Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5437 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 238
cuối cùng

❊ ❊ ❊

Nhưng cô ấy vẫn luôn ấp úng và không có một chút ấn tượng gì về những thứ đó.

Cuối cùng, cô ấy bị phạt chạy hai km.

Chẳng mấy chốc đã đến dự án tiếp theo, hai người một chó đứng xếp hàng ngăn ngắn.

Vương Anh quét mắt nhìn hai người, sau đó thản nhiên nói.

"Điều quan trọng nhất để sinh tồn ở nơi hoang dã là thức ăn."

"Sau đó là nơi trú ẩn, ngủ ở nơi hoang dã thực sự rất nguy hiểm đấy."

"Vì vậy nhiệm vụ thứ ba, sử dụng đạo cụ để xây dựng một nơi trú ẩn trong thời gian quy định!"

Cô ấy vỗ vỗ tay, một nhóm lớn người làm khuân đồ đi vào và đặt xuống trước mặt mọi người.

Tất cả những thứ này đều là một vài cành cây, lá cây, côn gỗ và bùn...

Nếu như theo thường ngày thì trong mắt mọi người, đây chỉ là những thứ đồ bỏ đi, nhưng đây lại chính là những vật liệu sẵn có ở nơi hoang dã.

Vương Hân Như tủi thân nhìn về phía chị hai.

Bắt cô ấy phải đụng chạm vào đống bùn dơ bẩn này, cô ấy quả thực khó mà chịu đựng được.

Cô ấy lập tức đưa ra lời kháng nghị! Sau đó... Kháng nghị không có hiệu quả.

Tiểu Kha tò mò nâng gậy gỗ lên và dựng thành hình một chiếc bè trên bãi đất trống.

Mặc dù cực kỳ không tình nguyện nhưng Vương Tâm Như cũng không còn lựa chọn nào khác, nên đành phải bắt tay vào xây dựng một nơi trú ẩn.

Nửa giờ sau, hai người một chó đã xây dựng và làm xong mọi thứ.

Các thành viên nhà họ Vương cũng trở thành ban giám khảo, họ nhìn vào 'tác phẩm trên bãi đất trống.

Nơi trú ẩn đầu tiên là một cái tổ hình lều phức tạp do Vương Tâm Như tỉ mỉ chế tạo.

Gậy gỗ dùng làm giá đỡ lều, lá cây được trải bên trong lều làm giường, bên ngoài phủ một lớp bùn để bảo vệ.

Nhìn tổng thể thì cũng không tệ, lầm đầu tiên Vương Anh đưa ra lời khen chọ cô em thứ năm.

Lại nhìn vào nơi trú ẩn thứ hai, đây chính là tác phẩm do Tiểu Kha tỉ mỉ lắp ráp.

Nhìn tổng thể thì nó giông như một cái bè, một số gậy gỗ ghép lại với nhau để làm giường.

Ở phía trên, nó cũng được phủ một lớp bùn và rắc lá cây một ít lá cây để làm một chiếc giường đơn giản.

Điểm hạn chế duy nhất đó chính là nơi trú ẩn này không có tác dụng che nắng che mưa.

Nếu như ngủ trên đó, ngộ nhỡ gặp phải trời mưa thì người đó sẽ bị nước mưa xối cho ướt sũng.

Mặc dù không được tốt nhưng rốt cuộc Vương Anh vẫn khen em trai mình vài câu.

Tiếp tục hướng mắt nhìn sang một bên, mọi người nhìn vào 'tác phẩm mà Tiểu Hắc đã dành ra cả buổi trời để làm.

Đó chính là một cái chuồng chó nhỏ làm được làm từ gậy gỗ và lá nhỏ, nhìn sơ qua thì nó cũng tương tự như một cái tổ chim.

Những thành viên nhà họ Vương ngạc nhiên dò xét Tiểu Hắc, họ không ngờ là nó lại thông minh như vậy.

Vương Nhạc Nhạc không khỏi nghĩ đến những lời em trai đã nói, chẳng lẽ Tiểu Hắc thực sự là đệ tử của em trai cô ấy sao?

Đây là lần đâu tiên họ nhìn thấy một con chó tu tiên, vì vậy nó thực sự có linh tính sao?

Buổi huấn luyện kết thúc vào buổi trưa, mọi người cũng cùng nhau trở về biệt thự.

Vừa bước vào cửa, Tiểu Kha đã chạy vào trong phòng lấy ra một cái ngọc bội. Vương Anh sững sờ nhận lấy miếng ngọc bội mà em trai đưa tới.

Vào lúc miếng ngọc bội chạm vào lòng bàn tay thì cô ấy phát hiện ra, miếng ngọc bội này thế mà lại vô cùng ấm áp, hiển nhiên là một thứ có giá trị rất xa xỉ.

"Cảm ơn em trai, ngoan quá."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »