Nam Cung Vũ Tân trên mặt hiện lên nụ cười đậm đà, hắn sớm đã biết nhị ca sẽ không dễ dàng tha cho Bách Lý Hồng Trang cùng những người khác, nhưng không ngờ cách thức của nhị ca lại độc đáo đến vậy, khiến hắn nhịn không được phải vỗ tay tán thưởng.
Đối với đám người tự cho mình có chút thực lực liền không biết trời cao đất dày kia, thì phải dùng cách sỉ nhục như vậy mới khiến bọn họ hiểu rõ, khoảng cách giữa bọn họ rốt cuộc lớn đến mức nào!
Đắc tội bọn họ, đó chính là tự tìm đường chết!
"Bịch!"
Sau khi trêu đùa một phen cảm thấy vô vị, Nam Cung Tu Kiệt mới một cước trực tiếp đá Đông Phương Ngọc xuống đài tỷ võ!
Đông Phương Ngọc ôm ngực, sắc mặt tái nhợt, trên trán đầy mồ hôi, hắn cố chấp nhìn thân ảnh cao cao tại thượng trên đài tỷ võ, "Nam Cung Tu Kiệt, ngươi khinh người quá đáng!"
Ngay từ trước khi bước lên đài tỷ võ, hắn đã làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý, chỉ là hành động này của Nam Cung Tu Kiệt thực sự nằm ngoài dự liệu của hắn!
Hắn sớm đã biết rõ khoảng cách giữa mình và Nam Cung Tu Kiệt, thế nhưng Nam Cung Tu Kiệt dùng phương thức này không nghi ngờ gì chính là sự sỉ nhục trần trụi!
Hoàn toàn giẫm đạp tôn nghiêm của hắn, không chừa cho hắn lấy một chút thể diện!
Khóe miệng Nam Cung Tu Kiệt nhếch lên một nụ cười lạnh, căn bản không thèm để tâm đến lời cáo buộc của Đông Phương Ngọc, lười biếng và khinh miệt liếc nhìn Đông Phương Ngọc một cái, mỉa mai: "Rác rưởi, căn bản không xứng có được tôn nghiêm!"
Dứt lời, Nam Cung Tu Kiệt thậm chí lười liếc nhìn Đông Phương Ngọc thêm một cái, xoay người đi về phía đội ngũ Linh Ẩn học viện.
Chỉ còn Đông Phương Ngọc sắc mặt trắng bệch, lời của Nam Cung Tu Kiệt không khác gì để lại một đòn giáng mạnh vào tim hắn!
Lục Hoài Ngạn và Phó Hoằng Bác lập tức chạy đến bên cạnh Đông Phương Ngọc, đỡ lấy Đông Phương Ngọc đang ngã trên mặt đất.
Nhìn bộ dạng thất hồn lạc phách kia của Đông Phương Ngọc, trong mắt hai người Lục Hoài Ngạn cũng lóe lên ngọn lửa giận dữ hừng hực.
Đông Phương Ngọc vốn là học sinh mà họ tự hào nhất, chỉ cần thêm hai năm nữa, Đông Phương Ngọc chắc chắn có thể trở thành một tu luyện giả có thực lực mạnh mẽ!
Thế nhưng hành động này của Nam Cung Tu Kiệt gần như đã hủy hoại sự tự tin của Đông Phương Ngọc, là đạo sư, họ làm sao có thể nhẫn nhịn được?
Trong mắt Hoàn Sở U cũng hiện lên một tia sáng lạnh lẽo, bàn tay dưới ống tay áo siết chặt thành quyền, đây đã không còn là một cuộc tỉ thí, mà là sự nhục nhã về nhân cách!
Giản Thanh Thu cũng cảm thấy kinh ngạc trước cảnh này, nhưng đáy mắt lại hiện lên một nụ cười, Nam Cung Tu Kiệt đã dùng cách này để chứng minh cho tất cả mọi người thấy khoảng cách to lớn giữa tu luyện giả Thương Lan học viện và Linh Ẩn học viện!
Trên mặt Thương Hồng Hi cũng hiện lên nụ cười nhàn nhạt, trước đó vì màn thể hiện của Tiết Hạo Lăng và Lữ Tịnh Lâm mà hắn mất đi mấy phần thể diện, bây giờ Thương Lan học viện lại càng mất mặt hơn.
So sánh như vậy, trong lòng hắn ngược lại cảm thấy dễ chịu hơn không ít.
Giây tiếp theo, Giản Thanh Thu chậm rãi xoay người, thu lại nụ cười nơi đáy mắt, trên mặt lan tỏa một chút áy náy giả tạo.
"Hoàn lão, thật sự ngại quá, tính cách Nam Cung Tu Kiệt chính là như vậy, mong ngài bao dung nhiều hơn."
"Giản hiệu trưởng, đây chẳng qua là một cuộc giao lưu giữa các học viện, hành vi này của các người, có chút quá đáng rồi." Hoàn Sở U trầm giọng chậm rãi nói.
Tuy trên mặt chưa từng lộ ra chút cảm xúc nào, nhưng ai cũng biết tâm trạng của Hoàn Sở U lúc này rất không tốt.
Tôn chỉ của Thương Lan học viện không giống với Linh Ẩn học viện và Bắc Hải học viện, cái họ coi trọng nhất không phải là thành tích, mà là bản thân tu luyện giả.
Nếu như Đông Phương Ngọc vì cuộc tỉ thí này mà đánh mất sự tự tin vào bản thân, vậy thì với tư cách là phó hiệu trưởng, ông càng cảm thấy áy náy hơn.