Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5396 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 239
đó là một sự ấm áp

❊ ❊ ❊

Cô ấy nhẹ nhàng vuốt ve đầu của Tiểu Kha, trong lòng tuôn ra một dòng nước ấm áp.

Đó là một sự ấm áp mà cô ấy chưa bao giờ cảm nhận được trên chiến trường.

dì Lam cho người bưng cơm trưa lên, mười mấy món ăn nhanh chóng được bày lên trên bàn.

Trong bữa ăn, Vương Anh liên tục gắp rau bỏ vào bát của em trai. Chẳng mấy chốc, cái bát nhỏ của cậu đã bị chất đầy. Ngay cả Vương Nhạc Hạo cũng không khỏi đỡ trán.

Con nhóc thứ hai này, đúng là hành động điên rồ rồi, con trai làm sao có thể ăn hết chỗ này chứ?

Cho dù có yêu thích em trai mình đến mức nào thì cũng không thể biến thằng bé thằng một con lợn mà cho ăn chứ?

Sau khi ăn xong, mọi người trở về phòng nghỉ ngơi.

Tiểu Kha một mình chạy đến thư phòng, cậu đã tìm được "Kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã" trong số hơn mười mấy cái giá sách.

Sau khi lấy được cuốn sách, cậu chạy nhanh như chớp trở về phòng.

Cậu dành cả buổi trưa để nghiên cứu các kỹ thuật sinh tồn nơi hoang dã.

Không chỉ vậy, cậu còn c‹ m xem một vài "Phim tài hoang dã của Ngưu Gia" trong điện thoại di động.

lệu về sinh tồn nơi

Mặc dù nó rất nhàm chán nhưng cậu vẫn kiên trì xem hết.

Bên kia, Vương Tâm Như đang nằm thoải mái trên giường, không cần rèn luyện thân thể là điều thoải mái nhất.

Đinh Đinh Đỉnh ~

Chiếc điện thoại di động bên cạnh cô ấy reo lên, cô ấy trở mình để trả lời điện thoại.

"Cô Vương, tổ chương trình muốn hỏi là cô có muốn được tham gia huấn luyện sinh tồn ở nơi hoang dã hay không?”

"Chúng tôi sợ rằng các vị khách quý không có kỹ thuật để sinh tồn, đến lúc đó lại chịu không nổi..."

Vương Tâm Như nhíu mày, không vui vẻ gì mà trả lời. "Không cần, chúng tôi không đi huấn luyện."

Sau khi cúp máy, cô ấy tiếp tục nằm xuống giường nghỉ ngơi.

Sau một khoảng thời gian làm việc mệt nhọc, cô ấy còn lâu mới thèm tham gia cái thứ gọi là huấn luyện đó.

||||| Truyện đề cử: Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ |||||

Trong bốn ngày tiếp theo, hai người họ ngày nào cũng phải lặp lại bài huấn luyện của Vương Anh.

Mặc dù rất mệt mỏi, nhưng thể lực và khả năng sinh tồn nơi hoang dã của Vương Tâm Như đã được cải thiện rất nhiều.

Tiểu Kha thì càng không cần phải nói, thể lực của cậu dường như là vô tận.

Ngay cả Tiểu Hắc, sau một hồi bồi luyện thì nó cũng có thể tự mình xây dựng một chuồng chó sang trọng.

Tiểu Hắc: Gâu gâu ~

Thành tích của hai người họ cũng dần dần làm cho Vương Anh thỏa mãn, họ chờ đến lúc chương trình chính thức được ghi hình.

Cùng lúc đó, mức độ phổ biến của chương trình "Tuyệt địa sinh tồn" trên Internet đã dần dần tăng lên.

Chương trình tạp kỹ này chính là để cho các minh tỉnh sống trong cuộc sống hoang dã.

Không chỉ có vậy, mỗi một minh tinh khách mời còn có thể dẫn theo một người em trai hoặc em gái tham gia ghi hình.

Không còn gì để nghỉ ngờ nữa, đây chính là một cú huých lớn, nó lập tức thu hút vô số ánh mắt.

Tổ chương trình thông báo rằng sẽ có một nhóm bí ẩn cũng sẽ tham gia ghi hình. Tiếng thảo luận suy đoán càng lúc càng lớn, giọng nói nghi ngờ cũng càng ngày càng nhiều.

"Chẳng lẽ lại là một trong bốn tiểu hoa đán khác sao?"

"Tôi nghĩ chắc hẳn là Uông Dương Dương đấy, mọi người đừng quên là anh ấy còn có một cô em gái."

"Lầu trên, em gái của anh ấy đã trưởng thành rồi, bạn nghĩ rằng điều này có thể xảy ra sao?"

"Tôi nghĩ chắc là Hoàng Dĩnh Nhi đấy, em trai của cô ấy chỉ mới 9 tuổi...

"Chắc hắn là Thái Cáp Cáp nhà tôi rồi, các bạn chớ có đoán mò nữa."

Bốn giờ sáng, Tiểu Kha bí mật mở cửa rồi rón rén chui ra khỏi biệt thự.

Nhân lúc mọi người trong nhà vẫn còn đang ngáy o o, cậu nhanh chóng chạy ra sân sau.

"Kim Ô~" Vừa đến sân sau, cậu lập tức triệu hồi Kim Ô.

Nhẹ nhàng nhảy lên, Tiểu Kha đứng trên phi kiếm và bay thẳng về phía chân trời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »