Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5459 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 216
hiểu ý em trai

❊ ❊ ❊

Đó là một chiếc huân chương được chế tác cầu kỳ làm từ chất liệu vàng bạc, mặt trước có khắc hình chim đại bàng.

“Từ lâu đã nghe anh Vương nhắc tới con trai, mặt mày quả là xinh xắn đáng yêu, sau này lớn chắc chắn sẽ đẹp trai hơn anh Vương.”

Phong Khiếu Thiên trêu ghẹo. Vương Nhạc Hạo bực mình đấm ông ấy một cú.

“Ông đừng ép tôi phải lôi những món nợ cũ với ông ra nói trước mặt mọi người!”

Ba cô gái che miệng cười trộm, hóng hớt đứng xem chú Phong đấu võ mồm với cha.

Ra khỏi phòng họp, Tiểu Kha đang ngắm nghía chiếc huân chương thì đột nhiên nhớ tới anh Tiểu Lưu.

Cậu kéo ngón tay của Vương Tư Kỳ, hỏi dò: “Tại sao anh Tiểu Lưu lại ở đây ạ? Có thể đưa anh Tiểu Lưu về nhà không ạ?”

Cái tên này quá xa lạ với Vương Tư Kỳ, cô ấy phải cẩn thận ngẫm nghĩ một lúc mới nhớ ra.

Hơn một tháng trước, trong cơn nóng giận, cô ấy đã đuổi người quét dọn kia tới đây...

Nếu như em trai không nhắc thì chắc Tiểu Lưu phải ở lại quân doanh mấy. năm mới có thể về lại được.

Cô ấy lúng túng giải thích với em trai:

“Chỗ này có quá nhiều công việc, Tiểu Lưu tới đây để giúp đỡ, em muốn đưa anh ta về nhà à?”

Tiểu Kha gật đầu, dù sao Tiểu Lưu cũng từng giúp cậu, xem như là người “quen”.

Hiểu ý em trai, Vương Tư Kỳ khế gật đầu.

Nếu em trai muốn đưa anh ta đi thì tiện thể đưa anh ta về nhà cũng được, dù sao cũng không có gì rắc rối.

Cô ấy gọi điện giao việc xong, cả nhà vui vẻ đi về phía chiếc máy bay trực thăng của nhà họ Vương.

Chẳng bao lâu sau, Tiểu Lưu mặc quân phục đã chạy tới chỗ mọi người. Trông thấy cậu chủ, anh ta suýt thì bật khóc.

Cuộc sống trong quân đội rất gian khổ, cậu chủ đúng là thương anh ta, về nhà còn nhớ dẫn anh ta về cùng.

Tiểu Lưu rất muốn nói thật to với cậu chủ rằng, câu có biết một tháng qua tôi sống thế nào không!

Tiểu Kha leo lên máy bay trực thăng, vui vẻ reo hò: “Tiểu Kha số 2, cất cánh đi!”

Cánh quạt nhanh chóng chuyển động, chở sáu người bay lên trời, hướng về phía đông nam...

Thủ đô. Trong một tòa cung điện vàng son lộng lẫy ở thủ đô phồn hoa.

Mọi người đều biết đây là nơi ở của Hoàng gia, cũng là nơi quốc chủ của Hoa Hạ xử lý công việc.

Trong cung Thường Lạc, một người đàn ông đồng bóng mặc áo gấm, lười biếng dựa vào chiếc ghế hoàng cung.

Mấy mỹ nhân ăn mặc hở hang nhẹ nhàng nhảy múa trong sảnh lớn, thỉnh thoảng bọn họ lại lén nhìn trộm anh ta.

Nếu như may mắn được Nhị điện hạ ưng ý thì phần đời còn lại của bọn họ sế hưởng không hết vinh hoa phú quý.

“Ha ha ha, anh hai thật có nhã hứng!”

Cùng với giọng nói ai ái vang lên, một người đàn ông tóc dài xông vào trong sảnh lớn.

Người này mỉm cười, ánh mắt không buồn che giấu sự khinh thường. Anh ta đi thẳng tới chỗ người đàn ông đồng bóng, bị hai tên thị vệ ngăn lại.

Người đàn ông ngồi trên ghế hoàng cung duỗi lưng, vẫy tay gọi một cô gái trong số những người kia.

Cô gái kia mừng rỡ chạy lại, người đàn ông kéo eo cô ta, để cô ta dựa vào. ngực mình.

Mùi hương cổ xưa này khiến cô gái si mê, khuôn mặt ửng đỏ. “Em ba, anh thấy trong người không được khỏe, mời em về cho.” Tam điện hạ cười khẩy một tiếng, quay người bỏ đi.

Đi ra tới ngoài rồi, anh ta mới chán ghét mắng thầm:

“Quả nhiên Mặc Diệp là một tên ăn hại mê gái, có lôi kéo anh ta cũng chẳng ích gì.”

“Có điều vừa hay, bản vương lại bớt được một đối thủ, ha ha ha!” Anh ta chắp hai tay sau lưng, cười to bỏ đi.

Ngày hôm đó, các tạp chí lớn tranh nhau đưa tin chiến thắng ở biên cương.

Với tư cách là người đứng đầu quân đội, Vương Nhạc Hạo đương nhiên cũng bị đẩy lên nơi đầu sóng ngọn gió.

Những công trạng trước đây của ông cũng được cư dân mạng đào ra.

Mọi người đều tò mò liệu quốc chủ sẽ khen thưởng gì cho vị “công thần của đất nước” này.

Trên bình diện quốc tế.

Tin tức bốn trăm ngàn quân E bị diệt khiến các nước kinh ngạc, buộc phải xem xét lại năng lực chiến đấu của Hoa Hạ...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »