Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5444 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 233
cậu bé không nhịn được

❊ ❊ ❊

Sau khi trở về phòng của mình, Tiểu Kha lập tức nhảy lên giường.

Cậu bé lấy gà rán và coca từ trong nhãn trữ vật ra, khuôn mặt lập tức rạng rỡ như hoa.

Cậu bé không nhịn được suy nghĩ viển vông.

Sau này phải đi mấy chuyến đến nhà họ Vương ở kinh đô nhiều hơn, dù sao. thì các chị của cậu bé cũng không cho phép cậu mua gà rán.

Sau khi ăn uống no nê, cậu bé ngồi xếp bằng bắt đầu tu luyện.

Cùng lúc đó, nhà họ Vương ở kinh đô.

Mấy người đàn ông trung niên nhận được tin tức, đều lo lắng chạy vội về gia tộc.

Sau khi chứng kiến tòa nhà trung tâm sụp đổ, mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối.

Bên trong phòng họp, bầu không khí hết sức ngột ngạt, cảm giác đó khiến người khác nghẹt thở.

Tất cả mọi người đều lộ vẻ âm trầm, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mặt bàn.

“Kế hoạch của lão Lục đã thất bại, có người thần bí đã cứu Vương Tư Kỳ.” “Hơn nữa người thần bí chắc hẳn cũng là người đã tập kích nhà họ Vương.”

“Trước đây lão Lý bắt Vương Tiểu Kha thất bại, rất có khả năng người này đã ra tay.”

Vương Lâm Phong bình thản lên tiếng, nhìn về phía người đàn ông trung niên cầm đầu.

Lão Nhị nhà họ Vương, Vương Trung Hoa tức giận đập bàn, hạ thấp giọng nói.

“Hừ, cho dù kẻ đó là ai, kẻ nào dám đến nhà họ Vương giở thói ngang ngược, thì bắt buộc phải trả giá đắt!”

Lúc này, lão Lục ngồi trong xó xen miệng vào nói.

“Người thần bí này có thực lực bất phàm, ngay cả đại cung phụng cũng chưa chắc có thể hạ gục được người này.”

“Tôi thấy hay là từ bỏ bàn cờ này thì hơn, nghĩ cách khác đi thôi.”

Vương Trung Hoa nghỉ hoặc nhìn lão Lục, không nhịn được mở miệng hỏi. “Chú còn có cách khác sao?”

Lão Lục nhà họ Vương nở nụ cười nham hiểm, lạnh nhạt mở miệng nói. “Người mặc áo trắng đã ở Ma Đô thì có thể chạy ra khỏi Hoa Hạ hay sao?” Vương Lâm Phong kinh ngạc nhìn ông ta, không biết ý ông ta là gì.

“Con gái của Vương Nhạc Hạo là Vuơng Văn Nhã, nghe nói gần đây tham gia một cuộc họp ở nước M..”

Sáng sớm. Tiểu Kha ở trong phòng nhổ ra một ngụm trọc khí, chậm rãi mở hai mắt ra.

“Tốc độ tu luyện tăng nhanh hơn rất nhiều.”

Trong đan điền, hai quả cầu ánh sáng không ngừng tỏa ra linh khí thuần khiết, có thể được cậu bé trực tiếp chuyển hóa và hấp thụ.

Với tốc độ tu luyện này, khoảng hai tháng là có thể thử đánh vào Trúc Cơ Trung Kỳ.

Cậu bé vui vẻ đứng dậy, sắp xếp xong xuôi rồi vội vàng chạy xuống tầng.

Vừa đi đến phòng khách, cậu bé bỗng nhìn thấy chị bảy đang xem máy tính trên bàn ăn.

Trước sự tò mò, Tiểu Kha nhẹ nhàng bước đến bên cạnh chị gái của mình.

Một cái đầu tròn thò vào màn hình máy tính, trên màn hình tràn ngập những dòng chữ nhỏ xíu.

“Chị bảy ơi, chị đang làm gì vậy?” Vương Tư Kỳ quay đầu lại, dịu dàng giải thích với Tiểu Kha. “Đây là sách kế hoạch kinh doanh của tập đoàn Vương thị chúng ta.”

Không lâu sau, những người khác trong nhà cũng lần lượt xuống tầng, đồng loạt ngồi vào bàn.

Hôm nay Vương Anh mặc bộ đồ thể dục màu xanh quân đội, càng làm nổi bật vẻ ngoài hiên ngang của cô ấy.

Vương Tâm Như cũng tỏ ra bất lực khi ôm bộ đồ thể dục cỡ nhỏ với vẻ bất đắc dĩ.

“Em trai à, em đi thay quần áo đi, lát nữa đưa hai em đi huấn luyện.” Vương Anh nhếch miệng, cười nói với Tiểu Kha. “Huấn luyện sao?”

Cậu bé sững sờ nhận lấy bộ đồ thể dục cỡ nhỏ, ngoan ngoãn chạy lên tầng thay quần áo.

Không bao lâu sau, cậu bé đã thay quần áo xong và đi tới trước mặt mọi người.

Nhìn thấy cậu bé vô cùng nhanh nhẹn trước mặt, Vương Anh hài lòng gật đầu. dì Lam bưng bữa sáng tới, cả nhà nhanh chóng ăn xong bữa sáng. Trước sự hướng dẫn của Vương Anh, ba người đi ra khỏi biệt thự.

Vừa mới bước ra khỏi cửa, Tiểu Kha đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, lại xoay người đi trở về.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »