Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5362 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 269
chuẩn bị xe

❊ ❊ ❊

Cô ấy tên là Vương Oánh Oánh, đồng thời cũng được xưng là nữ hoàng thời trang quốc tết

Năm năm trước, cô ấy một mình thành lập thương hiệu quần áo FD ở nước Y.

Với thiết kế độc đáo, FD nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường quần áo của cả nước Y.

Hiện nay, FD có nhiều chỉ nhánh trên khắp thế giới, với tổng doanh thu hàng năm lên tới hàng trăm tỷ!

FD cũng được mọi người gọi là hướng gió của giới trào lưu...

Trong trực thăng còn có hai ông già mặc đồ đen bước ra, một trái một phải đứng ở phía sau cô ấy.

Một cảm giác áp lực không thể giải thích được truyền đến từ hai người này.

Trong đó có một ông già có chiếc mũi khoằm nhìn xung quanh, đôi mắt như tia chớp.

Chỉ cần nhìn vào khí chất kiêu ngạo đó là có thể đoán ra người này cực kỳ phi thường.

“Chuẩn bị xe, về nhà.”

Vương Oánh Oánh thản nhiên nói, trong mắt tràn đầy vẻ kích động. Chủ nhiệm quản lý lập tức chuẩn bị xe, cung kính đưa cô chủ lên xe. Không bao lâu sau, chiếc ô tô chạy cực nhanh lao vào trang viên.

Giữa đường, Tiểu Lưu đang nhàn nhã quét rác, trong miệng còn ngâm nga một câu hát nhẹ nhàng.

“Thông minh dũng cảm lại thông minh, tôi thật sự hâm mộ...”

Từ khi anh ta từ quân doanh trở về nhà họ Vương, Tiểu Lưu liền yêu thích cảm giác quét rác.

Không có đánh đánh giết giết trên chiến trường, không có huấn luyện quân bị mệt nhọc không thể tả.

Mỗi ngày đúng giờ quét rác, sau khi tan làm còn có thể nhàn nhã sưởi ấm.

Bíp bíp bíp!

Phía sau Tiểu Lưu truyền đến tiếng xe dồn dập.

Trước khi anh ta kịp quay lại, một chiếc ô tô đã lao nhanh qua anh ta. Tốc độ kia quả thực rất nhanh.

Mà những chiếc lá rơi mà anh ta vừa chất thành đống đã bị gió mạnh thổi bay, bay tứ tung khắp nơi.

Nhìn thấy cảnh này, Tiểu Lưu nhất thời nổi trận lôi đình.

Anh ta cầm chổi ném mạnh xuống đất và giận dữ chửi bới chiếc xe kia một hơi.

Sau khi xả giận xong, anh ta lại phải nhặt chổi lên quét dọn một lần nữa. Biệt thự nhà họ Vương.

dì Lam rảnh rỗi không có việc gì nên lấy giẻ lau chuồng chó.

Đột nhiên, cửa biệt thự bị đẩy ra.

Vương Oánh Oánh cất bước đi vào đại sảnh, dùng ánh mắt hơi xa lạ nhìn lướt qua một vòng.

Chú ý tới dì Lam trong góc, cô ấy nhẹ nhàng gọi.

“Dì Lam, dì đang làm gì vậy?”

Nghe thấy giọng nữ trong trẻo, thân hình dì Lam dừng lại tìm kiếm âm thanh. Chú ý tới bóng dáng xinh đẹp đứng ở cửa, bà ấy kinh ngạc che miệng mũi. “Cô ba về nhà rồi à?”

Sau khi bình tĩnh lại, dì Lam dừng động tác và đáp lại cô ấy.

“Tôi thấy chuồng chó này bám đầy bụi, cho nên dọn dẹp một chút.”

“Cô ba về nhà sao không báo trước?”

“Bây giờ tôi sẽ đi dọn dẹp phòng cho cô.”

Vương Oánh Oánh dẫn hai ông già đến chỗ dì Lam và mở miệng trả lời. "Cháu muốn tạo bất ngờ cho em trai."

Vừa dứt lời, cô ấy nghỉ hoặc hỏi.

“Dì Lam, người nhà cháu đi đâu hết rồi?”

“Còn nữa, em trai bảo bối của cháu đâu?”

dì Lam vừa nghe xong, cười khổ một tiếng nói. “Hôm qua ông bà chủ đã đi ra ngoài rồi.” “Cô hai, cô bảy và cô tám cũng rời khỏi trang viên đi tìm cậu chủ rồi.”

Vương Oánh Oánh có chút kinh ngạc, cô ấy không biết chị hai cũng ở nhà.

Vốn định tạo bất ngờ cho mọi người nhưng không ngờ trong nhà lại chỉ còn mình cô ấy.

Cô ấy nhăn mũi, tiếp tục hỏi. “Cậu chủ đi đâu rồi?” dì Lam cẩn thận suy nghĩ, sau đó nói với cô ba.

“Cậu chủ bị cô năm dẫn đi ghi hình một chương trình tạp kỹ, hình như là ở... một thôn trên núi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »