Không chỉ có Bạch Kính Thiên, Kỷ Quân Mặc và Tần Thanh Vu cũng được ý tưởng của Bách Lý Hồng Trang khai mở lối tư duy.
Những năm gần đây, họ không ngừng bế tắc ở một vài vấn đề khiến cho suy nghĩ dần trở nên chật hẹp, không thể mở rộng được lối tư duy.
Giờ phút này, lời nhắc nhở của Bách Lý Hồng Trang giống như đã mở ra cho họ một vùng trời mới, những vấn đề bấy lâu nay không thể giải quyết dường như cũng đã tìm thấy hướng đi khả thi.
"Nha đầu, đợi ta trở về xác nhận lại tư tưởng của mình rồi sẽ lại đến trò chuyện với ngươi một phen!" Kỷ Quân Mặc lên tiếng nói.
Trong khoảnh khắc này, trong đầu ông lóe lên rất nhiều suy nghĩ, bắt buộc phải trở về ngay bây giờ, nếu không linh cảm thoáng chốc sẽ tan biến, nếu quên mất, ông chắc chắn sẽ vô cùng hối hận.
Nhìn ba vị đại sư rời đi nhanh như một cơn gió, khóe môi Bách Lý Hồng Trang cong lên, quả nhiên đúng như cô tưởng tượng, đây là một đám lão già đáng yêu.
Một khi đã phát hiện ra khả năng mới thì liền không màng gì nữa, dáng vẻ bước đi nhanh nhẹn như bay kia làm gì giống người già chứ?
Lữ Tịnh Kỳ lúc này nhìn Bách Lý Hồng Trang thì đã không biết nên nói gì cho phải. Rõ ràng, Bách Lý Hồng Trang thật sự am hiểu Minh Văn thuật.
Không những thế, cô còn có thể trò chuyện suôn sẻ với ba vị đại sư Minh Văn, thậm chí còn giúp họ giải đáp nghi hoặc.
Theo lý mà nói, với độ tuổi của cô hiện giờ, chuyện này căn bản là không thể xảy ra. Bách Lý Hồng Trang này thật đúng là một con quái vật!
Thấy ba vị đại sư Minh Văn lần lượt rời đi như một cơn gió, Hạ Chỉ Tình và những người khác cũng không khỏi tiến lại gần bên cạnh Bách Lý Hồng Trang, trong mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc.
"Hồng Trang, đã xảy ra chuyện gì vậy?" Hạ Chỉ Tình nhìn về phía cửa ra, "Ba vị đại sư Minh Văn này bị sao thế?"
Không chỉ riêng Hạ Chỉ Tình, Cung Thiếu Khanh và những người khác đều nghi hoặc nhìn Bách Lý Hồng Trang, chuyện này có chút quá kỳ quái rồi.
Bách Lý Hồng Trang cười nhạt: "Họ chỉ là vừa nghĩ ra một vài vấn đề rất quan trọng mà thôi."
Mọi người nghe câu trả lời của Bách Lý Hồng Trang, trong lòng nghi hoặc vẫn chưa tan hết, phải là vấn đề gì mới có thể khiến ba vị đại sư này hớt hải vội vàng đến mức độ này chứ?
Tu luyện giả của Bắc Hải Học Viện thì không nhịn được mà nhìn về phía Lữ Tịnh Kỳ. Trước đó họ lo lắng việc mình tiến lại gần sẽ khiến ba vị đại sư không vui, nên vẫn luôn không dám đến gần, do đó đối với chuyện vừa xảy ra cũng hoàn toàn không hiểu rõ.
Lữ Tịnh Kỳ lắc đầu với họ, về chuyện này, chính cô cũng không biết phải nói gì.
"Đúng rồi, việc chọn Minh Văn của ngươi thế nào rồi?" Bách Lý Hồng Trang lên tiếng hỏi.
"Đã chọn xong rồi, rất phù hợp với Cung Thiếu Khanh." Hạ Chỉ Tình mỉm cười nói.
Thôi Hạo Ngôn và những người khác cũng đồng loạt gật đầu. Thực lực của Cung Thiếu Khanh trong nhóm bọn họ vốn dĩ là mạnh nhất chỉ sau Bách Lý Hồng Trang, nếu như cộng thêm Minh Văn này, thực lực của Cung Thiếu Khanh chắc chắn có thể tăng thêm vài phần.
Như vậy, Cung Thiếu Khanh sẽ có thể đạt được thành tích tốt hơn trong cuộc giao lưu giữa các học viện.
Dẫu sao thì cuộc giao lưu học viện cuối cùng cũng phải chọn ra người đứng đầu, người đứng đầu đó thuộc về tu luyện giả của học viện nào, thì người chiến thắng chính là học viện đó.
Mặc dù ai cũng hy vọng bản thân mình có thể có màn thể hiện xuất sắc, nhưng họ vẫn hy vọng nâng cao tỷ lệ chiến thắng lên mức tối đa.
Bách Lý Hồng Trang và Cung Thiếu Khanh rõ ràng là hai người mà mọi người đặt nhiều hy vọng nhất, cho nên khi lựa chọn, mọi người không hề có chút tranh chấp nào, Cung Thiếu Khanh chính là ứng cử viên mà họ tán thành nhất trong lòng.
"Như vậy thì tốt quá." Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, thực lực của Cung Thiếu Khanh vốn đã rất mạnh, nay lại như hổ thêm cánh rồi.