Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 215
ông là ai?

❊ ❊ ❊

Tiểu Hắc được Vương Nhạc Nhạc bế, nhe răng ra, nở nụ cười đắc ý. 'Tên khốn, đây chính là kết cục của kẻ chống lại anh chó đấy!

Phòng giam mở cửa, Vương Anh đi lại gần Bruce, nói chuyện với đối phương bằng tiếng E lưu loát.

“Ông là ai? Là dị năng giả thuộc chỉ nhánh nào?”

Mặc dù Bruce đã là kẻ tàn phế nhưng ông ta vẫn đáp trả hết sức ngông cuồng:

“Tướng quân Hoa Hạ, cô chọn chống lại nước E chúng tôi là một quyết định sai lầm."

Vương Anh đánh mắt ra hiệu với người nhà. Vương Tư Kỳ lập tức hiểu ý, đưa tay che mắt em trai lại. Vương Nhạc Nhạc cũng thuận tay che mắt Tiểu Hắc lại.

Tiểu Hắc: Tôi mà cũng không được nhìn hay sao? Tiểu Kha: Ngại quá, em có thần thức. Sau đó, Vương Anh rút súng lục ra, chỉ vào trán của Bruce, buông lời dọa nạt:

“Nếu ông nói ra một tin tình báo đáng giá để không giết ông thì tôi có thể sẽ cân nhắc tha cho ông.”

Lời nói lạnh như băng chui vào tai ông ta nhưng ông ta lại không nhịn được, cười phá lên:

“Người Hoa Hạ ngu xuẩn, Hoàng thất của các người rối loạn, bung bét, “Thần” của chúng tôi đã thức tỉnh rồi, hãy đợi đại quân của chúng tôi tới đi, ha ha hat”

“Tôi khuyên cô sớm ngày đầu hàng, có lẽ còn có đường sống, nếu không các người đều phải chôn cùng tôi!”

Vương Anh cất súng đi, đứng dậy, rời khỏi nhà tù. Cô ấy không muốn ra tay giết người ngay trước mặt em trai.

Vương Anh ra hiệu với người lính rồi dẫn đầu đoàn người rời khỏi địa lao.

Tiểu Kha lẩm bẩm: “Thần? Hoàng thất? Đó là gì?”

Dù sao đi nữa, những chuyện này cũng không liên quan tới cậu, cậu không cần phải quan tâm.

Khi nhìn thấy ánh nắng trở lại, Vương Tư Kỳ lạnh nhạt nói: “Tới lúc về nhà rồi, chắc mẹ đã chờ sốt ruột lắm rồi...” Nghe con gái nói vậy, Vương Nhạc Hạo cũng gật đầu, ông cũng rất nhớ vợ.

Vương Anh thoáng liếc nhìn em trai rồi lấy điện thoại di động ra thông báo mở cuộc họp các lãnh đạo cấp cao của quân khu.

Sau khi cô thông báo xong, cả nhà họ Vương được Vương Anh dẫn đầu, đi thẳng tới phòng họp của căn cứ.

Chẳng bao lâu sau, bốn mươi mấy người lục tục tập trung trong phòng họp, ai nấy đều nở nụ cười vui vẻ.

Tiểu Kha ngơ ngác nhìn đám đông, trong số này cũng có một vài gương mặt quen thuộc.

Chẳng hạn như bốn ông cụ, trong đó có một ông cụ còn bảo cậu gọi ông ấy là “Tiểu Hồ”.

Thấy mọi người đã tới đông đủ, Vương Nhạc Hạo và Vương Anh mỉm cười đi lên bục.

Trong lúc nói chuyện, Vương Anh không tiếc lời khen ngợi các lãnh đạo của quân khu, đồng thời cảm ơn sự giúp đỡ của hiệp hội võ giả.

Hơn mười vị tông sư đồng thời chắp tay cười nói:

“Tướng quân Vương Anh khách sáo rồi. Được cống hiến vì Hoa Hạ là vinh hạnh của chúng tôi...”

Phong Khiếu Thiên cũng mỉm cười, nói:

“Tướng quân không cần cảm ơn tôi, chỉ cần mời tôi tới nhà cô nhậu một bữa là được, ha ha ha.”

Cuối cùng, hơn mười vị tông sư rời đi trước, chuẩn bị đáp máy bay trở về.

Một trăm ngàn tướng sĩ Bắc Cảnh chỉ viện cho biên cương cũng được Vương Nhạc Hạo bố trí điều dần từng tốp về lại quân khu Bắc Cảnh.

Các y bác sĩ tới hỗ trợ thì về muộn hơn. Dù sao hiện tại các thương binh của quân khu còn đang chờ họ cứu chữa.

Kết thúc cuộc họp, Vương Anh vội đi xử lý các chuyện vụn vặt, chắc là tạm thời không thể dứt ra được.

Trước khi đi, cô ấy ngồi xổm xuống nói với em trai, bao giờ xong việc, cô ấy sẽ về nhà.

Nghe vậy, mặc dù không muốn nhưng Tiểu Kha vẫn gật đầu vâng dạ.

Sau khi Vương Anh đi khỏi đây, Phong Khiếu Thiên dẫn mấy người cười to đi lại chỗ người nhà họ Vương.

Ba cô con gái nhà họ Vương lịch sự chào họ, Tiểu Kha cũng bắt trước chào chú Phong.

Phong Khiếu Thiên mỉm cười, híp mắt ngồi xổm xuống quan sát Tiểu Kha, đưa cho cậu một món quà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »