Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5355 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 288
cậu nhìn sang hướng khác

❊ ❊ ❊

Để tránh bị phát hiện, cậu cố ý bay cao hơn. Một người một chó nhìn xuống dưới, Tiểu Kha kinh ngạc há hốc miệng.

Rất nhiều tàu hàng lớn đậu bên bờ biển, cánh tay sắt lớn đang cẩu các thùng container hàng hóa lên thân tàu.

Sau khi được chất đầy thì tàu lập tức hướng ra biển, mọi thứ đều theo quy trình có trật tự.

Cậu nhìn sang hướng khác.

Bóng người đi lại trên đường nhỏ như con kiến.

Cách đó không xa, nhà cao tầng trông cũng không đồ sộ cho lắm. Tiểu Kha tặc lưỡi, nói với Tiểu Hắc đang nằm trên vai cậu.

"Đây là “Lên cao đỉnh chót vót mây, xung quanh núi nhỏ bao vây quanh vùng ”* trong thơ ca đây sao?"

* Trích bài thơ Vọng nhạc - Đỗ Phủ, bản dịch của Nguyễn Công Tuấn

Tiểu Hắc gật đầu, giơ móng lên cho cậu một like.

Say khi cẩn thận cảm nhận vị trí của viên ngọc, Tiểu Kha lập tức phóng về hướng Tây Bắc.

Bây giờ chị Tư đã ở yên một chỗ, không còn di chuyển nữa.

Chỉ là cậu không xác định được tình trạng hiện tại của chị Tư, không biết chị có bị thương không.

Tiểu Kha nhíu mày, đanh thép nói bằng giọng non nớt.

"Nếu tên thối tha dám bắt nạt chị Tư thì đừng trách tôi không khách sáo!" Dứt lời, cậu lắc nắm tay non mềm, trông vô cùng nghiêm túc.

Tiểu Hắc trên vai cậu ngẩng đầu, vẻ mặt vui sướng khi thấy người gặp họa. Cậu chủ tức giận, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Ánh mắt lướt qua từng thành phố.

Dọc đường, họ đã đi qua không ít thành thị làng bản, núi cao sông suối, khiến Tiểu Hắc nhìn đến hoa cả mắt.

Cảm thấy linh lực trong người còn chưa đến 30%, Tiểu Kha lại nuốt một viên nguyên đan khôi phục linh lực.

Tiểu Kha đang tập trung tiến thẳng về phía trước nên không chú ý. Di động trong túi quần cậu đang hiện màn hình cuộc gọi đến. Chưa được bao lâu thì màn hình điện thoại tối đi, cuộc gọi kết thúc. Ba giờ sau, ngoại ô thành phố Tokyo!

Sau hơn mười giờ bay đường dài, cuối cùng Tiểu Kha đã đến được vị trí của viên ngọc.

Cậu vừa kinh ngạc vừa nghỉ ngờ nhìn xuống dưới không rõ nguyên nhân.

Dưới chân ngọn núi cao sừng sững có một bản làng nhỏ.

Bản làng ẩn trong rừng cây rậm rạp, dường như còn có thể nghe thấy tiếng kêu của các loài động vật.

"Thật kỳ lạ, sao chị Tư lại đến chỗ này chứ?” Tiểu Kha than thở thắc mắc, sau đó điều khiển Kim Ô xuống đất.

Hình như làng này không có ai ở, trên đường cỏ mọc dại um tùm, xung quanh vô cùng im ắng.

Khi Tiểu Kha đi vào làng, cậu lập tức khai triển thần thức dò xét.

Trong nháy mắt, cậu cảm nhận được sự dao động của rất nhiều linh lực ở dưới đất, mạnh yếu đều có.

Số lượng võ giả có một trăm người, bậc thầy có mười người, bậc thầy võ đạo. chừng ba người!

Tiểu Kha nhíu mày.

Cậu không hiểu vì sao ở nơi bản làng hẻo lánh này lại có nhiều cao thủ ẩn giấu như vậy.

Cấp bậc chiến lực tương đương nhà họ Vương ở Kyoto.

Bên ngoài trông ngôi làng không có gì đặc biệt, nhưng lại ẩn giấu một bí mật rất lớn.

Ngay dưới lớp đất này còn có một căn cứ bí mật.

Tiểu Kha nhức đầu, hai mắt nhìn tòa kiến trúc kỳ lạ bên trong ngôi làng. Tòa kiến trúc cực kỳ quỷ dị, tất cả mọi thứ đều là màu đen.

Vẻ ngoài trông rất giống đầu rắn, toát ra hơi thở lạnh lẽo.

Theo sự dò xét trong thần thức của cậu, tòa kiến trúc này có đường thông với phía dưới nền đất.

Cậu tiến lại gần đến tòa kiến trúc đầu rần, thỉnh thoảng quay đầu thúc giục chú chó đi phía sau.

"Tiểu Hắc, mau đi theo tao, tao biết chị tao ở đâu rồi."

Nghe thấy tiếng của cậu chủ, chú chó vội vàng chạy bước nhỏ bám sát theo. sau...

Lúc này, bộ phận giám sát bên trong làng tất nhiên đã phát hiện một người một chó, nhân viên công tác lập tức đi báo cáo tin tức này.

Trong phòng, một ông lão bình thản phân phó với những người áo đen. "U Linh và Huyết Nhận đã hoàn thành nhiệm vụ."

"Tiếp theo anh hãy đưa cô gái kia đến chỗ người thuê."

Lúc này, một người đưa tin chạy vào thông báo.

"Đông đường chủ, có người tiếp cận bên ngoài căn cứ."

Tiểu Kha nhíu mày, cẩn thận đánh giá cánh cửa bằng đá trước mắt. Chỉ cần đi qua cánh cửa này sẽ có thể tiến vào bên trong căn cứ. "Kim ÔI"

Sau tiếng hét non nớt, một thanh kiếm vàng đen dài ba mét xuất hiện trong tay Tiểu Kha.

Cậu chuẩn bị vung kiếm bổ xuống một cách mạnh mết!

Lúc này, Tiểu Hắc đã yên lặng lui về phía sau mấy chục mét, sợ bị chủ nhân ngộ thương.

Vừa mới chuẩn bị động thủ thì cửa đá phát ra một tiếng trầm đục, sau đó tự động mở ra.

Hai người mặc đồ đen từ từ đi ra ngoài cửa, vừa hay gặp Tiểu Kha đang cầm Kim Ô trong tay.

Hai người nhìn cậu bé trước mặt, giật mình.

Họ vừa mới nhận mệnh lệnh của đường chủ, bảo họ đi giết người đã tự ý xông vào làng.

Không ngờ người vào làng lại là một tên nhóc mặt búng ra sữa...

Ánh mắt một trong hai người áo đen nhanh chóng nhìn chằm chằm thanh kiếm bay Kim Ô, khàn giọng nói.

"Nhóc thối, sao mày tìm được đến đây?”

Sau khi nghe được câu hỏi của người mặc áo đen, Tiểu Kha vội vàng cúi đầu kiểm tra cả người.

Bởi vì hối hả chạy đến đây mà cậu đã quên thi triển thuật dịch dung. “Thôi xong, bị lộ rồi...

“Kệ đi, cứu chị Tư quan trọng hơn!"

Tiểu Kha nâng kiếm, trên khuôn mặt phúng phính hiện lên vẻ hung dữ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »