Ăn Mày Tu Tiên

Lượt đọc: 5586 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 220
trong phòng họp

❊ ❊ ❊

Trong phòng họp của tập đoàn Cao Thị.

Vương Tư Kỳ cầm một bản hợp đồng trên tay, nghiêm túc đọc, cuối cùng chậm rãi để xuống bàn.

“Sếp Cao, ông chịu nhường lợi ích như vậy chắc chắn là có điều kiện kèm theo, đừng vòng vo nữa, nói thẳng đi.”

Cao Gia Tuấn ngồi đối diện Vương Tư Kỳ, tầm mắt lơ lửng, nghỉ ngờ nhìn chăm chú chén trà bên cạnh Vương Tư Kỳ.

Tại sao anh ta đã bỏ thuốc mê vào chén mà lâu vậy rồi, cô ấy vẫn chưa có phản ứng gì?

“Ha ha, tổng giám đốc Vương quả nhiên thông minh.”

“Tôi bằng lòng nhường năm phần trăm chính là muốn bày tỏ thành ý cho cô biết.

“Cao Thị chúng tôi có thể là đối tác hợp tác lâu dài.”

Vương Tư Kỳ cười “xùy” một tiếng. Ở trước mặt thương nhân, chỉ có lợi ích cao hơn, không có bạn bè vĩnh viễn.

Chuyện hoang đường kiểu này nên giữ lại mà lừa con nít ranh sáu tuổi. Sáng hôm nay, Cao Gia Tuấn nói anh ta có chuyện làm ăn muốn bàn. Cho nên cô ấy muốn xem thử, chỉ là không biết anh ta đang có ý đồ gì. Ầm!

Cửa phòng họp bị đạp văng ra, bốn người đàn ông mặc áo đen bước vào phòng, hơi thở hung hãn lập tức lan tràn.

Những người đàn ông này vừa nhìn là biết không phải hạng tầm thường, trên người bọn họ có sát khí, ánh mắt vô cùng ác độc, nham hiểm.

Tiểu Liên sợ hãi, liên tục lùi lại. Vương Tư Kỳ cau mày hỏi Cao Gia Tuấn: “Sếp Cao làm vậy là có ý gì? Bốn người này là ai?” Nghe vậy, Cao Gia Tuấn lộ vẻ lúng túng, không mở miệng giải thích.

Nhiệm vụ của anh ta chính là hẹn Vương Tư Kỳ tới, chuyện sau đó không liên quan gì tới anh ta.

Người đàn ông mặc áo đen cầm đầu cười khẩy một tiếng, chậm rãi đến gần Vương Tư Kỳ.

“Nhà họ Vương ở Ma Đô chẳng qua chỉ là con chó hoang bị chủ nhà vứt bỏ mà thôi.”

'Tên này vươn tay ra tóm Vương Tư Kỳ nhưng lúc chạm vào cô ấy thì bàn tay. lại như bị một bức chắn vô hình ngăn cản.

Người đàn ông mặc áo đen kinh ngạc nhìn người phụ nữ trước mặt, sau đó ra tay lại một lần nữa, lần này làm mạnh tay hơn.

Thế nhưng dù anh ta đã dốc hết sức nhưng vẫn không thể chạm được vào Vương Tư Kỳ, bàn tay dừng lại cách cô ấy 10cm, không thể tới gần hơn được.

“Gấu Đen, Báo Đen, Heo Đen, ba người chúng mày còn không mau lại đây hỗ trợi”

Ba tên áo đen còn lại nhanh chóng chạy tới, vươn tay ra tóm Vương Tư Kỳ. Kỳ lạ là cả bốn người đều không thể chạm được vào cô ấy.

Khi bọn họ tới gần thì sẽ bị một sức mạnh thần bí ngăn cản.

Mọi người, trong đó có cả Vương Tư Kỳ đều ngẩn người, không biết phải làm gì cho phải.

Cảm nhận được hơi ấm ở ngực, Vương Tư Kỳ ngờ vực sờ thử chỗ đó thì biết đó chính là chỗ treo miếng ngọc bội mà em trai tặng.

Lễ nào là do ngọc bội?

Vương Tư Kỳ không để ý thấy miếng ngọc bội bên trong áo lúc này đang lóe lên ánh sáng màu xanh lam.

'Thuốc mê mà Cao Gia Tuấn bỏ đã bị linh lực của ngọc bội hóa giải, nếu không thì cô ấy đã hôn mê từ lâu rồi.

“Thế này là sao!”

Gã đàn ông cầm đầu kinh ngạc thốt lên. Cả bốn người bọn họ đều là võ giả nội kình, vậy mà hiện tại ngay cả một người phụ nữ cũng không tóm được?

Chú ý thấy Tiểu Liên ăn mặc trang phục của thư ký, tên này lập tức nghĩ ra cách.

Gã dùng một tay nhấc Tiểu Liên lên, cảm giác ngạt thở dữ dội làm mặt Tiểu Liên đỏ bừng, thân thể không ngừng giấy giụa giữa không trung.

“Vương Tư Kỳ, nghe lời đi theo bọn tao thì tao không giết nó, nếu không...”

Vương Tư Kỳ ngồi trên ghế, siết chặt nắm đấm, trông thấy Tiểu Liên đau đớn, cô ấy thực sự không đành lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »