Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5390 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 217
ở biệt thự nhà họ vương

❊ ❊ ❊

Lúc nửa đêm, một chiếc máy bay trực thăng màu đen chầm chậm tới sân bay gần nhà họ Vương.

Hai nhân viên cầm ống nhòm quan sát, thấy đúng là trực thăng của cậu chủ.

Bọn họ lập tức báo tin cho chủ nhiệm, một lượng lớn nhân viên ở dưới mặt đất nhanh chóng tiến hành hướng dẫn hạ cánh.

Đợi 'Tiểu Kha số 2' đáp chắc chắn rồi, chủ nhiệm quản lý xông pha đi đầu.

Ông ta bước tới chỗ thang dây thả xuống, nở nụ cười nịnh nọt chào đón mọi người, chỉ sợ các cô chủ trách tội.

Vương Nhạc Hạo là người đầu tiên ra khỏi cabin.

Tiểu Kha nằm trong lòng ông dường như đã ngủ thiếp đi, nhắm mắt ngoan ngoãn nằm yên.

Tiểu Lưu vô cùng kích động, xuống máy bay xong liên tục nhìn ngó.

Mọi người đi đường mệt mỏi, kiệt sức, Vương Tư Kỳ sai chủ nhiệm quản lý chuẩn bị xe.

Mọi người lên xe rời khỏi sân bay, trở về trang viên của nhà họ Vương. Thấy bọn họ lên xe đi rồi, chủ nhiệm quản lý mới lau mồ hôi lạnh trên trán.

Ông ta âm thầm cảm thấy may mắn vì không bị các cô chủ truy cứu trách nhiệm chuyện trước đó.

Ở biệt thự nhà họ Vương. dì Lam đang bận rộn dọn bàn ăn. Trần Tuệ ngồi ở ghế thái sư uống trà. Đột nhiên, cổng biệt thự mở ra.

Vương Tư Kỳ nhẹ nhàng đi vào trong sảnh lớn, sau lưng là Vương Tâm Như và Vương Nhạc Nhạc.

Trần Tuệ ngạc nhiên chạy tới ôm con gái, lo lắng hỏi xem con trai đâu. Bà vừa hỏi xong thì Vương Nhạc Hạo cũng xuất hiện trước mắt bà. Bà vui vẻ chạy lại ôm chồng nhưng Vương Nhạc Hạo ngăn lại.

Trần Tuệ nhìn kỹ lại thì thấy con trai đang ngoan ngoấn nằm trong ngực chồng ngủ ngon lành, một chân duỗi ra ngoài.

Thấy cả nhà đều bình an, đám mây đen trong lòng bà cuối cùng cũng tiêu tan.

Vương Nhạc Hạo bế Tiểu Kha rón rén đi lên tầng hai, đặt con trai xuống giường, đắp kín chăn lại rồi quay trở lại sảnh lớn.

Bên bàn ăn có bày một đĩa trái cây, cả nhà đang quây quần kể lại những chuyện xảy ra trong thời gian qua.

Vương Tư Kỳ nói cho mẹ biết chuyện Tiểu Kha là tu tiên giả. Trân Tuệ ngơ ngác, cũng không biết tu tiên là gì.

Mọi người kiên nhẫn giải thích cho bà hiểu nhưng chính bọn họ cũng không nói rõ ràng được.

Bọn họ chỉ biết là Tiểu Kha có nhiều kỹ năng và đồ vật kỳ lạ, còn cụ thể thế nào thì bọn họ vẫn chưa rõ.

Bên ngoài biệt thự, Tiểu Lưu đang vui vẻ đi loanh quanh trong trang viên, miệng cười ngoác đến tận mang tai.

Vẫn là hoàn cảnh quen thuộc, con đường quen thuộc, tốt thật...

Sáng sớm, bóng đêm bao trùm Ma Đô được mặt trời xua tan.

Ánh nắng chiếu xuyên qua cửa sổ, hắt lên khuôn mặt của Tiểu Kha, trông da cậu càng thêm trắng trẻo.

Cảm nhận được ánh mặt trời chói mắt, Tiểu Kha ngái ngủ duỗi người rồi rời giường, đi ra khỏi phòng.

Lúc cậu đi xuống dưới nhà, ngồi vào bàn ăn, cậu chợt phát hiện ra hình như. người ngồi bên cạnh mình là Chị hai.

Tiểu Kha tưởng mình vẫn còn mơ ngủ nên dụi mắt lại một lần nữa rồi nhìn lại người kia.

“Chị hai! Chị về rồi à?” Cậu ngạc nhiên che miệng lại, nhướng mày nhìn về phía Chị hai.

Vương Anh đưa một tay ra nhấc bổng Tiểu Kha ngồi vào lòng mình, cưng chiều xoa nắn khuôn mặt mũm mĩm của cậu.

Vương Tư Kỳ ngồi bên cạnh giải thích: “Chị hai đi suốt đêm để về nhà, không màng xử lý chuyện quân vụ đấy.”

Nghe vậy, Tiểu Kha ngẩng đầu lên thơm mặt Chị hai, khiến Vương Anh cười khúc khích không dừng được.

Vương Tư Kỳ: Em hơi ghen tị à nha... Vương Nhạc Nhạc: Em cũng vậy. Vương Tâm Như: Aaa, còn thơm cả chị hai nữa, hứ!

Lúc này, ở quân khu biên cương cách xa hơn ngàn dặm, phó tướng có vóc người vạm vỡ trầm tư nhìn đống tài liệu chất thành đống.

Tôi là võ tướng, không giỏi việc văn phòng đâu!

Trần Tuệ và Vương Nhạc Hạo đi xuống dưới nhà. Lần này, ở nhà có bảy người, bầu không khí rất náo nhiệt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »