Hoàn Sở U cười cực kỳ rạng rỡ, Bách Lý Hồng Trang quả nhiên là niềm kiêu hãnh của Thương Lan Học Viện.
Cho dù là hắn, vẫn không khỏi cảm thán trước thành tích mà Bách Lý Hồng Trang đạt được, tuổi còn trẻ mà đã có thể sở hữu thực lực như vậy, tương lai quả thực không thể đo lường.
Giản Thanh Thu và Thương Hồng Hi nhìn nhau một cái, mặc dù nụ cười của Hoàn Sở U rơi vào mắt họ cực kỳ chướng mắt, nhưng kết quả này vẫn khiến cả hai người họ hết sức kinh ngạc.
"Thương Lan Học Viện đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong, học sinh quả nhiên phát triển đa phương diện."
Giản Thanh Thu cười nhạt, trong lòng vẫn có vài phần khinh thường. Loại chuyện này nhìn thì oai phong, nhưng là hiệu trưởng, hắn hiểu rất rõ việc một lòng hai việc đối với người tu luyện có ảnh hưởng xấu thế nào. Tu vi vốn là việc cực kỳ hao tốn thời gian và tinh lực, nếu như vào lúc này còn phải kiêm nhiệm những thứ khác, có lẽ lúc mới tu luyện thì chưa rõ ràng, nhưng càng về sau, khoảng cách này càng lớn, căn bản không phải là chuyện tốt.
Hoàn Sở U cũng nghe ra sự coi thường trong lời nói của Giản Thanh Thu, thực tế, ban đầu chính hắn cũng từng có suy nghĩ này.
Chỉ là, bây giờ nhìn thấy sự tiến bộ của Bách Lý Hồng Trang, hắn cảm thấy phán đoán trước kia của mình đều sai lầm.
Trên thế giới này, có một số thiên tài căn bản không thể dùng lẽ thường để đo lường.
Đợi sau khi Hạ Chỉ Tình hồi phục, Bách Lý Hồng Trang và những người khác liền tụ họp lại một chỗ, tiếp theo vòng đấu thăng cấp thứ hai cũng hết sức then chốt, bọn họ phải chuẩn bị kỹ càng.
"Lúc trước khi ta giao thủ với Tiết Hạo Lăng, hoàn toàn là bại dưới tay minh văn của Tiết Hạo Lăng."
Trên mặt Thôi Hạo Ngôn tràn đầy vẻ bất bình, thực lực của hắn vốn không yếu hơn Tiết Hạo Lăng, nhưng đáng tiếc minh văn trên vũ khí của Tiết Hạo Lăng quá lợi hại, chính vì bất lợi này, hắn mới bại dưới tay Tiết Hạo Lăng.
Nếu chỉ vì thực lực mình không đủ mà thua thì không nói, đằng này lại vì nguyên nhân bên ngoài mà thua, điều này khiến hắn vô cùng bất bình.
"Minh văn?" Cung Thiếu Khanh hơi nhíu mày, "Xem ra, Tiết Hạo Lăng đã mua minh văn ở Võ Bảo Các."
Vũ khí của hắn cũng được gia trì minh văn, chỉ là trong vòng thăng cấp thứ nhất này, hắn không sử dụng hiệu quả của minh văn mà thôi.
"Thiếu Khanh nói không sai, Tiết Hạo Lăng vốn dĩ giàu có hào phóng, mua được minh văn từ Võ Bảo Các cũng không có gì lạ." Đông Phương Ngọc khẽ gật đầu, "Vậy minh văn của Tiết Hạo Lăng có hiệu quả gì?"
"Minh văn đó có hiệu quả hỏa diễm, sát thương rất lớn, sơ sẩy một chút có thể bị nó làm bỏng, nếu các ngươi gặp phải thì nhất định phải cẩn thận hơn."
Nghe vậy, Hạ Chỉ Tình không khỏi nhíu mày, "Hôm đó chúng ta thấy trong Võ Bảo Các không hề có minh văn thuộc tính hỏa!"
Roi pháp nàng kế thừa trong di tích chính là thuộc tính hỏa, cho nên nàng cũng rất quan tâm đến minh văn thuộc tính hỏa, cũng giống như tính cách năng nổ, nhiệt tình của nàng vậy. Chỉ là hôm đó ở Võ Bảo Các, nàng tìm nửa ngày cũng không thấy minh văn thuộc tính hỏa, nên mới chọn từ bỏ, không ngờ Tiết Hạo Lăng lại tìm được minh văn thuộc tính hỏa ở Võ Bảo Các?
"Có khi là sau đó mới bỏ vào." Chiêm Vân Phượng cau mày, điều này cũng chưa chắc không có khả năng.
Ngay lúc Chiêm Vân Phượng và những người khác đang đoán mò, Tiết Hạo Lăng cũng đang khoe khoang minh văn của mình với người tu luyện của Bắc Hải Học Viện.
"Ha ha, không ngờ uy lực minh văn này của ta lại mãnh liệt như vậy!"
Tiết Hạo Lăng vẻ mặt đắc ý, hắn cũng là đêm qua mới nghĩ đến việc dùng minh văn này, không ngờ hiệu quả lại tốt như thế, vượt xa dự đoán của hắn.