Bạch Kính Thiên và Kỷ Quân Mặc cũng ánh mắt sáng lên, bọn họ tuyệt đối không thể để Bách Lý Hồng Trang cứ thế rời đi!
Nhân tài như vậy, quả thực là vạn người không được một! "Tần lão nói không sai, ta lập tức sẽ cho người đi nghe ngóng tung tích của tiểu nha đầu kia."
Thị giả của Võ Bảo Các khi nhìn thấy những vị Minh Văn đại sư thường ngày cao cao tại thượng, giờ phút này lại vì một tiểu nha đầu mà tìm kiếm vội vã, trong lòng cũng không khỏi một phen kinh ngạc.
Cô nương kia rốt cuộc là người thế nào vậy?
Lại có thể khiến ba vị Minh Văn đại sư không màng hình tượng như thế!
Tin tức này một khi truyền ra ngoài, chỉ sợ người toàn hoàng thành đều sẽ vì vậy mà chấn động!
Ba vị Minh Văn đại sư đều là nhân vật có tiếng tăm lẫy lừng trong hoàng thành, nhân mạch của ba người cũng cực kỳ rộng lớn. Ngày thường biết bao nhiêu người muốn kết giao với ba vị Minh Văn đại sư mà khổ nỗi không có cửa, hiện tại ba vị Minh Văn đại sư lại chủ động mở lời bảo họ đi tìm tung tích của một cô nương, chuyện tốt như vậy sao họ có thể bỏ qua?
Nhất thời, biết bao nhiêu người đang giúp đỡ tìm kiếm tung tích của Bách Lý Hồng Trang.
Chỉ cần có thể giúp ba vị Minh Văn đại sư tìm được người, với tính cách của ba vị Minh Văn đại sư nhất định sẽ không để bọn họ giúp không công, bọn họ có lẽ sẽ có thể nhận được minh văn của Minh Văn đại sư.
Chuyện tốt như vậy, đổi lại ngày thường căn bản cầu còn không được!
Bách Lý Hồng Trang hoàn toàn không biết ba vị Minh Văn đại sư đang phát động thế lực của mình để tìm kiếm tung tích của cô, cô vẫn đang chờ đợi trận thi đấu thăng cấp thứ ba bắt đầu.
"Chủ nhân, Nam Cung Tu Kiệt là tu vi Xích Cảnh tam giai, với thực lực của người đối phó với tu luyện giả Xích Cảnh tam giai tuy không có vấn đề gì, nhưng át chủ bài của Nam Cung Tu Kiệt e là cũng không ít." Tiểu Hắc phân tích.
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, "Nam Cung Tu Kiệt tất nhiên có át chủ bài của hắn, nhưng ai có át chủ bài nhiều hơn, chuyện này còn chưa biết được."
Với nội tình của hoàng thất, bỏ qua thiên tài địa bảo không bàn tới, trong cuộc tỉ thí này, át chủ bài của Nam Cung Tu Kiệt chẳng qua là võ kỹ của hoàng thất mà thôi.
Nhưng, sau lưng Bách Lý Hồng Trang cô là cả Bách Lý thế gia!
Trong chuyện này, sao cô có thể thua Nam Cung Tu Kiệt được?
Nhìn thấy bộ dạng tự tin đó của Bách Lý Hồng Trang, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch nhìn nhau, trong mắt cũng hiện lên một tia ý cười.
Chủ nhân của chúng chính là sự tồn tại bá khí nhất!
Bạch Sư chán nản gẩy gẩy móng vuốt, đáng chết, lại không có cơ hội cho hắn ra sân, thật sự là đủ uất ức mà!
Không bao lâu sau, Hoàn Sở U và Lục Hoài Ngạn đã trở về, chỉ là Đông Phương Ngọc và Phó Hoằng Bác vẫn chưa quay lại.
Rõ ràng, tình trạng của Đông Phương Ngọc không phải dễ dàng giải tỏa như vậy, Phó Hoằng Bác vẫn đang nghĩ cách để Đông Phương Ngọc thoát khỏi tâm trạng đó.
"Đạo sư, tình hình của Đông Phương Ngọc thế nào rồi?" Thấy Lục Hoài Ngạn trở về, Cung Thiếu Khanh vội vàng hỏi.
Sắc mặt Lục Hoài Ngạn lộ ra vài phần bất lực, ông khẽ lắc đầu, "Tình hình rất tệ, Đông Phương Ngọc chịu đả kích quá lớn, rất khó thoát ra được."
Một người tự tin đột nhiên bị đánh tan mọi sự tự tin, ngay cả chút dựa dẫm cuối cùng cũng tan thành mây khói, muốn thắp lại hy vọng lần nữa thật chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
Nghe vậy, lòng mọi người cũng chùng xuống, nhưng ngọn lửa giận trong mắt lại càng thêm đậm đặc.
Nếu Đông Phương Ngọc cứ mãi không thể thoát khỏi tình trạng này, vậy thành tựu tương lai e là sẽ rất hạn hẹp!
"Các con tạm thời đừng nghĩ đến chuyện này, trước tiên hãy hoàn thành tốt cuộc thi, ta tin rằng với năng lực của Đông Phương Ngọc nhất định có thể vượt qua gông cùm xiềng xích này, tương lai sẽ có thành tích tốt hơn."
Trong mắt Lục Hoài Ngạn lóe lên ánh sáng kiên định, ông rất có lòng tin vào học trò của mình!