Hoàn Sở U sau khi nhìn thấy Giản Thanh Thu, khuôn mặt vốn dĩ từ bi hòa ái kia lại thêm vài phần lạnh lẽo, "Giản hiệu trưởng."
Đối với việc Linh Ẩn Học viện đã làm trước đó, Hoàn Sở U hiển nhiên vẫn chưa tiêu khí, hay nói cách khác, hôm nay đứng trước mặt Giản Thanh Thu, ông nhất định phải bày tỏ thái độ của mình.
Nếu cứ đơn giản cho qua như vậy, đối phương chẳng phải sẽ càng thêm coi thường bọn họ sao?
Cảm nhận được sự lạnh nhạt trong lời nói của Hoàn Sở U, nụ cười của Giản Thanh Thu vẫn không hề thay đổi, "Hoàn lão, trước đó ta đang bế quan, không ngờ lại xảy ra chuyện lớn như vậy, mong Hoàn lão đừng giận."
"Linh Ẩn Học viện bây giờ càng ngày càng ghê gớm rồi, chỉ là một tên thủ vệ thôi mà cũng có thể đối đãi với chúng ta như vậy, Giản hiệu trưởng đây là cố ý muốn làm mất mặt chúng ta sao..." Hoàn Sở U kéo dài giọng, ý tứ sâu xa nói.
Giản Thanh Thu có suy nghĩ gì, trong lòng ông làm sao lại không rõ?
Bế quan?
Với tính cách của Giản Thanh Thu, đến thời khắc này chỉ sợ là đang tìm mọi cách để đoạt lấy thắng lợi lần này, sao có thể có tâm tình mà bế quan?
Bọn họ đã ở trong khách sạn này hai ngày rồi, nếu Giản Thanh Thu để tâm thì đã tới từ sớm, nay tới đây cũng chẳng qua là làm màu mà thôi. Đã là làm màu, ông cũng phải để đối phương làm cho ra trò!
"Hoàn lão nói lời này là sao, chuyện này ta thực sự không hề hay biết." Giản Thanh Thu vội nói, "Ngay khi biết chuyện này, ta đã đuổi tên thủ vệ kia đi rồi, dám cản trở đội ngũ của Thương Lan Học viện, thật đúng là không có mắt!"
Thế nhưng, Hoàn Sở U vẫn không hề lay chuyển.
"Hoàn lão, hiệu trưởng nói đều là lời thật lòng, hy vọng ngài đại nhân đại lượng đừng chấp nhất với một tên thủ vệ làm gì." Phó hiệu trưởng Lâm Anh Hào lên tiếng.
"Ta lại không tin một tên thủ vệ quèn lại có lá gan lớn đến như vậy."
Hoàn Sở U khẽ nhướng mày, Thương Lan Học viện và Linh Ẩn Học viện bây giờ vốn dĩ đã bằng mặt không bằng lòng. Nếu việc trở mặt là đã định, ông việc gì phải ủy khuất học sinh của mình vào lúc này?
"Dù thế nào đi nữa, chuyện này các người nhất định phải cho ta một lời giải thích!"
Hoàn Sở U thần sắc nghiêm túc, ngữ khí kiên định, đây là việc liên quan đến thể diện của cả Thương Lan Học viện, cũng liên quan đến thể diện của học sinh. Nếu Linh Ẩn Học viện không đưa ra một lời giải thích, bọn họ cứ như vậy tiến vào Linh Ẩn Học viện nhất định sẽ bị người ta châm chọc mỉa mai, đây không phải là điều ông muốn thấy.
Thấy Hoàn Sở U nghiêm túc như vậy, Giản Thanh Thu và Lâm Anh Hào không khỏi nhìn nhau một cái, không ngờ lão già này lại cắn chặt lấy điểm này không chịu buông. Xem ra, bọn họ muốn dễ dàng giải quyết chuyện này sợ là không thể rồi.
"Hoàn lão, chuyện này là Linh Ẩn Học viện chúng ta làm không đúng, ta xin lỗi ngài!" Giản Thanh Thu lên tiếng, "Còn về chuyện tên thủ vệ to gan lớn mật kia, ta cũng sẽ điều tra kỹ lưỡng, nhất định sẽ cho các vị một lời giải thích, thế nào?"
Giản Thanh Thu cũng là người rất biết nhìn xa trông rộng, cái ông ta muốn là mượn cơ hội học viện giao lưu thi đấu lần này để đánh bại hoàn toàn Thương Lan Học viện, chút chuyện trước mắt này, cứ trực tiếp đồng ý là xong. Đợi đến khi Thương Lan Học viện lại thất bại một lần nữa, những lời giải thích mà Hoàn Sở U muốn bây giờ còn có ý nghĩa gì chứ?
Bách Lý Hồng Trang cùng mọi người liếc nhìn nhau, hiệu trưởng Linh Ẩn Học viện này bề ngoài cũng biết diễn quá đi chứ. Nếu là bọn họ của trước đây, có lẽ còn thực sự tưởng rằng Giản Thanh Thu thật lòng muốn cho bọn họ một lời giải thích. Nay đã trải qua nhiều chuyện như vậy, bọn họ cũng có thể phân biệt được đâu là thật lòng đâu là giả ý. Nếu không phải vì cuộc thi giao lưu học viện, thì e rằng Giản Thanh Thu căn bản sẽ không tới nơi này.