tiểu Hắc, hơi thở bậc thầy lập tức bùng nổi!

Tiểu Hắc: Lên đi!

Hai người một chó đánh nhau, yêu thú Tiểu Hắc lấy một địch hai nhưng không rơi vào thế yếu chút nào.

Đôi mắt của Vương Văn Nhã mở to, không hiểu tình huống trước mắt này. Lúc này, bên ngoài căn cứ. Sát Hoàng phá tường bước ra, ông ta giơ tay lau máu bên khóe miệng.

Ba đường chủ chết lặng, những người còn lại càng cảm thấy khó tin.

Tổng đường chủ tiếng tăm lâu đời lại không thể đánh lại chàng trai hai mươi tuổi bí ẩn ư?

Sức chiến đấu của người bí ẩn này, thật đáng sợ...

Sát Hoàng ngửa mặt lên trời thét dài, khí thế trên người lại dâng cao. “Nhóc con, cậu đã thành công chọc giận ta.”

“Hoàng Tuyền Quỷ Trảo!”

Cánh tay phải của ông ta hóa thành móng vuốt bao bọc bởi chân khí đỏ tươi như máu, những bóng ma liên tục lao ra từ móng vuốt của ông ta.

========== Truyện vừa hoàn thành ========== 1. Phấn Hoa Lầu Xanh 2. Vụng Trộm Yêu Anh 3. Sau Đó Liền Yêu Em 4. Xấu Ca Nhi Làm Ruộng Ký =====================================

Những bóng ma đó đều mang bộ mặt dữ tợn như thể chúng có thật khiến mọi người đều lạnh sống lưng.

“Hừ, đây chính là chiêu thức mạnh nhất của tổng đường chủ, người từng chém chết dị năng giả cấp SS nước E chỉ bằng một chiêu.”

Vô Cực cười mỉa, nhìn về phía hai người với vẻ chờ mong. “Để xem thằng nhóc này lấy cái gì ra ngăn cản, ha ha ha!” Giữa sân, sắc mặt Tiểu Kha kiên định.

Hôm nay cậu chỉ có một suy nghĩ, đó chính là mang chị Tư đi. Ai dám cản trở, cậu sẽ đánh người đó!

“Thính Phong Kiếm Quyết, thức thứ tư!”

Vào lúc này, thân kiếm Kim Ô phân ra hơn một ngàn bóng kiếm, lơ lửng dày đặc giữa không trung.

Cậu nâng trường kiếm trong tay, ánh mắt kiên quyết nhìn chăm chằm lão giả mặc kimono.

“Phong Ma, hợp!”

Muôn vàn bóng kiếm dung hợp với Kim Ô, kiếm khí sắc bén cắt qua da thịt mọi người.

Trong lòng Sát Hoàng run bần bật, ông ta hoảng sợ nói. “Chẳng lẽ cậu đã đột phá lên tiên cảnh? Không thể nào!”

Chém ra một kiếm, kiếm khí lao vào ông ta trong chớp mắt.

Quỷ khí trong móng vuốt và kiếm khí va chạm nhau, hàng ngàn bóng ma bị tiêu diệt trong nháy mắt.

“Không!” Sát Hoàng hét lớn, lập tức tránh sang một bên.

Kiếm khí kia rất nhanh, tuy không giết được lão giả nhưng lại chặt đứt một cánh tay của ông ta.

Sát Hoàng dính đòn, khuôn mặt tái nhợt chảy đây mồ hôi.

Những người áo đen ngơ ngác nhìn cánh tay cụt dưới đất mà trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi.

“Bạn nhỏ, chúng ta thương lượng, dừng tay đi.” Sát Hoàng cố nén đau đớn, yếu ớt nói.

“Bạn nhỏ... Muốn người, chúng tôi trả cậu.”

“Vô Cực, làm theo yêu cầu của cậu ta.”

Vô Cực đang ngây ra tại chỗ nhận lệnh, ông ta quay người đi vào trong căn cứ.

“Giờ mới biết sức mạnh của tôi chứ gì!”

Tiểu Kha mất kiên nhẫn nói thầm.

“Sao không làm từ đầu đi, phải bị đánh mới nghe lời hay sao chứ.” Nghe thấy Tiểu Kha than phiền, ông ta không khỏi ói ra máu... “Đây là đâu?”

“Với cả, tại sao các người lại bắt Vương Văn Nhã?”

Tiểu Kha tiếp tục chất vấn.

Khóe miệng người áo đen co giật, thật sự không hiểu làm sao người thần bí này lại tìm đến được đây.

Trước sự tra hỏi của chàng trai mặc áo bào trắng, mọi người không dám nói dối.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »